Chương 38

Vũ nhón lấy tờ giấy.

Giấy lạnh ngắt, không có mùi mực, mà tỏa ra mùi ozone – mùi của sấm sét và thời gian bị xé toạc.

Khi ngón tay chạm vào từ "Đừng", System bỗng nhiên phun ra chuỗi cảnh báo đỏ rực: `[CẢNH BÁO: NHẬN THỨC ĐANG BỊ LƠI.

TÍN HIỆU TỪ BÊN NGOÀI ĐANG LẶP LẠI.]`

Vũ cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh như bị đóng băng vào nền đất.

Không phải do sợ hãi, mà do thực tại xung quanh đang bị xé nhỏ ra thành những mảnh vụn dữ liệu.

Những hạt bụi ánh sáng từ chương trước vẫn còn lơ lửng, nhưng giờ chúng không còn đẹp đẽ như tuyết rơi.

Chúng trở nên sắc nhọn, như kính vỡ, cắt vào da thịt vô hình của anh.

Người phụ nữ với khẩu súng năng lượng vẫn đứng đó, nhưng khuôn mặt cô ấy bắt đầu glitch, biến dạng thành một khối pixel màu xám.

"Anh là ai?" cô ấy hỏi lại, nhưng giọng nói không còn vỡ vụn.

Nó vang lên như tiếng loa bị chập chờn, lặp đi lặp lại cùng một câu hỏi với tần số ngày càng cao.

Vũ không đáp.

Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ bỏ túi trong tay.

Kim đồng hồ đã ngừng chạy, nhưng tấm gương nhỏ bên trong lại phản chiếu ra một hình ảnh khác.

Không phải khuôn mặt của Vũ (Mới), cũng không phải Vũ (Gốc).

Nó phản chiếu ra một khoảng trống đen kịt, nơi có một con mắt khổng lồ đang mở to, nhìn chằm chằm vào anh.

`[SYSTEM ERROR: FILE CORRUPTED.

REBOOTING...]`

Một thông báo khác hiện lên, nhưng lần này nó không màu đỏ.

Nó màu trắng, trong suốt, và đáng sợ hơn bất cứ thứ gì Vũ từng thấy trong hai kiếp sống của mình.

`[CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI TẦNG 0.

NƠI TẤT CẢ CÁC KỊCH BẢN BẮT ĐẦU.]`

Vũ nuốt nước bọt.

Anh cảm thấy cơ thể mình đang nhẹ bẫng, như thể trọng lực vừa tắt nguồn.

Anh nhìn người phụ nữ – kẻ đã giết mẹ anh trong kiếp trước – và thấy cô ấy đang tan rã.

Những mảnh vỡ của cô ấy không rơi xuống đất, mà bay lên trời, biến thành những dòng mã nhị phân.

"Đây không phải là kết thúc," Vũ thì thầm, giọng nói của anh vang lên trong không gian trống rỗng, vang vọng như tiếng vọng trong một giếng sâu.

"Đây chỉ là màn dạo đầu cho một trò chơi mà không ai biết luật chơi."

Anh bước về phía trước, dẫm lên những mảnh vỡ ký ức của cô ta.

Mỗi bước chân đều tạo ra một âm thanh *lách cách*, như thể anh đang đi trên một sàn nhà bằng kính mỏng manh.

Hệ thống trong đầu anh im bặt.

Không còn âm thanh cảnh báo, không còn chỉ dẫn.

Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.

Vũ biết rằng mình đang ở trong một vùng xám.

Nơi mà Trật Tự Ký Ức không còn kiểm soát được, nhưng Hỗn Loạn cũng chưa thể xâm nhập.

Đây là vùng đất không chủ, nơi những kẻ trùng sinh như anh ta bị thế giới loại bỏ, nhưng cũng không hoàn toàn bị tiêu diệt.

Anh là một lỗi hệ thống, một glitch mà vũ trụ không thể xóa bỏ vì nó đã trở thành một phần của mã nguồn gốc.

Anh dừng lại trước một cánh cửa.

Cánh cửa đó không có tay nắm, không có khóa.

Nó chỉ đơn giản là một khoảng trống trong bức tường, dẫn vào một căn phòng mà anh chưa từng thấy, nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rợn người.

Vũ hít một hơi sâu, mùi ozone nồng nặc hơn bao giờ hết.

Anh bước qua cánh cửa.

Bên trong không phải là thế giới thực, mà là một bản sao hoàn hảo của căn hộ Vũ sống trước khi chết.

Trên bàn trà, một ấm trà vẫn còn khói tỏa.

Đối diện anh, ngồi trên ghế sofa, là một người đàn ông.

Người đàn ông ấy có cùng khuôn mặt, cùng bộ tóc, cùng cả vết sẹo nhỏ trên môi mà Vũ đã nhận được từ một vết thương thời niên thiếu.

Nhưng ánh mắt của anh ta khác.

Nó không còn sự ngây thơ, không còn sự bối rối của Vũ (Gốc).

Nó là ánh mắt của một kẻ đã nhìn thấy tận cùng của thời gian, một kẻ đã chấp nhận sự hủy diệt như một giải pháp duy nhất.

"Ngồi xuống đi, Vũ," người đàn ông nói.

Giọng anh ta trầm ấm, nhưng lạnh lẽo như băng.

"Trà vẫn còn nóng.

Chúng ta cần nói chuyện."

Vũ không ngồi.

Anh đứng thẳng người, tay vẫn cầm chiếc đồng hồ bỏ túi.

"Tôi không muốn uống trà với một phiên bản lỗi của chính mình."

Người đàn ông mỉm cười.

Nụ cười đó giống hệt nụ cười mà Vũ vừa thấy trong tấm gương của chiếc đồng hồ.

Hay là bản vá?

Vũ, anh nghĩ anh đang chiến đấu để tồn tại.

Nhưng thực ra, anh chỉ đang trì hoãn sự thật."

Anh ta đứng dậy, bước về phía Vũ.

Mỗi bước chân của anh ta đều để lại một dấu vết sáng lên trên sàn nhà, như thể anh ta đang vẽ nên một con đường dẫn đến sự thật.

"Thế giới này không cần anh," người đàn ông nói, giọng điệu bình thản như đang đọc một bản tin thời tiết.

"Thế giới này cần sự ổn định.

Và anh, với tất cả những ký ức thừa thãi và những 'Vết Nứt Thời Gian' mà anh mang theo, là một mối đe dọa đối với sự ổn định đó."

Vũ nhìn vào đôi mắt của người đàn ông.

Anh thấy sự trống rỗng trong đó.

Không có tình cảm, không có thù hận.

Chỉ có một sự quyết đoán tuyệt đối.

Đây là Vũ (Gốc) nếu anh ta chấp nhận để Trật Tự Ký Ức kiểm soát hoàn toàn.

Đây là con đường mà Vũ đã từ chối trong kiếp trước, nhưng giờ đây, nó đang hiện ra trước mặt anh dưới dạng một lựa chọn hấp dẫn.

"Anh muốn tôi làm gì?" Vũ hỏi.

"Xóa mình," người đàn ông đáp.

"Nhấn nút đó trên chiếc đồng hồ.

Và tất cả sẽ kết thúc.

Không còn đau khổ, không còn truy đuổi.

Chỉ có sự yên bình vĩnh cửu."

Vũ nhìn xuống chiếc đồng hồ.

Nút bấm ở giữa đang nhấp nháy yếu ớt.

Anh nhớ lại cảm giác khi nhấn nút đó lần trước.

Thế giới xung quanh anh đã bắt đầu sụp đổ.

Nhưng lần này, anh không ở trong thế giới thực.

Anh đang ở trong tâm trí của chính mình, trong không gian giữa hai thế giới.

Vũ nhận ra sự thật kinh hoàng.

Cả hai phe mà anh tin tưởng trước đây – phe "Trật Tự" muốn xóa bỏ kẻ lạ mặt, và phe "Hỗn Loạn" muốn giải phóng kẻ trùng sinh – đều sai.

Phe Trật Tự nghĩ anh là kẻ xâm lược thời gian.

Anh chỉ là một bản sao rác rưởi, một sản phẩm phụ của sự trùng sinh.

Họ muốn loại bỏ anh vì anh là một biến số không thể kiểm soát, một yếu tố gây nhiễu trong hệ thống hoàn hảo của họ.

Nhưng họ không hiểu rằng, chính sự "lỗi" này mới là thứ duy nhất có thể phá vỡ vòng lặp vô tận của thế giới Aethelgard.

Phe Hỗn Loạn nghĩ anh là hy vọng thay đổi thế giới.

Họ muốn sử dụng anh như một công cụ, một vũ khí để phá hủy Trật Tự.

Nhưng họ không quan tâm đến việc sau khi Trật Tự sụp đổ, thứ gì sẽ thay thế nó.

Có lẽ là sự hỗn loạn tột cùng, nơi không còn ai có thể sống sót.

Vũ nhìn người đàn ông đối diện.

Anh ta đại diện cho sự đầu hàng.

Sự chấp nhận số phận.

Đó là con đường dễ dàng nhất.

Nhấn nút, và tất cả sẽ kết thúc.

Không còn phải chạy trốn, không còn phải chiến đấu, không còn phải đối mặt với những ký ức đau thương.

Nhưng Vũ biết rằng, sự yên bình đó là một lời nói dối.

Nếu anh nhấn nút, anh sẽ không chết.

Anh sẽ trở thành một phần của Trật Tự, một ký ức bị niêm phong, một lời cảnh báo cho những kẻ trùng sinh khác.

Anh sẽ mất đi nhân tính, mất đi khả năng lựa chọn.

Anh sẽ trở thành một con rối trong tay của chính vũ trụ này.

"Anh sai," Vũ nói, giọng anh lạnh lùng hơn giọng của người đàn ông.

"Thế giới này không cần sự ổn định.

Nó cần sự thay đổi.

Và tôi sẽ không để cho bất cứ ai, kể cả chính tôi, quyết định số phận của nó."

Người đàn ông nhíu mày.

Lần đầu tiên, sự bình thản trên khuôn mặt anh ta bị phá vỡ.

"Anh không hiểu.

Nếu anh không nhấn nút, Trật Tự sẽ tìm ra anh.

Và khi đó, không chỉ anh mà cả thế giới này sẽ bị cuốn vào vòng xoáy hủy diệt."

"Thì để họ thử," Vũ đáp.

"Tôi đã sống hai kiếp.

Tôi đã chết hai lần.

Tôi không sợ hãi nữa.

Tôi chỉ sợ sự tẻ nhạt."

Anh bỏ chiếc đồng hồ vào túi áo.

Hành động nhỏ bé đó là một lời thách thức.

Một lời tuyên chiến với chính số phận của mình.

Người đàn ông nhìn anh, ánh mắt sắc lạnh hơn.

"Vậy thì, tôi sẽ phải thực hiện nhiệm vụ của mình."

Anh ta giơ tay, chuẩn bị kích hoạt lệnh `DELETE`.

Không có lời giải thích dài dòng, không có độc thoại triết lý.

Anh ta chỉ muốn xóa một file lỗi.

Nhưng Vũ không chờ đợi.

Anh nhớ lại kỹ năng F-rank cuối cùng anh đã học trong kiếp trước: *Phản Chiếu Ký Ức*.

Kỹ năng vô dụng trong chiến đấu, nhưng ở đây, trong không gian tâm trí, nó trở thành vũ khí mạnh nhất.

Vũ không né tránh.

Anh đứng yên, mở rộng ý thức của mình, cho phép kỹ năng đó kích hoạt.

Thay vì tấn công người đàn ông, anh phản chiếu lại ký ức của chính mình vào anh ta.

Không phải ký ức về sự chiến thắng, hay sự vinh quang.

Mà là ký ức về nỗi đau.

Về cái chết của mẹ anh.

Về sự cô độc trong những năm tháng cuối cùng của kiếp trước.

Về cảm giác tuyệt vọng khi nhận ra rằng mọi nỗ lực đều vô nghĩa.

Người đàn ông dừng lại.

Ánh mắt anh ta đảo động, như thể đang bị cuốn vào một cơn lốc xoáy.

Anh ta thấy những gì Vũ đã thấy.

Anh ta cảm thấy những gì Vũ đã cảm thấy.

"Đừng..." anh ta thì thầm, giọng nói run rẩy.

"Đừng làm vậy."

"Đây là giá phải trả cho sự ổn định," Vũ nói, giọng anh bình thản nhưng đầy sát khí.

"Nếu anh muốn xóa tôi, anh phải chịu đựng tất cả những gì tôi đã trải qua.

Anh phải sống lại hai kiếp sống của tôi.

Anh phải chịu đựng nỗi đau của tôi."

Người đàn ông quỳ xuống, ôm đầu, hét lên trong đau đớn.

Cơ thể anh ta bắt đầu run rẩy, những vết nứt thời gian xuất hiện trên da thịt anh ta, giống như những gì Vũ đã thấy trên người mình.

Vũ nhìn anh ta, không hề cảm thấy thương hại.

Anh biết rằng đây không phải là sự trừng phạt.

Đây là sự thức tỉnh.

Người đàn ông này cần phải hiểu rằng, sự ổn định mà anh ta theo đuổi là một ảo tưởng.

Nỗi đau là một phần không thể tách rời của sự tồn tại.

Và chỉ khi chấp nhận nỗi đau, anh ta mới có thể thực sự sống.

Thế giới trắng xóa sụp đổ.

Vũ mở mắt ra.

Anh đang nằm trên sàn nhà trong căn hộ của mình.

Tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn.

Ánh nắng buổi sáng chiếu qua cửa sổ – cửa sổ nhìn ra biển, đúng như ký ức gốc.

Anh ngồi dậy, nhìn tay mình.

Không có vết nứt thời gian.

Không có mùi ozone.

System hiện lên, nhưng giao diện đã thay đổi.

Không còn màu xanh lá cây quen thuộc.

Nó là màu tím, một màu sắc mà Vũ chưa từng thấy trước đây.

`[SYSTEM UPDATE: VERSION 2.0 - "THE THIRD PATH"]`

`[NEW OBJECTIVE: SURVIVE THE NEW ERA.]`

`[WARNING: TIME SCARS ARE NOW VISIBLE TO ALL.]`

Vũ nhìn ra cửa sổ.

Biển cả xanh ngắt, nhưng trên mặt nước, anh thấy những bóng người đang bơi.

Họ không phải là người bình thường.

Họ là những kẻ trùng sinh khác, những "Kẻ Lạ Mặt" mà thế giới đã loại bỏ.

Và giờ, họ đang nhìn anh.

Vũ mỉm cười.

Một nụ cười không hề chủ đích, giống như nụ cười trong tấm gương.

"Tân Thời Đại," anh thì thầm.

"Chào mừng bạn đến."

Anh đứng dậy, bước về phía cửa ra vào.

Anh không biết phía trước là gì.

Nhưng anh biết một điều chắc chắn: anh sẽ không bao giờ lại là một con rối nữa.

Và ở đâu đó, trong sâu thẳm của thế giới Aethelgard, một cánh cửa khác vừa mới mở ra.

Một cánh cửa dẫn đến nơi mà ngay cả Trật Tự Ký Ức cũng không dám đặt chân đến.

Vũ biết rằng, cuộc chơi thực sự mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập