Chương 46

Cảm giác thoải mái ấy lan tỏa như một dòng điện nhẹ nhàng, rửa trôi từng tế bào uể oải của Vũ.

Cơ bắp anh, vốn bị chai sạn và đau nhức bởi hàng thập kỷ chiến đấu trong kiếp trước, giờ đây mềm mại, đàn hồi và tràn đầy sinh lực.

Anh hít một hơi thật sâu.

Không phải mùi máu tanh hay hôi thối của chiến trường, mà là mùi ozon — mùi của không khí sau cơn bão điện, sạch sẽ, lạnh lẽo và đáng sợ.

Vũ đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ khắc dòng chữ *Phòng Trẻ Em - Bệnh Viện Ký Ức Aethelgard*.

Cánh cửa đó, trong ký ức kiếp trước, là nơi bắt đầu của mọi đau khổ, nơi Vũ-Gốc đã bị tách khỏi thực tại để trở thành một công cụ hoàn hảo.

Nhưng lần này, cánh cửa không khóa.

Nó mở hé, để lộ một khe tối đen ngòm.

Vũ bước vào.

Không có ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, không có tiếng máy móc rên rỉ.

Chỉ có sự im lặng chết chóc.

Trên sàn nhà, những mảnh vỡ của kính vỡ lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt từ khe cửa.

Vũ cúi xuống, nhặt một mảnh kính.

Trong đó, anh không thấy phản chiếu khuôn mặt mình, mà thấy một dòng mã nhị phân chạy ngược.

`[LỖI: KÝ ỨC KHÔNG PHÙ HỢP VỚI DỮ LIỆU HIỆN TẠI.]` Hệ thống trong đầu anh im bặt.

Không có cảnh báo, không có gợi ý.

Chỉ có màn hình đen tuyền và dòng chữ duy nhất: `[ĐANG PHÂN TÍCH MÔI TRƯỜNG...]`.

"Đây không phải là bệnh viện," Vũ thì thầm, giọng anh vang lên trong không gian hẹp, tạo ra tiếng vang kỳ lạ, như thể có ai đó đang lặp lại lời nói của anh từ một phòng bên cạnh.

"Đây là ổ cứng."

Anh di chuyển sâu hơn vào hành lang.

Những bức tường vốn bằng bê tông xám xịt giờ đây phủ đầy những vết nứt màu tím — những Vết Nứt Thời Gian mà anh đã thấy ở ngoài kia, nhưng ở đây, chúng dày đặc hơn, sống động hơn.

Vũ chạm tay vào một vết nứt.

Nó ấm nóng, nhịp đập theo nhịp tim của anh.

Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng.

Thế giới này không chỉ đang sụp đổ; nó đang được *viết lại*.

Và Vũ vừa bước vào phòng biên tập.


Căng thẳng leo thang khi cả hai phe đều mắc sai lầm chết người.

Bản Gốc tin rằng Vũ là một mối đe dọa cần được loại bỏ để bảo vệ "Trật Tự".

Anh ta tin rằng sự ổn định, dù là sự ổn định của một nhà tù ký ức, vẫn tốt hơn hỗn loạn.

Anh ta cố gắng kích hoạt "Chế Độ Tẩy Trừ" – một kỹ năng cuối cùng sẽ xóa bỏ Vũ khỏi thực tại bằng cách đồng bộ hóa ký ức của anh với dữ liệu chuẩn của Hội Đồng.

Nhưng Vũ đã biết điều này.

Kiếp trước, anh đã chết vì kỹ năng này.

Lần này, anh đã chuẩn bị.

Vũ không né tránh.

Anh đứng yên, mở rộng lòng bàn tay, để Hệ Thống Ghi Chép Lỗi của anh hoạt động ở mức tối đa.

Thay vì chống cự lại sóng dữ liệu tấn công, anh *hấp thụ* nó.

Hệ thống của anh, vốn được thiết kế để ghi nhận các lỗi, giờ đây đang ghi nhận chính bản thân Vũ là một lỗi.

`[ĐANG HẤP THỤ DỮ LIỆU TẨY TRỪ...]` `[TỶ LỆ HỒNG HÓA: 45%...]` `[CẢNH BÁO: XUNG ĐỘT BẢN THÂN.]`

"Anh không hiểu," Vũ nói, mồ hôi lạnh vã ra trên trán, nhưng nụ cười trên môi anh vẫn không hề run rẩy.

"Anh nghĩ rằng tôi đang cố gắng phá vỡ hệ thống.

Nhưng tôi đang cố gắng *hiểu* nó.

Và khi bạn hiểu một hệ thống, bạn không còn là một phần của nó nữa.

Bạn trở thành người quan sát."

Bản Gốc cảm thấy sức mạnh của mình đang bị rút cạn.

Những sợi dây thời gian kết nối cô ta với Vũ-Gốc, với Hội Đồng, đang bị cắt đứt từng sợi một.

Cô ta nhìn thấy Vũ không còn là một con người, mà là một tập hợp các biến số, một phương trình chưa có lời giải.

Và điều đáng sợ nhất là, Vũ đang vui vẻ giải quyết nó.

"Chúng ta đều sai," Vũ nói, giọng anh vang lên như một bản án.

"Vũ-Gốc sai khi nghĩ rằng kiểm soát là sức mạnh.

Hội Đồng sai khi nghĩ rằng xóa bỏ là giải pháp.

anh sai khi nghĩ rằng mình là một người bảo vệ.

Anh chỉ là một nhân viên vệ sinh, dọn dẹp những vết bẩn mà Vũ-Gốc để lại."

Bản Gốc lùi lại, gót chân chạm vào bức tường.

Những vết nứt trên tường bắt đầu lan rộng, bao phủ lấy cô ta.

Cô ta không còn là một chiến binh C-rank.

Cô ta là một lỗi hệ thống đang chờ được xóa.


Bản Gốc, giờ đây là một cỗ máy giết người không biết mệt mỏi, quay đầu lại và lao thẳng về phía Vũ.

Nhưng Vũ không né.

Anh đứng yên, chờ đợi.

Hệ Thống hiển thị thông báo cuối cùng:

Vũ mỉm cười.

Anh đã không giết chết kẻ thù.

Anh đã *nhuộm* kẻ thù.

Và bây giờ, kẻ thù đó sẽ đi trước anh, dọn sạch mọi chướng ngại vật trên con đường dẫn đến trung tâm.

Vũ bước qua cánh cửa.

Bên trong không phải là một phòng máy chủ, mà là một căn phòng nhỏ, đơn sơ, giống như một phòng ngủ trẻ con.

Trên giường nằm một cậu bé khoảng mười tuổi, đang ngủ say.

Đó là Vũ-Gốc, ở dạng nguyên thủy, trước khi bị biến đổi.

Cậu bé mở mắt ra.

Đôi mắt đó không còn ngây thơ.

Chúng là đôi mắt của một thực thể đã sống qua hàng ngàn kiếp, đã thấy mọi thứ sụp đổ và tái sinh.

Cậu bé nhìn Vũ, và mỉm cười.

Một nụ cười giống hệt nụ cười của người đàn ông trơn nhẵn kia.

"Cha đã nói với con," cậu bé nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng, từ tường, từ sàn, từ chính trong đầu Vũ.

"Con sẽ về.

Và khi con về, trò chơi sẽ kết thúc."

Vũ cảm thấy Hệ Thống của anh bắt đầu cảnh báo.

Không phải là lỗi.

Mà là một lời mời.

`[MỜI THAM GIA: TRÒ CHƠI CUỐI CÙNG.]` `[CHỌN: CHẤP NHẬN / TỪ CHỐI.]`

Vũ nhìn vào ngón tay cái của mình.

Nó đang chuyển màu tím, giống như những vết nứt trên tường.

Anh không thể từ chối.

Anh không thể chấp nhận.

Anh chỉ có thể...

Vũ đưa tay ra, chạm vào màn hình ảo.

"Chơi," anh nói.

Và thế giới xung quanh tan biến vào ánh sáng trắng xóa.

Nhưng lần này, không có giọng nói nào vang lên.

Chỉ có tiếng cười.

Tiếng cười của hàng triệu người, hòa quyện thành một bản nhạc điên rồ, chào mừng sự ra đời của Tân Thời Đại.

Và ở giữa bản nhạc ấy, Vũ nhận ra một điều kinh hoàng: Anh không phải là người chơi.

Anh là *màn chơi*.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập