Chương 44

Năng lượng từ Vết Nứt Thời Gian (Time Scar) không tan biến mà biến thành một thứ chất lỏng đen kịt, nhớt và nặng như chì, tràn xuống sàn nhà đá cẩm thạch.

Nó lan tỏa chậm chạp, như một vết thương đang rỉ máu từ chính nội tạng của thế giới, thấm vào từng khe hở của thực tại.

Vũ-Gốc, người vẫn đứng ở phía bên kia của khe nứt ánh sáng, hét lên một tiếng gào thét không phải của con người mà là của một thực thể bị tước đoạt quyền kiểm soát.

Tiếng thét ấy xé toạc không khí, tạo ra những gợn sóng âm thanh làm rung chuyển các bức tường kính xung quanh.

Vũ đứng yên, tay vẫn nắm chặt chiếc bút ký đã bị gãy đôi trong trận chiến trước.

Anh cảm thấy sự lạnh lẽo của chất lỏng đen ấy lan lên qua đôi giày, len lỏi vào xương cốt.

Không phải là lạnh của nhiệt độ, mà là lạnh của sự trống rỗng.

Một sự trống rỗng mà anh đã từng trải qua trong kiếp trước, khi mọi thứ anh yêu quý bị cuốn đi bởi dòng chảy vô tình của số phận.

"Ngươi nghĩ ngươi đã thắng?" Vũ-Gốc gầm lên, giọng nói giờ đây méo mó, chồng chéo lên nhau như nhiều lớp âm thanh bị ghi đè.

"Đây là Trật Tự Ký Ức.

Ngươi không thể phá vỡ nó bằng những trò hề rẻ tiền của một kẻ trùng sinh cấp F."

Vũ nhún vai, một cử chỉ bình thản đến đáng sợ giữa cơn bão dữ dội.

"Tôi không cố phá vỡ nó.

Tôi chỉ đang sửa lỗi."

Anh nhìn vào Hệ Thống Ghi Chép Lỗi đang hiện lên trước mắt.

Những dòng chữ đỏ rực rỡ nhảy múa, báo cáo từng giây một về sự sụp đổ của cấu trúc hiện thực xung quanh họ.

`[WARNING: REALITY INTEGRITY AT 42%.

TIME SCAR CONTAMINATION DETECTED.]`

Vũ-Gốc bước tới, bàn tay anh ta biến dạng, những ngón tay kéo dài ra như những chiếc móc sắt, tìm cách móc lấy linh hồn của Vũ.

Ngươi là lỗi.

Sự tồn tại của ngươi là một sự sai lầm cần được xóa bỏ.

Hãy nhìn xem, Vũ-Sao.

Ngươi để lại dấu vết.

Thế giới này ghét sự bất ổn.

Họ sẽ xé xác ngươi."

Vũ mỉm cười.

Nụ cười đó không chứa đựng sự thù hận, mà là sự thương cảm sâu sắc.

"Họ không ghét tôi.

Và nỗi sợ hãi, như tôi đã nói với bạn trong những bức thư trước đây, là thứ nhiên liệu mạnh nhất cho sự thay đổi."

Chất lỏng đen tiếp tục lan rộng, chạm vào chân Vũ-Gốc.

Anh ta rít lên, nhưng không phải vì đau đớn, mà vì sự mất kiểm soát.

Cơ thể anh ta bắt đầu rung động, những mảnh vụn ánh sáng tách ra khỏi da thịt, rơi xuống sàn nhà như tuyết trắng giữa biển đen.

Vũ biết rằng đây không phải là trận chiến về sức mạnh.

Đây là trận chiến về ý chí.

Và Vũ đã chọn con đường mà Vũ-Gốc không bao giờ dám nghĩ đến.

Vũ không chạy.

Anh biết rằng trong không gian hẹp này, chạy là chết.

Thay vào đó, anh kích hoạt khả năng .

Trước mắt anh, lớp vỏ hiện thực mỏng manh bị xé toạc.

Anh không thấy Vũ-Gốc là một con người, mà là một cụm dữ liệu hỗn độn, những chuỗi mã nhị phân cuộn xoáy quanh một lõi đen tối, lạnh lẽo.

Hệ thống của Vũ, cái mà anh gọi là "Ghi Chép Lỗi", bắt đầu phân tích cấu trúc của Vũ-Gốc.

Không phải để tấn công, mà để hiểu.

Vũ cần hiểu tại sao Vũ-Gốc lại sợ hãi đến vậy.

Tại sao một người nắm giữ quyền lực tối cao lại phải dựa vào sự lặp lại vô tận của ký ức để duy trì sự tồn tại?

`[ANALYSIS: TARGET 'WU-ORIGINAL' IS NOT A HUMAN ENTITY.

TARGET IS A CONSCIOUSNESS FRAGMENT ANCHORED TO THE MEMORY ORDER SYSTEM.

CORE VULNERABILITY: FEAR OF FORGETTING.]`

Vũ nhíu mày.

Sợ bị lãng quên.

Đó là điều duy nhất mà Vũ-Gốc không thể chấp nhận.

Trong kiếp trước, Vũ đã chết trong sự lãng quên, bị xóa bỏ khỏi lịch sử như một lỗi nhỏ bé.

Vũ-Gốc, người sống sót, đã xây dựng cả một hệ thống để đảm bảo rằng không bao giờ có điều đó xảy ra nữa.

Nhưng cái giá phải trả là sự tự do.

Vũ-Gốc đã trở thành nô lệ cho chính ký ức của mình.

"Ngươi thấy nó chứ?" Vũ nói, giọng anh vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Ngươi không phải là con người nữa.

Ngươi là một bản sao lưu trữ.

Một ổ cứng sống."

Vũ-Gốc ngừng chuyển động.

Những ngón tay móc sắt của anh ta rút lại, trở về hình dạng bàn tay bình thường, nhưng run rẩy.

Ngươi không hiểu gì về hy sinh.

Về gánh nặng mà ta phải mang."

"Hy sinh?" Vũ lặp lại từ ấy, như thể nếm thử vị chua chát của nó.

"Ngươi gọi sự áp bức là hy sinh?

Ngươi gọi việc xóa bỏ ý chí của những người khác là gánh nặng?

Tôi đã đọc nhật ký của ngươi, Vũ-Gốc.

Tôi đã đọc từng dòng chữ nguệch ngoạc, từng vết mực loang lổ.

Tôi biết nỗi sợ của ngươi.

Nhưng nỗi sợ không thể biện minh cho tội ác."

Vũ bước tới, không né tránh những tia năng lượng bắn ra từ cơ thể Vũ-Gốc.

Chúng xuyên qua người anh, gây ra những vết bỏng ảo trên da, nhưng anh không dừng lại.

Anh đang tiến vào vùng lõi của Vũ-Gốc, nơi mà thực tại và ảo tưởng hòa quyện vào nhau.

Hệ thống cảnh báo: `[DANGER: PSYCHIC BACKLASH IMMINENT.

SUGGEST RETREAT.]`

Vũ phớt lờ cảnh báo.

Anh biết rằng nếu lui bước bây giờ, mọi thứ sẽ quay trở lại trạng thái cũ.

Vũ-Gốc sẽ tiếp tục kiểm soát, và Vũ sẽ tiếp tục là một con rối.

Anh không muốn điều đó.

Anh muốn một lựa chọn thứ ba.

Một lựa chọn mà cả hai phe đều chưa từng nghĩ đến.

Một nụ cười lạnh lùng, không phải của một bản sao, mà của một thực thể mới.

"Tại sao phải chọn?" anh hỏi.

Vũ-Gốc nhíu mày, vẻ hoang mang hiện rõ.

"Ngươi không hiểu.

Đây là định mệnh.

Hoặc là ta, hoặc là ngươi.

Không có con đường nào khác."

"Đó là định mệnh của *kiếp trước*," Vũ nói, bước chậm rãi về phía trước, không né tránh những tia năng lượng đang bắn ra từ cơ thể Vũ-Gốc.

"Chúng ta không còn sống trong quá khứ nữa.

Chúng ta đang sống trong hiện tại.

Và trong hiện tại, tôi có quyền chọn cách tôi muốn tồn tại."

Vũ-Gốc lùi lại, mắt anh ta mở to, đầy sự kinh hoàng.

"Ngươi không thể.

Hệ thống không cho phép.

Trật Tự Ký Ức sẽ trừng phạt ngươi."

"Trật Tự Ký Ức không phải là luật pháp," Vũ nói, giọng nói của anh trở nên trầm ấm, như tiếng vọng từ một hang động sâu thẳm.

"Nó chỉ là một thói quen.

Và thói quen có thể bị phá vỡ."

Vũ đưa tay ra, không phải để tấn công, mà để chạm vào không gian giữa hai người họ.

Hệ thống của anh phản ứng, tạo ra một trường lực nhỏ, bao bọc lấy tay anh.

Trường lực này không đẩy lùi Vũ-Gốc, mà nó hấp thụ năng lượng từ Vết Nứt Thời Gian.

Chất lỏng đen kịt bắt đầu rút lui, chảy vào lòng bàn tay Vũ, biến thành những dòng dữ liệu sáng rực rỡ.

Vũ-Gốc hét lên, nhưng lần này, tiếng hét của anh ta yếu ớt hơn.

Anh ta cảm thấy quyền lực của mình đang bị rút đi, không phải bởi sức mạnh, mà bởi sự hiểu biết.

Vũ đang đọc lấy ký ức của anh ta, không phải để chiếm đoạt, mà để giải phóng.

"Ngươi đang làm gì?" Vũ-Gốc thì thầm, giọng nói của anh ta giờ đây giống như một đứa trẻ sợ hãi.

"Tôi đang trả lại cho ngươi những gì ngươi đã mất," Vũ nói.

"Sự tự do."

Vũ-Gốc sụp đổ.

Không có tiếng nổ, không có ánh sáng chói lòa.

Chỉ có một âm thanh *tíc-tắc* khô khan, như tiếng đồng hồ đếm ngược hết giờ.

Cơ thể Vũ-Gốc vỡ ra thành hàng ngàn mảnh vụn ánh sáng, mỗi mảnh chứa đựng một ký ức, một cảm xúc, và một phần của quyền lực "Trật Tự Ký Ức".

Vũ đứng giữa đống tàn tích, thở dài.

Không phải vì mệt mỏi, mà vì sự nhẹ nhõm.

Anh cảm thấy trọng lượng của cả một thế giới đang rời khỏi vai anh.

Hệ thống ghi lại sự kiện: `[EVENT: ORIGINAL CONSCIOUSNESS DISSOLVED.

NEW PARADIGM INITIATED.]`

Những mảnh vụn ánh sáng bay lên, tan biến vào bầu trời, như những ngôi sao mới được sinh ra.

Vũ nhìn lên, thấy bầu trời Aethelgard thay đổi màu sắc.

Từ xám xịt, nó chuyển sang một màu tím nhạt, huyền ảo, như thể thế giới đang đánh thức một giấc mơ mới.

Anh cúi xuống, nhặt lấy một mảnh vụn ánh sáng còn sót lại.

Trong đó, anh thấy khuôn mặt của chính mình, nhưng khác biệt.

Đó là Vũ của kiếp trước, người đã chết trong sự lãng quên.

Vũ mỉm cười, đặt mảnh vụn vào túi áo.

"Tạm biệt," anh thì thầm.

Nhưng sự yên tĩnh không kéo dài.

Hệ thống của Vũ đột ngột phát ra một tiếng báo động khác, khác hẳn với những cảnh báo trước đây.

`[ALERT: ANOMALY DETECTED.

SOURCE: UNKNOWN.

LOCATION: THE VOID BETWEEN SECONDS.]`

Vũ quay lại nhìn đống tàn tích của Vũ-Gốc.

Giữa những mảnh vỡ ánh sáng, một vật thể nhỏ bé, đen kịt vẫn còn nguyên vẹn.

Đó là chiếc đồng hồ bỏ túi của Vũ-Gốc – vật dẫn đường cho mọi lần trùng sinh của anh ta.

Vũ nhặt nó lên.

Kim đồng hồ không chạy.

Nó dừng lại ở một thời điểm cụ thể: *23:59*.

Hệ thống thì thầm, giọng điệu nay mang một sắc thái lạ lùng, không còn máy móc nữa, mà gần như...

`[NOTE: THE CLOCK DOES NOT MEASURE TIME.

IT MEASURES CHOICE.

WHOSE CHOICE IS THIS, WU-SAO?]`

Vũ nhìn vào mặt đồng hồ.

Trong phản chiếu của kính đồng hồ, anh không thấy hình ảnh của mình.

Anh thấy hình ảnh của một người khác.

Một người đàn ông với đôi mắt đỏ rực, đang mỉm cười một cách đáng sợ.

Và phía sau người đàn ông ấy, là một cánh cửa đang mở ra, dẫn đến một thế giới mà Vũ chưa từng biết đến.

Một thế giới nơi Trật Tự Ký Ức không phải là luật pháp, mà là một trò chơi.

Và Vũ vừa mới nhận được lời mời tham gia.

Anh nắm chặt chiếc đồng hồ, cảm thấy nhịp đập của nó trong lòng bàn tay.

Không phải nhịp đập của cơ chế, mà là nhịp đập của trái tim.

Một trái tim nhân tạo, được tạo ra từ ký ức và nỗi sợ.

"Chào mừng đến với Tân Thời Đại," Vũ thì thầm, nhưng lần này, anh không nói với chính mình.

Anh nói với bóng ma trong chiếc đồng hồ.

Và bóng ma kia, trong sự im lặng, trả lời bằng một cú tick-tack nữa.

Lần này, kim đồng hồ di chuyển.

Nó quay ngược lại.

Vũ nhíu mày.

Quay ngược lại nghĩa là gì?

Quay trở lại quá khứ?

Hay là bước vào một tương lai chưa từng được viết?

Anh không biết.

Nhưng anh biết một điều chắc chắn: cuộc chơi mới vừa bắt đầu.

Và lần này, anh không còn là một biến số.

Anh là người chơi.

Vũ bỏ chiếc đồng hồ vào túi, quay người bước ra khỏi căn hầm.

Ánh sáng tím từ bầu trời chiếu xuống, nhuộm màu cho con đường trước mặt.

Anh bước đi, không vội vã, nhưng quyết đoán.

Hậu phương là sự hủy diệt.

Tiền phương là bí ẩn.

Và ở đâu đó, trong khoảng trống giữa những giây phút, có một thứ gì đó đang chờ đợi.

Một thứ gì đó lớn hơn cả Vũ-Gốc, lớn hơn cả Trật Tự Ký Ức.

Vũ mỉm cười.

Nụ cười này không còn lạnh lùng.

Nó đầy nhiệt huyết, đầy khát khao khám phá.

"Tân Thời Đại," anh lặp lại từ ấy, như thể nó là một lời thề.

"Hãy bắt đầu."

Và thế giới, lần đầu tiên trong nhiều kiếp sống, bắt đầu run rẩy.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự mong đợi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập