Chương 1
Hắn không tỉnh dậy trong sự nhẹ nhõm của kẻ được tái sinh, mà là trong địa ngục thể xác.
Cơ thể anh như bị xé nhỏ rồi khâu lại bằng dây thép gai, mỗi thớ cơ bắp đều gào thét trong sự phản bội.
Ánh sáng trắng đục từ những vết nứt trên da thịt anh không phải là hào quang của thần thánh, mà là dấu hiệu của sự sai lệch thời gian đang rỉ ra từ lỗ chân lông.
Vũ nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy, những ngón tay dài và gầy guộc đang tỏa ra thứ ánh sáng kỳ dị, giống như màn sương mù lạnh lẽo bao phủ lấy hiện thực.
Trong đầu, một giọng nói máy móc, lạnh lùng và thiếu cảm xúc vang lên, cắt ngang cơn đau nhức nhối:
`[Cảnh báo: Vết Nứt Thời Gian phát hiện.
Cấp độ ổn định: 12%.]`
`[Hệ Thống Ghi Chép Lỗi (Error Log System) đã kích hoạt.]`
`[Lỗi phát sinh: Người dùng không nằm trong danh sách dự kiến.
Đang cố gắng sửa lỗi...
Thất bại.]`
`[Đề xuất: Ẩn mình.
Nếu bị phát hiện, bạn sẽ bị 'xóa bỏ' như một tệp tin rác.]`
Vũ nhắm mắt lại, nghiến chặt răng đến mức hàm bị đau ê ẩm.
Anh nhớ rõ cái cảm giác đó – cái cảm giác khi linh hồn bị kéo dài ra như sợi mì spaghetti trước khi bị ném vào lò phản ứng.
Kiếp trước, anh từng tin rằng sức mạnh là tất cả, tin rằng việc có một hệ thống sẽ biến anh thành vua của Aethelgard.
Nhưng giờ đây, khi nằm trong đống đổ nát của căn hầm ngầm cũ thuộc khu ổ chuột, anh chỉ thấy một sự thật phũ phàng: Thế giới này không cần anh.
"Vết Nứt" trên cơ thể anh là bằng chứng sống cho thấy vũ trụ coi sự tồn tại của anh là một lỗi lập trình, một sai lầm cần được sửa chữa ngay lập tức.
Anh cố gắng ngồi dậy, từng cơ bắp đều quặn lại như muốn rời khỏi cơ thể.
Máu từ vết thương bên hông nhỏ xuống nền bê tông ẩm ướt, nhưng thay vì văng tung tóe, giọt máu lại bốc hơi thành những hạt bụi ánh sáng li ti.
Vũ thở hắt ra, một nụ cười nhếch mép đầy mỉa mai.
"Lỗi lập trình," anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc.
"Thật tuyệt.
Ít ra thì tôi cũng không hề đơn điệu."
Anh nhìn quanh căn hầm tối om.
Những bức tường bê tông nứt toác, rễ cây độc hại mọc xuyên qua sàn nhà, tạo thành những hình thù giống như những bàn tay đang cố gắng kéo anh xuống địa ngục.
Không có quái vật ở đây, chỉ có sự im lặng chết chóc và mùi hôi thối của rác thải phân hủy.
Vũ biết rằng mình không còn nhiều thời gian.
"Vết Nứt" càng mạnh, càng dễ bị phát hiện bởi những kẻ có khả năng cảm nhận dị thường – những "Thợ Săn Ký Ức" luôn rình rập trong bóng tối của thành phố.
`[Nhiệm vụ mới: Tồn tại qua đêm đầu tiên.]`
`[Phần thưởng: 10 điểm Kinh nghiệm.
1 viên thuốc giảm đau cấp F.]`
`[Hình phạt thất bại: Mất 50% lượng máu hiện tại.]`
Vũ bật cười, một tiếng cười ngắn và khô khan.
Tôi cần một khẩu súng, không phải một viên thuốc." Anh với tay về phía góc hầm, nơi một mảnh sắt gỉ sét nằm lẫn trong đống rác.
Khi ngón tay anh chạm vào mảnh sắt, một luồng điện giật nhẹ chạy dọc sống lưng.
`[Vật phẩm: Mảnh sắt gỉ.
Giá trị: 0.01 điểm.]` Hệ thống ghi chép lại từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, như thể nó đang thu thập dữ liệu để xây dựng một hồ sơ về một con người mà nó không hiểu nổi.
Vũ đứng dậy, chân vẫn còn run nhưng vững vàng hơn.
Anh không còn là vị anh hùng trong truyện tranh nữa.
Anh là một lỗi hệ thống, một virus đang cố gắng sống sót trong một mạng lưới an ninh quá mức.
Và nếu thế giới muốn xóa bỏ anh, thì anh sẽ khiến việc xóa bỏ đó trở nên đắt giá nhất có thể.
Anh bước ra khỏi đống đổ nát, ánh mắt lạnh băng quét qua bóng tối, sẵn sàng đối mặt với một thế giới mà ngay cả những kẻ thù cũ nhất cũng không còn nhớ mặt mũi của anh.
Khu ổ chuột bên rìa thành phố Aethelgard không có ánh đèn đường, chỉ có ánh sáng le lói từ những ngọn lửa dầu hôi cháy trong những chiếc thùng phuy gỉ sét.
Mùi rượu rẻ tiền, mồ hôi hôi hám và máu tươi hòa quyện vào nhau tạo nên một thứ không khí nặng nề, dính như mật ong.
Vũ đi ngang qua những bóng người lờ mờ, đầu cúi gằm, tránh ánh mắt của nhau.
Ở đây, sự tin tưởng là thứ xa xỉ nhất, và "Vết Nứt" là cái bẫy chết người.
Bỗng nhiên, ba bóng người từ trong bóng tối bước ra, chặn đường Vũ.
Chúng mặc những bộ đồ rách nát, da thịt sần sùi vì nhiễm độc tố từ môi trường ô nhiễm.
Trên tay chúng là những thanh sắt gỉ sét và dao găm cùn.
"Xem nào, xem nào," tên đầu nhóm, một gã đàn ông to béo với vết sẹo dài chạy ngang sống mũi, cười khẩy.
"Một khách lạ?
Ở cái chỗ chết tiệt này thì không có khách lạ, chỉ có mồi ngon thôi."
Vũ dừng bước, tay vẫn nắm chặt mảnh sắt gỉ sét trong lòng bàn tay.
Anh không rút lui, cũng không chuẩn bị chiến đấu.
Anh chỉ nhìn chúng, ánh mắt trống rỗng đến mức khiến tên đầu nhóm hơi chùn bước.
"Tôi không muốn gây chuyện," Vũ nói, giọng bình thản đến khó tin.
"Tôi chỉ muốn đi qua."
"Đi qua?" Tên đầu nhóm nhếch mép, tiến lại gần.
"Ở đây, mọi thứ đều phải trả giá.
Cho chúng tôi điểm 'năng lượng' hoặc là da thịt của mày."
Vũ biết rõ bản chất của chúng.
Đây không phải là quái vật, mà là những con người bị đẩy vào cùng đường.
Họ săn lùng những kẻ cô đơn, những kẻ yếu đuối để lấy năng lượng sống còn – một loại tài nguyên hiếm hoi trong khu ổ chuột.
Nhưng có điều gì đó sai sai.
Ánh mắt của tên đầu nhóm không chỉ tham lam, mà còn có sự lo sợ.
Và phía sau lưng hắn, Vũ cảm nhận được một sự hiện diện khác, nhỏ hơn, đang ẩn nấp trong bóng tối của con hẻm bên cạnh.
`[Phân tích đối thủ: Cấp độ F-rank.
Tình trạng: Sợ hãi, Hung hăng bù đắp.]`
`[Phát hiện: Có dấu hiệu của 'Thợ Săn Ký Ức' ẩn nấp.
Khoảng cách: 15 mét.]`
Vũ mỉm cười, một nụ cười đầy mưu mô.
"Năng lượng?" Anh nói, bước chậm rãi về phía trước.
"Tôi không có nhiều.
Nhưng tôi có một thông tin.
Một thông tin có thể đổi lấy một cuộc đời."
Tên đầu nhóm khựng lại, sự tham lam lấn át nỗi sợ.
"Thông tin gì?"
"Tên của kẻ đã bán chúng tôi cho phe 'Bảo Vệ Trật Tự'," Vũ nói dối trơn tru.
Anh không biết gì về chuyện này, nhưng anh biết cách khai thác nỗi sợ của những kẻ bị bỏ rơi.
"Họ đang đến đây.
Trong vòng 5 phút."
Cả nhóm côn đồ trở nên hoảng loạn.
Tên đầu nhóm nhìn đồng hồ, rồi nhìn Vũ với ánh mắt nghi ngờ.
"Ngươi nói thật?"
"Tôi là ai?" Vũ hỏi lại, giọng lạnh băng.
"Một kẻ đang chết dần chết mòn.
Tôi không có lý do để lừa các ngươi.
các ngươi muốn thử."
Trong khi tên đầu nhóm còn do dự, một bóng đen lao ra từ con hẻm bên cạnh, nhắm thẳng vào cổ Vũ.
Đó là một kẻ ám sát, được huấn luyện để giết chết những "Kẻ Lạ Mặt".
Nhưng Vũ đã chờ đợi điều này.
Anh không né tránh, mà ngược lại, anh bước thẳng vào đường lao tới của kẻ ám sát, dùng mảnh sắt gỉ sét trong tay đâm vào khớp gối của hắn.
`[Đòn đánh chính xác.
Phá hủy khớp gối.]`
`[Kinh nghiệm +5.]`
Kẻ ám sát gào thét, ngã xuống đất.
Tên đầu nhóm và đồng bọn đứng hình, kinh ngạc trước tốc độ và sự tàn nhẫn của Vũ.
Vũ bước lên, đặt chân lên cổ kẻ ám sát, nhìn thẳng vào tên đầu nhóm.
"Bây giờ thì các ngươi tin chưa?" Vũ hỏi, giọng nhẹ nhàng như đang kể một câu chuyện cổ tích.
"Hay các ngươi muốn đợi thêm 5 phút nữa?"
Sự im lặng bao trùm khu ổ chuột, chỉ còn tiếng thở dốc của những kẻ côn đồ và tiếng rên rỉ của kẻ ám sát dưới chân Vũ.
Tên đầu nhóm lùi lại, tay run rẩy cầm thanh sắt.
Hắn nhận ra mình đã bị lừa, nhưng không phải vì Vũ nói dối, mà vì Vũ biết quá nhiều.
"Ngươi là ai?" Tên đầu nhóm hỏi, giọng run rẩy.
"Ngươi không phải dân thường.
Ngươi có 'Vết Nứt'."
Vũ nhún vai, bước khỏi xác kẻ ám sát.
"Tôi chỉ là một người biết cách sống sót.
Còn các ngươi, các ngươi đang đứng trên ranh giới giữa sự sống và cái chết."
Ngay lúc đó, một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ trên cao:
"Thật tiếc khi phải gián đoạn cuộc trò chuyện thú vị này."
Từ mái nhà phía trên, một nhóm người mặc đồng phục màu xám đen nhảy xuống.
Họ mang theo vũ khí năng lượng cao, ánh sáng xanh lam từ các khẩu súng chiếu rọi khắp khu vực.
Đây là thành viên của phe "Bảo Vệ Trật Tự".
Họ không nhìn Vũ với sự tò mò, mà với sự ghê tởm rõ rệt.
"Kẻ Lạ Mặt," một người dẫn đầu nói, giơ súng nhắm vào Vũ.
"Ngươi đã làm ô nhiễm môi trường sống của chúng ta.
Hãy đầu hàng, và chúng ta sẽ xử lý ngươi nhanh chóng."
Vũ quay lại nhìn tên đầu nhóm và đám côn đồ.
Họ đang nhìn Vũ với ánh mắt vừa sợ hãi, vừa hy vọng.
Vũ nhận ra rằng mình vừa vô tình phá vỡ một thế cân bằng mong manh.
Đám côn đồ này không đơn thuần là tội phạm; chúng là những con tốt thí, được sử dụng để đánh lạc hướng hoặc thu thập dữ liệu.
Và kẻ ám sát vừa bị Vũ đánh bại thực chất là một gián điệp của phe "Tổ chức Giải Phóng", những người muốn lật đổ sự thống trị của "Bảo Vệ Trật Tự".
`[Phân tích tình huống: Cả hai phe đều có động cơ xấu xa.]`
`[Phe 'Bảo Vệ Trật Tự': Giết tất cả 'Kẻ Lạ Mặt' để duy trì 'Trật Tự'.]`
`[Phe 'Tổ chức Giải Phóng': Sử dụng 'Kẻ Lạ Mặt' làm công cụ lật đổ, không quan tâm đến số phận của họ.]`
`[Đề xuất: Tạo ra con đường thứ ba.]`
Vũ nhìn vào khẩu súng đang nhắm vào mình, rồi nhìn vào đám côn đồ đang run rẩy.
Anh biết rằng nếu anh đầu hàng, anh sẽ bị giết.
Nếu anh chiến đấu, anh sẽ bị giết bởi cả hai phe.
Con đường thứ ba không nằm ở sức mạnh, mà ở sự hỗn loạn.
"Nghe này," Vũ nói, giọng lớn enough để cả hai phe đều nghe thấy.
"Các ngươi đều sai.
'Trật Tự' chỉ là cái cớ để kiểm soát.
'Giải Phóng' chỉ là cái cớ để thao túng.
Tôi không thuộc về phe nào."
Anh ném mảnh sắt gỉ sét lên không trung, rồi dùng năng lượng từ "Vết Nứt" để kích nổ nó.
Một vụ nổ nhỏ, nhưng đủ để tạo ra tiếng động lớn và ánh sáng chói lòa.
Trong khoảnh hoảng loạn, Vũ lao về phía đám côn đồ, không phải để đánh, mà để kéo họ vào một con hẻm tối tăm.
"Chạy!" Vũ hét lên.
"Nếu các ngươi muốn sống, hãy chạy!"
Đám côn đồ, dù sợ hãi, nhưng bản năng sinh tồn đã chiến thắng.
Chúng chạy theo Vũ vào bóng tối.
Phe "Bảo Vệ Trật Tự" bắt đầu bắn, nhưng Vũ đã dẫn họ vào một mê cung của những con hẻm nhỏ, nơi công nghệ của họ trở nên vô dụng.
Sau khi thoát khỏi tầm bắn của phe "Bảo Vệ Trật Tự", Vũ và đám côn đồ dừng lại trong một đường cống ngầm cũ.
Mùi hôi thối nồng nặc bao trùm, nhưng ít nhất thì an toàn.
Tên đầu nhóm và những người khác ngồi bệt xuống, thở hổn hển.
"Tại sao anh giúp chúng tôi?" Tên đầu nhóm hỏi, nhìn Vũ với ánh mắt nghi ngờ.
"Anh là 'Kẻ Lạ Mặt'.
Chúng tôi cũng là 'Kẻ Lạ Mặt' theo cách của họ."
"Vì tôi không tin vào bất kỳ phe nào," Vũ trả lời, ngồi xuống một tảng đá.
Anh kiểm tra hệ thống trong đầu.
`[Nhiệm vụ hoàn thành: Thoát khỏi phe 'Bảo Vệ Trật Tự'.]`
`[Phần thưởng: 50 điểm Kinh nghiệm.
Mở khóa kỹ năng 'Ẩn mình cấp F'.]`
`[Cảnh báo: Tín hiệu 'Theo dõi' mới xuất hiện.]`
Vũ nhíu mày.
Anh cảm nhận được một sự hiện diện khác, nhỏ hơn, đang quan sát họ từ đâu đó.
Không phải từ phe "Bảo Vệ Trật Tự", mà từ một nơi gần hơn.
Anh đứng dậy, đi về phía một bức tường cống bị sập.
"Các ngươi ở đây," Vũ nói với đám côn đồ.
"Đừng đi đâu cả."
Anh bò qua đống đổ nát, tìm thấy một lối đi hẹp dẫn xuống một căn phòng bí mật.
Bên trong, ánh sáng xanh lam le lói từ một màn hình máy tính cũ kỹ.
Trên màn hình là một danh sách tên, và ở đầu danh sách là tên của Vũ.
`[Đối tượng: Vũ.
Trạng thái: Trùng sinh.
Mối đe dọa: Cao.]`
`[Ghi chú: Bản Gốc đã thức tỉnh.]`
Vũ đóng băng.
Anh không hiểu ý nghĩa của từ đó.
Anh tiến lại gần bàn điều khiển, chạm vào màn hình.
Ngay lập tức, một giọng nói vang lên từ loa:
"Chào mừng trở lại, Vũ.
Tôi đã chờ ngươi rất lâu."
Vũ quay lại, thấy một bóng người đang đứng sau lưng anh.
Đó là một người đàn ông trung niên, mặc vest, gương mặt thanh tú và ánh mắt sâu thẳm.
Người đàn ông đó không có "Vết Nứt".
Anh ta hoàn toàn bình thường.
"Ngươi là ai?" Vũ hỏi, tay nắm chặt năng lượng.
"Tôi là người quản lý hệ thống," người đàn ông mỉm cười.
"Và cũng là...
phiên bản tốt hơn của ngươi."
Vũ nhìn vào người đàn ông, tim anh đập nhanh hơn bao giờ hết.
"Phiên bản tốt hơn?"
"Đúng vậy," người đàn ông nói, bước lại gần.
"Kiếp trước, ngươi đã chết vì quá tin tưởng vào sức mạnh.
Còn ta, ta đã sống vì sự khôn ngoan.
Ta đã xây dựng hệ thống này để kiểm soát dòng chảy thời gian, để ngăn chặn những sai lầm như ngươi."
Vũ nhìn vào tay mình, nơi những tia sáng "Vết Nứt" đang cố gắng che giấu sự hiện diện của anh.
Anh nhận ra một sự thật phũ phàng: Kiếp trước, cái chết của anh không phải do quái thú.
Hắn bị giết bởi chính phiên bản tốt hơn của mình.
Bản Gốc đã biết về sự tồn tại của các "Kẻ Lạ Mặt" và đã sử dụng chúng để hoàn thiện kế hoạch của mình.
`[Cảnh báo: Mối đe dọa cấp S.
Đối thủ: Bản Gốc.
Khả năng sống sót: 0.01%.]`
Người đàn ông mỉm cười, giơ tay lên.
Một quả cầu năng lượng đen kịt bắt đầu hình thành trong lòng bàn tay anh ta.
"Ngươi là lỗi lầm, Vũ.
Và lỗi lầm cần được sửa chữa.
Lần này, ta sẽ không để ngươi sống sót."
Vũ nhìn vào quả cầu năng lượng, rồi nhìn vào người đàn ông.
Anh không sợ.
Anh chỉ thấy buồn cười.
"Sửa chữa?" Vũ hỏi, giọng lạnh băng.
"Ngươi nghĩ ngươi là ai, Chúa?"
Người đàn ông không đáp.
Anh ta ném quả cầu năng lượng về phía Vũ.
Vũ nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết.
Nhưng thay vì bị tiêu diệt, anh cảm thấy một luồng năng lượng lạ chạy qua cơ thể.
Hệ thống của anh bắt đầu sáng lên, không phải màu trắng đục, mà là màu đen tuyền.
`[Lỗi hệ thống đã được sửa chữa.]`
`[Chế độ 'Virus' đã kích hoạt.]`
`[Mục tiêu mới: Tiêu diệt Bản Gốc.]`
Vũ mở mắt ra, nhìn vào người đàn ông với ánh mắt đầy thù hận.
"Rất tiếc," Vũ nói.
"Ta không phải là lỗi lầm.
Ta là hậu quả."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận