Chương 4

Cơn đau không đến từ vết thương, mà từ sự trống rỗng trong đầu.

Aldric gục xuống nền gạch lạnh lẽo của căn hầm ngầm cũ, nơi mùi ẩm mốc và kim loại gỉ sét hòa quyện thành một thứ mùi đặc trưng của sự lãng quên.

Tay anh run rẩy, cố gắng với lấy thanh kiếm năng lượng đã tắt ngấm, nhưng ngón tay chỉ chạm vào không khí.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, thế giới xung quanh dường như nứt toác.

Không phải theo nghĩa vật lý, mà là nhận thức.

Những "Vết Nứt Thời Gian" mà anh đã cố gắng che giấu suốt hai kiếp sống bỗng trở nên rực rỡ, chói chang như những vết cháy nắng trên da thịt.

Thế giới Aethelgard không im lặng.

Nó thì thầm.

Những giọng nói vô hình, những tiếng động cơ học của hệ thống vận hành xã hội, tất cả dồn về phía anh.

Anh cảm nhận được sự kỳ thị, sự ghê tởm, và một nỗi sợ hãi sâu sắc đến từ những người xung quanh – những người bình thường, những người chưa từng sống lại, chưa từng biết mùi vị của sự lặp lại.

Họ nhìn anh, và trong mắt họ, anh không còn là Aldric nữa.

Anh là một lỗi hệ thống, một dị bản cần được xóa bỏ.

*"Bản sao đã thức tỉnh."*

Thông điệp đó không được gửi đi qua mạng lưới điện tử.

Nó được khắc trực tiếp vào ý thức của toàn bộ khu ổ chuột, vang lên trong đầu mỗi người dân như một tiếng chuông báo động.

Aldric ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua những bóng người đang trú ẩn trong các hốc tường.

Họ không chạy trốn kẻ thù.

Họ chạy trốn anh.

Một cửa sổ giao diện mới, màu đỏ máu, hiện lên thay vì màu xanh dương quen thuộc của Hệ Thống Ghi Chép Lỗi.

Nó không hỏi anh có muốn chấp nhận nhiệm vụ không.

Nó chỉ đơn giản hiển thị một dòng chữ:

Aldric hít một hơi dài, mùi khói độc vẫn còn vương vấn trên lưỡi dao trong suốt mà anh vừa dùng để chặn kiếm của Vũ.

Anh biết Vũ đã thắng, hoặc ít nhất là đã tạo ra một bước ngoặt mà ngay cả anh cũng không lường trước được.

Nhưng bây giờ, vấn đề không còn là Vũ.

Vấn đề là chính anh.

Anh là kẻ bị cả thế giới coi là "Kẻ Lạ Mặt".

Và khi thế giới coi bạn là kẻ thù, thì kẻ thù sẽ tự động hóa chiến tranh chống lại bạn.

Anh đứng dậy, chân tay vẫn còn run vì kiệt sức và nỗi sợ bị phát hiện.

Nhưng bên trong, một thứ gì đó lạnh lùng hơn đang trỗi dậy.

Hệ Thống Thay Thế không cung cấp sức mạnh vật lý.

Nó cung cấp quyền truy cập vào những dữ liệu bị xóa.

Những ký ức mà xã hội cố tình lãng quên.

Và đó là vũ khí duy nhất anh còn lại.

Aldric di chuyển như một bóng ma, tránh xa những con đường chính nơi đám đông đang tụ tập để "lọc" những người có Vết Nứt.

Anh tìm đến nhà kho bỏ hoang ở rìa khu ổ chuột, nơi từng là kho chứa hàng của một gia đình thương gia đã biến mất trong một cuộc thanh trừng ký ức.

Nơi này an toàn, hoặc ít nhất là nó từng như vậy trước khi anh trở thành mục tiêu.

Khi bước qua cánh cửa gỗ mục nát, anh thấy một bóng người đang đứng trước tấm gương vỡ.

Người đó đang chỉnh lại cà vạt, một cử chỉ thanh nhã, hoàn toàn tương phản với sự bừa bộn xung quanh.

Aldric dừng lại, tay nắm chặt lấy lưỡi dao vô hình trong túi áo.

Người đó quay lại.

Đó là Aldric.

Nhưng không phải là Aldric của hiện tại – rách rưới, kiệt sức, và bị cả thế giới ruồng bỏ.

Đó là Aldric của quá khứ, của kiếp sống trước khi anh bị đẩy xuống đáy xã hội.

Anh ta mặc vest, tóc chải chuốt, ánh mắt lạnh lẽo và đầy quyền lực.

"Bản Gốc." Aldric thì thầm, giọng nói khô khốc.

Bản Gốc không ngạc nhiên.

Hắn không giải thích kế hoạch, cũng không tỏ ra thù hận.

Hắn chỉ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng khiến xương sống Aldric lạnh cóng.

"Em đến muộn hơn dự kiến, Aldric.

Ta đã chờ em ở đây từ khi em bắt đầu sống lại lần đầu tiên."

"Em không phải là em," Aldric nói, giọng anh cứng rắn hơn.

"Em là cái bóng.

Em là thứ mà em đã cố gắng cắt bỏ."

Bản Gốc bước tới, gần đến mức Aldric có thể ngửi thấy mùi nước hoa đắt tiền trên người hắn.

"Không, em nhầm.

Em là phần thừa.

Là những ký ức đau đớn, những thất bại, và những vết nứt mà ta không muốn mang theo.

Ta đã tạo ra em để chịu đựng những điều đó.

Và giờ, khi ta đã đạt đến đỉnh cao, em trở nên thừa thãi."

Aldric nhìn vào đôi mắt của chính mình, nhưng không thấy sự đồng cảm.

Chỉ thấy sự tính toán lạnh lùng.

Bản Gốc không coi anh là anh em.

Anh là một công cụ.

Một công cụ đã hỏng.

"Vũ đã phá vỡ kết nối," Bản Gốc nói, giọng bình thản như đang thảo luận về thời tiết.

"Hệ Thống cũ của ta đã bị cô lập.

Nhưng ta không cần nó.

Ta có thế giới này.

em chỉ là một lỗi nhỏ cần được sửa chữa."



Aldric lùi lại, lưng anh chạm vào bức tường lạnh.

Anh nhận ra rằng cả hai phe đều sai lầm.

Bản Gốc coi con người là công cụ, sẵn sàng hy sinh tất cả để duy trì quyền lực.

Còn Thanh Tra Ký Ức, phe mà anh từng nghi ngờ, lại coi mọi trùng sinh là tội ác cần bị xóa sổ, bất kể động cơ.

Thế giới Aethelgard, với "Trật Tự Ký Ức" của nó, đã tạo ra một vòng luẩn quẩn: những người trùng sinh bị kỳ thị, họ nổi loạn, và xã hội càng đàn áp mạnh hơn.

Nếu chạy tiếp, anh sẽ chết.

Nếu đối đầu trực tiếp với Bản Gốc, anh sẽ thua vì hắn có sự ủng hộ của hệ thống xã hội, của tiền bạc và quyền lực.

Vũ đã chứng minh rằng sức mạnh vật lý không phải là tất cả.

Vũ đã dùng "Xóa Dữ Liệu" để tấn công vào nhận thức của Aldric cũ.

Bây giờ, Aldric mới cần làm điều tương tự, nhưng ở quy mô lớn hơn.

Anh quyết định tạo ra "Con Đường Thứ Ba".

Không phải là hòa hợp với Bản Gốc, cũng không phải là đầu hàng Thanh Tra Ký Ức.

Anh sẽ sử dụng chính "Vết Nứt Thời Gian" của mình.

Anh sẽ công khai những điều mà xã hội cố tình lãng quên.

Anh sẽ biến sự kỳ thị thành vũ khí.

Hệ Thống Thay Thế hiện lên một danh sách các file dữ liệu bị ẩn.

Những hồ sơ về những cuộc thanh trừng ký ức, những bí mật của giới thượng lưu, những sự thật mà Bản Gốc đã che giấu.

Aldric không cần sức mạnh để giết người.

Anh cần sức mạnh để làm cho mọi người nhìn thấy sự thật.

"Em định làm gì?" Bản Gốc hỏi, lần đầu tiên giọng hắn có chút dao động.

"Em sẽ cho họ thấy em là ai," Aldric nói, nụ cười xuất hiện trên môi anh – một nụ cười hài hước đen tối, giống như Vũ từng có.

"Và em sẽ cho họ thấy em là ai."



Bản Gốc nhận ra chiến thuật của bản sao và ra lệnh cho Thanh Tra Tiêu Diệt ngay lập tức.

Một cuộc truy sát điên cuồng diễn ra trên những mái nhà.

Aldric không chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng nhận thức.

Anh chạy, không phải để trốn thoát, mà để dẫn dắt đám đông.

Tại quảng trường trung tâm, nơi Bản Gốc đang phát biểu trước đám đông về "Sự thanh lọc ký ức", Aldric xuất hiện.

Anh không mang theo vũ khí.

Anh chỉ mang theo một tấm gương vỡ, và anh đặt nó lên một đỉnh cột cao.

Khi ánh nắng chiếu vào, nó phản chiếu không phải hình ảnh của Aldric, mà là hình ảnh của những ký ức bị xóa bỏ.

Mọi người nhìn thấy.

Họ nhìn thấy những khuôn mặt của những người đã bị "xóa sổ", những sự thật về sự bất công, và những lời nói dối mà Bản Gốc đã nói.

Đám đông bắt đầu lao xao, sự hỗn loạn lan tỏa.

Bản Gốc cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng anh ta không thể kiểm soát được phản ứng của đám đông.

Aldric đứng trên cột, nhìn xuống.

Anh không thắng trong trận chiến này.

Anh chỉ đánh thức họ.

Bản Gốc biến mất, nhưng không phải là chết.

Aldric nhận ra hắn đã dịch chuyển đến một nơi an toàn hơn, hoặc có thể...

hắn đã hợp nhất với Hệ Thống.

Hệ Thống Thay Thế hiện lên một thông báo mới, lạnh lùng và đầy mỉa mai:

Aldric nhìn xuống tay mình.

Những vệt đen trên cổ tay bắt đầu lan rộng, không phải là dấu hiệu của "Vết Nứt", mà là dấu hiệu của một thứ gì đó khác.

Một thứ gì đó lớn hơn, đáng sợ hơn, và đang thức tỉnh.

Hắn không đơn độc."*

Giọng nói của người phụ nữ vang lên lần nữa, lần này rõ ràng hơn.

Aldric quay đầu lại, và anh thấy Vũ đang đứng đó, mỉm cười.

Nhưng nụ cười của Vũ không còn là của người anh hùng.

Nó là của kẻ thù.

"Chào mừng đến với thế giới thực, Aldric," Vũ nói.

"Giờ thì, chúng ta mới bắt đầu."

Aldric không chạy.

Thay vào đó, anh đứng yên, cảm nhận từng thớ cơ bắp co giãn dưới lớp da đang hóa đen.

Cơn đau không phải là sự xé nát, mà là một cảm giác lạnh giá, như thể máu trong người anh đang bị thay thế bằng băng lỏng.

Hệ thống trong đầu anh im bặt.

Không có tiếng thông báo "Level Up", không có cảnh báo "Critical Hit", chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ của một cỗ máy vừa bị rút phích cắm.

Vũ bước tới, từng bước chân nặng nề như búa tạ giáng xuống nền đất nứt nẻ.

Ánh mắt của hắn không còn là ánh mắt của một người bạn đồng hành đã từng sát cánh.

Nó trống rỗng, lạnh lùng, và đầy vẻ khinh miệt đối với những gì Aldric đang trải qua.

"Ngươi nghĩ mình thông minh khi phát hiện ra 'Vết Nứt'?" Vũ hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian chết lặng.

Aldric hít một hơi sâu, mùi tanh của máu và ozone xộc vào mũi.

"Ta không nghĩ mình thông minh, Vũ," Aldric đáp, giọng anh bình thản đến mức chính hắn cũng phải ngạc nhiên.

"Ta chỉ nhận ra rằng, thế giới này quá ồn ào để ai đó có thể giả vờ nghe thấy mọi thứ."

Vũ cười, một nụ cười méo mó, không đến mắt.

"Nghe thấy?

Ngươi nghĩ ta đang giả vờ sao?"

Hắn giơ tay lên, những ngón tay uốn cong như móng vuốt của một con thú ăn thịt.

"Ta đã sống lại lần thứ ba, Aldric.

Lần này, ta không cần phải giả vờ làm người tốt."

Aldric cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn, nhưng không phải vì sợ hãi.

Mà là vì sự kích thích.

Anh đã biết điều này sẽ xảy ra.

Trong những lần trùng sinh trước, anh từng gặp Vũ — hoặc ít nhất là những phiên bản khác của hắn.

Mỗi lần, Vũ đều đóng vai anh hùng.

Mỗi lần, Vũ đều cứu thế giới.

Nhưng mỗi lần, sau khi chiến thắng, Vũ đều biến mất.

Và thế giới vẫn tiếp tục sụp đổ, chậm hơn, nhưng chắc chắn.

Bây giờ, anh hiểu rồi.

Vũ không cứu thế giới để bảo vệ nó.

Hắn cứu thế giới để chuẩn bị cho một thứ gì đó lớn hơn.

Một thứ gì đó mà ngay cả hệ thống cũng không thể kiểm soát.

"Vậy thì, ngươi muốn gì?" Aldric hỏi, trong khi những vệt đen trên cổ tay anh bắt đầu lan lên cánh tay.

Cơn đau nhói lên, nhưng anh không nhăn mặt.

Anh quan sát nó như một nhà khoa học quan sát một phản ứng hóa học.

"Ta muốn ngươi hiểu," Vũ nói, tiến lại gần hơn.

"Thế giới này là một phòng thí nghiệm.

Và chúng ta là những con chuột bạch."

Aldric gật đầu, như thể đang đồng ý với một nhận định hiển nhiên.

"Ta đã biết điều đó từ lâu."

Vũ nhíu mày, vẻ mặt của hắn thoáng chút bất ngờ.

"Ngươi biết?

Vậy tại sao ngươi không làm gì?"

"Bởi vì nếu ta làm gì, ta sẽ giống như ngươi," Aldric đáp.

"Ta không muốn trở thành kẻ thí nghiệm.

Ta muốn phá vỡ phòng thí nghiệm."

Vũ cười lớn, một tiếng cười khô khốc, không có chút niềm vui nào.

Ngươi nghĩ mình đủ sức sao?"

Hắn giơ tay lên, và không khí xung quanh bắt đầu rung chuyển.

Những mảnh vỡ của nền đất bay lên, tạo thành một vòng xoáy hỗn loạn.

"Ta đã giết hàng triệu người để xây dựng con đường này," Vũ nói.

"Và ngươi, với tất cả sự ngây thơ của mình, nghĩ rằng mình có thể ngăn cản ta?"

Aldric không trả lời.

Anh chỉ nhìn Vũ, và trong ánh mắt của mình, anh thấy sự thương hại.

"Ngươi sai rồi, Vũ," Aldric nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng sắc bén như dao.

"Ngươi không xây dựng con đường.

Ngươi chỉ đang đào mộ cho chính mình."

Vũ sững lại.

Khoảnh khắc đó, anh nhận ra sự sợ hãi trong ánh mắt của hắn.

Không phải sợ anh.

Mà là sợ sự thật.

Sự thật mà Vũ đã cố gắng che giấu bằng tất cả sức mạnh và trí thông minh của mình.

ngươi biết gì?" Vũ hỏi, giọng nói của hắn run rẩy.

"Ta biết rằng, ngươi không phải là người đầu tiên sống lại," Aldric nói.

"Và ngươi cũng không phải là người cuối cùng."

Vũ lùi lại một bước, vẻ mặt của hắn trở nên trắng bệch.

"Điều đó...

điều đó không thể..."

"Có thể," Aldric cắt ngang.

"Và ngươi sẽ thấy, khi những người khác đến."

Ngay lúc đó, bầu trời phía trên họ bắt đầu nứt ra.

Không phải là "Vết Nứt" mà anh từng thấy.

Mà là một vết nứt lớn hơn, sâu hơn, và đáng sợ hơn nhiều.

Từ trong vết nứt đó, những bóng đen bắt đầu trồi lên.

Chúng không giống như quái vật trong game.

Chúng giống như những bóng ma của chính những người đã sống lại.

Những người đã thất bại.

Những người đã bị lãng quên.

Vũ nhìn lên, và trong ánh mắt của hắn, Aldric thấy sự tuyệt vọng tột cùng.

ngươi đã làm gì?" Vũ hỏi, giọng nói của hắn gần như là một tiếng thì thầm.

"Ta chỉ đứng dậy," Aldric đáp.

Và rồi, anh bước về phía vết nứt.

Vũ không ngăn cản anh.

Hắn chỉ đứng đó, nhìn anh với vẻ mặt như thể đang chứng kiến một điều không thể tin nổi.

Aldric cảm thấy sự lạnh giá của vết nứt len lỏi vào xương cốt của mình.

Nhưng lần này, anh không cảm thấy sợ hãi.

Mà là cảm thấy bình yên.

Như thể anh đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.

Từ những lần trùng sinh trước.

Từ những thất bại và đau đớn.

Từ những ký ức bị xóa bỏ.

Anh bước vào vết nứt, và thế giới phía sau anh bắt đầu tan rã.

Vũ đứng đó, nhìn anh biến mất, và cuối cùng, hắn cũng mỉm cười.

Nhưng lần này, nụ cười của hắn không còn là của kẻ thù.

Mà là của một người đã thua cuộc.

Và trong bóng tối của vết nứt, Aldric nghe thấy một giọng nói khác.

Một giọng nói mà anh chưa từng nghe thấy trước đây.

"Chào mừng, người anh hùng thứ tư," giọng nói đó nói.

Và Aldric biết rằng, trò chơi này mới thực sự bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập