Chương 2
Hệ thống trong đầu bỗng vang lên một tiếng rít chói tai, không phải là giọng nói vô hồn thông thường, mà mang theo sự khó chịu như bị xâm phạm quyền riêng tư: *"[Cảnh báo: Chỉ số 'Sự Đồ Họa Thời Gian' vượt ngưỡng an toàn.
Phát hiện mâu thuẫn nhận thức.
Đang tiến hành đồng bộ lại thực tại...]"*
Vũ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp tim.
Không khí trong căn hầm ẩm thấp mùi mốc meo và dầu nhớt stale vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây, nó hòa quyện với mùi ozone nồng nặc của năng lượng vừa mới bùng nổ.
Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình.
Những vết nứt màu đen xám đang lan rộng trên da thịt, không phải do thương tích vật lý, mà là do chính sự tồn tại của anh đang làm rạn nứt cấu trúc cơ bản của thế giới này.
"Phiên bản tốt hơn?" Vũ lẩm bẩm, giọng nói khô khan, thiếu sức sống.
Ta đã chết vì tin tưởng, còn ngươi sống vì sự kiểm soát.
Thật là một sự tương phản đáng buồn cười."
Anh đứng dậy, chân hơi run nhưng vững chãi.
Cơ thể F-rank này quá yếu ớt, nhưng nó là của anh.
Lần này, anh không còn là kẻ đi theo dòng chảy, mà là kẻ đứng ngược dòng.
Quả cầu năng lượng đen kịt của "Bản Gốc" đã biến mất, thay vào đó là sự im lặng chết chóc bao trùm lấy căn hầm.
Vũ hiểu rằng, cuộc chiến chưa bắt đầu, nó chỉ mới là phần mở đầu của một vở kịch rối rắm hơn anh tưởng tượng rất nhiều.
Anh với tay vào túi áo, rút ra một mẩu giấy nhàu nát – nhật ký của kiếp trước.
Những dòng chữ nguệch ngoạc giờ đây không còn là ký ức của một nạn nhân, mà là bản đồ của một kẻ săn mồi.
*"[Hệ thống Ghi Chép Lỗi đang tải dữ liệu mới.
Nhiệm vụ phụ: Sinh tồn 24 giờ.
Phần thưởng: Khôi phục 10% năng lượng gốc.
Hình phạt thất bại: Xóa sổ ký ức cá nhân.]"*
Vũ cười nhạt.
Xóa sổ ký ức?
Với anh, ký ức là vũ khí duy nhất còn lại.
Nếu mất nó, anh chỉ còn là một cái xác rỗng.
Anh nhìn vào bóng tối phía cuối hầm, nơi những bóng hình nhỏ bé đang run rẩy.
Những đứa trẻ, những nạn nhân của "Trật Tự Ký Ức".
Chúng không biết gì về quá khứ, về sự trùng sinh, hay về những vết nứt thời gian.
Chúng chỉ biết sợ hãi.
Và nỗi sợ hãi đó, Vũ nhận ra, chính là thứ duy nhất giữ cho chúng còn sống sót trong thế giới đang cố gắng xóa bỏ mọi dấu vết của sự bất thường.
Anh bước tới gần nhóm trẻ, ánh mắt sắc lạnh dần mềm lại, nhưng không phải vì lòng trắc ẩn, mà vì tính toán chiến thuật.
"Đừng nhìn vào mắt tôi," anh nói, giọng trầm thấp.
"Hãy nhìn vào vết nứt trên tay tôi.
Đó là thứ duy nhất chứng minh các người còn tồn tại."
Lyra, cô bé tóc bạc ngồi ở góc hầm, vẫn giữ nguyên tư thế.
Cô bé không khóc, không run rẩy như những đứa trẻ khác.
Ánh mắt của cô bé sắc lẹm, như thể đang mổ xẻ từng tế bào của Vũ bằng con ngươi màu xám xịt kỳ lạ.
Vũ dừng bước, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Cô bé này...
cô bé không có "Vết Nứt", nhưng cách cô bé nhìn anh giống như đang nhìn một con thú dữ bị mắc bẫy.
"Cậu nhớ mọi thứ," Lyra nói, giọng khàn đặc, phá vỡ sự im lặng dày đặc.
"Nhưng thế giới này không muốn nhớ.
Ai trùng sinh đều bị 'Trật Tự' xóa bỏ.
Chúng ta là những lỗi đánh máy trong bản thảo của vũ trụ, và người ta đang dùng tẩy để xóa đi."
Vũ nhíu mày.
"Em biết gì về 'Trật Tự'?"
Lyra nhún vai, một cử chỉ quá mức trưởng thành so với tuổi tác của cô.
"Bà nội tôi từng là một 'Kẻ Lạ Mặt'.
Bà ấy mất trí nhớ khi còn nhỏ.
Không phải do bệnh, mà do bị 'cắt'.
Họ cắt bỏ những ký ức không thuộc về hiện tại.
Nhưng trước khi mất hết, bà ấy đã nói với tôi: 'Thế giới này đang bị bệnh, Lyra.
Và bệnh của nó là sự hoàn hảo giả tạo.' Cậu là người thứ hai tôi gặp có 'mùi' của quá khứ.
Người đầu tiên là cha tôi.
Ông ấy đã biến mất vào ngày sinh nhật thứ mười của tôi."
Vũ im lặng.
Thông tin này quan trọng hơn bất kỳ nhiệm vụ nào hệ thống đưa ra.
"Trật Tự" không chỉ săn lùng người trùng sinh để sửa lỗi, mà chúng đang thực hiện một quá trình "cắt gọt" xã hội, loại bỏ mọi thứ không đồng nhất.
"Vậy tại sao cậu không báo cho ai khác?" Vũ hỏi, tay vẫn nắm chặt năng lượng trong lòng bàn tay.
"Vì ai cũng sợ," Lyra trả lời, ánh mắt không rời khỏi Vũ.
"Sợ bị coi là 'Kẻ Lạ Mặt'.
Sợ bị xóa bỏ.
Cậu cũng vậy, phải không?
Cậu sợ hơn tôi nhiều.
Vì cậu nhớ.
Và nhớ là một hình phạt."
Vũ cảm thấy một cơn đau nhói ở tim.
Cô bé nói đúng.
Sự trùng sinh không phải là món quà, mà là lời nguyền.
Anh phải mang theo gánh nặng của hai kiếp sống, trong khi thế giới xung quanh chỉ muốn một phiên bản đơn giản, sạch sẽ và dễ kiểm soát.
"Đúng," Vũ承认, không giấu giếm.
Nhưng tôi cũng tức giận.
Và sự tức giận này mạnh hơn nỗi sợ."
Lyra nhìn anh, lần đầu tiên, một nụ cười nhếch mép xuất hiện.
Nó không vui, mà đầy thách thức.
"Vậy thì hãy cho tôi thấy sự tức giận của anh, 'Kẻ Lạ Mặt'.
Đừng chỉ đứng đó nói chuyện triết học.
Thế giới đang sụp đổ, và chúng ta đang ở giữa tâm bão."
Tiếng còi báo động vang lên đột ngột, xé toạc bầu không khí nặng nề của căn hầm.
Âm thanh không phải là tiếng còi của cảnh sát, mà là một tiếng hú dài, kỳ dị, như tiếng của một con thú khổng lồ đang gầm thét từ sâu dưới lòng đất.
Vũ nhìn lên trần hầm, nơi những tia sáng yếu ớt xuyên qua những khe hở của bê tông xi măng.
"Người Giữ Gác," Vũ thì thầm, máu trong người như đóng băng.
"Chúng không còn âm thầm nữa."
Ánh sáng từ bên ngoài hầm trở nên rực rỡ hơn, không phải ánh đèn đường, mà là ánh sáng trắng tinh khiết, vô hồn, chiếu rọi qua từng khe hở.
Thứ ánh sáng đó không chiếu sáng, nó xóa sạch.
Vũ cảm thấy da thịt mình nóng lên, như thể đang bị nướng từ bên trong.
Những vết nứt trên tay anh bắt đầu rỉ ra một chất lỏng màu đen, không phải máu, mà là những mảnh vỡ của thời gian bị nén ép.
"Chúng đang quét sạch khu vực này," Lyra nói, giọng bình thản đến đáng sợ.
"Đốt cháy tất cả ký ức liên quan.
Bao gồm cả chúng ta."
Vũ quay sang nhìn nhóm trẻ.
Chúng đang khóc, đang la hét, nhưng tiếng khóc của chúng dần trở nên yếu ớt, như thể đang bị một lực lượng vô hình bóp nghẹt.
Vũ hiểu ngay tình hình.
"Trật Tự" không chỉ giết họ, chúng đang "khử trùng" hiện trường.
Nếu không có hành động ngay lập tức, tất cả ký ức về cuộc đời họ, về sự tồn tại của họ, sẽ bị xóa sạch, và họ sẽ trở thành những cái xác không hồn, sống như những con rối.
"Nghe tôi này," Vũ hét lên, giọng anh vang vọng trong căn hầm nhỏ bé, át đi tiếng còi báo động.
"Các em không được phép quên!
Các em phải nhớ tên mình, nhớ cảm giác đau, nhớ nỗi sợ!
Đó là thứ duy nhất chúng không thể lấy đi!"
Anh giơ tay lên, những vết nứt trên da thịt anh bùng nổ, tạo ra một lớp khiên năng lượng màu đen bao phủ lấy nhóm trẻ.
Lớp khiên này không mạnh, nhưng nó đủ để ngăn chặn sự xâm nhập của ánh sáng trắng xóa.
Vũ cảm thấy cơ thể anh như bị xé nát, mỗi giây trôi qua là một lần anh phải chiến đấu với chính sự tồn tại của mình.
"Bản Gốc," Vũ nghiến răng, "Ngươi nghĩ ngươi có thể xóa bỏ tôi sao?
Ta là hậu quả, và hậu quả thì không bao giờ biến mất!"
Nhưng ngay khi anh nói vậy, một bóng người xuất hiện ở cửa hầm.
Không phải quân đội, không phải "Người Giữ Gác", mà là một bóng hình nhỏ bé, mặc chiếc áo choàng rách nát, đội một chiếc mũ rộng vành.
Bóng người đó bước vào, không hề sợ hãi trước ánh sáng trắng xóa đang吞噬 căn hầm.
Người đó nâng tay lên, và ánh sáng trắng xóa đột ngột dừng lại, như thể bị một bức tường vô hình chặn đứng.
Vũ nhìn chằm chằm vào bóng người đó, tim anh đập thình thịch.
Anh nhận ra một điều kỳ lạ: Bóng người đó không có "Vết Nứt".
Nhưng ngược lại, anh thấy những vết nứt thời gian đang lan rộng từ người đó, không phải ra ngoài, mà là vào bên trong, hấp thụ mọi thứ xung quanh.
"Chào mừng đến với Tân Thời Đại," bóng người đó lên tiếng, giọng nói của họ như tiếng vọng từ một nơi nào đó rất xa, rất sâu.
"Và chào mừng đến với câu lạc bộ những kẻ bị lãng quên."
Lyra nhìn người đó, ánh mắt cô bé sáng lên một tia hy vọng điên rồ.
anh ta là ai?"
Vũ không trả lời.
Anh chỉ nhìn vào hệ thống trong đầu mình, nơi dòng chữ đang hiện lên với một màu đỏ thẫm, nguy hiểm: *"[Phát hiện Người Sáng Tạo Vết Nứt.
Cảnh báo: Mối đe dọa cấp S+.
Đề nghị: Chạy.]"*
Nhưng Vũ không chạy.
Anh nhìn vào người đó, và trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra một sự thật kinh hoàng: Người đó không phải là đồng minh.
Người đó là kẻ đã tạo ra "Trật Tự Ký Ức".
Và anh ta đang nhìn Vũ, không phải với ánh mắt của kẻ thù, mà với ánh mắt của một nhà khoa học đang quan sát một mẫu vật thí nghiệm mới mẻ.
"Ngươi đã đến muộn," người đó nói, mỉm cười.
"Nhưng cũng không quá muộn để bắt đầu bài học đầu tiên."
Vũ cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo chạy qua cơ thể anh, không phải từ hệ thống, mà từ chính người đó.
Anh biết rằng, cuộc chiến vừa mới bắt đầu, và anh không còn là người duy nhất trong bàn cờ.
Anh chỉ là một quân tốt, và người chơi thực sự mới vừa bước vào.
"Đừng tin Hệ thống," giọng nói của người đó vang lên trong đầu Vũ, rõ ràng và sắc bén.
"Nó không thuộc về bạn.
Nó thuộc về 'Người Sáng Tạo' Vết Nứt.
Và nó đang chờ đợi lệnh từ tôi."
Vũ nhìn vào tay mình, những vết nứt trên da thịt anh bắt đầu thay đổi màu sắc, từ đen xám chuyển sang một màu đỏ rực, nóng bỏng.
Anh cảm thấy một sức mạnh mới đang trỗi dậy, nhưng nó không phải là sức mạnh của anh.
Nó là sức mạnh bị đánh cắp, bị điều khiển, và đang dần ăn mòn linh hồn anh.
"Vậy thì sao?" Vũ hỏi, giọng anh lạnh băng, nhưng tay anh vẫn nắm chặt năng lượng.
"Nếu nó thuộc về ngươi, tại sao ngươi lại để nó kích hoạt với tôi?"
Người đó cười, một nụ cười đầy vẻ mỉa mai.
"Bởi vì tôi cần một kẻ liều lĩnh.
Một kẻ dám đối mặt với hậu quả của chính mình.
Và ngươi, Vũ, ngươi chính là kẻ liều lĩnh nhất mà ta từng gặp."
Bầu trời bên ngoài bỗng chốc nứt ra một đường lớn, không phải do phép thuật, mà do một bàn tay khổng lồ, vô hình, đang cố gắng "vá" lại vết nứt đó.
Những tia sáng trắng xóa từ vết nứt đó đổ xuống,吞噬 mọi thứ trên đường đi.
Vũ nhìn lên, và trong khoảnh khắc đó, anh thấy đôi mắt của chính mình trong vết nứt đó, đang nhìn xuống anh với ánh mắt đầy thù hận.
"Hệ thống trong đầu anh, lần đầu tiên, lên tiếng bằng một giọng nói hoàn toàn khác biệt," giọng nói đó không phải là giọng máy móc, mà là giọng của một người phụ nữ, dịu dàng nhưng đầy đau thương.
Đừng nghe lời hắn.
Hắn đang lừa ngươi.]"*
Vũ nhìn Lyra, nhìn nhóm trẻ, và nhìn người đó.
Anh biết rằng, không có đường lui.
Anh chỉ có thể tiến lên, vào trong vết nứt, vào trong bóng tối, vào trong sự thật mà anh đã cố gắng trốn chạy suốt hai kiếp sống.
"Ta không chạy," Vũ nói, giọng anh vang vọng trong căn hầm đang sụp đổ.
"Ta sẽ viết lại câu chuyện này, bằng máu của chính mình."
Và khi ánh sáng trắng xóa吞噬 lấy căn hầm, Vũ mỉm cười.
Anh không còn sợ hãi.
Anh đã tìm thấy con đường thứ ba, và con đường đó dẫn thẳng đến địa ngục.
Nhưng có lẽ, địa ngục mới là nơi duy nhất để tìm thấy sự tự do.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận