Chương 7

Lý Hoan mở mắt, nhưng thế giới không phải là Aethelgard.

Không còn mùi máu tanh, không còn tiếng hét của những kẻ bị "xóa bỏ", cũng không còn nỗi đau nhói nhắt khi Vết Nứt Thời Gian cố gắng xé toạc linh hồn anh.

Thay vào đó là một mùi hương nồng nặc của thuốc sát trùng và không khí lọc vô trùng, thứ mùi khiến anh nhớ đến những bệnh viện dã chiến nơi anh đã chết trong kiếp trước.

Đầu anh đau như búa bổ, từng thớ cơ bắp co rút vì sốc nhiệt độ, dù cơ thể hiện tại nhẹ bẫng đến lạ thường.

Anh ngồi dậy, tay run rẩy chạm vào mặt bàn kim loại lạnh ngắt.

Không có sẹo.

Không có vết cháy do ma thuật.

Cơ thể này hoàn hảo, trơn tru và đáng sợ.

Trên tường đối diện, một màn hình lớn hiển thị dòng chữ đỏ chót: `Dự Án Trùng Sinh: Lần thứ 7,342.

Thất bại.` Số 7342 lặp đi lặp lại như một lời nguyền, khiến Lý Hoan cảm thấy lạnh sống lưng.

Anh đứng dậy, bước ra khỏi phòng cách ly.

Hành lang trắng xóa kéo dài vô tận, hai bên là những căn phòng thủy tinh chứa đầy những cơ thể lơ lửng trong chất lỏng dinh dưỡng.

Mỗi cơ thể đều mang khuôn mặt giống hệt anh.

Hàng ngàn bản sao, hàng ngàn cuộc đời bị ngắt quãng giữa chừng.

"Thất bại?" Lý Hoan lẩm bẩm, giọng nói của anh vang vọng trong không gian chết lặng.

"Hay là thất bại của họ?"

Bất chợt, một âm thanh leng keng vang lên từ sâu trong đầu anh.

Không phải là tiếng chuông báo động của Aethelgard, mà là tiếng gõ phím nhanh và gấp gáp.

Giao diện Hệ Thống Ghi Chép Lỗi xuất hiện, nhưng lần này nó không còn màu đen đỏ hung hãn nữa.

Nó trong suốt, mượt mà, và có vẻ...

đang bị lỗi.

Một cửa sổ nhỏ hiện lên: `[Cảnh báo: Mã nguồn thế giới không ổn định.

Phát hiện sự trùng lặp ý thức.

Đề xuất: Sụp đổ hệ thống trong 10 giây.]` Lý Hoan cười khẩy, một nụ cười khô khan.

Tôi chưa bao giờ tin vào sự ổn định của kẻ thù." Anh đưa tay lên, định chạm vào màn hình ảo để can thiệp, nhưng trước khi ngón tay anh chạm tới, một bóng người bán trong suốt xuất hiện ngay trước mặt anh.

Thực thể đó không có chân, chỉ là một đám khói xám hình người, đôi mắt hốc hác nhìn Lý Hoan với vẻ hỗn loạn và sợ hãi.

anh là ai?" Giọng nói của thực thể vang lên trực tiếp trong tâm trí Lý Hoan, giống như tiếng vọng từ một chiếc loa bị hỏng.

Lý Hoan không lùi bước.

Anh nhận ra đây không phải là một kẻ thù, mà là một nạn nhân.

"Tôi là Lý Hoan.

Và anh là ai?" "Tôi là Ghost," thực thể đáp, cơ thể nó rung lên bần bật.

"Là bản sao số 7341.

Tôi vừa bị xóa sổ.

Nhưng tôi không chết hoàn toàn.

Tôi mắc kẹt ở đây, trong khe hở giữa các bản cập nhật."

Ghost bay vòng quanh Lý Hoan, ánh mắt đầy nghi ngờ.

"Anh cũng là một lỗi sao?

Tại sao anh vẫn còn nhận thức?

Những người khác...

họ chỉ là những con rối, lặp lại ký ức của 'Bản Gốc' cho đến khi họ vỡ vụn." Lý Hoan nhíu mày.

Ai là Bản Gốc?" Ghost dừng lại, nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt đó chứa đựng một sự thật tàn khốc.

"Người tạo ra anh.

Người ngồi trên ngai vàng của Aethelgard.

Hắn ta không chết, Lý Hoan.

Hắn ta đang sống.

Hắn ta sử dụng chúng ta như những 'Vết Nứt Thời Gian' để hấp thụ năng lượng ký ức, nâng cấp sức mạnh cho bản thân.

Mỗi lần anh chết, mỗi lần anh trùng sinh, hắn ta càng trở nên mạnh hơn.

Chúng tôi không phải là anh hùng, chúng tôi là nhiên liệu."

Lý Hoan cảm thấy một cơn giận dữ âm ỉ bùng lên, nhưng anh kìm nén nó lại.

"Vậy tại sao anh ta không xóa bỏ tôi ngay từ đầu?" "Vì anh khác," Ghost thì thầm, giọng nói đầy kinh ngạc.

"Anh có Hệ Thống.

Anh không chỉ là một bản sao vô tri.

Anh là một biến thể.

Và giờ, cả hai phe đều muốn anh chết.

phe 'Quản Lý' muốn xóa bỏ anh vì anh là một virus nguy hiểm.

phe 'Kháng Chiến' – những người bị bỏ rơi khác – muốn bắt anh làm con tin để thương lượng với Bản Gốc.

Nhưng anh không thể tin họ.

Họ chỉ muốn thay thế vị trí của hắn, không thay đổi hệ thống."



Cánh cửa phòng lab bất ngờ mở ra, hai nhóm người tiến vào từ hai hướng đối diện.

Bên trái là những chiến binh mặc đồng phục trắng tinh, mang vũ khí năng lượng cao, đại diện cho phe "Quản Lý".

Bên phải là những người rách rưới, vết thương hở hang, mang theo những món vũ khí thô sơ, đại diện cho phe "Kháng Chiến".

Không ai nói lời nào.

Không khí căng thẳng đến mức có thể cắt bằng dao.

Lý Hoan đứng giữa họ, cảm thấy mình như một con tốt bị mắc kẹt giữa hai ván cờ tàn.

"Đầu hàng," một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía phe Quản Lý.

"Anh là một lỗi hệ thống cần được sửa chữa."
"Đi với chúng tôi," một giọng nói gào thét từ phía Kháng Chiến.

"Chúng tôi sẽ giải phóng anh khỏi sự kiểm soát của chúng!"

Lý Hoan nhìn họ, ánh mắt bình thản đến lạ thường.

Anh hiểu rồi.

Cả hai phe đều sai.

Quản Lý muốn duy trì trật tự bằng cách xóa bỏ sự khác biệt, biến mọi thứ thành máy móc vô hồn.

Kháng Chiến muốn lật đổ trật tự đó, nhưng chỉ để thay thế bằng một kẻ độc tài mới – chính là họ, hoặc là Lý Hoan nếu họ thắng.

Không có con đường nào là đúng.

Nhưng Lý Hoan không bao giờ chọn con đường có sẵn.

Anh là người trùng sinh, người đã sống qua cái chết hàng ngàn lần.

Anh biết cách tìm con đường thứ ba.

"Hai người đều ngu ngốc," Lý Hoan nói, giọng nói trầm ổn vang lên trong phòng lab.

"Các người chiến đấu cho một hệ thống đã hỏng.

Quản Lý, các người bảo vệ một trật tự dựa trên nỗi sợ hãi.

Kháng Chiến, các người chiến đấu cho quyền lực, không phải cho tự do." Anh bước tới, đi ngang qua những người Quản Lý, đi ngang qua những người Kháng Chiến, không hề sợ hãi.

"Tôi sẽ không đầu hàng các người.

Và tôi cũng sẽ không đi với các người.

Tôi sẽ phá hủy cả hai."



Trước khi ai có thể phản ứng, không gian xung quanh Lý Hoan bắt đầu nứt vỡ.

Những đường kẻ màu đỏ xuất hiện trên không khí, giống như những vết nứt trên kính.

Một giọng nói lạnh lẽo, vô cảm vang lên từ khắp mọi hướng.

Ngừng ngay." Từ trong bóng tối phía sau, một hình dáng bước ra.

Đó là một người đàn ông mặc bộ vest đen lịch lãm, khuôn mặt đẹp trai hoàn hảo, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, không có bất kỳ cảm xúc nào.

Đó là Bản Gốc.

Lý Hoan nhìn chằm chằm vào hắn, tim đập thình thịch.

"Hắn ta vẫn còn sống," Ghost thì thầm trong đầu anh, giọng đầy kinh hoàng.

Bản Gốc không giải thích gì cả.

Hắn chỉ đơn giản giơ tay lên, và một lực lượng vô hình đè nặng lên Lý Hoan, khiến anh khó thở.

"Cảm ơn," Bản Gốc nói, giọng nói phẳng lặng như máy móc.

"Anh đã hoàn thiện nó."

Lý Hoan sững sờ.

"Hoàn thiện cái gì?" "Hệ thống này," Bản Gốc đáp, mỉm cười – một nụ cười không chạm đến đáy mắt.

"Anh nghĩ anh là bản sao thất bại?

Anh là 'Bản Cập Nhật'.

Tôi đã tạo ra hàng ngàn bản sao để thử nghiệm, để tìm ra một biến thể có khả năng thích nghi cao nhất, có khả năng chống lại sự xóa bỏ của thế giới.

anh là kết quả cuối cùng.

Anh không phải là lỗi.

Anh là bản vá lỗi."

Lý Hoan cảm thấy một cơn sốc lớn.

Anh không phải là một kẻ bị vứt bỏ.

Anh là công cụ đắc lực nhất của kẻ thù.

Anh là thứ mà Bản Gốc đã chờ đợi từ lâu.

"Vậy tại sao anh ta để tôi sống?" Lý Hoan hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.

"Để tôi có thể hoàn thiện mình?" "Không," Bản Gốc đáp, bước tới gần, ánh mắt hắn ánh lên một thứ ánh sáng đáng sợ.

"Để tôi có thể hợp nhất với anh.

Vì tôi không thể tự mình vượt qua giới hạn của sinh vật.

Tôi cần một linh hồn mạnh mẽ như anh để trở thành 'Thần Linh Ký Ức' thực sự."



Lý Hoan đứng trước ngã ba đường, nhưng không phải là ngã ba vật lý.

Trong đầu anh, Hệ Thống hiện lên hai lựa chọn cuối cùng.

`[Chấp nhận hợp nhất: Đạt cấp độ S-Rank, kiểm soát Aethelgard, trở thành một phần của Bản Gốc.]` `[Từ chối: Bị xóa bỏ vĩnh viễn, nhưng giải phóng ý chí tự do của tất cả bản sao, phá vỡ chu kỳ trùng sinh.]`

Anh nhìn vào đôi tay mình, chúng đang phát sáng với một năng lượng chưa từng có.

Ghost bay quanh anh, ánh mắt đầy hy vọng mong manh.

"Hãy chọn đi, Lý Hoan.

Chọn số phận của chính mình." Lý Hoan mỉm cười, một nụ cười buồn bã nhưng kiên định.

Anh nhớ lại những kiếp trước, những nỗi đau, những mất mát, và cả những khoảnh khắc hạnh phúc nhỏ nhoi.

Anh không muốn trở thành thần linh.

Anh cũng không muốn chết vô nghĩa.

"Anh nghĩ anh có thể buộc tôi chọn?" Lý Hoan hỏi Bản Gốc, giọng nói của anh vang lên với một sức mạnh mới.

"Anh đã sai một lần rồi.

Anh nghĩ tôi là công cụ.

Nhưng tôi là người viết mã." Anh đưa tay lên, chạm vào dòng chữ trong không khí.

Nhưng thay vì chọn một trong hai, anh gõ một lệnh mới, một lệnh mà chỉ có Administrator mới có thể thực hiện.

`[Lệnh: Xóa bỏ ranh giới giữa Người và Hệ Thống.]`

Bản Gốc sững sờ, nụ cười trên môi hắn tan biến.

Không thể..." Nhưng quá trình đã bắt đầu.

Lý Hoan cảm thấy cơ thể mình tan rã, nhưng không phải là sự hủy diệt.

Đó là sự giải phóng.

Anh không chọn sống hay chết.

Anh chọn trở thành thứ gì đó mới.

Và khi ánh sáng bao trùm lấy anh, anh nghe thấy một giọng nói khác, một giọng nói mà anh chưa từng nghe thấy trước đây, vang lên từ sâu thẳm của vũ trụ: *"Chào mừng, Admin.

Thế giới đang chờ đợi lệnh của ngươi."*

Lý Hoan nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi đang diễn ra.

Nhưng ngay trước khi ý thức hoàn toàn hòa tan, anh thấy một dòng chữ nhỏ hiện lên trên cổ tay Bản Gốc, giống như kiếp trước: *"Tìm kiếm người sáng thực sự."* Ai là người sáng ra Aethelgard?

Và tại sao Bản Gốc lại sợ điều đó?

Câu hỏi đó sẽ theo anh vào kiếp sau, vào thế giới mới, và có lẽ, đó mới là khởi đầu thực sự của trò chơi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập