Chương 5
Vũ không vội chữa lành.
Thay vào đó, anh đặt tay lên bức tường bê tông bị vỡ, ngón tay run rẩy chạm vào lớp vữa nguội lạnh, cố gắng cảm nhận nhịp đập của thế giới này.
Nó khác biệt.
Nó đau đớn.
Nhưng quan trọng hơn, nó *ghi nhớ*.
Mỗi lần Vũ nhìn vào những vết nứt trên không trung, anh thấy bóng mình phản chiếu không đúng vị trí.
Đầu anh hơi nghiêng sang trái, nhưng trong gương phản chiếu của một tấm kính vỡ, cái bóng lại nghiêng sang phải.
Đó là cái giá của sự trùng sinh.
Thế giới Aethelgard không chấp nhận những kẻ đến muộn.
Nó coi họ là lỗi lập trình, một phép toán sai lệch cần được xóa bỏ.
Vũ hít một hơi thở dài, mùi tanh của sắt và mùi khét của ozone từ các vết nứt hòa lẫn vào nhau.
Anh lấy từ trong túi áo khoác rách nát ra một mảnh giấy nhàu nát.
Đó là nhật ký của kiếp trước, hay ít nhất là những gì còn sót lại sau khi ký ức bị xáo trộn.
Những dòng chữ nguệch ngoạc bằng bút chì than: *"Đừng tin vào sự im lặng.
Im lặng là lúc chúng đang tính toán vị trí của bạn."* Vũ mỉm cười, một nụ cười khô khốc không chạm đến đôi mắt.
Anh nhớ lần đầu tiên anh chết, không phải vì quái vật, mà vì chính những người anh cố gắng cứu.
Họ sợ cái nhìn của anh, cái cách anh đứng vững trước khi thế giới sụp đổ.
Một con chuột chạy ngang qua chân anh, rồi dừng lại, nghiêng đầu nhìn anh với đôi mắt đỏ ngầu.
Con vật không sợ hãi.
Nó nhìn Vũ như thể nó đang đọc một cuốn sách đã cũ kỹ.
Vũ đưa tay ra, không phải để bắt nó, mà để vuốt ve nhẹ lên đầu nó.
Lông chuột mượt mà, ấm áp.
Một cảm giác bình yên giả tạo.
Anh biết rằng cảm giác này sẽ không kéo dài quá mười phút.
Thế giới bên ngoài đang thay đổi, và anh là người duy nhất nhận ra tốc độ của sự thay đổi đó.
Anh đứng dậy, khớp gối kêu rắc rắc.
Vết thương trên tay bắt đầu đông lại, không phải do phép thuật hồi phục, mà do cơ thể anh đang thích nghi với "Vết Nứt".
Da thịt anh hóa đá một chút, cứng nhắc hơn.
Đó là dấu hiệu của một "Kẻ Lạ Mặt" đang tiến hóa theo cách mà Hội Đồng không mong đợi.
Vũ nhìn xuống bàn tay mình, nơi những đường gân đen nhánh đang lan rộng như rễ cây.
Anh không sợ.
Anh chỉ cảm thấy buồn cười.
Kiếp trước, anh cố gắng trở thành anh hùng.
Kiếp này, anh chỉ muốn sống sót để xem trò đùa này kết thúc bằng cách nào.
Cánh cửa sắt kêu cạch.
Không ai bước vào.
Thay vào đó, một bản ghi âm tự động phát ra từ chiếc radio cũ trên bàn.
Tiếng rè rè của sóng vô tuyến xen lẫn với giọng nói của chính Vũ, nhưng trầm hơn, dứt khoát hơn, và mang một giọng điệu mà Vũ hiện tại không bao giờ sử dụng.
*"Chào mừng đến với Tân Thời Đại, người phiên bản F-rank.
Anh đang cố gắng sống sót dựa trên ký ức, nhưng ký ức là một kẻ lừa dối tồi tệ nhất."*
Vũ ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu.
Giọng nói trong radio tiếp tục, không hề có chút cảm xúc con người nào.
*"Hệ Thống Ghi Chép Lỗi của anh không giúp anh mạnh lên.
Nó chỉ ghi lại những gì anh đã làm sai.
Mỗi lần anh chết, anh không quay lại điểm kiểm tra.
Anh quay lại điểm bắt đầu của nỗi đau.
Và bây giờ, anh đang ở đó."*
Vũ bật cười, một tiếng cười ngắn, khô khan.
"Cái quái gì vậy?" anh lẩm bẩm, nhưng không tắt radio.
Anh biết đó không phải là ảo giác.
Radio này được kết nối trực tiếp với Hệ Thống, một kết nối vật lý thông qua những dòng mã lỗi mà anh vô tình chạm vào khi trùng sinh.
Hệ Thống không phải là một trợ lý vô tri.
Nó là một bản sao của ý thức anh, hoặc ít nhất là phần "lý trí" nhất của anh, bị tách ra và lưu trữ trong thiết bị này.
*"Alpha không phải là kẻ thù duy nhất,"* giọng nói trong radio tiếp tục, *"Hội Đồng không săn đuổi anh vì anh là kẻ trùng sinh.
Họ săn đuổi anh vì anh là bằng chứng rằng Trật Tự Ký Ức có thể bị phá vỡ.
Và nếu Trật Tự bị phá vỡ, thì sự tồn tại của họ cũng sẽ tan vỡ."*
Vũ nhìn chằm chằm vào chiếc radio.
Trong kiếp trước, anh từng tin rằng mình có thể thương lượng với Hội Đồng.
Anh từng nghĩ rằng nếu anh cung cấp đủ thông tin, họ sẽ coi anh là một tài sản quý giá.
Nhưng giờ đây, nghe chính mình nói từ một thiết bị cũ kỹ, anh nhận ra sự ngốc nghếch của mình.
"Thương lượng?" anh nói với không khí.
"Họ không muốn nghe.
Họ muốn xóa sổ."
*"Đúng vậy,"* giọng nói đáp lại, *"Nhưng anh có một lợi thế mà họ không ngờ tới.
Anh có lỗi.
Và trong lập trình, lỗi là nơi bí mật ẩn náu."*
Vũ đứng dậy, đi lại quanh căn phòng nhỏ.
Những bức tường được dán đầy bản đồ và sơ đồ của thành phố, với những mũi tên đỏ chỉ vào các vị trí trọng yếu.
Anh đã dành cả đêm qua để vẽ lại cấu trúc của khu ổ chuột dựa trên ký ức mơ hồ của mình.
Anh biết nơi ẩn náu của Alpha.
Anh biết cách Hội Đồng giám sát các "Vết Nứt".
Nhưng anh cũng biết rằng mọi kế hoạch đều có thể sụp đổ nếu anh thiếu một yếu tố quan trọng: sự bất ngờ.
Cảnh báo đỏ trong đầu Vũ.
Không phải từ Hệ Thống, mà từ trực giác sinh tồn của kiếp trước.
Nó giống như một cái kim đâm vào sau gáy, sắc bén và đau đớn.
Vũ quay đầu lại, nhìn ra ngoài cửa sổ bị vỡ.
Bên ngoài, bóng tối đang dày đặc hơn bình thường.
Những cái bóng không di chuyển theo hướng của ánh đèn đường.
Chúng đứng yên, quan sát.
Alpha không phải là kẻ đơn độc.
Khi Vũ cố đứng dậy, anh nhận thấy những "Kẻ Lạ Mặt" xung quanh đang dần bao vây khu nhà kho.
Họ không phải đồng minh của Vũ, cũng không phải lính của Hội Đồng.
Họ là những người đã thất bại.
Những kẻ trùng sinh khác, những người đã bị thế giới đào thải, những người mang theo quá nhiều "Vết Nứt" đến mức cơ thể họ bắt đầu tan rã.
Một bóng đen bước ra từ khe hở giữa hai tòa nhà.
Nó không có khuôn mặt, chỉ là một khoảng trống hình người.
Tiếp theo là một bóng khác, rồi một bóng nữa.
Chúng di chuyển không tiếng động, như thể chúng đang trượt trên mặt đất thay vì đi.
Vũ cảm thấy lạnh cả xương sống.
Trong kiếp trước, anh từng gặp một nhóm như vậy.
Chúng không tấn công.
Chúng chỉ đứng đó, nhìn anh, và khi anh quay đi, anh nghe thấy tiếng thì thầm: *"Cậu cũng sẽ giống chúng tôi thôi."*
Vũ rút con dao găm ra khỏi thắt lưng.
Lưỡi dao bằng sắt thường, không có phép thuật, nhưng nó đã giết chết nhiều quái vật hơn bất kỳ thanh kiếm ma thuật nào.
Anh nhìn vào những bóng đen đang tiến lại gần.
"Các người muốn gì?" anh hỏi, giọng nói bình thản đến lạ lùng.
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng gió rít qua khe hở của những bức tường đổ nát.
Nhưng Vũ biết chúng muốn gì.
Chúng muốn sự kết thúc.
Chúng muốn được xóa bỏ khỏi cái vòng lặp đau đớn này.
Và Vũ, với tư cách là người duy nhất còn giữ được ý thức rõ ràng, có thể là chìa khóa cho sự giải thoát của chúng.
Một trong những bóng đen bước đến gần hơn.
Nó đưa tay ra, chạm vào cánh cửa sắt.
Cánh cửa sắt không gỉ sét, nhưng nó bắt đầu ăn mòn ngay lập tức dưới ngón tay của bóng đen.
Rỉ sét lan nhanh như lửa cháy.
Vũ nhận ra rằng "Vết Nứt" của những kẻ thất bại này không chỉ là dị biến vật lý.
Nó là sự phân hủy của thời gian.
"Đừng đến gần," Vũ cảnh báo, nhưng anh biết mình không có quyền ra lệnh cho những bóng ma.
Anh chỉ có thể chờ đợi.
Chờ đợi xem trò chơi này sẽ diễn biến theo hướng nào.
Sự tương tác giữa máu Vũ và thiết bị Alpha tạo ra một lỗ hổng thời gian nhỏ.
Không gian xung quanh họ bắt đầu vặn vẹo.
Những bức tường nhà kho biến mất, thay vào đó là những hình ảnh lặp lại từ quá khứ của cả hai.
Vũ thấy mình đang đứng trên đỉnh tòa nhà Hội Đồng, nhìn xuống thành phố bốc cháy.
Anh thấy Alpha, với vẻ mặt tuyệt vọng, đang cầm một quả bom hạt nhân mini.
Alpha cố gắng rút lui, nhưng "Vết Nứt Thời Gian" của chính anh bị kích hoạt.
Cơ thể anh bắt đầu run rẩy, những vết nứt xuất hiện trên da thịt, lan rộng ra như mạng nhện.
Alpha gào thét, nhưng không phải vì đau đớn.
Anh gào thét vì sự nhận thức.
"Tôi không thể...
tôi không thể quên..." Alpha nói, giọng nói của hắn vỡ vụn.
Vũ nhìn Alpha, và trong khoảnh khắc đó, anh thấy chính mình trong hắn.
Sự sợ hãi bị bỏ rơi.
Và sự tuyệt vọng tột cùng khi nhận ra rằng mình là kẻ duy nhất nhớ ra sự thật.
"Quên đi," Vũ nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.
"Quên đi là cách duy nhất để sống."
Alpha nhìn Vũ, đôi mắt đỏ ngầu nước mắt.
"Nhưng nếu tôi quên, thì những người đó...
những người tôi đã cứu...
họ sẽ không tồn tại trong ký ức của tôi."
"Họ vẫn tồn tại," Vũ đáp.
"Trong thế giới này.
Trong những vết nứt.
Trong những ký ức tập thể mà chúng ta không thể xóa bỏ."
Alpha cười, một nụ cười đầy nước mắt.
Cậu luôn đúng.
Đó là lý do tại sao cậu sống sót."
Bóng đen xung quanh họ bắt đầu lao vào.
Không phải để tấn công, mà để hòa nhập.
Chúng lao vào cơ thể Alpha, kéo anh ta vào trong sự hỗn loạn của thời gian.
Alpha biến mất, chỉ còn lại chiếc áo khoác rách nát rơi xuống đất.
Vũ đứng đó, nhìn đống quần áo, cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm.
Không phải vì Alpha, mà vì chính mình.
Anh nhận ra rằng anh đang trở nên giống họ.
Giống những kẻ lạ mặt.
Giống những bóng ma.
Sự phân rã của Alpha kích hoạt một quả bom hẹn giờ vô hình.
Vũ cảm thấy áp lực từ bầu trời đè lên vai mình.
Những tia sáng xanh từ xác Alpha bay lên, hòa vào mây đen, tạo thành một hình xăm khổng lồ trên bầu trời thành phố: Dấu hiệu của Hội Đồng, nhưng bị bóp méo.
Nó giống như một con mắt đang mở ra, nhìn xuống thế giới với vẻ khinh miệt.
Hệ thống của Vũ rung chuyển dữ dội.
Màn hình ảo hiện ra trước mắt anh, nhưng không phải là giao diện quen thuộc với các chỉ số sức khỏe và kinh nghiệm.
Thay vào đó, nó hiển thị một dòng chữ duy nhất, màu đỏ rực:
`[Cảnh báo cấp độ: Tuyệt Vọng]`
`[Trạng thái: Đã bị phát hiện]`
`[Nhiệm vụ mới: Sống sót trong 24 giờ tiếp theo]`
`[Phần thưởng: Sự thật về nguồn gốc của Vết Nứt]`
`[Hình phạt: Xóa bỏ vĩnh viễn khỏi dòng thời gian]`
Vũ nhìn lên bầu trời, nơi con mắt khổng lồ đang mở to.
Anh không sợ.
Anh chỉ cảm thấy tò mò.
Sự thật về nguồn gốc của Vết Nứt.
Điều đó có nghĩa là gì?
Có nghĩa là thế giới này không phải là tự nhiên?
Có nghĩa là Hội Đồng không phải là người bảo vệ, mà là người cai quản?
Một tiếng động lớn vang lên từ phía xa.
Tiếng bước chân.
Nhiều bước chân.
Vũ quay đầu lại, nhìn thấy một nhóm người đang đi vào khu nhà kho.
Họ không phải là bóng đen.
Họ là những người bình thường.
Nhưng trên tay họ là những vũ khí được chế tạo từ chính những mảnh vỡ của "Vết Nứt".
Người dẫn đầu, một phụ nữ trẻ với mái tóc cắt ngắn, nhìn Vũ.
Cô ấy không nhìn anh với sự sợ hãi.
Cô ấy nhìn anh với sự tôn trọng.
"Cậu là người cuối cùng," cô ấy nói, giọng nói lạnh lùng.
"Chúng tôi đã chờ cậu từ lâu."
Vũ mỉm cười.
"Chờ tôi để làm gì?"
Cô ấy bước vào, đóng cửa lại.
"Để kết thúc trò chơi này."
Vũ nhìn vào con mắt trên bầu trời, rồi nhìn vào cô gái.
Anh biết rằng cuộc đời anh, hay ít nhất là kiếp sống này, đã kết thúc.
Nhưng anh cũng biết rằng một cuộc sống mới đang bắt đầu.
Và lần này, anh sẽ không đi một mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận