Chương 37
Đó không phải là mùi của sự sống, mà là mùi của những thứ đã chết và đang phân rã trong chân không.
Anh trượt qua khe hở của cánh cửa vô hình, cơ thể nặng trĩu như đang mang theo cả một thiên hà bị sụp đổ.
Bụi tro trắng xóa rơi xuống vai anh, lạnh lẽo và khô khốc.
Không có ánh sáng mặt trời, không có tiếng còi báo động của Aethelgard.
Chỉ có bóng tối dày đặc, một thứ bóng tối có trọng lượng, ép chặt lấy lồng ngực, khiến mỗi hơi thở trở thành một cuộc đấu tranh sinh tồn.
Hệ Thống ghi lại lỗi ngay lập tức.
Không phải là những dòng chữ xanh lá quen thuộc, mà là một màn hình đỏ rực, nhấp nháy điên cuồng.
*[CẢNH BÁO: MÔI TRƯỜNG BÊN NGOÀI TRẬT TỰ.
CẤP ĐỘ NGUY HIỂM: KHÔNG ĐO LƯỜNG ĐƯỢC.]*
*[ĐANG TẮT CÁC CHỨC NĂNG HỖ TRỢ TIÊU CHUẨN...]*
*[ĐANG KHỞI ĐỘNG PROTOCOL: SỰ SỐNG TRONG RÁC THẢI.]*
Vũ (Sao) liếc nhìn vào góc mắt.
Thanh trạng thái của anh đang biến dạng.
Các chỉ số Strength, Agility đang mờ dần, thay vào đó là một thanh tiến trình mới, đen ngòm, với tên gọi: *[ĐỘ MẤT MINH]*.
Nó đang tăng lên từng giây một.
Mỗi con số nhảy lên đều kèm theo một cơn đau nhói ở thái dương, như ai đó đang dùng kim nhọn chọc vào ký ức của anh.
"Đó là cái giá phải trả cho việc bước ra ngoài," giọng nói của Hệ Thống vang lên, nhưng lần này nó không còn dịu dàng.
Nó nghe như tiếng va chạm của kim loại gỉ sét.
"Họ gọi nơi này là 'Vùng Đổ Rác'.
Nơi chứa đựng những ký ức bị loại bỏ, những thực thể bị xóa sổ.
Và bạn, Người Dùng Số Không, giờ đây là một phần của rác thải."
Vũ (Sao) bước tiếp.
Giày anh trượt trên nền đá trơn nhẵn, phủ đầy một lớp bụi xám mịn.
Anh nhớ lại kiếp trước, khi anh còn là một kẻ tầm thường, sợ hãi bóng tối.
Giờ đây, bóng tối là người bạn đồng hành duy nhất còn lại.
Anh rút thanh kiếm từ lưng ra.
Lưỡi kiếm không còn ánh sáng huyền ảo nữa, nó xám xịt, xỉn màu, như thể nó cũng đang chết dần cùng chủ nhân.
"Vùng Đổ Rác," anh lẩm bẩm, giọng nói khô khốc vang vọng trong không gian hẹp.
"Vậy là, tôi không còn là anh hùng.
Tôi cũng không còn là phản diện.
Tôi chỉ là...
lỗi hệ thống."
Anh cười, một nụ cười gượng gạo, đầy chất chua chát.
Nếu Aethelgard là một chương trình hoàn hảo, thì anh chính là dòng code sai lệch mà nhà phát triển muốn xóa bỏ.
Nhưng lỗi hệ thống, đôi khi, lại là thứ duy nhất có thể phá vỡ tường lửa.
Bóng đen khổng lồ từ chương trước vẫn lơ lửng phía sau, như một cái bóng thứ hai của chính anh.
Nó không đuổi theo, mà chỉ quan sát.
Chờ đợi anh trượt ngã.
Chờ đợi anh nhận ra rằng sự "trùng sinh" không phải là món quà, mà là một bản án tử hình kéo dài.
Vũ (Sao) hít một hơi sâu, mùi thối rữa thấm vào phổi, và bước sâu hơn vào bóng tối.
Anh không quay lại.
Vì anh biết, nếu quay lại, anh sẽ thấy chính mình đang chết đi.
*[Thị Giác Âm Thanh]*
*"Giết tôi đi,"* Vũ (Gốc) cuối cùng cũng nhìn Vũ (Sao).
Ánh mắt hắn trống rỗng, không có thù hận, chỉ có sự tò mò khoa học.
*"Hệ Thống của bạn sẽ cho phép bạn.
Nhưng nếu bạn làm vậy, Lõi này sẽ vỡ.
Và khi nó vỡ, toàn bộ Aethelgard sẽ sụp đổ vào trong 'Vùng Đổ Rác'.
Hàng triệu người sẽ chết.
Không phải bằng máu, mà bằng sự vô nghĩa."*
Vũ (Sao) không đáp.
Anh nhìn vào thanh *[ĐỘ MẤT MINH]*.
Nó đã đạt đến 45%.
Đầu anh đau như búa bổ.
Những ký ức của anh đang bị xé toạc, bị kéo vào trong khối cầu.
Anh thấy mình đang quên đi tên của người yêu kiếp trước.
Anh thấy mình đang quên đi lý do tại sao mình sống.
"Anh nói sai một điều," Vũ (Sao) nói, giọng nói run rẩy nhưng kiên định.
"Thế giới này không cần sự an toàn giả tạo.
Nó cần sự thật.
Dù sự thật đó có đau đớn đến đâu."
Vũ (Gốc) nhíu mày.
Sự thật là con người yếu đuối.
Họ cần ảo tưởng để tồn tại.
Trật Tự Ký Ức được tạo ra để bảo vệ họ khỏi chính bản thân mình."
"Đó là sự kiểm soát," Vũ (Sao) bước tới, thanh kiếm trong tay rung lên.
"Không phải bảo vệ.
Anh đã nhầm lẫn giữa trật tự và nô lệ."
Vũ (Gốc) thở dài.
"Vậy thì hãy chứng minh điều đó.
Hãy chọn con đường thứ ba.
Nhưng hãy nhớ, con đường thứ ba thường dẫn đến vực thẳm."
Vũ (Sao) nhìn vào khối cầu.
Anh thấy một mảnh vỡ nhỏ, phát ra ánh sáng vàng rực rỡ.
Đó là ký ức về ngày anh thức tỉnh Hệ Thống.
Ngày anh nhận ra rằng mình không đơn độc.
Ngày anh nhận ra rằng sức mạnh thực sự không nằm ở việc xóa bỏ quá khứ, mà ở việc chấp nhận nó.
Anh không muốn thay thế Vũ (Gốc.
Anh cũng không muốn phá hủy khối cầu.
Anh muốn làm một điều khác.
Anh muốn kết nối.
"Hệ Thống," Vũ (Sao) gọi.
"Kích hoạt giao thức [Hòa Hợp]."
*[CẢNH BÁO: GIAO THỨC [HÒA HỢP] CHƯA TỪNG ĐƯỢC SỬ DỤNG.
TỶ LỆ THÀNH CÔNG: 0.01%.
TỶ LỆ THẤT BẠI: 99.99%.
HẬU QUẢ: KHÔNG ĐO LƯỜNG ĐƯỢC.]*
"Tôi biết," Vũ (Sao) nói.
"Nhưng tôi không có lựa chọn nào khác."
Anh đưa tay ra, không cầm kiếm, mà chạm vào bề mặt khối cầu.
Nhưng bên trong đó, có sự sống.
Hàng triệu cuộc đời đang chờ đợi được giải phóng.
Vũ (Gốc) hét lên.
Đừng làm vậy!
Bạn sẽ hủy diệt chính mình!"
"Không," Vũ (Sao) mỉm cười.
"Tôi đang giải phóng chúng."
***
Vũ (Gốc) mất bình tĩnh.
Lần đầu tiên, sự điềm tĩnh của hắn nứt vỡ.
Đừng làm vậy!
Bạn sẽ mất đi chính mình!"* Hắn lao về phía Vũ (Sao), cây đục trong tay vung mạnh, nhắm thẳng vào đầu anh.
Vũ (Sao) không né.
Anh nhận đòn.
Cơn đau xé toạc cơ thể anh, nhưng anh vẫn cười.
Anh đâm thanh kiếm của mình vào khối cầu, không phải để phá hủy, mà để tạo ra một khe hở.
Một cầu nối.
*"Lại đây!"* Vũ (Sao) hét lên, kéo Vũ (Gốc lại gần.
Hai bàn tay của họ chạm nhau.
Một bên là bàn tay của người đã chết, một bên là bàn tay của kẻ sống.
Điện tích chạy qua da thịt, tạo ra một tia sáng trắng xóa.
*"Tại sao?"* Vũ (Gốc) hỏi, giọng nói đầy hoang mang.
*"Tại sao bạn lại làm vậy?"*
*"Vì chúng ta là một,"* Vũ (Sao) đáp.
*"Và chúng ta không thể tách rời."*
Hệ Thống phát ra một âm thanh chói tai.
*[ĐANG ĐỒNG BỘ HÓA...]*
*[ĐANG XÓA BỎ RÀNG BUỘC...]*
*[ĐANG TẠO RA KẾT NỐI MỚI...]*
Khối cầu bắt đầu rung chuyển.
Những mảnh vỡ ký ức bay ra, bao quanh hai người họ.
Vũ (Sao) cảm thấy ý thức của mình đang mở rộng, lan tỏa ra khắp không gian.
Anh thấy mọi thứ.
Anh thấy Aethelgard không phải là một thế giới hoàn hảo, mà là một vết sẹo lớn trên da thịt của vũ trụ.
Và anh, cùng với Vũ (Gốc), là những tế bào miễn dịch đang cố gắng chữa lành vết sẹo đó.
Vũ (Gốc) khóc.
Những giọt nước mắt của hắn rơi xuống, biến thành những hạt kim cương nhỏ.
*"Tôi đã quên,"* hắn thì thầm.
*"Tôi đã quên cảm giác này."*
*"Cảm giác gì?"* Vũ (Sao) hỏi.
*"Cảm giác được sống,"* Vũ (Gốc) đáp.
Và rồi, ánh sáng bao trùm tất cả.
Không còn đau đớn.
Không còn sợ hãi.
Chỉ có sự hòa quyện.
Sự thống nhất.
Vũ (Sao) và Vũ (Gốc) không còn là hai thực thể riêng biệt.
Một thực thể mới.
Một thực thể mạnh mẽ hơn, phức tạp hơn, và đầy mâu thuẫn hơn.
Khối cầu vỡ tung.
Nhưng thay vì sụp đổ, nó tan rã thành hàng tỷ hạt bụi ánh sáng, bay lên bầu trời đen ngòm của Vùng Đổ Rác.
Chúng tạo thành một dải ngân hà mới.
Một thiên hà ký ức.
Vũ (Sao) ngước nhìn lên.
Anh thấy bóng đen khổng lồ từ chương trước đang lùi lại.
Nó không còn hung dữ.
Nó trông...
Như một người cha nhìn con cái trưởng thành, rời xa tổ ấm.
*"Chúc may mắn,"* giọng nói của Hệ Thống vang lên, lần này nó không còn lạnh lùng.
Nó đầy cảm xúc.
*"Bạn vừa tạo ra một con đường mới.
Nhưng hãy nhớ, con đường mới luôn đầy chông gai."*
Vũ (Sao) mỉm cười.
Anh không sợ.
Vì anh biết, dù có rơi xuống vực thẳm, anh cũng sẽ bay lên.
***
Bóng tối.
một tia sáng.
Anh đang nằm trên nền đá lạnh.
Không đau đớn.
Không có Hệ Thống.
Không có thanh kiếm.
Anh nhìn xuống tay mình.
Đôi tay run rẩy, nhưng thực tế.
Anh đứng dậy, quay lại.
Vũ (Gốc) không còn ở đó.
Cái Lõi Ký Ức cũng biến mất.
Chỉ còn lại một khoảng không gian trống rỗng, với những hạt bụi ánh sáng vẫn còn lơ lửng trong không khí, như tuyết rơi giữa mùa hè.
Anh cảm thấy nhẹ nhõm.
Nhưng cũng cảm thấy trống trải.
Anh không còn là Vũ (Sao).
Anh cũng không còn là Vũ (Gốc).
Anh cúi xuống, nhặt lên một vật thể nhỏ nằm trên nền đá.
Đó là một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ, kim đồng hồ đang chạy ngược.
Anh mở nắp đồng hồ ra.
Bên trong, thay vì mặt số, là một tấm gương nhỏ.
Trong tấm gương, anh thấy phản chiếu của mình.
Nhưng khuôn mặt đó không phải là của anh.
Nó là khuôn mặt của một người lạ.
Một người đàn ông trẻ tuổi, với đôi mắt xanh lam sâu thẳm, giống như màu của bầu trời sâu thẳm.
Và rồi, một thông báo hiện lên trong đầu anh.
Không phải từ Hệ Thống.
Mà từ chính tâm trí của anh.
*"Chào mừng đến với Tân Thời Đại.
Người chơi mới."*
Vũ nhìn vào tấm gương.
Anh thấy đôi mắt của mình đang mỉm cười.
Một nụ cười mà anh không hề chủ đích.
"Đây là..." anh thì thầm.
Nhưng trước khi anh có thể hoàn thành câu nói, một bóng người xuất hiện phía sau anh.
Một người phụ nữ, với mái tóc đen dài, mặc bộ đồ bảo hộ của Aethelgard.
Cô ấy cầm một khẩu súng năng lượng, chĩa thẳng vào lưng anh.
"Đừng quay lại," cô ấy nói, giọng nói lạnh băng.
"Vì bạn không còn thuộc về thế giới này nữa."
Vũ (Sao) — hay bây giờ nên gọi là Vũ (Mới) — từ từ quay lại.
Anh nhìn vào người phụ nữ.
Anh nhận ra cô ấy.
Cô ấy là người đã giết mẹ anh trong kiếp trước.
Và anh thấy cô ấy đang run rẩy.
Không phải vì sợ hãi.
Cô ấy nhìn anh, và trong ánh mắt cô ấy, anh thấy sự kinh hoàng.
anh là ai?" cô ấy hỏi, giọng nói vỡ vụn.
Vũ mỉm cười.
Anh không trả lời.
Anh chỉ nhấc chiếc đồng hồ lên, và bấm nút.
Kim đồng hồ ngừng chạy.
Và thế giới xung quanh anh bắt đầu...
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận