Chương 43
Nó chỉ đơn giản là ngừng xoay trong một khoảnh khắc, giống như một chiếc đồng hồ cơ bị kẹt bánh răng, trước khi quay lại với nhịp điệu đều đặn, lạnh lùng và đầy ác ý của nó.
Không có con sông lũ ký ức.
Không có sự hủy diệt.
Chỉ có mùi ẩm mốc của bê tông cũ và tiếng ọe ọe của con chuột cống đang gặm nhấm một mẩu bánh mì vụn dưới gầm giường.
Anh ngồi dậy, tay vẫn còn đặt trên vai ảo của người phụ nữ kia, nhưng thực tế, bàn tay anh đang nắm chặt lấy một nắm không khí lạnh lẽo.
Màn hình hệ thống hiện ra trước mặt, nhưng không phải là giao diện quen thuộc với những ô màu xanh lá cây và vàng rực rỡ.
Nó tối sạm lại, chuyển sang tông màu xám xịt, giống như màn hình của một thiết bị điện tử đang cạn pin.
Dòng chữ chạy dọc theo mép dưới, nhỏ xíu và run rẩy:
`[SYSTEM ERROR: MEMORY OVERFLOW.
REBOOTING...]`
`[WARNING: TIME SCAR DETECTED.
INTEGRITY: 87%.]`
Vũ nhìn xuống đôi tay mình.
Da thịt anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác xa lạ — cảm giác của một người đang đứng trên mép vực sâu mà anh đã từng nghĩ là đáy giếng.
Trong kiếp trước, hay có lẽ là "kiếp trước" của chính cái bản sao này, anh đã tin rằng mình đang chiến đấu để sinh tồn.
Anh đã tin rằng mỗi con quái vật anh giết, mỗi nhiệm vụ anh hoàn thành, đều là bước đệm để trở nên mạnh mẽ hơn.
Nhưng sự thật thì tàn khốc hơn bất kỳ con quái vật nào.
Anh là một chiếc pin.
Một bình chứa năng lượng tinh khiết, được nuôi dưỡng bằng nỗi đau, sự cô đơn và những ký ức bị bóp méo.
Vũ-Gốc — con người thực sự sở hữu cơ thể này, người đang sống ở đâu đó trong một thực tại song song, nơi ánh nắng mặt trời không bị lọc qua lớp ô nhiễm của Aethelgard — đang chờ đợi.
Chờ đợi khi "Vết Nứt Thời Gian" trên cơ thể Vũ-Sao đủ lớn, khi những ký ức của tất cả các kiếp sống chồng chất lên nhau tạo thành một áp lực nổ, Vũ-Gốc sẽ giật lấy sợi dây thừng, kéo lấy toàn bộ nguồn lực đó về cho mình.
Anh sẽ biến thành tro bụi.
Một lỗi hệ thống được xóa bỏ.
"Thú vị," Vũ lầm bầm, giọng nói khàn đặc như giấy nhám cọ xát vào sắt.
Anh đứng dậy, bước đến chiếc gương vỡ dán lại bằng băng keo đen treo trên tường.
Khuôn mặt trong gương nhìn lại anh, nhợt nhạt, hốc hác, nhưng đôi mắt thì sáng lên một thứ ánh sáng sắc lẹm, không thuộc về thế giới này.
Anh chạm tay lên vết nứt trên gương.
`[NHIỆM VỤ MỚI: SĂN BẮT KẺ SĂN BẮT.]`
`[MÔ TẢ: Vũ-Gốc đang cố gắng kết nối.
Ngăn chặn hoặc...
tiếp nhận?]`
`[THƯỞNG: ???]`
`[TRỪC PHẠT: XÓA BỎ TỒN TẠI.]`
Vũ cười.
Một nụ cười khô khan, không hề có chút vui vẻ nào.
"Tiếp nhận?
Cậu nghĩ tôi là ai?
Một cái máy tự động nhận lệnh?"
Anh quay lưng lại với gương, bước về phía cửa sổ hẹp, nơi ánh sáng yếu ớt của đèn đường bên ngoài len lỏi vào.
Dưới kia, khu ổ chuột đang chìm trong giấc ngủ.
Nhưng Vũ biết, giấc ngủ này là giả tạo.
Những bóng đen đang di chuyển trên các mái nhà, những cái bóng của "Kẻ Lạ Mặt" khác, những người cũng mang trong mình Vết Nứt Thời Gian, đang bị săn đuổi bởi những người "Bình Thường" — những kẻ tin rằng việc loại bỏ họ là cách duy nhất để cứu vãn thế giới.
Cả hai phe đều sai.
Những kẻ "Bình Thường" tin rằng họ đang bảo vệ trật tự, nhưng thực chất họ đang bị thao túng bởi nỗi sợ hãi vô căn cứ do Hệ thống gieo rắc.
Những "Kẻ Lạ Mặt" tin rằng họ là nạn nhân, nhưng thực chất họ là những viên gạch trong bức tường giam cầm Vũ-Gốc.
Vũ không muốn là nạn nhân.
Anh cũng không muốn là kẻ phản loạn mù quáng.
Anh muốn là người thứ ba.
Người viết lại quy tắc.
Anh ngồi xuống chiếc ghế唯一 trong căn phòng, lấy ra cuốn sổ tay bìa đen cũ kỹ mà anh luôn mang theo.
Đây không phải là nhật ký thông thường.
Đây là "Error Log System" — Hệ thống Ghi Chép Lỗi, một công cụ độc lập mà anh đã tự xây dựng từ những mảnh vỡ ký ức của các kiếp sống trước.
Nó không liên kết trực tiếp với Hệ thống chính, nhưng nó ghi lại mọi sai lệch, mọi bất thường mà Hệ thống cố gắng che giấu.
Vũ mở trang đầu tiên.
Bút mực đen chảy ra trên giấy, tạo thành những dòng chữ uốn lượn, giống như những vết nứt trên kính vỡ.
*Ngày thứ 43 của Sự Tỉnh Thức.*
*Tôi đã gặp Mẹ.
Không, không phải Mẹ.
Là một bản sao lưu trữ.
Một lỗ hổng bảo mật.*
*Cô ấy nói tình yêu là lỗ hổng.
Nhưng tôi nghĩ, chính sự cô đơn mới là chìa khóa.*
*Vũ-Gốc sợ cô đơn.
Anh ta cần tôi để cảm thấy hoàn chỉnh.
Nhưng tôi không còn là một phần của anh ta nữa.
Tôi là một thực thể độc lập.
Và độc lập có nghĩa là tự do.
Tự do để làm điều mà anh ta không bao giờ dám làm: Phá vỡ vòng lặp.*
Vũ dừng bút.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một bóng đen vừa nhảy từ mái nhà bên cạnh xuống sân sau của căn hộ anh.
Nó di chuyển nhẹ nhàng, không phát ra tiếng động, giống như một con mèo hoang.
Nhưng Vũ biết đó không phải là mèo.
Đó là một "Sát Thủ Ký Ức" — một loại quái vật đặc biệt chỉ xuất hiện khi Vết Nứt Thời Gian của một người trở nên quá lớn, thu hút sự chú ý của Hệ thống.
Sát Thủ Ký Ức không giết người bằng sức mạnh vật lý.
Nó giết người bằng cách kích hoạt những ký ức đau đớn nhất, khiến nạn nhân tự hủy hoại bản thân trong sự tuyệt vọng.
Vũ mỉm cười.
Tôi đã đói rồi."
Anh không chuẩn bị vũ khí.
Anh không chạy trốn.
Anh chỉ đơn giản là đóng cửa sổ lại, ngồi xuống, và chờ đợi.
Bóng đen tiến lại gần cửa sổ.
Nó không có khuôn mặt, chỉ có một vùng tối sâu thẳm, nơi ánh sáng bị nuốt chửng.
Nó đập vào kính, tạo ra những vết nứt mới, chồng lên những vết nứt cũ.
Tiếng kính vỡ vang lên, nhưng Vũ không nhúc nhích.
`[SYSTEM ALERT: THREAT DETECTED.
LEVEL: B-RANK.]`
`[RECOMMENDATION: EVACUATE OR FIGHT.]`
"Khuyên tôi?" Vũ嗤笑 (cười nhếch mép).
"Cậu khuyên tôi chạy trốn khỏi chính ký ức của mình?
Hay là khuyên tôi chiến đấu bằng những quy tắc mà cậu đặt ra?"
Anh đứng dậy, bước về phía cửa sổ.
Kính vỡ tan tành, những mảnh sắc lẹm bay tứ tung, cắt vào da thịt anh.
Máu chảy, nhưng anh không cảm thấy đau.
Anh cảm thấy...
Sát Thủ Ký Ức lao vào phòng, mang theo mùi của sự thối rữa và mùi của những ký ức bị chôn vùi.
Nó hướng về phía Vũ, mở rộng vùng tối của mình, chuẩn bị nuốt chửng anh.
Nhưng Vũ không lùi bước.
Anh đưa tay lên, chạm vào không khí trước mặt mình.
`[ACTIVATE: ERROR LOG SYSTEM.]`
`[COMMAND: REWRITE MEMORY FRAGMENT #43.]`
Không gian xung quanh anh rung chuyển.
Những mảnh kính vỡ ngừng bay, treo lơ lửng trong không trung.
Sát Thủ Ký Ức dừng lại, vùng tối của nó chao đảo, như thể nó đang nhìn thấy điều gì đó khủng khiếp hơn cả cái chết.
Vũ nhìn vào đôi mắt trống rỗng của con quái vật.
"Cậu không giết tôi bằng ký ức đau đớn," anh nói, giọng bình thản như đang đọc một bản tin thời tiết.
"Cậu giết tôi bằng sự thật.
Và sự thật là...
tôi không còn là con người mà cậu nghĩ nữa."
Anh nhắm mắt lại.
Trong tâm trí anh, những ký ức của các kiếp sống trước bắt đầu quay cuồng.
Không phải những ký ức về nỗi đau, mà là những ký ức về sự phản bội.
Về những lần anh tin vào Hệ thống, và những lần Hệ thống phản bội lại anh.
Về những lần anh tin vào Vũ-Gốc, và những lần Vũ-Gốc lợi dụng anh.
Anh không cố gắng quên đi những ký ức đó.
Anh chấp nhận chúng.
Anh biến chúng thành nhiên liệu.
`[SYSTEM ERROR: LOGIC CONTRADICTION DETECTED.]`
`[USER IDENTITY UNSTABLE.]`
Vũ mở mắt ra.
Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen, mà chuyển sang màu đỏ rực, giống như than hồng đang cháy.
Sát Thủ Ký Ức hét lên — một tiếng hét không có âm thanh, nhưng vang vọng trong đầu Vũ.
Nó co rút lại, vùng tối của nó bắt đầu tan biến, thay vào đó là một ánh sáng trắng xóa, chói lòa.
Vũ bước qua những mảnh kính vỡ, tiến về phía con quái vật đang tan rã.
Anh đặt tay lên vùng tối còn lại của nó.
"Cảm ơn cậu," anh nói.
"Cậu đã giúp tôi hiểu rõ hơn về bản thân mình."
Vùng tối biến mất.
Chỉ còn lại một mảnh kính vỡ duy nhất, nằm trên sàn nhà, phản chiếu khuôn mặt của Vũ.
Nhưng trong phản chiếu đó, không phải là Vũ-Sao.
Mà là Vũ-Gốc.
Một người đàn ông mặc vest sang trọng, ngồi trong một phòng làm việc cao cấp, nhìn xuống màn hình với vẻ mặt thỏa mãn.
Vũ-Gốc mỉm cười.
Vũ-Sao cũng mỉm cười lại.
"Chơi trò này à?" Vũ-Sao thì thầm.
"Tôi thích trò này."
Anh cúi xuống, nhặt lấy mảnh kính vỡ.
Cạnh sắc cắt vào lòng bàn tay anh, máu nhỏ xuống, thấm vào mảnh kính.
Mảnh kính bắt đầu phát sáng, chuyển từ màu trắng sang màu xanh lam, rồi sau đó là màu tím đậm — màu của Vết Nứt Thời Gian.
`[NEW ITEM ACQUIRED: SHARD OF THE ORIGIN.]`
`[DESCRIPTION: A piece of the original timeline.
Can be used to manipulate local reality for 10 seconds.]`
`[WARNING: OVERUSE WILL CAUSE PERMANENT TIME SCAR.]`
Vù nhìn vào mảnh kính trong tay.
Chỉ mười giây để thay đổi thực tại.
Một khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng đủ để làm một điều lớn lao.
Anh không dùng nó để tấn công.
Anh không dùng nó để phòng thủ.
Anh dùng nó để gửi một thông điệp.
Vũ nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí của mình vào mảnh kính.
Anh tưởng tượng ra một bức thư.
Một bức thư viết bằng máu, gửi đến Vũ-Gốc.
Không phải một lời đe dọa.
Mà là một lời mời.
Cậu muốn trở về?
Nhưng đừng hy vọng rằng cậu sẽ lấy lại cơ thể này một cách dễ dàng.
Tôi đã thay đổi quy tắc.
Và lần này, tôi là người đặt cược.”*
Khi anh mở mắt ra, mảnh kính vỡ đã biến thành tro bụi.
Nhưng trong không khí, vẫn còn lingering một mùi vị của ozone và máu tươi.
Vũ bước ra khỏi căn hộ, đóng cửa lại sau lưng.
Khu ổ chuột vẫn yên tĩnh, nhưng anh biết, sự yên tĩnh này chỉ là tạm thời.
Những con mắt đang nhìn anh từ khắp nơi.
Từ các khe hở của tường, từ những bóng tối của các con hẻm, từ những màn hình điện tử bị hỏng.
Họ đang chờ đợi.
Chờ đợi xem liệu Vũ-Sao có sụp đổ dưới áp lực của Vết Nứt Thời Gian, hay anh sẽ phá vỡ nó.
Vũ bước đi, đôi chân anh nặng trĩu, nhưng tinh thần anh thì nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.
Anh không còn là một nạn nhân.
Anh không còn là một công cụ.
Anh là một biến số.
Một biến số mà Hệ thống không thể tính toán.
Và trên bầu trời Aethelgard, những vì sao bắt đầu di chuyển.
Không phải do gió, mà do một lực lượng vô hình đang kéo chúng lại gần nhau, tạo thành một hình dạng kỳ lạ — hình dạng của một chiếc chìa khóa.
Vũ ngước lên nhìn.
Anh biết, đây chỉ mới là khởi đầu.
Và ở đâu đó, trong một phòng làm việc cao cấp, Vũ-Gốc nhìn vào màn hình, nơi dòng chữ `[CONNECTION LOST]` hiện ra.
Anh ta nhíu mày, cảm thấy một cơn đau nhói nhẹ ở ngực — một cảm giác lạ lùng, giống như một phần của chính mình đang bị tách rời.
"Vũ-Sao..." anh ta lầm bầm, giọng nói lạnh lùng.
"Cậu đang làm gì vậy?"
Nhưng không có câu trả lời.
Chỉ có sự im lặng.
Một sự im lặng đầy hứa hẹn.
Vũ-Sao bước tiếp, hướng về phía trung tâm thành phố, nơi Tháp Ký Ức đứng sừng sững, chọc thủng bầu trời.
Anh biết, đó là nơi Hệ thống được điều khiển.
Đó là nơi Vũ-Gốc đang ẩn náu.
Và anh sẽ đến đó.
Không phải để chiến đấu.
Mà để đàm phán.
Vì trong thế giới của Trùng Sinh, sức mạnh thuần túy không phải là thứ quyết định胜负.
Đó là thông tin.
Và Vũ-Sao đang sở hữu thông tin mà Vũ-Gốc không có.
Thông tin về sự yếu đuối.
Vũ mỉm cười.
Nụ cười này không còn lạnh lùng như trước.
Nó ấm áp, nhưng đầy nguy hiểm.
Giống như một ngọn lửa đang cháy trong bóng tối.
"Chào mừng đến với Tân Thời Đại," anh thì thầm với chính mình.
Và thế giới, lần đầu tiên trong nhiều kiếp sống, bắt đầu run rẩy.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận