Chương 3

Ánh sáng ban ngày ở Aethelgard không bao giờ thực sự "sáng" theo nghĩa đen, nó giống như một lớp màng dầu loang lổ trôi trên mặt hồ đen ngòm, phản chiếu những màu sắc chết chóc của bầu trời ô nhiễm.

Vũ bước ra khỏi miệng hầm ngầm cũ, đôi chân trần chạm vào lớp đất đá lạnh lẽo và ẩm mốc của khu ổ chuột.

Cơn đau nhói trong xương tủy vẫn còn đó, như thể mỗi tế bào trong cơ thể anh đều đang gào thét về sự sai lệch của thực tại.

Anh cúi xuống, nhìn xuống cổ tay trái.

Những vệt đen mờ nhạt, giống như những vết nứt trên kính vỡ, bắt đầu lan rộng ra bề mặt da thịt.

Chúng không chảy máu, nhưng chúng tỏa ra một hơi thở lạnh giá, một dấu hiệu sinh học rõ ràng mà thế giới này gọi là "Vết Nứt Thời Gian".

Thay vì hoảng loạn hay che giấu vội vàng, Vũ thở ra một hơi dài, nhẹ nhàng như thể anh vừa hoàn thành một bài tập thể dục sáng.

Anh đưa tay lên vuốt nhẹ những vết nứt ấy, cảm nhận sự ngứa ran dữ dội chạy dọc theo mạch máu.

Thế giới này coi những người trùng sinh là dị bản, là lỗi hệ thống cần được xóa bỏ, và những "Vết Nứt" này chính là bằng chứng tội lỗi.

Nhưng với Vũ, chúng là bản đồ.

Anh kích hoạt giao diện Hệ Thống trong đầu, màn hình xanh lục lờ mờ hiện ra trước mắt anh, che đi vẻ mặt bình thản.

*Hệ Thống: Cảnh báo sinh học.

Chỉ số đồng bộ với Thời Gian: 12%.

Nguy cơ phát hiện: Cao.*
*Thông báo: Kỹ năng 'Ngụy Trang Sinh Học' đang hoạt động ở mức 15%.

Hiệu quả giảm dần theo thời gian.*
*Gợi ý: Tìm nguồn năng lượng âm để duy trì lớp ngụy trang, hoặc chấp nhận bị "Thanh Gương" quét sạch.*

Vũ mỉm cười, một nụ cười khô khốc không chạm đến đáy mắt.

Anh biết mình không có nhiều thời gian.

Mỗi giây trôi qua, áp lực từ "Trật Tự Ký Ức" của thế giới càng đè nặng lên vai anh.

Những người xung quanh, dù vô thức, đều cảm nhận được sự hiện diện của anh như một vết dầu loang trên tấm thảm trắng tinh.

Một đứa trẻ hàng xóm dừng chơi bóng, nhìn chằm chằm vào cổ tay Vũ với ánh mắt sợ hãi và ghê tởm.

Một bà lão vội vàng kéo con cháu đi xa, lầm rầm cầu nguyện cho sự "sửa chữa" kịp thời.

Vũ không trách họ.

Trong kiếp trước, anh cũng từng làm vậy.

Anh cũng từng nhìn những người như anh với ánh mắt của những kẻ ngoài vòng pháp luật.

Anh nhặt một chiếc áo khoác cũ kỹ, rách nát từ đống rác bên vệ đường, khoác lên người để che đi những vệt đen trên cổ tay.

Chất liệu vải thô ráp cọ xát vào da thịt, gây ra những vết trầy xước nhỏ, nhưng đó là một cái giá đáng trả.

Máu của anh, dù chỉ một chút, sẽ kích hoạt các cảm biến sinh học của thành phố.

Vũ bước đi, hòa vào dòng người dăm ba người lảo đảo trên vỉa hè.

Anh không đi thẳng, mà đi vòng vèo, tránh những camera an ninh cũ kỹ nhưng vẫn hoạt động.

Anh cần một nơi để suy nghĩ, một nơi mà ký ức kiếp trước của anh còn sót lại những mảnh ghép chưa được hoàn thiện.

Quán cà phê "Rusty Gear" ở cuối con hẻm số 7.

Nơi đó, Kael từng ngồi.

Nơi đó, mọi thứ bắt đầu tan rã.

Quán cà phê "Rusty Gear" không phải là một địa điểm sang trọng, nó giống như một cái hộp sắt gỉ sét bị bỏ quên giữa lòng khu ổ chuột.

Mùi cà phê rang cháy quyện với mùi dầu nhớt và mồ hôi stale tạo nên một hương vị đặc trưng của sự tuyệt vọng.

Vũ đẩy cửa vào, tiếng chuông cửa leng keng vang lên, cắt ngang sự im lặng nặng nề của quán.

Anh chọn một bàn ở góc khuất nhất, gần nhà vệ sinh, nơi ánh sáng từ đèn neon nhấp nháy chiếu vào tạo ra những bóng đổ kỳ quái.

Anh đặt một cặp kính râm gọng sắt lên mũi, một món đồ vô dụng dưới ánh nắng yếu ớt nhưng hữu ích để che đi đôi mắt đã từng nhìn thấy quá nhiều cái chết.

Kael ngồi ở quầy bar, lưng thẳng, tay cầm một ly bia rẻ tiền.

Anh ta không phải là anh hùng trong kiếp trước, cũng không phải là kẻ ác.

Kael chỉ là một cảnh sát cấp thấp, một viên gạch lót đường trong cỗ máy đàn áp của chính quyền.

Anh ta chưa thức tỉnh quyền năng, vẫn còn là một con người bình thường với những nỗi sợ bình thường.

Khi Vũ bước vào, Kael liếc nhìn anh, rồi quay đi, nhưng đôi mắt anh ta vẫn hơi nheo lại.

Sự bất an lan tỏa từ Kael như một làn sóng vô hình.

Anh ta không nhận ra Vũ, hay ít nhất là không nhận ra con người Vũ trong kiếp này.

Nhưng cơ thể Kael, hoặc có lẽ là linh hồn của anh ta, vẫn còn ghi nhớ một cảm giác nào đó, một nỗi sợ sâu thẳm mà anh ta không thể giải thích.

"Một ly nước lọc," Vũ nói, giọng trầm và đều, không mang theo bất kỳ rung cảm nào của sự kích động.

Anh đặt một đồng xu kim loại lên bàn, kim loại cũ kỹ của khu ổ chuột.

Kael quay lại, nhìn đồng xu, rồi nhìn Vũ.

"Chúng tôi không phục vụ khách lạ vào giờ này," Kael nói, giọng khàn khàn, tay anh ta vô thức chạm vào thắt lưng, nơi chứa một khẩu súng lục cũ kỹ.

Vũ nhún vai, không hề tức giận.

Anh lấy ra một tờ giấy nháp từ túi áo, viết một dòng chữ ngắn: *'Tôi không phải lạ.

Tôi chỉ là người mới đến từ Khu Vực 9.

Tôi nghe nói ở đây có những câu chuyện hay.'* Anh đẩy tờ giấy về phía Kael.

Kael nhìn tờ giấy, rồi nhìn Vũ, ánh mắt anh ta dao động giữa sự nghi ngờ và tò mò.

"Khu Vực 9?

Nơi đó đã bị phá hủy rồi," Kael lầm bầm, nhưng tay anh ta vẫn giữ tờ giấy.

"Ai bảo anh đến đây?"

"Không ai cả," Vũ đáp, giọng anh lạnh băng nhưng bình thản.

"Chỉ là tôi muốn tránh những con mắt đang nhìn tôi." Kael sững sờ.

Anh ta nhìn vào đôi mắt sau lớp kính râm của Vũ, và trong khoảnh khắc đó, anh ta cảm thấy một nỗi sợ hãi vô cớ dâng lên.

Không phải sợ Vũ, mà sợ chính sự im lặng của Vũ.

Kael đặt ly bia xuống, tiếng tách chạm vào mặt bàn gỗ gây ra một tiếng động khô khan.

"Anh nên đi.

Hôm nay, thành phố không yên bình."

Vũ đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

Nhưng trước khi anh bước qua quầy bar, Kael bỗng lên tiếng, giọng run rẩy: "Anh có...

từng nhìn thấy một vết nứt trên da không?

Một vết nứt màu đen?" Vũ dừng bước, quay lại nhìn Kael.

"Tôi không biết," Vũ nói, giọng anh nhẹ nhàng đến đáng sợ.

"Nhưng nếu anh thấy nó, hãy quên nó đi.

Vì thế giới này ghét những kẻ không thuộc về nó." KaelPale đi, tay anh ta run rẩy cầm ly bia.

Vũ biết, hạt giống nghi ngờ đã được gieo.

Và trong một thế giới nơi sự thật bị bóp méo, nghi ngờ là thứ thuốc độc mạnh nhất.

Ngay khi Vũ bước ra khỏi quán cà phê, bầu không khí xung quanh thay đổi đột ngột.

Không phải là sự thay đổi của thời tiết, mà là sự thay đổi của áp suất.

Những bóng người từ các con hẻm tối tăm, từ những căn nhà xiêu vẹo, tất cả đều hướng về phía anh.

Họ không phải là dân thường.

Họ mặc đồng phục màu xám bạc, mặt nạ che kín khuôn mặt, tay cầm những khẩu súng năng lượng phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo.

Đội Đặc Nhiệm "Thanh Gương".

Vũ không cần phải nhìn thấy logo trên áo để biết.

Anh cảm nhận được sự hiện diện của họ như một cơn bão sắp ập đến.

Họ không đến để bắt giữ.

Vũ hiểu rõ điều đó.

Trong thế giới Aethelgard, "Thanh Gương" không có nhiệm vụ bắt giữ những kẻ bị nghi ngờ trùng sinh.

Nhiệm vụ của họ là "cắt bỏ" những phần hư hỏng của hệ thống.

Một cảm biến sinh học ở đầu con hẻm đã kích hoạt, phát hiện sự hiện diện của "Vết Nứt" cấp cao.

Có lẽ, khi Vũ sử dụng kỹ năng tự châm kim để ngụy trang, anh đã vô tình làm rạn nứt lớp bảo vệ sinh học của mình, hoặc đơn giản là sự hiện diện của anh quá mạnh mẽ, quá "lỗi" so với chuẩn mực của thế giới.

"Kẻ lạ mặt," một giọng nói điện tử vang lên từ loa phóng thanh trên đầu xe bọc thép của họ.

"Ngừng ngay hành động.

Đầu hàng để được 'xóa bỏ' nhanh chóng." Vũ nhìn những khẩu súng nhắm vào tim mình.

Anh không hề sợ hãi.

Anh chỉ cảm thấy một sự buồn bã sâu sắc.

Họ nghĩ rằng họ đang làm đúng.

Họ nghĩ rằng việc giết anh sẽ "sửa chữa" sai lầm của vũ trụ.

Nhưng họ không biết rằng, chính sự cứng nhắc của họ đang tạo ra những vết nứt lớn hơn.

Vũ hít một hơi sâu, kích hoạt toàn bộ năng lượng còn lại trong cơ thể.

Anh không chạy.

Anh lao về phía trước, xuyên qua hàng rào của "Thanh Gương".

Những tia laser bắn ra, cắt ngang không khí, nhưng Vũ đã di chuyển trước khi chúng kịp kích hoạt.

Anh sử dụng kỹ năng 'Bước Nhảy Thời Gian' – một kỹ năng nhỏ nhưng cực kỳ nguy hiểm, cho phép anh dịch chuyển một khoảng cách ngắn bằng cách tạm thời tách mình khỏi dòng chảy thời gian hiện tại.

Anh xuất hiện ngay sau lưng một tên lính, dùng khuỷu tay đập mạnh vào gáy anh ta, khiến hắn ngất xỉu ngay lập tức.

"Họ không muốn bắt sống," Vũ nói với chính mình, giọng anh lạnh lùng.

"Họ muốn xóa sạch dấu vết." Anh nhìn xung quanh, nhận ra rằng khu ổ chuột này đang trở thành một cái bẫy.

Không có lối thoát.

Nhưng Vũ không bao giờ đi vào bẫy mà không chuẩn bị một lối thoát khác.

Anh lao vào một căn nhà hoang, phá vỡ cửa sổ bằng một cú đấm mạnh, và nhảy vào bên trong.

Những tiếng súng nổ theo sau, đạn bắn vào tường, vào sàn nhà, nhưng Vũ đã biến mất vào trong bóng tối của căn nhà đổ nát.

Anh biết, đây mới chỉ là bắt đầu.

"Thanh Gương" sẽ không bao giờ dừng lại.

Trong căn nhà hoang, bóng tối dày đặc bao trùm lấy Vũ.

Mùi ẩm mốc và rác thải thối rữa呛 mũi anh.

Anh ngồi xuống, thở dốc, kiểm tra tình trạng cơ thể.

Một vết thương nhỏ trên vai, do một viên đạn bắn lệch, nhưng không nghiêm trọng.

Anh lấy ra một cuộn băng từ túi áo, quấn chặt vết thương.

Nhưng trước khi anh kịp thở phào nhẹ nhõm, một bóng người xuất hiện từ góc phòng tối nhất.

Vũ rùng mình, tay anh nắm chặt lấy một mảnh kính vỡ.

Người đó bước ra ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần nhà.

Vũ chết lặng.

Đó là anh ta.

Không, đó không phải là anh ta.

Đó là Vũ của kiếp trước.

Người đã chết, người đã để lại cho Vũ này ký ức và sự thù hận.

Nhưng "Bản Gốc" này, giờ đây mang tên Aldric, đứng đó với vẻ ngoài hoàn hảo, mạnh mẽ và được trang bị những bộ giáp công nghệ cao mà Vũ không bao giờ có được.

Aldric mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ tự hào và khinh miệt.

"Chào mừng trở lại, 'Kẻ Nhái'," Aldric nói, giọng anh ta vang vọng trong căn phòng nhỏ.

"Tôi đã chờ anh ở đây.

Không phải để giết anh, mà để nhắc nhở anh về vị trí của mình." Vũ nhìn Aldric, không hề run rẩy.

"Anh nghĩ anh là bản gốc?

Sai rồi," Vũ nói, giọng anh平静 đến đáng sợ.

"Anh chỉ là một bản sao lỗi, một bóng ma của quá khứ."

Aldric bước tới, tay anh ta cầm một thanh kiếm năng lượng phát ra ánh sáng đỏ rực.

"Bản gốc hay bản sao, kết quả cuối cùng vẫn là giống nhau.

Tôi sẽ xóa bỏ anh, và lấy lại quyền kiểm soát cơ thể này.

Tôi sẽ sống lại kiếp sống của mình, hoàn hảo hơn, không có những sai lầm của ngươi." Vũ nhìn thanh kiếm, rồi nhìn vào đôi mắt của Aldric.

Trong đôi mắt đó, anh thấy sự sợ hãi.

Sợ rằng mình không phải là duy nhất.

Sợ rằng ký ức của mình là giả tạo.

"Ngươi không thể xóa bỏ tôi," Vũ nói, đứng dậy.

"Bởi vì tôi không phải là một phần của ngươi.

Tôi là hậu quả của những lựa chọn mà ngươi đã bỏ lỡ." Aldric gầm lên, lao về phía Vũ với thanh kiếm.

Vũ không tránh.

Anh đứng yên, chờ đợi.

Anh biết rằng, trong cuộc đối đầu này, không có kẻ chiến thắng.

Chỉ có người sống sót.

Thanh kiếm năng lượng cắt ngang không khí, nhưng trước khi nó chạm vào người Vũ, một lưỡi dao trong suốt xuất hiện từ tay Vũ, chặn đứng lưỡi kiếm.

Máu đen trên lưỡi dao bắt đầu sôi sục, tạo ra một làn khói độc.

Hệ Thống hiện lên thông báo mới, màu đỏ rực rỡ, chiếm trọn tầm nhìn của Vũ: *[Kỹ năng ẩn đã kích hoạt: 'Xóa Dữ Liệu'.

Điều kiện: Phải tiêu diệt hoặc hợp nhất với Bản gốc.]*

Vũ không tấn công Aldric.

Anh không cần phải.

Anh chỉ cần nhìn vào mắt Aldric, và nói: "Anh nghĩ anh đang chiến đấu với một kẻ thù?

Anh đang chiến đấu với chính sự thật mà anh đã cố gắng trốn chạy suốt hai kiếp sống." Aldric sững sờ, thanh kiếm trong tay anh ta bắt đầu rung lên, phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn.

"Điều gì...

đang xảy ra với tôi?" Aldric hỏi, giọng anh ta run rẩy.

Vũ mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ bi thương và hài hước đen tối.

"Anh đang bị 'xóa bỏ', Aldric.

Không phải bởi tôi, mà bởi chính thế giới này.

Thế giới không chấp nhận hai bản gốc.

Và anh, anh là bản sao lỗi." Vũ giơ cao lưỡi dao, máu đen trên đó bắt đầu lan rộng, bao phủ lấy Aldric.

Aldric gào thét, nhưng không ai nghe thấy.

Chỉ có Vũ, và Hệ Thống, và sự im lặng của cái chết đang đến gần.

Và khi ánh sáng đỏ rực bao trùm lấy căn phòng, Vũ biết rằng, đây không phải là kết thúc.

Đây chỉ là một lỗi hệ thống mới, một lỗi mà thế giới Aethelgard sẽ phải trả giá đắt để sửa chữa.

Nhưng trước khi anh có thể kịp thở, một giọng nói mới vang lên trong đầu anh, giọng nói của một người phụ nữ mà anh chưa từng nghe thấy bao giờ.

Hắn không đơn độc.]"* Vũ nhìn xuống tay mình, những vệt đen trên cổ tay bắt đầu lan rộng, không phải là dấu hiệu của "Vết Nứt", mà là dấu hiệu của một thứ gì đó khác.

Một thứ gì đó lớn hơn, đáng sợ hơn, và đang thức tỉnh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập