Chương 40

Vũ không chờ đợi sự phản hồi từ Vũ Gốc.

Cậu đưa tay lên, không phải để vuốt ve hay an ủi, mà để bóp chặt cổ họng kẻ đối diện.

Ánh sáng hệ thống loé lên, biến ngón tay cậu thành những thanh kiếm ánh sáng sắc bén, cắm sâu vào vùng cổ họng đang run rẩy của Vũ Gốc.

"Hãy để ta kết thúc nó," Vũ nói, giọng lạnh băng như thép.

Không có tiếng hét.

Không có sự kháng cự.

Vũ Gốc chỉ nhìn cậu bằng đôi mắt trống rỗng, đầy vẻ mệt mỏi của một thực thể đã sống quá lâu trong vai trò một bóng ma.

Máu tím sẫm, đặc quánh như nhựa cây, phun ra từ cổ họng hắn, rơi xuống sàn nhà bê tông lạnh lẽo.

Mỗi giọt máu chạm đất đều tạo ra một âm thanh "tít" nhỏ, như kim loại nung chảy rơi xuống đá.

Vũ không buông tay.

Cậu cảm nhận được sự rung động của mạch máu đối phương dưới lòng bàn tay mình, một nhịp đập yếu ớt, không đều, giống như một chiếc đồng hồ cũ sắp ngừng hoạt động.

Hệ Thống Ghi Chép Lỗi trong đầu cậu đột ngột kích hoạt, dòng chữ đỏ lòm chạy ngang qua tầm nhìn: `[ERROR: IDENTITY CONFLICT DETECTED.

TARGET: VU_PRIME.

STATUS: TERMINATING.]`

Vũ nhếch mép, một nụ cười gượng gạo, nửa tin nửa ngờ.

"Sai rồi," cậu thì thầm, giọng khàn đặc vì khói bụi và adrenaline.

"Anh không phải là lỗi.

Anh là bản vá."

Vũ Gốc cố gắng cử động ngón tay, nhưng cơ thể hắn đã bắt đầu phân rã.

Những mảnh vụn của thực tại bao quanh hắn vỡ vụn như kính vỡ, lộ ra nền không gian trắng xóa bên dưới.

Vũ cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, nơi những Vết Nứt Thời Gian của cậu đang mở rộng, ăn sâu vào tủy sống.

Chúng không còn chỉ là những vết sẹo nữa.

Chúng đang trở thành những cánh cửa.

"Hãy nghe này," Vũ Gốc lắp bắp, máu bọt quanh miệng.

nếu anh giết tôi...

hệ thống sẽ...

Trật Tự Ký Ức không phải là kẻ thù.

liều thuốc."

Vũ rút tay ra.

Vũ Gốc ngã xuống, cơ thể tan biến thành hàng tỷ hạt bụi sáng, bay lên trần nhà như những con đom đóm trong đêm hè.

Cậu đứng đó, nhìn chúng bay đi, cảm giác trống rỗng trong lồng ngực không phải vì tội lỗi, mà vì sự bất ngờ.

Vũ Gốc, kẻ mà cả thế giới coi là quái vật, hóa ra lại là người duy nhất hiểu rõ cái giá của sự "ổn định".

Vũ quay người lại, ánh mắt sắc lẹm quét qua căn hầm ngầm cũ kỹ.

Bụi bặm bay lơ lửng trong không khí, phản chiếu ánh sáng tím nhạt từ những Vết Nứt trên tường.

Cậu biết mình vừa phạm một sai lầm chiến lược.

Giết Vũ Gốc có nghĩa là cắt đứt nguồn cung cấp thông tin trực tiếp về cơ chế vận hành của Trật Tự.

Nhưng không có lựa chọn nào khác.

Nếu để Vũ Gốc sống, cậu sẽ mãi mãi là một phiên bản sao, một cái bóng không có quyền tồn tại độc lập.

Cậu bước tới phía trước, nơi hình cầu mã hóa vẫn lơ lửng, phát ra ánh sáng nhấp nháy yếu ớt.

Đó là lõi của căn hầm, nơi lưu trữ những dữ liệu bị xóa khỏi lịch sử chính thức.

Vũ đưa tay ra, chạm vào bề mặt lạnh lẽo của hình cầu.指尖 (ngón tay) cậu run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích của một nhà thám hiểm vừa tìm thấy kho báu nguy hiểm nhất thế giới.

Hệ Thống lại lên tiếng, nhưng lần này giọng điệu khác hẳn.

Không còn là những cảnh báo khô khan, mà là một giọng nói trầm ấm, gần như...

`[SYSTEM NOTE: Bạn vừa giết "Người Bảo Vệ".

Giờ thì bạn là "Kẻ Phá Hoại".

Phần thưởng: Truy cập vào Phòng Tàng Bí Ẩn.

Cảnh báo: Cửa ra vào có thể không tồn tại.]`

Vù một tiếng, không gian xung quanh Vũ biến dạng.

Những bức tường bê tông tan biến, thay thế bằng một hành lang dài vô tận, lát bằng những tấm gương vỡ vụn.

Mỗi mảnh gương đều phản chiếu một phiên bản khác nhau của Vũ: Vũ trong kiếp trước, Vũ khi còn là một đứa trẻ, Vũ khi đang chết dưới mưa axit, và Vũ hiện tại, với đôi mắt đỏ ngầu vì sức mạnh hệ thống.

Cậu bước vào hành lang.

Bước chân cậu không tạo ra tiếng động, nhưng mỗi bước đi đều làm rung chuyển những mảnh gương xung quanh.

Những khuôn mặt trong gương nhìn cậu, không nói gì, nhưng ánh mắt của chúng chứa đựng một sự tò mò dữ dội.

Vũ không nhìn vào chúng.

Cậu biết quy tắc của nơi này: Nếu bạn nhìn vào quá khứ, bạn sẽ bị mắc kẹt trong đó.

Hành lang dẫn cậu đến một cánh cửa lớn, bằng gỗ sồi cũ kỹ, phủ đầy rêu mốc.

Trên cánh cửa không có tay nắm, chỉ có một khe hẹp.

Vũ cúi xuống, nhìn qua khe hở.

Bên trong là một căn phòng nhỏ, tối om, chỉ có duy nhất một chiếc bàn và một chiếc ghế.

Trên bàn là một chiếc máy tính cổ điển, màn hình CRT đang nhấp nháy dòng chữ xanh lá cây.

Vũ đẩy cánh cửa mở.

Cánh cửa kêu lên một tiếng "két" dài, chói tai, như tiếng than thở của một linh hồn bị giam cầm quá lâu.

Cậu bước vào, đóng cửa lại phía sau lưng.

Tiếng ồn ào của thế giới bên ngoài biến mất.

Chỉ còn lại tiếng quạt máy của chiếc máy tính cổ, quay chậm rãi, tạo ra một âm thanh đều đều, an tĩnh đến kỳ lạ.

Vũ ngồi xuống chiếc ghế.

Nệm ghế cứng, lạnh, nhưng lại mang lại một cảm giác kỳ lạ của sự thân thuộc.

Cậu đặt tay lên bàn phím.

Những ngón tay của cậu di chuyển nhanh chóng, gõ vào những phím đã mòn chữ.

`[NHIỆM VỤ: VƯỢT QUA RÀNG BUỘC.

LỰA CHỌN CỦA BẠN SẼ XÁC ĐỊNH TƯƠNG LAI.]`

Màn hình máy tính hiện ra hai tùy chọn, đơn giản đến tàn nhẫn.

*Tùy chọn 1: TIẾP NỐI LẠI TRẬT TỰ.

Khôi phục Vũ Gốc.

Thế giới trở về trạng thái ổn định, những "Vết Nứt" sẽ tiếp tục bị ẩn giấu.

Con người tiếp tục sống trong sự giả tạo, bị kiểm soát bởi ký ức được chọn lọc.

Bạn sẽ trở thành một công dân bình thường, không có hệ thống, không có sức mạnh, nhưng an toàn.*

*Tùy chọn 2: PHÁ VỠ TRẬT TỰ.

Xóa sổ hoàn toàn hệ thống Trật Tự Ký Ức.

Mọi ký ức bị chôn vùi sẽ trở về.

"Vết Nứt" sẽ lan tỏa khắp nơi, gây ra hỗn loạn, chiến tranh, và sự sụp đổ của xã hội hiện tại.

Bạn sẽ trở thành kẻ thù số một của toàn thế giới, nhưng tự do.*

Vũ nhìn chằm chằm vào màn hình.

Hai lựa chọn đó đều sai.

Lựa chọn 1 là sự đầu hàng, là chấp nhận sống trong một giấc mơ đẹp đẽ nhưng giả dối.

Lựa chọn 2 là sự hủy diệt, là ném cả thế giới vào địa ngục chỉ vì cái tôi của một người.

Cậu nhớ lại lời của Vũ Gốc: *"Nó là liều thuốc."* Và cậu nhớ lại lời của chính mình trong kiếp trước: *"Tôi sẽ viết lại luật chơi."*

Vũ cười.

Một tiếng cười khô khan, không có chút vui vẻ nào.

"Cả hai đều là cạm bẫy," cậu nói với không khí tĩnh lặng.

"Họ muốn tôi chọn giữa nô lệ và kẻ phá hoại.

Nhưng tôi không phải là nô lệ, và tôi cũng không phải là kẻ phá hoại."

Cậu không chọn tùy chọn 1, cũng không chọn tùy chọn 2.

Thay vào đó, cậu bắt đầu gõ một dòng lệnh mới, một dòng lệnh mà cậu đã học được từ những lần quan sát lỗi hệ thống trong quá khứ.

Một dòng lệnh không nằm trong bất kỳ hướng dẫn sử dụng nào.

`[INPUT: REDEFINE_SYSTEM_PARAMETERS.

TARGET: MEMORY_ORDER.

NEW_PROTOCOL: CHAOS_WITHIN_ORDER.]`

Màn hình máy tính nhấp nháy mạnh.

Dòng chữ xanh lá cây biến mất, thay thế bằng một màu đỏ thẫm, máu me.

`[ERROR: UNAUTHORIZED ACCESS.

OBSERVER MODE: ACTIVATED.]`

Vũ cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy qua cơ thể mình.

Những Vết Nứt trên da thịt cậu sáng lên, rực rỡ hơn bao giờ hết.

Cậu không phá vỡ hệ thống, cũng không nối lại nó.

Cậu đang *hijack* (chiếm quyền kiểm soát) nó.

Cậu đang biến Trật Tự Ký Ức từ một công cụ kiểm soát thành một công cụ hỗn loạn có kiểm soát.

Một sự hỗn loạn mà chỉ có cậu mới có thể điều hướng.

Không gian trắng xóa xung quanh bắt đầu tan biến.

Căn phòng máy tính sụp đổ, những bức tường gương vỡ vụn, rơi xuống vực thẳm.

Vũ rơi xuống, cảm giác mất cân bằng kéo dài như một thế kỷ.

Khi cậu hạ xuống, cậu không ở trong căn hầm ngầm nữa.

Cậu cũng không ở trong hành lang gương.

Cậu đang đứng trong một căn phòng tối om, lạnh lẽo.

Không có ánh sáng, không có âm thanh.

Chỉ có mùi hương của hoa nhài, một mùi hương mà cậu chưa từng ngửi thấy, nhưng lại quen thuộc đến rợn người.

Vũ đưa tay ra,摸索 (mò mẫm) trong bóng tối.

Cậu chạm vào một bề mặt mềm mại, ấm áp.

Không phải là tường.

Không phải là sàn nhà.

"Mẹ?" giọng nói của cậu run rẩy, vỡ òa.

Từ bóng tối sâu thẳm, một bóng người bước ra.

Bà ta mặc một bộ đồ trắng tinh khôi, tóc bạc trắng, gương mặt thanh tú, giống hệt mẹ Vũ trong ký ức.

Nhưng đôi mắt của bà ta không phải là đôi mắt của một người mẹ.

Chúng là hai hố đen, sâu thẳm, không đáy, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.

"Con đã về," bà ta nói, giọng nói vang vọng, không phải từ miệng, mà từ chính trong đầu Vũ.

"Con đã làm rất tốt, Vũ.

Con đã chọn con đường thứ ba.

Con đường của kẻ điên."

Vũ lùi lại một bước, trái tim đập thình thịch như trống trận.

Mẹ đã chết.

Tôi đã chôn mẹ mình."

Người phụ nữ cười.

Tiếng cười của bà ta nghe như tiếng kính vỡ.

Đó chỉ là một thuật ngữ của Trật Tự Ký Ức.

Trong thế giới của chúng ta, không có cái chết.

Chỉ có sự chuyển đổi.

con vừa chuyển đổi từ một con rối thành một người chơi."

Bà ta giơ tay ra, chỉ về phía trước.

Bóng tối lùi lại, lộ ra một khung cảnh kinh hoàng.

Vũ nhìn cảnh tượng trước mắt, máu trong người cậu như đóng băng.

Đó là thành phố Aethelgard, nhưng không phải phiên bản hiện tại.

Đây là phiên bản tương lai, hoặc có thể là quá khứ xa xôi.

Những tòa nhà chọc trời đang sụp đổ, không phải vì bom đạn, mà vì chính chúng đang "nhớ" ra rằng chúng chưa bao giờ tồn tại.

Những con đường nứt toác, những Vết Nứt Thời Gian lan tỏa khắp nơi như những vết thương hở của vũ trụ.

Và giữa lòng hỗn loạn đó, hàng triệu người đang đứng yên, nhìn lên bầu trời, đôi mắt họ trống rỗng, không còn ký ức, không còn cảm xúc.

Vũ Gốc, bản gốc, đang đứng trên đỉnh tòa nhà cao nhất, tự hủy diệt chính mình để giải phóng thế giới khỏi sự kiểm soát của Trật Tự.

Nhưng nếu Vũ Gốc chết, toàn bộ hệ thống Trật Tự sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Hàng triệu người sẽ mất trí nhớ.

"Vết Nứt Thời Gian" sẽ lan tỏa khắp nơi.

Hệ thống trong đầu Vũ, vốn đã im lặng, bỗng dưng lên tiếng, nhưng không phải là giọng của Hệ Thống Ghi Chép Lỗi.

Đó là giọng của chính Vũ, nhưng từ một tương lai xa xôi, đầy đau khổ và hối hận.

`[WARNING: OBSERVER MODE: ACTIVE.

TARGET: VU.

STATUS: INTERESTING.

CON ĐÃ MỞ RA CỬA RA VÀO ĐỊA NGỤC.

BÂY GIỜ, CON PHẢI CHỌN: CỨU THẾ GIỚI BẰNG CÁCH HỦY DIỆT NÓ, HOẶC CỨU CHÍNH CON BẰNG CÁCH ĐÁNH MẤT NÓ.]`

Người phụ nữ, hay thứ gì đó đang giả dạng là mẹ Vũ, bước lại gần, đặt tay lên vai cậu.

Bàn tay bà ta lạnh như băng, nhưng lại mang lại một cảm giác an ủi kỳ lạ.

"Chào mừng đến với Tân Thời Đại, con yêu," bà ta thì thầm.

"Bây giờ, hãy bắt đầu trò chơi thực sự.

Và nhớ, trong trò chơi này, không có luật.

Chỉ có hậu quả."

Vũ nhìn vào đôi mắt hố đen của "mẹ", rồi nhìn xuống đôi tay của mình, nơi những Vết Nứt đang phát sáng, chờ đợi lệnh thực thi.

Cậu biết rằng mình vừa bước vào một bẫy lớn hơn bất cứ điều gì cậu từng tưởng tượng.

Nhưng cậu cũng biết rằng, đây là lần đầu tiên trong hai kiếp sống, cậu thực sự tự do.

Tự do để sai lầm.

Tự do để đau khổ.

Và tự do để chiến đấu.

Cậu nhếch mép, một nụ cười đầy thách thức.

"Và ai là người chơi tiếp theo?"
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập