Chương 45
Thay vào đó, nó mang một hương vị kim loại lạnh lẽo, chua chát, pha lẫn mùi ozone và máu khô đặc quánh.
Vũ mở mắt, nhưng tầm nhìn của anh không ổn định.
Thế giới trước mặt anh bị méo mó, cong queo bởi những đường kẻ tím sẫm chạy dọc ngang qua không trung.
Đó là "Vết Nứt Thời Gian" (Time Scars).
Chúng trông giống như những vết nứt trên một tấm kính vỡ khổng lồ, cắt ngang qua cơ thể những xác chết nằm la liệt xung quanh, chia cắt thực tại thành những mảnh ghép rời rạc.
Hệ thống trong đầu anh không kích hoạt với một thông báo hào quang rực rỡ.
Nó chỉ lóe lên một dòng chữ màu đỏ tươi, nhấp nháy yếu ớt như đèn pin sắp hết pin: `[ERROR LOG: REALITY STABILITY AT 12%.
DETECTING ANOMALOUS DATA STREAMS.]`
Vũ ngồi dậy, cảm giác chóng mặt ùa về.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt anh run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi.
Đó là phản ứng sinh lý của cơ thể khi tiếp xúc với năng lượng nguyên thủy chưa được lọc.
Anh nhớ lại những gì vừa xảy ra.
Vũ-Gốc đã tan biến.
Trật Tự Ký Ức bị phá vỡ.
Nhưng cảm giác nhẹ nhõm ấy chỉ kéo dài được vài giây trước khi hiện thực quay lại, thô bạo và tàn khốc hơn bao giờ hết.
Anh đứng dậy, bước chân chạm vào sàn bê tông ẩm ướt.
Những Vết Nứt trên không trung không chỉ là hiệu ứng hình ảnh.
Chúng phát ra một âm thanh rít nhẹ, giống như tiếng dây đàn bị kéo căng đến giới hạn đứt gãy.
Vũ đưa tay lên, chạm vào một trong những đường kẻ tím.
Lạnh cắt da thịt.
Và khi ngón tay anh tiếp xúc, một luồng dữ liệu thô sơ tràn vào não bộ.
`[LOG ENTRY #4501: THE WORLD REMEMBERS.
THE WORLD REJECTS.]`
Vũ nhíu mày.
Thế giới này không chỉ "nhận ra" ai đã sống lần trước.
Nó đang *phản ứng* lại.
Những người trùng sinh không phải là những kẻ may mắn được sống thêm một lần.
Họ là những lỗi trong mã nguồn của vũ trụ, và vũ trụ đang cố gắng "sửa chữa" chúng bằng cách loại bỏ.
Anh quay lại nhìn đống tàn tích nơi Vũ-Gốc từng đứng.
Chiếc đồng hồ bỏ túi vẫn nằm đó, kim đồng hồ quay ngược lại một cách chậm rãi, tạo ra tiếng *tíc-tắc* đều đặn, không tự nhiên.
Vũ cúi xuống nhặt nó lên.
Mặt kính đồng hồ phản chiếu lại khuôn mặt anh, nhưng trong phản chiếu ấy, đôi mắt anh không phải màu đen, mà là màu tím sẫm, giống hệt những Vết Nứt trên không trung.
"Vậy là thế này," Vũ thì thầm, giọng nói vang lên khô khốc trong không gian hẹp.
"Tôi không phải là người chiến thắng.
Tôi chỉ là lỗi tiếp theo cần được gỡ bỏ."
Sự im lặng kéo dài, nặng nề hơn cả tiếng nổ trước đó.
Bản Gốc 1.0 không phản kháng thêm.
Cô ta hạ thấp tay còn lại, ánh mắt sau mặt nạ vẫn lạnh lùng, nhưng có chút gì đó run rẩy, giống như một con thú bị thương đang đánh giá kẻ săn mồi.
"Ngươi nghĩ ngươi là ai?" Cô ta hỏi, giọng nói giờ đây rõ ràng hơn, ít máy móc hơn.
"Một lỗi hệ thống?
Một bóng ma từ quá khứ?
Thế giới này không có chỗ cho chúng ta.
Hội Đồng sẽ xóa sạch tất cả.
Cả ngươi, cả tôi, và cả Vũ-Gốc nếu anh ta còn sống."
Vũ nhìn xung quanh.
Thành phố bên ngoài, qua những khe hở của căn hầm, rực lửa.
Nhưng đó không phải là lửa thông thường.
Những ngọn lửa màu tím đang lan tỏa, ăn mòn mọi thứ chúng chạm vào.
Đó không phải là kết quả của chiến tranh.
Đó là kết quả của sự "tái cấu trúc".
Những tòa nhà đang tự sắp xếp lại, những đường phố đang uốn cong, như thể thế giới đang cố gắng tìm một hình dạng mới, một trật tự mới sau khi Trật Tự Ký Ức cũ sụp đổ.
"Chúng ta không phải là lỗi," Vũ nói, giọng anh trầm ấm, nhưng kiên định.
"Chúng ta là những chứng nhân.
Và chứng nhân không thể bị xóa bỏ."
Anh bước tới, không rút kiếm.
Anh giơ tay ra, lòng bàn tay hướng về phía Bản Gốc 1.0.
Trong lòng bàn tay anh, chiếc đồng hồ bỏ túi của Vũ-Gốc đang phát ra một ánh sáng yếu ớt.
"Vũ-Gốc đã sai," Vũ tiếp tục.
"Anh ta nghĩ rằng kiểm soát ký ức là cách duy nhất để tồn tại.
Nhưng anh ta quên mất rằng ký ức không phải là một chuỗi dữ liệu tĩnh.
Nó là một dòng chảy.
Và dòng chảy không thể bị chặn lại mãi."
Bản Gốc 1.0 nhìn vào chiếc đồng hồ.
Cô ta run rẩy.
vật dẫn đường.
Nó kiểm soát sự trùng sinh.
Nếu ngươi có nó, ngươi có thể...
lặp lại?"
"Không," Vũ lắc đầu.
"Tôi không muốn lặp lại.
Tôi muốn tiến lên.
Nhưng để tiến lên, chúng ta cần hiểu rõ điều gì đang điều khiển những Vết Nứt này.
Không phải Vũ-Gốc.
Không phải Hội Đồng.
Mà là thứ gì đó lớn hơn."
Anh chỉ vào những đường kẻ tím trên không trung.
"Chúng không ngẫu nhiên.
Chúng tạo thành một hình mẫu.
Một bản đồ."
Bản Gốc 1.0 nhíu mày.
Cô ta nhìn lên, lần đầu tiên thực sự quan sát những Vết Nứt.
"Hình mẫu...?"
"Đúng," Vũ nói.
"Và tôi nghĩ, chúng ta vừa tìm thấy điểm khởi đầu."
Vũ cảm thấy kiểm soát cơ thể mình đang bị tước đoạt.
Tay anh cử động tự động, đưa ra một cái chào tay duyên dáng, hướng về phía bầu trời, như thể anh đang cúi chào một vị vua vô hình.
Hệ thống của Vũ hiển thị dòng cuối cùng, nhưng lần này, nó không phải là cảnh báo.
Nó là một lời mời.
`[NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH: CHỨNG MINH SỰ TỒN TẠI CỦA BẢN SAO.]`
`[THƯỞNG: QUYỀN TIẾP CẬN LỚP THỰC TẠI 2.]`
`[TRẠNG THÁI: RỦI RO ĐƯỢC QUẢN LÝ.]`
`[CẢNH BÁO: NGƯỜI DÙNG 'VU' ĐÃ ĐƯỢC GHI NHẬN LÀO MỘT 'KẺ BIẾT NHAY'.]`
Vũ cố gắng chống cự, nhưng ý chí của anh bị cuốn vào dòng chảy dữ liệu từ chiếc đồng hồ.
Kim đồng hồ quay ngược lại, nhanh hơn, nhanh hơn, cho đến khi nó biến thành một vòng tròn trắng xóa.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức của anh bị kéo vào Lớp Thực Tại 2, Vũ nhìn thấy một thứ gì đó trong phản chiếu của mặt đồng hồ.
Không phải khuôn mặt của anh.
Không phải khuôn mặt của người đàn ông trơn nhẵn.
Mà là khuôn mặt của chính Vũ, nhưng già đi hàng chục năm, với đôi mắt đầy nước mắt và nỗi sợ hãi tột cùng.
Và phía sau người Vũ già ấy, là một cánh cửa đang đóng sầm lại.
Vũ muốn hét lên, nhưng không có âm thanh.
Anh chỉ có thể nhìn, khi thế giới xung quanh tan biến vào ánh sáng trắng xóa, và một giọng nói, thân thuộc đến rợn người, vang lên trong tai anh:
"Con trai à, con đã về rồi.
Nhưng lần này, cha sẽ không để con ra đi nữa."
Vũ nhắm mắt lại.
Và khi anh mở mắt, anh không còn ở trong căn hầm.
Anh đang đứng trước một cánh cửa gỗ cũ kỹ, trên đó khắc dòng chữ: *Phòng Trẻ Em - Bệnh Viện Ký Ức Aethelgard.*
Và từ bên trong cánh cửa, một tiếng khóc trẻ con vang lên.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận