Chương 35

Màn hình máy tính cũ kỹ nhấp nháy con trỏ chuột màu xanh lá cây, tạo ra một âm thanh "tíc tắc" đều đặn, giống như nhịp tim của một con quái vật đang ngủ đông.

Vũ đứng im, ánh mắt dán chặt vào dòng chữ: *"CHÀO MỪNG QUAY LẠI, VŨ.

BẠN ĐÃ QUÊN RẤT NHIỀU THỨ."*

Không có cửa thoát hiểm.

Không có nút thoát.

Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc và mùi ozone nồng nặc bốc lên từ những cuộn dây điện trần trụi dưới sàn.

Vũ hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy.

"Quên?" anh hỏi lại màn hình, giọng vang lên khô khan trong căn phòng kín mít.

"Tôi nhớ mọi thứ.

Từ cái ngày thế giới này bắt đầu sụp đổ, đến cách tôi chết trong vũng máu của chính mình."

Màn hình giật mình, dòng chữ biến mất.

Thay vào đó là một bảng biểu đồ sóng não phức tạp, cuộn nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp.

Hệ thống trong đầu Vũ bỗng nhiên nóng lên, không phải vì lỗi kỹ thuật, mà như thể nó đang...

`[CẢNH BÁO: ĐANG TRUY CẬP BỘ NHỚ SÂU.

MỨC ĐỘ AN TOÀN: 12%]`
`[DỮ LIỆU PHỤC HỒI: 'THẾ KỶ 2 - BÊN KIA CỦA KÍNH']`

Vũ nhíu mày.

Tôi chỉ sống qua một kiếp.

Kiếp đầu tiên là bình thường, kiếp thứ hai là trùng sinh.

Không có thế kỷ nào khác."

Anh đưa tay ra, định tắt màn hình, nhưng ngón tay anh bị một lực vô hình giữ lại.

Những tia điện xanh lam chui vào da thịt anh, không gây đau đớn, nhưng mang lại cảm giác tê tái lan tỏa khắp cơ thể.

Hình ảnh bắt đầu tràn vào đầu anh, không phải dưới dạng ký ức của chính anh, mà là những đoạn phim cắt ghép rời rạc.

Một thành phố bằng thủy tinh vỡ vụn dưới chân một người khổng lồ bằng bóng tối.

Những người trùng sinh không còn ẩn náu trong hầm ngầm, mà bay lượn trên bầu trời, mang theo những vết nứt thời gian khổng lồ như những cánh kính vỡ.

Và ở trung tâm của tất cả đó, là một Vũ khác.

Vũ (Bản Gốc).

Hắn không cười.

Hắn không nói.

Hắn chỉ nhìn xuống thế giới như một vị thần chán chường.

Vũ (Sao) rụt tay lại, mồ hôi lạnh顺着 lưng chảy xuống.

tương lai?"

`[KHÔNG.

ĐÂY LÀ TIỂU SỬ CỦA TÔI.

VÀ CỦA BẠN.]`

Giọng nói từ hệ thống vang lên, nhưng lần này nó không mang âm sắc máy móc lạnh lùng.

Nó có cảm xúc.

Một sự mệt mỏi sâu thẳm, như của một người đã sống hàng ngàn năm trong sự cô đơn.

"Bạn là hệ thống?" Vũ hỏi, giọng run rẩy.

`[TÔI LÀ KẺ QUAN SÁT.

TÔI LÀ LƯU TRỮ.

VÀ TÔI LÀ NGƯỜI ĐÃ TẠO RA BẠN.]`

Cánh cửa sắt phía sau Vũ bỗng nhiên mở ra, không phải do anh đẩy, mà như thể nó tự nguyện lùi lại.

Ánh sáng từ hành lang bên ngoài tràn vào, chiếu rọi lên bàn chân của Vũ.

Anh quay lại, thấy Vũ (Bản Gốc) đang đứng đó.

Hắn không mặc bộ đồ bảo vệ hầm ngầm bẩn thỉu như trước.

Hắn mặc một bộ vest đen hoàn hảo, không một nếp nhăn.

Trên tay hắn là một chiếc điện thoại cũ kỹ, giống hệt chiếc điện thoại mà bóng đen trong tòa tháp vừa sử dụng.

"Chào buổi chiều, Vũ," Vũ (Gốc) nói, giọng điệu bình thản như đang hỏi thăm sức khỏe một người hàng xóm.

"Tôi đã nói với cậu rằng trò chơi đã thay đổi luật chơi.

Nhưng có vẻ như cậu vẫn chưa hiểu rõ bản chất của ván cờ này."

Vũ (Sao) nắm chặt tay.

Hệ thống trong đầu anh đang báo động liên tục, nhưng không phải về mối đe dọa vật lý.

Nó cảnh báo về sự mất đồng bộ hóa dữ liệu.

"Anh là ai?" Vũ (Sao) hỏi, mặc dù anh đã biết câu trả lời.

"Nếu anh là Vũ trong kiếp trước, thì tại sao anh lại ở đây?

Tại sao anh không chết cùng tôi?"

Vũ (Gốc) mỉm cười, một nụ cười không chạm đến mắt.

"Chết là một khái niệm tương đối, Vũ.

Đối với những người như chúng ta, chết chỉ là một bước đệm để tái cấu trúc.

tôi đã chọn con đường tái cấu trúc khác."

Hắn bước vào phòng, đóng cửa lại sau lưng.

Không khí trong phòng bỗng nhiên trở nên nặng nề, như thể trọng lực đã tăng gấp đôi.

Vũ (Sao) cảm thấy xương cốt mình kêu lên vì áp lực.

"Nghe đây," Vũ (Gốc) nói, giọng trầm xuống.

"Thế giới này không cần được cứu.

Nó cần được xóa sổ.

Trật Tự Ký Ức là một lỗi hệ thống.

Những Vết Nứt Thời Gian không phải là dị biến, mà là lỗ hổng để chúng ta thoát ra khỏi ngục tù này.

Và tôi đã tìm ra cách."

Vũ (Sao) nhìn vào đôi mắt của Vũ (Gốc).那双 mắt không còn là màu đen nữa.

Chúng là màu vàng kim, rực rỡ và đáng sợ.

Đó là màu của sự tuyệt đối.

"Và tôi là gì?" Vũ (Sao) hỏi.

"Cậu là bản sao dự phòng," Vũ (Gốc) đáp, nhẹ nhàng như một lời an ủi.

"Là phiên bản thử nghiệm để tôi kiểm tra xem liệu ý thức có thể tồn tại độc lập với cơ thể vật lý hay không.

Và kết quả là...

khả quan."

Vũ (Sao) cảm thấy máu trong người mình đóng băng.

Anh không phải là anh hùng.

Anh không phải là nạn nhân.

Anh chỉ là một công cụ.

Một thử nghiệm.

`[NHIỆM VỤ MỚI: SỰ THẬT ĐAU ĐỚN]`
`[MỤC TIÊU: CHỌN - TIN TỨC HOẶC PHẢN BỘI]`
`[THỜI GIAN: 10 GIÂY]`

Hệ thống hiển thị thông báo, nhưng Vũ (Sao) không nhìn vào nó.

Anh nhìn vào Vũ (Gốc), người đang đưa tay ra, mời anh bước tới.

"Bước tới, Vũ.

Hãy để tôi xóa đi nỗi đau của cậu.

Hãy để cậu hòa nhập vào dòng chảy vĩnh cửu."

Vũ (Sao) nhìn bàn tay kia.

Bàn tay hoàn hảo, không một vết sẹo, không một dấu vết của sự tồn tại đau khổ.

Anh nhớ lại những ngày tháng trong hầm ngầm, mùi hôi thối, tiếng khóc của những đứa trẻ, và cảm giác tuyệt vọng khi nhìn thấy bầu trời sụp đổ.

Anh nhớ lại cảm giác khi hệ thống kích hoạt lần đầu tiên.

Cảm giác được sống lại.

Cảm giác có mục đích.

"Không," Vũ (Sao) nói.

Vũ (Gốc) dừng lại.

Nụ cười trên mặt hắn biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng tột độ.

"Cậu không hiểu.

Sự kháng cự là vô nghĩa.

Cậu là một phần của tôi.

Cậu không thể tách rời."

"Đúng," Vũ (Sao) nói, giọng nói bỗng nhiên trở nên sắc bén.

"Nhưng tôi là một phần *khác* của anh.

Phần mà anh đã cố gắng xóa bỏ.

Phần con người yếu đuối, sợ hãi, nhưng vẫn dám mơ ước."

Anh lùi lại một bước.

Hệ thống trong đầu anh bắt đầu chạy một chuỗi lệnh phức tạp.

`[ĐANG TIẾP CẬN GIAO DIỆN ADMIN...]`
`[PHÁ VỠ RÀNG BUỘC...]`
`[CẢNH BÁO: HỆ THỐNG SẼ BỊ HƯ HỎNG]`

Vũ (Sao) không quan tâm.

Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào việc kiểm soát hệ thống.

Anh không cần sức mạnh.

Anh cần sự tự do.

"Anh nghĩ anh là vị thần?" Vũ (Sao) mở mắt, ánh mắt rực cháy một ngọn lửa điên cuồng.

"Anh chỉ là một kẻ trốn chạy.

Anh đã chạy trốn khỏi trách nhiệm, khỏi nỗi đau, khỏi sự thật rằng chúng ta đều là những kẻ thất bại."

Vũ (Gốc) nhíu mày.

Sự thật sẽ giết chết cậu."

"Và sự dối trá sẽ giết chết anh," Vũ (Sao) đáp.

Anh nhấn nút xác nhận trong đầu.

Thế giới xung quanh bắt đầu vỡ vụn.

Không phải bằng sức mạnh vật lý, mà bằng sự sụp đổ của thực tại.

Những bức tường của căn phòng server biến thành những dòng mã nhị phân, rơi xuống sàn nhà như mưa tuyết trắng xóa.

Vũ (Gốc) lùi lại, lần đầu tiên biểu hiện sự kinh ngạc.

"Cậu làm gì vậy?" hắn hét lên, giọng mất đi sự bình thản.

"Tôi đang định nghĩa lại trò chơi," Vũ (Sao) nói, bước tiến về phía trước, mỗi bước chân đều khiến không gian xung quanh rung chuyển.

"Và lần này, tôi là người đặt luật."

Vũ (Gốc) giơ tay lên, những hạt bụi vàng bùng nổ, tạo thành một bức tường năng lượng.

Nhưng Vũ (Sao) không tấn công bức tường.

Anh tấn công *nguồn gốc* của nó.

Hệ thống của anh, vốn dĩ là một công cụ kiểm soát, giờ đây đã trở thành một vũ khí hủy diệt thực tại.

Anh không phá vỡ bức tường.

Anh xóa bỏ khái niệm "bức tường" khỏi tâm trí của Vũ (Gốc).

Vũ (Gốc) hét lên, ôm đầu.

Những hạt bụi vàng trên người hắn bắt đầu tan biến, để lộ ra cơ thể thật của hắn – một đống xương cốt khô héo, bao phủ bởi những vết nứt thời gian đen kịt.

"Cậu không thể làm được điều này!" Vũ (Gốc) gào thét, giọng nói vang lên như tiếng của ngàn con ma quỷ.

"Thế giới này sẽ sụp đổ!

Tất cả mọi thứ sẽ biến mất!"

"Thế giới cũ đã chết từ lâu," Vũ (Sao) nói, giọng nói vang lên trong sự im lặng tuyệt đối.

"Đây là Tân Thời Đại.

Và trong Tân Thời Đại này, không có vị thần.

Chỉ có những kẻ sống sót."

Anh đặt tay lên vai Vũ (Gốc).

Không phải để tấn công.

Mà để chạm vào.

Để cảm nhận nỗi đau của kẻ thù.

Để hiểu rằng cả hai đều là nạn nhân của cùng một hệ thống sai lầm.

"Ngủ đi," Vũ (Sao) thì thầm.

"Đã đến lúc nghỉ ngơi."

Vũ (Gốc) sụp xuống, đôi mắt vàng kim tắt dần.

Những vết nứt trên cơ thể hắn khép lại, để lại một hình hài bình thường, giống như một người đàn ông trung niên mệt mỏi.

Vũ (Sao) đứng một mình trong căn phòng server, xung quanh là những dòng mã nhị bản rơi xuống.

Hệ thống trong đầu anh im bặt.

Không còn thông báo.

Không còn nhiệm vụ.

Chỉ có sự tĩnh lặng.

Nhưng rồi, một thông báo cuối cùng hiện ra, nhỏ bé và mong manh.

`[HỆ THỐNG ĐÃ TẮT]`
`[CHÀO MỪNG, NGƯỜI DÙNG.]`
`[BẠN CÓ MUỐN TIẾP TỤC?]`

Vũ (Sao) nhìn vào màn hình máy tính cũ kỹ.

Dòng chữ *"CHÀO MỪNG QUAY LẠI, VŨ"* đã biến mất.

Thay vào đó là một con trỏ nhấp nháy, chờ đợi một lệnh nhập liệu.

Anh mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy hy vọng.

"Tiếp tục," anh nói.

Và thế giới, lần đầu tiên trong nhiều thế kỷ, bắt đầu viết lại chính mình.

*Nhật Ký Của Vũ - Ngày thứ 1 sau "Tân Thời Đại"**

*Hôm nay, tôi đã giết chết chính mình.

Không phải bằng dao, không phải bằng súng, mà bằng sự thật.

Vũ (Gốc) nghĩ rằng anh ta là vị thần, nhưng anh ta chỉ là một kẻ nô lệ cho nỗi sợ hãi.

Nỗi sợ hãi về sự vô nghĩa.*

*Tôi không biết tương lai sẽ ra sao.

Hệ thống đã tắt.

Tôi không còn buff, không còn nhiệm vụ, không còn hướng dẫn.

Tôi chỉ có đôi tay và bộ não của mình.

Và ký ức của một người đã chết hai lần.*

*Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là sự cô đơn.

Mà là khi tôi nhìn vào gương, tôi thấy đôi mắt của Vũ (Gốc) đang nhìn lại từ sâu thẳm trong tôi.

Hắn chưa thực sự chết.

Hắn chỉ đang ngủ.

Và khi hắn thức dậy, tôi sẽ phải đối mặt với hắn một lần nữa.*

*Lần này, không có hệ thống để giúp đỡ.

Chỉ có tôi.*

*Tôi sẽ không để hắn thắng.

Tôi sẽ không để bất kỳ ai khác phải chịu đựng nỗi đau này.*

*Tân Thời Đại đã bắt đầu.

Và tôi sẽ là người dẫn đường.

Dù cho con đường đó có dẫn đến địa ngục hay thiên đường.*

*Thư Gửi Cho "Kẻ Lạ Mặt" Thứ Hai**

*Đến: Một người nào đó đang đọc thư này*
*Từ: Vũ*

*Chúng ta không còn thời gian để sợ hãi.

Vũ (Gốc) đã bị đánh bại, nhưng mối đe dọa vẫn còn đó.

Những Vết Nứt Thời Gian đang lan rộng.

Thế giới này đang rạn nứt.

Nếu chúng ta không tìm ra cách hàn gắn nó, tất cả sẽ biến mất.*

*Tôi không biết bạn là ai.

Tôi không biết bạn có tin tưởng tôi hay không.

Nhưng tôi biết một điều: bạn cũng là một kẻ trùng sinh.

Bạn cũng mang trong mình nỗi đau của một kiếp sống đã mất.*

*Hãy gặp tôi tại khu ổ chuột cũ.

Hầm ngầm số 7.

Đừng mang theo vũ khí.

Mang theo ký ức của bạn.

Và sự thật.*

*Chúng ta cần nhau.

Không phải vì lòng tốt.

Mà vì sự sống còn.*

*Hẹn gặp lại,*
*Vũ*

***

Vũ gấp lá thư lại, đặt nó vào một chiếc phong bì cũ kỹ.

Anh bước ra khỏi căn phòng server, đóng cửa lại sau lưng.

Hành lang hầm ngầm tối om, nhưng anh không sợ hãi.

Anh biết đường đi.

Anh biết những cạm bẫy.

Anh biết những kẻ thù.

Nhưng lần này, anh không đơn độc.

Những Kẻ Lạ Mặt khác đang thức tỉnh.

Và họ cần một lãnh đạo.

Hoặc một hy tế.

Vũ mỉm cười, bước vào bóng tối.

Trò chơi mới vừa bắt đầu.

Và lần này, anh sẽ không để ai quyết định số phận của mình.

Trên tay anh, chiếc điện thoại cũ kỹ của Vũ (Gốc) bỗng nhiên rung lên.

Một tin nhắn hiện ra, từ một số máy không rõ danh tính.

*"Chúc mừng đã vượt qua bài kiểm tra.

Nhưng hãy cẩn thận, Vũ.

Có những thứ lớn hơn cả hệ thống.

Và chúng đang nhìn cậu."*

Vũ nhìn vào tin nhắn, rồi ném chiếc điện thoại xuống sàn.

Anh giẫm lên nó, nghiền nát màn hình.

"Để chúng nhìn," anh thì thầm.

"Tôi sẽ cho chúng thấy sức mạnh của sự tự do."

Và trong bóng tối sâu thẳm của hầm ngầm, một nụ cười lạnh lùng xuất hiện trên môi của một bóng đen ẩn náu trong góc tối.

Bóng đen đó không phải là Vũ (Gốc).

Nó là thứ gì đó khác.

Thứ gì đó cổ xưa hơn.

Thứ gì đó đang chờ đợi.

"Tân Thời Đại..." giọng nói của bóng đen vang lên, nhỏ nhẹ và đầy kịch tính.

"Cuối cùng, vở kịch cũng bắt đầu."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập