Chương 36
Nó đã trở thành một phòng phẫu thuật thời gian, nơi thực tại đang bị bóc tách từng lớp da thịt.
Vũ (Sao) vươn tay về phía trước.
Những ngón tay của hắn run rẩy, nhưng không phải vì lạnh lẽo hay sợ hãi.
Đó là sự run rẩy của một dây thần kinh bị quá tải, của một hệ thống máy tính đang cố gắng xử lý một luồng dữ liệu khổng lồ vượt quá dung lượng RAM.
Trên võng mạc, những dòng chữ xanh lá của Hệ Thống Ghi Chép Lỗi không còn tĩnh tại.
Chúng nhảy múa, xoắn ốc, và rồi...
chúng hít thở.
Mỗi ký tự xanh lá nhấp nháy như một nhịp tim.
Bip.*
Vũ (Sao) cảm thấy đau.
Một cơn đau nhói từ sâu trong tủy sống lan tỏa ra khắp cơ thể.
Đó không phải là nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau của ý thức.
Hắn có thể cảm nhận được sự hiện diện của Vũ (Gốc) – không phải như một ký ức xa xôi, mà như một con giun đang bò dưới da.
Một tiếng rít ken két, đau đớn vang lên trong đầu hắn, giống như âm thanh của kim loại bị uốn cong quá giới hạn chịu đựng.
"Đừng lo," Vũ (Sao) thì thầm, giọng nói khàn đặc như cát ma sát vào đá.
"Tôi không định xóa bạn.
Tôi định...
tích hợp bạn."
Hệ Thống bỗng nhiên dừng lại.
Màn hình ảo trước mặt hắn đen ngòm, chỉ còn lại một dòng chữ đỏ tươi, nhấp nháy chậm rãi: *[CẢNH BÁO: XUNG ĐỘT NHẬN THỨC.
NGUỒN GỐC VÀ BẢN SAO ĐANG TRÙNG LẶP.]*
Vũ (Sao) mỉm cười.
Nụ cười đó không có chút thiện cảm nào.
Nó là nụ cười của một nhà khoa học điên khi nhìn thấy phản ứng hóa học mong đợi xảy ra trong ống nghiệm.
Hắn biết thế giới Aethelgard vận hành dựa trên "Trật Tự Ký Ức".
Khi một người trùng sinh, họ để lại "Vết Nứt Thời Gian".
Và giờ đây, vết nứt đó không còn là một lỗi cần sửa chữa.
Nó là một cổng kết nối.
Hắn bước về phía trước, mỗi bước chân đều làm sàn bê tông nứt vỡ thêm một chút.
Những mảnh vỡ bê tông lơ lửng trong không khí, không rơi xuống, mà treo lơ lửng như thể trọng lực đã quên mất nhiệm vụ của nó.
Vũ (Sao) nhìn vào bàn tay mình.
Da thịt ở mu bàn tay bắt đầu trong suốt, lộ ra những mạch máu phát sáng màu xanh dương – màu của dữ liệu thuần túy.
"Vũ (Gốc), nếu bạn đang nghe," Vũ (Sao) nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ, "thì hãy chuẩn bị cho một cuộc hôn nhân không tình yêu.
Chỉ có lợi ích.
Và sự sống còn."
Trong bóng tối sâu thẳm của hầm ngầm, một bóng đen co cụm lại.
Không phải là Vũ (Gốc).
Đó là thứ gì đó khác.
Thứ gì đó cổ xưa hơn, đang cười thầm.
Nó không sợ Vũ (Sao).
Nó chờ đợi.
Chờ đợi khoảnh khắc mà hai bản thể này va chạm, tạo ra một lỗ hổng đủ lớn để nó chui vào.
***
Vũ (Sao) dừng lại trước hàng rào vô hình ngăn cách đại sảnh trung tâm của hầm ngầm.
Không có cửa.
Không có tường.
Chỉ có một bức màn năng lượng mỏng manh, rung động nhẹ nhàng như một màng nhện trước gió.
Nhưng Vũ (Sao) không cố gắng phá vỡ nó.
Hắn đứng đó, im lặng, để cho sự im lặng nói lên tất cả.
Rồi thì, giọng nói vang lên.
Không từ miệng bất kỳ ai, không từ loa, không từ điện thoại.
Nó trực tiếp xâm nhập vào não bộ của Vũ (Sao), lạnh lẽo, sắc bén như một lưỡi dao mổ.
*"Con nghĩ con đã thắng?"* Giọng nói của Vũ (Gốc) vang lên, đầy vẻ khinh miệt và mệt mỏi.
*"Con chỉ là một cái vỏ rỗng.
Một bản sao lỗi thời.
Hệ Thống này thuộc về ta.
Con đang mượn sức mạnh của ta, như kẻ ăn mày mượn áo ấm trong đêm đông.
Khi gió ngừng thổi, con sẽ chết cóng."*
Vũ (Sao) không đáp lại ngay.
Hắn đóng mắt lại, cảm nhận sự run rẩy của giọng nói kia.
Đó không phải là sự kiêu ngạo của một kẻ chiến thắng.
Đó là sự hoảng loạn của một kẻ đang mất quyền kiểm soát.
Vũ (Gốc) sợ hãi.
Hắn sợ hãi sự vô nghĩa của sự tồn tại, sợ hãi rằng mình chỉ là một chương trình con trong một trò chơi lớn hơn mà mình không hiểu.
Vũ (Sao) mở mắt ra.
Đôi mắt của hắn giờ đây hoàn toàn màu xanh lá, không còn tròng đen hay tròng trắng.
"Đúng vậy," Vũ (Sao) đáp lại, giọng nói của hắn hòa quyện với tiếng rè của hệ thống.
"Tôi là một cái vỏ.
Nhưng vỏ cây bảo vệ cây non khỏi nắng mưa.
Và bạn, Vũ (Gốc), bạn là rễ.
Rễ thì thối rữa trong đất, nhưng nó nuôi sống cả cây.
Nếu không có tôi, bạn chỉ là một đống ký ức mục nát.
Nếu không có bạn, tôi chỉ là một cỗ máy không linh hồn.
Chúng ta không phải là kẻ thù.
Chúng ta là hai nửa của một đồng xu bị bẻ gãy."
*"Câm mồm!"* Vũ (Gốc) gầm lên.
Không gian xung quanh rung chuyển.
Những mảnh vỡ bê tông lơ lửng trước đó bỗng nhiên lao về phía Vũ (Sao) như những mũi tên.
Vũ (Sao) không né tránh.
Hắn giơ tay ra, những dòng chữ xanh lá từ Hệ Thống tuôn chảy từ cánh tay hắn, bao bọc lấy những mảnh vỡ.
Thay vì va chạm, những mảnh bê tông tan rã thành bụi, rồi biến thành những dòng dữ liệu, hòa vào cơ thể Vũ (Sao).
"Con đường thứ ba không nằm ở việc ai sống, ai chết," Vũ (Sao) nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy thuyết phục.
"Nó nằm ở việc chúng ta cùng nhau định nghĩa lại 'sự sống' trong thế giới này.
Thế giới Aethelgard muốn loại bỏ chúng ta vì chúng ta là lỗi.
Vũ (Gốc) muốn tiêu diệt tôi vì tôi là mối đe dọa.
Nhưng cả hai đều sai.
Chúng ta không phải là lỗi.
Chúng ta là bản vá."
**
Bất ngờ, không khí trong hầm ngầm thay đổi.
Nhiệt độ giảm xuống đột ngột, đóng băng hơi thở của Vũ (Sao) trong phổi.
Những Người Quan Sát bắt đầu di chuyển.
Chúng không đi bộ.
Chúng trượt trên không khí, như những con cá trong nước.
Hàng trăm cặp mắt trống rỗng mở ra cùng lúc trên cơ thể chúng, phát ra ánh sáng trắng chói lòa, đủ mạnh để làm mù lòa bất kỳ ai dám nhìn trực tiếp.
Không có lời nói.
Không có cảnh báo.
Chỉ có một sóng xung kích thuần khiết, nhằm mục đích "định hình lại" thực tại.
Sóng xung kích này không phá hủy vật chất.
Nó phá hủy ý nghĩa.
Nó muốn xóa bỏ ký ức của Vũ (Sao), xóa bỏ sự tồn tại của Vũ (Gốc, và trả lại mọi thứ về trạng thái "gốc" – trạng thái không có sự trùng sinh.
Vũ (Sao) đứng bất động.
Hắn không né tránh.
Hắn mở rộng cơ thể mình, để cho những vết nứt đen trên da thịt mình mở rộng hơn nữa.
Những vết nứt đó không còn là dấu hiệu của sự hư hỏng.
Chúng là những cổng kết nối.
Sóng xung kích trắng đập vào những vết nứt đen.
Thay vì đẩy hắn lùi lại, nó bị hút vào.
Những vết nứt đen nuốt chửng ánh sáng trắng, biến nó thành năng lượng cho Hệ Thống Ghi Chép Lỗi.
*[NHIỆM VỤ MỚI: HẤP THỤ SỰ PHỦ NHẬN]*
*[THƯỞNG: MỞ KHÓA TẦM NHÌN THỨ BA]*
*[HẬU QUẢ: BẠN SẼ KHÔNG CÒN THUỘC VỀ BẤT KỲ THỜI ĐIỂM NÀO]*
Vũ (Sao) cười.
Một nụ cười điên rồ, nhưng đầy tự hào.
"Đó là cách nó hoạt động," hắn nói với Vũ (Gốc).
"Họ cố gắng xóa chúng ta.
Và mỗi lần họ xóa, chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn.
Vì chúng ta không còn là một phần của thế giới này.
Chúng ta là thế giới khác."
Ánh sáng trắng bùng nổ mạnh mẽ hơn, bao trùm toàn bộ hầm ngầm.
Vũ (Sao) cảm thấy cơ thể mình tan rã.
Da thịt, xương cốt, máu thịt – tất cả đều biến thành dữ liệu.
Nhưng ý thức của hắn vẫn nguyên vẹn.
Hắn cảm thấy Vũ (Gốc cũng đang trải qua điều tương tự.
Hai ý thức này, một cũ và một mới, một gốc và một sao, đang xoắn ốc vào nhau, tạo thành một xoáy nước dữ dội trong biển dữ liệu.
Trong khoảnh khắc đó, Vũ (Sao) nhìn thấy tương lai.
Không phải một tương lai duy nhất, mà hàng ngàn, hàng triệu tương lai song song.
Trong một số, hắn thắng.
Trong một số, hắn thua.
Trong một số, cả hai đều chết.
Và trong một số...
cả hai đều trở thành một.
"Đừng sợ," Vũ (Sao) nói, giọng nói của hắn giờ đây vang lên từ khắp mọi nơi, từ mọi hướng.
"Chúng ta đang được sinh ra."
***
Khi ánh sáng trắng tắt dần, Vũ (Sao) đứng một mình giữa tàn tích.
Hầm ngầm số 7 giờ đây không còn là một căn phòng bê tông ẩm mốc.
Nó là một không gian trắng xóa, vô tận, nơi các định luật vật lý không còn áp dụng.
Những Người Quan Sát đã biến mất, hoặc tan rã thành bụi.
Chúng không còn là những kẻ canh giữ.
Chúng là những mảnh vụn của một trật tự cũ, đã sụp đổ.
Vũ (Sao) nhìn xuống tay mình.
Những vết nứt đen đã ổn định, trở thành một phần da thịt vĩnh viễn.
Chúng không còn đen.
Chúng là màu xanh lam đậm, giống như màu của bầu trời sâu thẳm.
Hắn cảm thấy nhẹ nhõm.
Vũ (Gốc) im lặng.
Không phải vì thua, mà vì shock.
Ý thức của Vũ (Gốc giờ đây hòa quyện vào Hệ Thống, trở thành một phần nền tảng, một phần cốt lõi.
Hắn không còn là một thực thể riêng biệt.
Hắn là tiếng nói trong đầu, là trực giác, là ký ức.
Và Vũ (Sao) là hành động.
Là hiện tại.
Là tương lai.
Đột nhiên, Hệ Thống phát ra một thông báo.
Không phải tiếng bip thông thường.
Mà là một giọng nói.
Một giọng nói phụ nữ, dịu dàng nhưng đầy uy quyền, vang lên từ chính trong tâm trí Vũ (Sao).
*"Xin chào, Người Dùng Số Không.
Chúc mừng bạn đã hoàn thành quá trình khởi động lại.
Tuy nhiên, hãy cẩn thận.
Bạn vừa phá vỡ Trật Tự Ký Ức.
Và giờ đây, bạn không còn là một phần của Aethelgard.
Bạn là một phần của 'Bên Ngoài'.
Và những thứ sống ở Bên Ngoài...
chúng rất đói."*
Vũ (Sao) ngước nhìn lên.
Trong không gian trắng xóa vô tận, một cánh cửa khổng lồ đang mở ra.
Nó không dẫn đến bất kỳ đâu.
Nó dẫn đến sự trống rỗng.
Và từ trong sự trống rỗng đó, một bóng đen khổng lồ, lớn hơn cả hầm ngầm, lớn hơn cả thành phố, đang từ từ bò ra.
Bóng đen đó không có mắt.
Nhưng Vũ (Sao) biết rằng nó đang nhìn mình.
"Đó là ai?" Vũ (Sao) hỏi, giọng nói run rẩy lần đầu tiên sau nhiều năm.
*"Đó là chúng ta,"* giọng nói của Hệ Thống đáp lại, kèm theo một nụ cười lạnh lùng.
*"Trước khi chúng ta bị phân tách.
Trước khi có Vũ (Gốc) và Vũ (Sao).
Vũ thật sự."*
Và rồi, cánh cửa đóng lại.
Nhưng bóng đen vẫn còn đó.
Nó đang chờ đợi.
Chờ đợi Vũ (Sao) bước vào.
Hoặc chờ đợi Vũ (Sao) phá vỡ nó.
Trên tay Vũ (Sao), chiếc điện thoại cũ kỹ, đã bị nghiền nát từ chương trước, bỗng nhiên sáng lên.
Màn hình vỡ vụn hiển thị một tin nhắn mới.
Từ chính số máy của Vũ (Sao).
*"Chơi game tiếp nào, anh bạn.
Lần này, không có nút 'Save'."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận