Chương 42
Vũ-Sao cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, giống như việc cắm một cây kim vào dây thần kinh chính của não bộ.
Đây không phải là chiến đấu bằng kiếm, mà là chiến tranh giữa hai hệ điều hành.
Vũ-Gốc gào thét, tay với lấy không khí như thể đang cố gắng nắm bắt những mảnh vỡ của thực tại đang tan rã.
Cơ thể anh ta bắt đầu phân mảnh, từng mảnh da thịt tách rời thành các ký tự nhị phân, sau đó hóa thành tro bụi số.
Không có máu, không có mùi thối rữa của tử vong, chỉ có mùi ozone nồng nặc và tiếng rè rè của một đĩa CD bị trầy xước.
`[SYSTEM ALERT: ENTITY 'VU-GOC' DELETION IN PROGRESS.
INTEGRITY: 45%...]`
Giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu Vũ-Sao, lạnh lùng và vô cảm, nhưng lại mang theo một nhịp đập gấp gáp, như thể chính nó cũng đang hoảng sợ trước hành động vừa xảy ra.
Vũ-Sao đứng yên, hai tay buông thõng, nhìn cảnh tượng trước mắt với ánh mắt của một người đang xem một bộ phim kinh dị mà anh ta đã biết trước kịch bản.
“Đừng lo,” Vũ-Sao thì thầm, giọng nói khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng.
“Tôi chỉ đang dọn dẹp rác thải hệ thống.”
Vũ-Gốc mở mắt, đôi mắt đỏ ngầu vì máu và sự tuyệt vọng.
Anh ta nhìn Vũ-Sao, không phải với sự thù hận, mà là với một sự hiểu biết bi ai.
“Bạn nghĩ bạn đang thắng,” Vũ-Gốc nói, giọng nói vang lên như từ đáy giếng sâu.
“Nhưng bạn đang mở khóa một cánh cửa mà không ai muốn bước vào.”
Vũ-Sao nhún vai, một cử chỉ thiếu tôn trọng đáng kinh nghiệm trong khoảnh khắc sinh tử.
“Thế giới này vốn dĩ là một lỗi lớn.
Tôi chỉ đang cố gắng tìm nút ‘Undo’.”
Vũ-Gốc cười, một nụ cười đau đớn khiến khuôn mặt anh ta biến dạng.
“Không có Undo.
Chỉ có Overwrite.
bạn đang ghi đè lên chính linh hồn của mình.”
Những dòng code màu tím bùng nổ, nuốt chửng hình thể của Vũ-Gốc.
Khi ánh sáng tắt đi, không còn lại gì ngoài một đống tro tàn số và một chiếc nhẫn bạc rơi xuống đất, phát ra ánh sáng yếu ớt.
Vũ-Sao cúi xuống, nhặt chiếc nhẫn lên.
Nó lạnh như băng, nhưng lại truyền đến tay anh ta một luồng năng lượng ấm áp, đáng sợ.
`[ITEM ACQUIRED: RING OF THE ARCHITECT.
LEVEL UP: D-RANK -> C-RANK.]`
Thông báo hiện ra, nhưng Vũ-Sao không cảm thấy vui.
Anh ta nhìn vào bàn tay mình, những Vết Nứt Thời Gian trên da thịt bắt đầu chuyển từ màu xám sang màu tím nhạt.
Anh ta đang hấp thụ năng lượng của Vũ-Gốc.
Và theo luật lệ của Aethelgard, mỗi khi một kẻ trùng sinh hấp thụ kẻ khác, thế giới sẽ phản ứng lại bằng cách tạo ra một dị biến mới.
Vũ-Sao bước lại gần xác Vũ-Gốc, hoặc chính xác hơn là chỗ mà xác anh ta từng tồn tại.
Anh ta cần kiểm tra xem liệu quá trình ghi đè có để lại di chứng gì cho thế giới vật lý hay không.
Theo luật lệ của Aethelgard, việc xóa bỏ một thực thể trùng sinh sẽ tạo ra một "Vết Nứt" nhỏ hơn, nhưng đủ để thu hút sự chú ý của những kẻ săn mồi trong bóng tối.
Anh ta quỳ xuống, ngón tay chạm vào mặt đất.
Dưới lớp bụi tro, anh ta thấy những vết nứt nhỏ li ti, giống như mạng nhện, lan tỏa ra xung quanh.
Mỗi vết nứt đều phát ra một âm thanh rè rè, giống như tiếng thì thầm của hàng ngàn người cùng nói chuyện một lúc.
“Chào mừng đến với thế giới thực,” Vũ-Sao nói với chính mình, giọng điệu mỉa mai.
Anh ta lấy ra cuốn sổ tay nhỏ, ghi chép lại những gì vừa xảy ra.
Không phải để lưu trữ thông tin, mà như một cách để giữ cho lý trí của mình không bị cuốn trôi vào dòng chảy hỗn loạn của ký ức.
Tôi đã giết Vũ-Gốc.
Không, tôi đã xóa anh ta.
Có sự khác biệt giữa hai hành động này không?
Nhưng kết quả thì giống nhau: một cái chết và một sự trống rỗng.
Thế giới đang run rẩy.
Tôi có thể cảm thấy nó qua đôi bàn chân mình.
Những Vết Nứt Thời Gian không chỉ là dấu hiệu của sự trùng sinh.
Chúng là những vết thương hở của thực tại.
Và tôi đang đổ muối vào những vết thương đó.*
Vũ-Sao đóng cuốn sổ lại, bỏ vào túi áo.
Anh ta đứng dậy,掸掸 bụi trên quần áo, như thể vừa mới rời khỏi một bữa tiệc nhàm chán.
Nhưng trong lòng anh ta, một cảm giác bất an đang lan tỏa.
Anh ta biết rằng hành động của mình vừa rồi không phải là bước đi cuối cùng.
Đó chỉ là lời mở đầu cho một cơn ác mộng dài hơn.
Vũ-Sao rời khỏi hiện trường, di chuyển nhanh chóng qua khu rừng rậm rạp.
Hệ thống mới cung cấp cho anh ta khả năng tàng hình tạm thời, nhưng anh ta biết rằng không thể dựa hoàn toàn vào nó.
Thế giới Aethelgard đang "thức dậy" sau cú sốc của vụ ghi đè.
Những sinh vật kỳ dị, những "Kẻ Lạ Mặt" bị kỳ thị, đang tụ tập lại, bị thu hút bởi nguồn năng lượng mạnh mẽ vừa mới được giải phóng.
Anh ta đi qua những tán cây um tùm, ánh sáng mặt trời xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt vàng rực rỡ, nhưng Vũ-Sao không nhìn thấy vẻ đẹp của thiên nhiên.
Anh ta chỉ thấy những bóng đen di chuyển lén lút trong bụi rậm.
Những con mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào anh ta, nhưng anh ta không quay lại.
Anh ta biết rằng nếu anh ta quay lại, anh ta sẽ phải chiến đấu.
Và chiến đấu là thứ anh ta muốn tránh nhất lúc này.
“Tôi không có thời gian cho những trò chơi mèo chuột,” Vũ-Sao lầm bầm.
“Tôi cần tìm ra nguồn gốc của hệ thống này.
Và chiếc nhẫn này có thể là chìa khóa.”
Anh ta chạm vào chiếc nhẫn bạc trên ngón tay.
Một luồng năng lượng nhẹ nhàng chạy dọc theo cánh tay, làm anh ta cảm thấy tỉnh táo hơn.
Nhưng cùng với đó là một cơn đau nhói ở thái dương, như thể có ai đó đang cố gắng xâm nhập vào ký ức của anh ta.
Vũ-Sao dừng lại, nhắm mắt lại, cố gắng tập trung.
Anh ta cần kiểm soát được luồng năng lượng này, nếu không, anh ta sẽ mất kiểm soát.
Và trong thế giới của những kẻ trùng sinh, mất kiểm soát đồng nghĩa với cái chết.
Trong khi đó, ở một góc khuất của khu rừng, một người phụ nữ mặc áo choàng đen đang quan sát Vũ-Sao từ xa.
Cô ta không phải là một "Kẻ Lạ Mặt".
Cô ta là một phần của Trật Tự.
Cô ta nhìn Vũ-Sao với ánh mắt phức tạp, vừa tò mò, vừa sợ hãi.
“Anh ấy đã làm được điều đó,” cô ta thì thầm.
“Anh ấy đã xóa một kẻ trùng sinh cấp D-rank.
Bây giờ, anh ấy là mối đe dọa thực sự.”
Cô ta rút ra một chiếc điện thoại cũ kỹ, bấm một số máy.
“Đây là Agent 7.
Mục tiêu đã kích hoạt hệ thống mới.
Yêu cầu hỗ trợ cấp cao.
Lặp lại: Yêu cầu hỗ trợ cấp cao.”
Vũ-Sao không biết rằng mình đang bị theo dõi.
Anh ta tiếp tục đi, hướng về phía thành phố cổ, nơi mà những bí mật lớn nhất của Aethelgard được cất giữ.
Anh ta tin rằng câu trả lời cho mọi thứ nằm ở đó.
Nhưng anh ta không biết rằng, câu trả lời đó có thể sẽ hủy diệt anh ta.
Vũ-Sao chạm vào chiếc nhẫn bạc.
Ngay lập tức, một ảo ảnh xuất hiện trước mặt anh ta.
Không phải là ký ức của Vũ-Gốc, mà là ký ức của .
Trong ảo ảnh, một người đàn ông mặc áo choàng đen ngồi trước một máy tính khổng lồ.
Người đàn ông đó có gương mặt giống hệt Vũ-Sao, nhưng già hơn, mệt mỏi hơn.
Mắt anh ta trũng sâu, da dẻ xám xịt, như thể đã mất đi tất cả hy vọng.
“Xin chào, Vũ-Sao,” người đàn ông nói, giọng nói vang lên trong đầu Vũ-Sao, rõ ràng và sắc bén.
“Hoặc nên gọi là Vũ-Gốc?
Hay Vũ-Bóng?
Tên không quan trọng.
Điều quan trọng là bạn đã đến được đây.”
Vũ-Sao nhìn chằm chằm vào ảo ảnh, tim đập thình thịch.
“Ai là bạn?”
“Tôi là người đã tạo ra hệ thống này,” người đàn ông đáp.
“Và tôi cũng là người đã tạo ra bạn.
Không phải là một cá nhân, mà là một khái niệm.
Một công cụ để sửa chữa những sai lầm của vũ trụ.”
“Sai lầm nào?” Vũ-Sao hỏi, giọng run rẩy.
“Sự tồn tại của con người,” người đàn ông nói, nở một nụ cười chua chát.
“Con người là một lỗi trong mã nguồn của vũ trụ.
Chúng ta quá phức tạp, quá hỗn loạn, quá...
Và tự do là thứ mà trật tự không thể chịu đựng được.”
Vũ-Sao cảm thấy lạnh toát.
“Vậy thì tại sao bạn lại tạo ra hệ thống này?
Để kiểm soát chúng ta?”
“Không,” người đàn ông lắc đầu.
“Để loại bỏ chúng ta.
Hệ thống này là một chương trình diệt trùng.
Và bạn, Vũ-Sao, là một trong những tác nhân diệt trùng hiệu quả nhất.”
Vũ-Sao lùi lại một bước, cảm giác sợ hãi lan tỏa khắp cơ thể.
“Tôi không phải là một công cụ.
Tôi là một con người.”
“Không,” người đàn ông nói, ánh mắt anh ta trở nên lạnh lẽo.
“Bạn là một bản sao.
Một bản sao của một bản sao.
Và bây giờ, bạn đã đủ mạnh để thực hiện nhiệm vụ cuối cùng.”
“Nhiệm vụ gì?” Vũ-Sao hỏi, mặc dù anh ta đã có thể đoán ra câu trả lời.
“Xóa bỏ tất cả những kẻ trùng sinh còn lại,” người đàn ông nói.
“Bao gồm cả tôi.”
Ảo ảnh bắt đầu tan biến, nhưng giọng nói của người đàn ông vẫn vang vọng trong đầu Vũ-Sao.
“Hãy nhớ rằng, Vũ-Sao.
Bạn không thể chạy trốn khỏi số phận của mình.
Bạn là một phần của hệ thống.
Và hệ thống luôn chiến thắng.”
Vũ-Sao đứng đó, tay vẫn nắm chặt chiếc nhẫn bạc.
Anh ta cảm thấy như thể cả thế giới đang sụp đổ xung quanh anh ta.
Nhưng anh ta không khóc.
Anh ta không gào thét.
Anh ta chỉ nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đang tụ lại, tạo thành một cơn bão dữ dội.
“Nếu tôi là một phần của hệ thống,” Vũ-Sao nói với chính mình, giọng nói bình thản nhưng đầy quyết tâm.
“Thì tôi sẽ phá vỡ hệ thống từ bên trong.”
Anh ta bắt đầu chạy, hướng về phía trung tâm thành phố.
Anh ta biết rằng mình đang bước vào một bẫy.
Nhưng đó là bẫy duy nhất mà anh ta có thể kiểm soát.
Và trong thế giới của những kẻ trùng sinh, kiểm soát là thứ quý giá nhất.
Khi Vũ-Sao chạy qua những con phố vắng vẻ, anh ta nhận thấy rằng những tòa nhà xung quanh đang thay đổi.
Chúng trở nên cao hơn, tối hơn, và đầy những cửa sổ kính phản chiếu hình ảnh của chính anh ta.
Hàng ngàn phiên bản của Vũ-Sao nhìn lại anh ta, mỗi người đều mang một biểu cảm khác nhau: sợ hãi, giận dữ, tuyệt vọng, và hy vọng.
Vũ-Sao dừng lại trước một tòa nhà cao tầng, nơi mà logo của Trật Tự được gắn trên đỉnh.
Anh ta nhìn lên, cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ phát ra từ bên trong.
Đó là trung tâm điều khiển của hệ thống.
Và đó cũng là nơi mà anh ta sẽ kết thúc tất cả.
Nhưng trước khi anh ta bước vào, một giọng nói vang lên từ phía sau.
“Bạn không thể làm điều đó một mình, Vũ-Sao.”
Vũ-Sao quay lại, nhìn thấy một người đàn ông mặc vest đen, tóc ngắn, mắt sắc bén.
Đó là Vũ-Gốc.
Nhưng không phải Vũ-Gốc vừa chết.
Đây là một phiên bản khác, một phiên bản mà Vũ-Sao chưa từng gặp.
“Bạn là ai?” Vũ-Sao hỏi, tay nắm chặt chiếc nhẫn.
“Tôi là Vũ-Tương Lai,” người đàn ông nói.
“Và tôi đến từ một thế giới mà bạn đã thất bại.”
Vũ-Sao cảm thấy tim mình ngừng đập.
“Thất bại?”
“Đúng,” Vũ-Tương Lai nói.
“Trong thế giới của tôi, bạn đã xóa bỏ tất cả những kẻ trùng sinh.
Nhưng kết quả không phải là tự do.
Đó là nô lệ.
Trật Tự đã kiểm soát hoàn toàn thực tại.
bạn đã trở thành một phần của nó.”
Vũ-Sao nhìn chằm chằm vào Vũ-Tương Lai, cảm giác sợ hãi và hy vọng xen kẽ trong lòng.
“Vậy thì tôi phải làm gì?”
“Bạn phải chọn,” Vũ-Tương Lai nói.
“Chọn giữa sự tự do và sự tồn tại.
Vì bạn không thể có cả hai.”
Vũ-Sao nhìn vào chiếc nhẫn bạc, sau đó nhìn vào Vũ-Tương Lai.
Anh ta biết rằng quyết định này sẽ thay đổi tất cả.
Nhưng anh ta cũng biết rằng, bất kể anh ta chọn gì, hậu quả sẽ là không thể đảo ngược.
“Tôi sẽ chọn sự tự do,” Vũ-Sao nói, giọng nói坚定.
“Dù giá phải trả là gì.”
Vũ-Tương Lai mỉm cười, một nụ cười buồn bã.
“Rồi bạn sẽ hối hận.”
Và rồi, Vũ-Tương Lai biến mất, để lại Vũ-Sao một mình trước cánh cửa của Trật Tự.
Vũ-Sao hít một hơi sâu, bước vào bóng tối.
Anh ta không biết mình sẽ tìm thấy gì bên trong.
Nhưng anh ta biết rằng, đây là trận chiến cuối cùng.
Và anh ta sẽ không lùi bước.
Bên trong tòa nhà, không khí lạnh giá và tĩnh lặng.
Những bức tường được làm bằng một loại vật liệu đen bóng, phản chiếu hình ảnh của Vũ-Sao như một chiếc gương vỡ.
Anh ta đi dọc theo hành lang dài, tiếng bước chân vang lên như tiếng trống trong một đám tang.
Ở cuối hành lang, một cánh cửa lớn bằng kim loại nặng nề đứng sừng sững.
Trên đó không có tay nắm, không có khóa, chỉ có một màn hình hiển thị dòng chữ: `[ACCESS DENIED]`.
Vũ-Sao chạm vào chiếc nhẫn.
Màn hình nhấp nháy, chuyển sang màu đỏ, rồi sau đó là màu xanh lá cây.
`[ACCESS GRANTED]`.
Cánh cửa mở ra, hé lộ một căn phòng rộng lớn, trống rỗng, chỉ có một chiếc ghế duy nhất ở giữa.
Trên chiếc ghế đó, một người phụ nữ đang ngồi, mắt nhắm lại, như thể đang ngủ.
Vũ-Sao bước vào, đóng cửa lại sau lưng.
Anh ta nhìn người phụ nữ, nhận ra khuôn mặt đó.
Đó là mẹ anh ta.
Nhưng không phải mẹ anh ta trong kiếp này.
Đó là mẹ anh ta trong tất cả các kiếp sống trước.
“Con đã về rồi,” người phụ nữ mở mắt, giọng nói dịu dàng nhưng đầy buồn bã.
“Con đã làm được điều đó.”
“Mẹ?” Vũ-Sao gọi, giọng run rẩy.
“Đừng gọi tôi là mẹ,” người phụ nữ nói.
“Tôi chỉ là một ký ức.
Một ký ức mà hệ thống đã lưu trữ để kiểm soát con.”
Vũ-Sao cảm thấy đau đớn.
Tại sao lại như vậy?”
“Vì tình yêu là một lỗ hổng bảo mật,” người phụ nữ nói.
“Và hệ thống không thể cho phép lỗ hổng đó tồn tại.”
Vũ-Sao nhìn vào người phụ nữ, nước mắt chực trào ra.
Nhưng anh ta không khóc.
Anh ta biết rằng, nếu anh ta khóc, anh ta sẽ mất kiểm soát.
Và anh ta không thể mất kiểm soát lúc này.
“Tôi sẽ phá vỡ hệ thống,” Vũ-Sao nói.
“Dù có phải hủy diệt chính ký ức của mình.”
Người phụ nữ mỉm cười, một nụ cười đau đớn.
“Con là một đứa trẻ ngoan.
Nhưng con không biết rằng, khi con phá vỡ hệ thống, con cũng sẽ phá vỡ chính mình.”
Vũ-Sao không trả lời.
Anh ta bước tới, đặt tay lên vai người phụ nữ.
Và trong khoảnh khắc đó, anh ta cảm thấy tất cả ký ức của mình, của tất cả các kiếp sống, đổ về anh ta như một con sông lũ.
Và rồi, thế giới sụp đổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận