Chương 41
Vũ đứng sững giữa tàn tích của tòa nhà chọc trời, nơi không khí đậm đặc mùi ozone và tro bụi của ký ức bị đốt cháy.
Giọng nói của Hệ Thống Ghi Chép Lỗi vẫn còn vang vọng trong đầu, một thứ âm thanh kim loại lạnh lẽo, không mang cảm xúc nhưng đầy đe dọa.
Nó không phải là trợ thủ, mà là một kẻ quan sát vô tri, chờ đợi lỗi để ghi nhận.
Vũ đưa tay lên ấn vào thái dương, nơi những Vết Nứt Thời Gian đang lan tỏa như mạng nhện dưới da, phát ra ánh sáng xanh nhạt, bệnh hoạn.
Mỗi nhịp đập của tim anh đều kéo căng những sợi dây vô hình đó, khiến cơ thể anh rung lên bần bật như một cây đàn bị gảy sai nốt.
“Đau đớn là một tính năng, không phải lỗi,” Vũ thì thầm, giọng khàn đặc.
Anh nháy mắt, cố gắng tập trung vào hiện thực thay vì những ký ức hỗn loạn từ kiếp trước.
Thế giới xung quanh đang tan rã theo một cách kinh dị: các mảng bê tông không rơi xuống đất, mà bay lên không trung, vỡ vụn thành những hạt bụi sáng lấp lánh trước khi biến mất.
Đó là hiệu ứng phụ của việc Vũ Gốc tự hủy diệt Trật Tự.
Vũ không phải là anh hùng cứu thế giới; anh là một biến số không mong muốn, một “lỗi” mà vũ trụ đang cố gắng debug.
Người phụ nữ giả dạng mẹ anh rút tay về, nụ cười trên môi bà ta trở nên méo mó, như thể lớp da mặt đang bị kéo căng bởi một lực vô hình.
“Con nghĩ mình là người chơi,” bà ta nói, giọng điệu bình thản đến rợn người, “nhưng con chỉ là dữ liệu thừa.
Và trong hệ thống, dữ liệu thừa sẽ bị xóa.”
Vũ không đáp lại.
Anh biết rằng mọi lời nói trong khoảnh khắc này đều vô nghĩa.
Thay vào đó, anh kiểm tra trạng thái của mình qua tầm nhìn của Hệ Thống.
`[STATUS: F-RANK.
TIME SCARS: CRITICAL.
INTEGRITY: 45%.]` Con số 45% đỏ rực như máu.
Anh còn ít thời gian hơn cả một chiếc đồng hồ cát sắp hết cát.
Vũ quay người, bước đi giữa những khối bê tông đang levitate, hướng về phía những con đường ngầm tối tăm phía dưới.
Đó là nơi duy nhất mà Trật Tự Ký Ức chưa thể quét sạch hoàn toàn.
Khu ổ chuột.
Nơi những kẻ bị xã hội loại bỏ – và những kẻ trùng sinh – tìm cách tồn tại.
***
Hành lang ngầm của Khu Công Nghiệp Cũ ẩm ướt, bốc mùi mốc meo và chất thải hóa học.
Ánh sáng từ những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó trên tường gạch nứt nẻ.
Vũ di chuyển với sự cẩn trọng của một con mồi, dù trong đầu anh là chiến lược của một kẻ săn mồi.
Anh biết rõ từng góc khuất, từng cạm bẫy mà Hội đồng Trật Tự đã cài đặt trong kiếp trước.
Nhưng kiến thức từ quá khứ cũng là một con dao hai lưỡi; nó khiến anh quá tự tin, và sự tự tin đó từng giết chết anh.
Anh dừng lại trước một cánh cửa kim loại gỉ sét, được ngụy trang như một tủ điện cũ.
Trên cánh cửa có một ký hiệu khắc sâu, mờ nhạt: một vòng tròn bị cắt đôi.
Đó là dấu hiệu của “Phòng Lưu Trữ Ký Ức Bị Cấm”.
Trong kiếp trước, Vũ chưa bao giờ tìm thấy nơi này.
Anh chỉ nghe đồn rằng đây là nơi Hội đồng Trật Tự lưu trữ những bộ nhớ của những “Kẻ Lạ Mặt” trước khi họ bị xóa não.
Những ký ức đó không bị hủy, mà được đóng băng, chờ đợi ngày nào đó được tái sử dụng hoặc phân tích để tìm ra nguyên nhân của hiện tượng trùng sinh.
Vũ đưa tay ra, chạm vào ổ khóa.
Hệ Thống trong đầu im lặng.
Không có hướng dẫn, không có gợi ý.
`[ERROR: ACCESS DENIED.
REASON: UNKNOWN.]`
“Chán thật,” Vũ lẩm bẩm.
Anh rút ra một chiếc dao nhỏ, không phải để cắt khóa, mà để cạy một tấm bảng mạch nhỏ bên cạnh ổ khóa.
Đây là kỹ năng anh học được từ một hacker cấp D-rank đã chết vì bệnh nan y trong kiếp trước.
Anh nhớ rõ từng chi tiết: dây đỏ nối với cảm biến nhiệt, dây xanh nối với bộ đếm thời gian.
Anh cắt dây xanh.
Một tiếng *tách* nhẹ vang lên.
Cánh cửa mở ra một khe hẹp.
Không khí từ bên trong tuôn ra, lạnh cóng và mang mùi của ozone cũ kỹ, giống như mùi của một cơn bão điện từ vừa qua.
Vũ bước vào, đóng sầm cửa lại phía sau lưng.
Bên trong là một căn phòng nhỏ, chật chội, chứa đầy những ống kính thủy tinh chứa chất lỏng xanh lá cây.
Mỗi ống kính đều gắn nhãn tên và ngày tháng.
Vũ lướt qua hàng trăm ống kính, mắt anh dừng lại ở một cái ống kính nằm ở góc xa nhất, gần như bị che khuất bởi bụi bặm.
Nhãn trên đó đọc: *Vũ Gốc.
Ngày xóa: 12/03/2045.*
Tim anh đập thình thịch.
Đó là ngày anh “chết” trong kiếp trước.
Nhưng tại sao ký ức của anh lại được lưu trữ?
Hội đồng Trật Tự không giữ lại dữ liệu của kẻ thù.
Hoặc họ sợ nó.
Vũ tiến lại gần, nhìn vào ống kính.
Bên trong, một dòng chất lỏng xanh đang xoáy tròn, tạo thành một hình ảnh mờ ảo: khuôn mặt của anh, nhưng với đôi mắt trống rỗng, không còn cảm xúc.
Đó là Vũ sau khi bị xóa não.
Một con rối.
“Vậy là,” Vũ thì thầm, giọng run rẩy, “họ không giết tôi.
định hình lại tôi.”
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau.
Cánh cửa vừa đóng lại giờ đang bị phá vỡ.
Vũ quay lại, mắt anh mở to.
Không phải lính canh.
Không phải robot.
Mà là một bóng người cao lớn, mặc bộ đồ bảo hộ đen tuyền, mặt nạ che kín toàn bộ khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đỏ rực phát sáng.
“Đối tượng Vũ-Beta,” giọng nói từ mặt nạ vang lên, trầm đục và cơ khí, “bạn đã vi phạm quy định an ninh cấp 3.
Hãy hạ vũ khí.”
Vũ không hạ vũ khí.
Một nụ cười chua chát, đầy sự mỉa mai.
Trong một thế giới mà chính xác định thực tại còn bị lỗi, thì quy định là gì?
Một trò đùa?”
Bóng người không đáp lại.
Anh ta giơ tay lên, một khẩu súng laser hiện ra từ trong tay áo.
***
Vũ lao về phía trước, không phải để tấn công, mà để né.
Viên đạn laser bắn ra, cắt không khí với một tiếng *vút* chói tai, đánh vào tường gạch phía sau anh, tạo ra một lỗ hổng tròn trịa, bốc khói.
Vũ trượt dưới sàn, lăn người, và vung dao về phía bóng người.刀刃 cắt vào không khí.
Đối thủ của anh nhanh hơn.
Một cú đấm mạnh vào bụng khiến Vũ khạc ra một ngụm máu, bay ngược lại đập vào một giá ống kính.
Những ống kính vỡ vụn.
Chất lỏng xanh tràn ra, chảy lan trên sàn nhà.
Vũ cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh tê liệt.
Hệ Thống trong đầu bỗng dưng hoạt động, nhưng không phải để hỗ trợ chiến đấu.
`[WARNING: TIME SCAR DETECTED.
REALITY STABILITY: 10%.]`
“Cái quái gì vậy?” Vũ gầm lên.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Những Vết Nứt Thời Gian trên da anh đang phát sáng mạnh hơn, lan rộng ra toàn bộ cánh tay.
Anh cảm thấy cơ thể mình đang trở nên trong suốt, như thể anh đang tan biến vào không khí.
Bóng người bước tới, giơ súng lên, nhắm vào đầu Vũ.
“Bạn là một lỗi,” anh ta nói, giọng không chút cảm xúc, “và lỗi phải được sửa.”
Nhưng trước khi viên đạn được bắn ra, một tiếng còi báo động vang lên khắp khu vực ngầm.红灯 nhấp nháy.
`[ALERT: INTRUDER DETECTED.
PURGE PROTOCOL INITIATED.]`
Bóng người ngừng lại, nhìn về phía cửa.
“Họ đã phát hiện ra chúng ta,” anh ta nói, giọng có chút bất ổn.
Nếu không, cả hai chúng ta sẽ bị xóa.”
Vũ nhìn anh ta, rồi nhìn xuống những ống kính vỡ vụn.
Anh hiểu ra.
Hội đồng Trật Tự không chỉ đang săn đuổi anh.
Họ đang dọn dẹp toàn bộ khu vực này.
Họ muốn xóa sạch mọi dấu vết của những “Kẻ Lạ Mặt”.
Và anh, Vũ, là mục tiêu chính.
“Tại sao bạn giúp tôi?” Vũ hỏi, thở hổn hển.
Bóng người quay lại, mặt nạ đỏ rực nhìn chằm chằm vào anh.
“Vì tôi cũng là một lỗi.
Và tôi không muốn bị xóa.”
Anh ta kéo Vũ dậy, đẩy anh vào một ống dẫn thoát nước nhỏ phía sau giá ống kính.
Tìm Vũ Gốc.
Chỉ có anh ta mới biết cách dừng lại.”
“Vũ Gốc ở đâu?”
“Ở trung tâm,” bóng người nói, trước khi đẩy Vũ vào ống dẫn và đóng kín nắp lại.
“Ở nơi thực tại sụp đổ.”
Vũ trượt xuống trong bóng tối, mùi ẩm mốc và sợ hãi bao trùm lấy anh.
Anh không biết người vừa cứu mình là ai, nhưng anh biết một điều: anh không còn đơn độc.
Và đó là một tin tức đáng sợ hơn bất kỳ mối đe dọa nào.
**
Vũ (Beta) né đòn bắn đầu tiên, lưng va phải tường lạnh giá.
Máu chảy từ vết thương ở vai, nhưng đau đớn thực sự đến từ sự sụp đổ của niềm tin.
Hệ Thống trong đầu anh im lặng hoàn toàn.
Không có lời khuyên, không có buff, không có cảnh báo.
Nó chỉ đơn giản là...
Vũ-Gốc bước tới, ánh mắt trống rỗng, như thể đang nhìn một vật vô tri.
Trong tay anh ta là một thanh kiếm năng lượng, phát ra ánh sáng xanh nhạt, giống hệt những Vết Nứt trên người Vũ.
“Bạn nghĩ mình có quyền chọn?” Vũ-Gốc hỏi, giọng nói vang vọng trong căn phòng rộng lớn, dội lại từ những bức tường server.
“Bạn không có quyền.
Bạn chỉ là một bản sao.
Và tôi sẽ sửa nó.”
Vũ nhìn vào thanh kiếm.
Anh biết rằng nếu anh chiến đấu, anh sẽ thua.
Vũ-Gốc mạnh hơn, nhanh hơn, và có kinh nghiệm từ nhiều kiếp sống.
Nhưng anh cũng biết rằng Vũ-Gốc đang sai.
Anh ta nghĩ rằng cái chết là giải pháp.
Nhưng cái chết không giải quyết được gốc rễ của vấn đề.
“Bạn đã sống qua nó,” Vũ nói, giọng bình thản, dù tim anh đang đập như trống lớn.
“Nhưng bạn đã không hiểu nó.
Trật Tự không phải là kẻ thù.
Nó là một phản ứng tự vệ của vũ trụ.
Và chúng ta...
chúng ta là những ký sinh trùng.”
Vũ-Gốc dừng lại, mắt anh ta mở to.
“Ký sinh trùng?”
“Đúng,” Vũ đáp, bước lại gần, mặc dù thanh kiếm đang hướng thẳng vào tim anh.
“Chúng ta trùng sinh vì vũ trụ muốn sửa chữa một lỗi.
Nhưng lỗi đó không phải là sự tồn tại của chúng ta.
Lỗi đó là sự kiểm soát.
Trật Tự muốn kiểm soát ký ức, kiểm soát thời gian, kiểm soát thực tại.
Và chúng ta, những kẻ trùng sinh, là những biến số mà nó không thể kiểm soát.”
Vũ-Gốc nhìn vào Vũ, ánh mắt anh ta dao động.
“Vậy bạn muốn gì?”
“Tôi muốn tạo ra một con đường thứ ba,” Vũ nói.
“Không phải tiêu diệt Trật Tự.
Không phải trở thành một phần của nó.
phá vỡ nó.”
Vũ-Gốc cười, một nụ cười điên rồ.
“Phá vỡ nó?
Bạn nghĩ mình có thể làm được điều đó?
Bạn chỉ là một kẻ cấp F-rank.”
“Có lẽ,” Vũ đáp, nhếch mép.
“Nhưng tôi có một thứ mà bạn không có.”
“Cái gì?”
“Sự ngây thơ,” Vũ nói.
“Và sự ngu ngốc.”
Vũ-Gốc cau mày, không hiểu.
Nhưng trước khi anh ta có thể phản ứng, Vũ lao tới, không phải để tấn công, mà để ôm lấy anh ta.
Hai cơ thể va vào nhau, những Vết Nứt Thời Gian trên người cả hai bắt đầu phát sáng, hòa quyện vào nhau.
`[WARNING: REALITY MERGE DETECTED.
CRITICAL ERROR.]`
Hệ Thống trong đầu Vũ bỗng dưng bật lại, nhưng giọng nói của nó không còn lạnh lẽo.
Nó mang theo một sự sợ hãi.
“Con đã mở ra cửa vào địa ngục,” giọng nói đó vang lên, nhưng lần này, nó không phải là cảnh báo.
Nó là một lời cầu cứu.
Vũ nhìn vào mắt Vũ-Gốc, và trong khoảnh khắc đó, anh thấy những ký ức của anh ta, những kiếp sống trước, những thất bại, những đau khổ.
Và anh hiểu ra.
Vũ-Gốc không phải là kẻ thù.
Anh ta là nạn nhân.
Và Vũ cũng vậy.
“Chúng ta không thể chiến đấu một mình,” Vũ thì thầm.
“Chúng ta phải cùng nhau.”
Vũ-Gốc nhìn lại, ánh mắt anh ta dần dần trở nên rõ ràng, bớt đi sự trống rỗng.
“Cùng nhau...
làm gì?”
“Để viết lại quy tắc,” Vũ đáp.
Và trong khoảnh khắc đó, khi hai Vết Nứt Thời Gian hòa vào nhau, thế giới xung quanh bắt đầu rung chuyển.
Những server xung quanh bắt đầu bốc cháy, những dòng mã trên màn hình biến thành những ký tự vô nghĩa.
Và từ sâu trong lòng đất, một giọng nói khác vang lên, lớn hơn, mạnh mẽ hơn, và đầy thù hận.
không được phép.”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận