Chương 39

Bầu trời không còn màu xanh thẳm quen thuộc của buổi sáng.

Nó chuyển sang một sắc tím thẫm, u ám như máu đọng lại sau một cú đấm nặng.

Vũ đứng giữa lòng thành phố, nơi những tia nắng cuối cùng đang cố gắng xuyên qua lớp mây dày đặc, nhưng ánh sáng đó bị bẻ cong, méo mó khi đi qua những "Vết Nứt Thời Gian" (Time Scars) đang lan rộng trên không trung.

Những vết nứt đó không tĩnh lặng.

Chúng run rẩy, phát ra một âm thanh tần số cao, chói tai, giống như tiếng kính vỡ được khuếch đại qua hàng triệu loa, làm rung chuyển từng tế bào trong cơ thể anh.

Vũ không hề hoảng loạn.

Trái tim anh đập đều đặn, một nhịp điệu lạnh lùng mà anh đã rèn giũa qua hai kiếp sống.

Anh đưa tay lên, chạm vào thái dương.

Giao diện Hệ Thống trước đây chỉ hiện lên khi anh tập trung, nhưng giờ đây, nó như một vết bỏng sáng rực trên võng mạc.

Màu xanh lá cây an toàn đã biến mất, thay vào đó là màu đỏ máu nhấp nháy, báo hiệu sự bất ổn cực độ.

`[SYSTEM UPDATE: VERSION 2.0 - "THE THIRD PATH"]`
`[STATUS: CRITICAL INSTABILITY DETECTED]`
`[WARNING: TIME SCARS ARE NOW VISIBLE TO ALL.

SOCIAL COHESION: 12% AND FALLING.]`

Vũ liếc nhìn dòng chữ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉa mai.

"Khá đủ cho một buổi sáng thứ Hai," anh thì thầm, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

Anh bước ra khỏi bóng râm của tòa nhà cũ, tiến vào ánh sáng tím nhạt.

Dưới chân anh, mặt đường nhựa nứt nẻ, những khe hở nhỏ li ti lộ ra dưới lớp bê tông, giống như những mạch máu đang chảy máu đen.

Đây không phải là địa chấn thông thường.

Đây là phản ứng miễn dịch của thế giới Aethelgard.

Vũ trụ này nhận ra nó đang bị nhiễm trùng.

Và những kẻ trùng sinh như anh chính là vi khuẩn.

Những người xung quanh bắt đầu dừng bước.

Họ không hét lên, không chạy trốn.

Họ chỉ đứng đó, mắt mở to, nhìn chằm chằm vào bầu trời và sau đó, chậm rãi, họ quay sang nhìn nhau.

Vũ nhận ra ánh mắt của họ.

Đó không phải là sự sợ hãi.

Đó là sự nhận ra.

Một người phụ nữ bán hoa gần đó, tay cầm bó hoa hồng héo úa, nhìn vào tay của một người đàn ông đứng cạnh.

Trên mu bàn tay người đàn ông ấy, một vết nứt mờ ảo, giống như thủy tinh vỡ, đang hiện ra.

Người phụ nữ run rẩy, lùi lại một bước, rồi hai bước.

Cô ta không hét lên "Ma quỷ!", mà cô ta nói, với giọng khàn đặc: "Anh...

anh đã sống lại, phải không?"

Người đàn ông ấy nhìn tay mình, mặt mày tái mét.

Anh ta không trả lời.

Anh ta không cần phải.

Vết nứt trên da thịt anh ta là lời thú tội không lời.

Vũ bước qua họ, cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo của sự kỳ thị đang lan tỏa nhanh hơn cả virus.

Thế giới này không còn chịu đựng được sự tồn tại của những kẻ "Lạ Mặt".

Trật Tự Ký Ức đang cố gắng xóa bỏ những lỗi hệ thống.

Và Vũ biết, nếu anh không hành động ngay bây giờ, toàn bộ thành phố sẽ trở thành một lò thiêu đốt những ký ức sai lệch.

Anh dừng lại trước một cửa hàng tạp hóa đóng cửa.

Cửa kính vỡ vụn, những mảnh kính nằm rải rác trên nền đất.

Bên trong, ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt.

Vũ biết nơi này.

Trong kiếp trước, đây là nơi anh tìm thấy Vũ.

Không, chờ đã.

Trong kiếp trước, đây là nơi anh gặp một người tên là Kael, một kẻ trùng sinh khác, người đã dạy anh bài học đầu tiên về sự nghi ngờ.

Kael đã chết vì tin tưởng sai người.

Vũ không định lặp lại sai lầm đó.

Nhưng anh cần thông tin.

Và thông tin, trong thế giới này, đắt hơn vàng.

Anh đẩy cánh cửa sắt gỉ sét vào trong.

Mùi mốc meo và mùi ozone nồng nặc扑 vào mặt anh.

Bên trong, một người đàn ông gầy gò đang ngồi trên một chiếc ghế nhựa, tay cầm một cây bút chì, vẽ những hình tròn phức tạp lên một tờ giấy nháp.

Người đàn ông ấy không nhìn lên khi Vũ bước vào.

Anh ta chỉ tiếp tục vẽ, nét bút nhanh và gấp gáp.

"Đóng cửa lại," người đàn ông nói, giọng khàn khàn, như tiếng cát mài lên đá.

"Nếu họ thấy anh đứng ở đây, họ sẽ nghĩ anh là một trong những 'Kẻ Lạ Mặt'.

Và họ sẽ ném đá anh."

Vũ đóng cửa lại, khóa chặt.

"Tôi không cần sự che giấu của anh," Vũ đáp, giọng lạnh lùng.

"Tôi cần biết anh là ai."

Người đàn ông ngừng bút.

Anh ta ngước lên, đôi mắt thâm quầng, mệt mỏi nhưng sắc bén.

"Tên tôi là Elias.

anh có mùi của sự tái sinh.

Mùi ozone và sự hối hận."

Vũ nhíu mày.

"Tôi không hối hận."

"Đương nhiên là không," Elias cười nhạt, một nụ cười không có chút vui vẻ nào.

"Những kẻ trùng sinh đều tự tin quá mức.

Họ nghĩ mình là những nhà tiên tri, những anh hùng.

Nhưng thực tế, chúng ta chỉ là những lỗi hệ thống đang cố gắng sửa chữa chính mình bằng cách phá hủy mọi thứ xung quanh."

Vũ bước lại gần, đặt tay lên bàn.

"Tôi không phá hủy.

Tôi đang tìm cách tồn tại."

"Tồn tại?" Elias bật cười, tiếng cười khô khốc.

"Trong thế giới này, tồn tại là một tội lỗi.

Trật Tự Ký Ức không cho phép chúng ta tồn tại.

Nó muốn chúng ta biến mất.

Và bây giờ, với những Vết Nứt này, mọi người đều có thể thấy chúng ta.

Chúng ta không còn ẩn náu được nữa."

Vũ nhìn vào tờ giấy Elias đang vẽ.

Những hình tròn không phải là biểu đồ toán học.

Chúng là bản đồ.

Bản đồ của những Vết Nứt Thời Gian đang lan rộng trong thành phố.

Và ở trung tâm của bản đồ đó, có một điểm đỏ.

"Đó là gì?" Vũ hỏi.

"Đó là nơi mà Trật Tự Ký Ức đang tập trung năng lượng để 'sửa chữa'," Elias giải thích, giọng nói trầm xuống.

"Họ gọi đó là 'Lò Nấu Ký Ức'.

Nơi mà những ký ức sai lệch bị đốt cháy.

Và nếu anh không cẩn thận, anh sẽ bị kéo vào đó."

Vũ cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Hệ Thống của anh đột ngột cảnh báo: `[DANGER LEVEL: EXTREME.

PROXIMITY TO MEMORY FORGE: 500 METERS.]`

"Anh biết cách tránh nó?" Vũ hỏi.

Elias nhìn chằm chằm vào Vũ.

Nhưng tôi biết cách làm chậm nó lại.

Bằng cách gây ra hỗn loạn.

Nếu Trật Tự Ký Ức phải bận tâm với nhiều mối đe dọa nhỏ, nó sẽ không thể tập trung vào việc loại bỏ chúng ta hoàn toàn."

Vus hiểu ý đồ của Elias.

Đây không phải là sự hợp tác.

Đây là sự lợi dụng.

Elias muốn Vũ trở thành con thỏ thí nghiệm, tạo ra tiếng động để che giấu sự di chuyển của chính anh ta.

Nhưng Vũ không có lựa chọn nào khác.

Anh cần thời gian.

Anh cần hiểu rõ hơn về Hệ Thống mới của mình.

Và anh cần biết liệu có con đường thứ ba nào không, một con đường mà cả phe Trật Tự Ký Ức lẫn phe những kẻ trùng sinh đều chưa nghĩ đến.

"Được," Vũ nói.

"Nhưng tôi không làm theo lệnh của anh."

Elias gật đầu, không tỏ vẻ ngạc nhiên.

"Tôi không mong đợi điều đó.

Không ai làm theo lệnh của ai trong thế giới này nữa.

Chúng ta chỉ là những mảnh vỡ đang cố gắng ghép lại thành một bức tranh có ý nghĩa."

Vus rời khỏi cửa hàng, bước ra ngoài ánh sáng tím.

Bầu trời giờ đây đã tối sầm lại, những đám mây xoáy tròn như những cơn bão tĩnh lặng.

Anh nhìn về phía điểm đỏ trên bản đồ Elias.

Đó là tòa nhà cao nhất trong thành phố, nơi trước đây là trụ sở của Hội Đồng Trật Tự.

Bây giờ, nó là trung tâm của sự hủy diệt.

Vũ bắt đầu chạy.

Không phải chạy trốn, mà là tiến về phía trước.

Hệ Thống của anh liên tục cập nhật thông tin, cung cấp những gợi ý chiến lược dựa trên ký ức kiếp trước.

`[TIP: USE THE TIME SCARS AS COVER.

THEY DISTORT PERCEPTION.]`

Vus tuân thủ lời khuyên.

Anh di chuyển qua những con hẻm nhỏ, nơi những Vết Nứt Thời Gian dày đặc nhất.

Mỗi bước chân của anh đều khiến không gian xung quanh méo mó, làm cho những kẻ tuần tra của Hội Đồng không thể xác định vị trí chính xác của anh.

Anh như một bóng ma, một lỗi hệ thống không thể bị xóa bỏ.

Khi anh đến gần tòa nhà, anh thấy hàng trăm người đang tụ tập ở quảng trường trước đó.

Họ không phải là những kẻ trùng sinh.

Họ là những người bình thường, những người đã bị ảnh hưởng bởi sự bất ổn của Trật Tự Ký Ức.

Họ đang hét lên, ném đá vào những người có Vết Nứt.

Một cuộc nổi dậy của sự sợ hãi.

Vus đứng trên một mái nhà thấp, nhìn xuống cảnh tượng hỗn loạn.

Anh thấy một người đàn ông trẻ tuổi, có Vết Nứt trên trán, đang cố gắng bảo vệ một đứa trẻ.

Người đàn ông ấy bị đánh gục, nhưng anh ta vẫn bám chặt vào đứa trẻ, không buông tay.

Vus cảm thấy một sự khó chịu trong lòng.

Anh ghét sự yếu đuối.

Nhưng anh cũng hiểu sự hy sinh.

Trong kiếp trước, anh đã từng là người bị bảo vệ.

Và anh đã không thể trả ơn.

Hệ Thống hiện lên một nhiệm vụ mới: `[QUEST: SAVE THE INNOCENT.

REWARD: UNLOCK "MEMORY SHIELD" SKILL.]`

Vus nhếch môi.

"Vô cảm là một lựa chọn," anh thì thầm.

Nhưng anh vẫn nhảy xuống.

Anh đáp xuống giữa đám đông, tạo ra một tiếng động lớn.

Mọi người quay lại nhìn anh.

Vũ không nói gì.

Anh chỉ nhìn vào người đàn ông trẻ tuổi đang bị đánh đập.

Anh bước tới, dùng tay đẩy nhẹ những kẻ tấn công ra xa.

Sức mạnh của anh không lớn, nhưng sự hiện diện của anh, với những Vết Nứt rõ ràng trên cơ thể, khiến đám đông chùn bước.

Sợ sự khác biệt.

"Đi đi," Vũ nói với người đàn ông trẻ tuổi, giọng nói bình thản nhưng đầy uy lực.

Người đàn ông ấy nhìn Vũ, mắt đỏ ngầu.

"Tại sao anh giúp tôi?"

"Vì tôi không thích nhìn thấy sự yếu đuối bị trừng phạt," Vũ đáp.

Trước khi tôi đổi ý."

Người đàn ông ấy gật đầu, kéo đứa trẻ chạy trốn.

Vũ đứng đó, đối diện với đám đông im lặng.

Anh biết rằng mình vừa tạo ra một tiền lệ.

Anh vừa trở thành một biểu tượng.

Và biểu tượng, trong thế giới này, thường kết thúc bằng cái chết.

Nhưng Vũ không sợ.

Anh đã chết một lần.

Và lần này, anh sẽ không để mình bị kiểm soát.

Bỗng nhiên, một luồng năng lượng mạnh mẽ bắn ra từ tòa nhà cao tầng.

Một cột sáng tím chiếu thẳng xuống quảng trường, nhắm vào Vũ.

Đám đông hét lên, chạy tán loạn.

Vũ không chạy.

Anh nhìn thẳng vào cột sáng, cảm nhận được sức nóng của nó.

Hệ Thống cảnh báo: `[WARNING: MEMORY FORGE ACTIVATED.

ESCAPE IMMINENT.]`

Vus mỉm cười.

"Chưa xong đâu," anh nói.

Anh giơ tay lên, và lần đầu tiên, anh cảm nhận được sự kết nối giữa Hệ Thống và những Vết Nứt Thời Gian.

Anh không cố gắng chống lại luồng năng lượng.

Anh hấp thụ nó.

Những Vết Nứt trên cơ thể anh sáng lên, hấp thụ năng lượng tím, chuyển hóa nó thành sức mạnh.

Cột sáng yếu dần, rồi tắt đi.

Vũ đứng đó, nguyên vẹn.

Nhưng cơ thể anh đang rung chuyển, những Vết Nứt lan rộng hơn, sâu hơn.

Anh vừa vi phạm một quy luật cơ bản của thế giới này.

Và giờ, Trật Tự Ký Ức sẽ không còn coi anh là một lỗi hệ thống nữa.

Nó sẽ coi anh là một mối đe dọa toàn cầu.

Vus nhìn lên tòa nhà, nơi một bóng người đang đứng trên ban công, nhìn xuống anh.

Bóng người ấy không nói gì.

Nhưng Vũ cảm nhận được sự thù địch, sự tò mò, và một chút gì đó giống như...

sự tôn trọng.

"Chào mừng đến với Tân Thời Đại," Vũ thì thầm, trước khi biến mất vào bóng tối của những con hẻm.

Anh biết rằng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.

Và lần này, anh sẽ không chơi theo luật của họ.

Anh sẽ viết lại luật chơi.

Trên ban công, bóng người ấy rút ra một chiếc điện thoại cũ kỹ, bấm số.

"Anh ta đã thức tỉnh," người đó nói, giọng nói lạnh lùng.

"Chuẩn bị cho giai đoạn hai.

Chúng ta không thể để anh ta sống sót."

Cuộc gọi kết thúc.

Bóng người ấy nhìn ra bầu trời tím thẫm, nơi những Vết Nứt đang lan rộng như những vết thương hở của vũ trụ.

"Vũ," người đó thì thầm.

"Anh nghĩ anh là kẻ duy nhất có ký ức sao?"

Và ở đâu đó, trong sâu thẳm của hệ thống, một dòng mã mới xuất hiện, không thuộc về Vũ, cũng không thuộc về Trật Tự Ký Ức.

Nó thuộc về một thứ gì đó khác.

Một thứ gì đó đang quan sát tất cả.

`[OBSERVER MODE: ACTIVE]`
`[TARGET: VU]`
`[STATUS: INTERESTING]`
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập