Chương 34

Không khí xung quanh Vũ không còn là không khí thông thường.

Nó trở nên nhớt đặc, giống như nhựa đường đen kịt mang theo mùi ozone và máu thối – mùi của Vết Nứt Thời Gian.

Những bóng đen của Hội Đồng Ký Ức, những "Kẻ Săn Vết Nứt" cấp S-rank, lao tới với tốc độ khiến không gian xung quanh chúng bị méo mó.

Vũ không chạy.

Chạy là thừa thãi khi bạn biết đích đến là một cái bẫy đã được cài đặt từ ba đời trước.

Anh đứng yên, hai tay buông thõng, nhìn những lưỡi dao năng lượng cắt ngang qua không khí, tạo ra những tia sáng tím chập chờn như ánh đèn neon trong quán bar rẻ tiền.

Hệ Thống Ghi Chép Lỗi (Error Log System) của Vũ kích hoạt, nhưng không phải dưới dạng bảng thông báo quen thuộc.

Nó hiện ra dưới dạng những dòng chữ đỏ tươi, rỉ máu từ retina của anh.

`[LỖI 0x404: THỰC TẾ KHÔNG TỒN TẠI]`
`[CẢNH BÁO: MỤC TIÊU S-RANK ĐANG TIẾP CẬN.

XÁC SUẤT SINH SỒN: 0.003%]`
`[GỢI Ý: CHẠY.

GỠ BỎ LOGIC.]`

"Logic là thứ dành cho người còn sống trong kỷ nguyên cũ," Vũ thì thầm, giọng nói vang lên khô khốc trong căn hầm ngầm ẩm mốc.

Anh nháy mắt, không phải để nhắm lại, mà để kích hoạt một lệnh debug ẩn mà anh đã tìm thấy trong ký ức của bản thân kiếp trước – khi anh còn là một lập trình viên thực tại ảo bị sa thải.

Vũ giơ tay phải lên, ngón tay cái và ngón trỏ kẹp lại như thể đang tắt một ứng dụng phiền toái.

`[LỆNH: UNDO_ACTION(LAYER_3)]`

Không gian xung quanh Vũ bỗng chốc đóng băng.

Những lưỡi dao năng lượng dừng lại giữa chừng, treo lơ lửng như những con bướm chết.

Những Kẻ Săn Vết Nứt cũng đứng sững, khuôn mặt họ biến dạng, cơ bắp co rút lại một cách kỳ dị như thể họ đang cố gắng nhớ lại cách thở.

Vũ bước qua khoảng trống giữa những lưỡi dao, chân anh chạm vào sàn nhà bê tông nứt nẻ.

Mỗi bước chân anh để lại một dấu vết phát sáng màu xanh lam – mã nhị phân thô sơ, nhưng đầy uy lực.

Anh dừng lại trước mặt thủ lĩnh của nhóm Kẻ Săn Vết Nứt, một gã khổng lồ với đôi mắt bị khâu kín bằng chỉ vàng.

Gã khổng lồ này, theo ghi chép trong lịch sử kiếp trước, là kẻ đã giết chết Vũ (Bản Gốc) trong cuộc chiến cuối cùng tại Tháp Ký Ức.

Nhưng giờ đây, gã chỉ là một khối dữ liệu lỗi đang cố gắng tải lại hình dạng của mình.

"Anh làm gì vậy?" Gã khổng lồ gầm lên, giọng nói nghe như tiếng kim loại cọ xát.

"Đây là lệnh của Hội Đồng!

Anh là một lỗi cần được xóa bỏ!"

Vũ nghiêng đầu, ánh mắt bình thản đến đáng sợ.

Không, tôi là tính năng nâng cấp.

anh là bản vá lỗi cũ kỹ, đầy lỗ hổng bảo mật."

Vũ đưa tay ra, chạm nhẹ vào trán gã khổng lồ.

Một dòng dữ liệu xanh lam bắn ra từ ngón tay anh, xâm nhập vào hệ thống thần kinh của đối thủ.

Gã khổng lồ hét lên, không phải vì đau đớn, mà vì sự hoảng loạn khi ý thức của mình bị phân mảnh.

Cơ thể gã bắt đầu tan rã thành những hạt sáng nhỏ li ti, bay lên trần nhà và biến mất vào bóng tối.

`[NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH: TIÊU DIỆT KẺ SĂN VẾT NỨT CẤP S-RANK]`
`[THƯỞNG: +500 ĐIỂM KINH NGHIỆM.

MỞ KHÓA KỸ NĂNG: 'CHIẾN THUẬT DỰ ĐOÁN 5 GIÂY']`
`[CẢNH BÁO: VẾT NỨT THỜI GIAN CỦA BẠN ĐANG MỞ RỘNG.

THẾ GIỚI ĐANG NHẬN RA BẠN.]`

Vũ liếc nhìn thông báo, một nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi.

"Nhận ra tôi ư?

Ít nhất họ sẽ biết ai là người đang chơi trò này."


###

*Gửi Người Đọc (Nếu Có),*

*Anh có bao giờ tự hỏi tại sao những người trùng sinh lại để lại Vết Nứt Thời Gian?

Không phải vì chúng ta mạnh mẽ.

Không phải vì chúng ta đặc biệt.

Mà vì thế giới này không thể chấp nhận sự tồn tại của những cái 'ngoài dự kiến'.

Vũ trụ vận hành dựa trên nguyên nhân và kết quả.

Khi một người sống lại, nguyên nhân cái chết bị xóa bỏ, nhưng kết quả (sự sống) vẫn còn.

Mâu thuẫn này tạo ra một vết nứt trong cấu trúc thực tại.

Đó là Vết Nứt.*

*Hội Đồng Ký Ức gọi đó là 'sai lầm'.

Nhưng tôi gọi đó là 'cơ hội'.

Vết Nứt cho phép chúng ta nhìn thấy những lớp thực tại ẩn giấu.

Nó cho phép chúng ta thay đổi mã nguồn của thế giới.

Nhưng cái giá phải trả là sự cô lập.

Chúng ta không thể hòa nhập vào xã hội bình thường vì sự hiện diện của chúng ta khiến thực tại xung quanh trở nên bất ổn.

Những người bình thường cảm thấy không thoải mái khi ở gần chúng ta, giống như cảm giác khi đứng gần một cái hố sâu không đáy.*

*Tôi đã viết bức thư này không phải để giải thích, mà để cảnh báo.

Nếu anh đang đọc những dòng này, có nghĩa là anh cũng là một 'Kẻ Lạ Mặt'.

Hoặc anh đang đứng trên bờ vực của sự trùng sinh.

Đừng tin vào Hội Đồng.

Đừng tin vào sức mạnh thuần túy.

Hãy tin vào sự thích nghi.

Hãy tìm con đường thứ ba.

Vì con đường của anh hùng sẽ dẫn đến cái chết.

Con đường của kẻ phản bội sẽ dẫn đến sự hủy diệt.

Chỉ có con đường của kẻ trung lập, kẻ quan sát, kẻ viết mã mới, mới dẫn đến sự tự do.*

*P.S: Hệ thống của tôi vừa cập nhật.

Có vẻ như nó đang học hỏi từ tôi.

Điều đó đáng sợ hơn bất kỳ kẻ thù nào.*

*Chân thành,*
*Vũ (Bản Sao?

Hay Bản Gốc?

Ai quan trọng nữa?)*


###

Quảng trường trung tâm chật ních người.

Những tấm biển hiệu phát sáng quảng cáo cho các sản phẩm "làm sạch ký ức" của Hội Đồng chiếu sáng khu vực xung quanh.

Ở trung tâm, một bục phát biểu cao lớn được dựng lên, với logo của Hội Đồng Ký Ức – một con mắt đang mở – chiếu sáng rực rỡ.

Hàng trăm người dân đứng xung quanh, khuôn mặt họ trống rỗng, thiếu vắng cảm xúc, như thể họ đã bị tẩy não.

Vũ bước vào quảng trường, tay cầm cuốn nhật ký cũ kỹ.

Anh không mặc trang phục chiến đấu, chỉ mặc một bộ đồ thường ngày bạc màu.

Sự hiện diện của anh lập tức gây ra sự xáo trộn.

Những người dân gần đó bắt đầu run rẩy, ánh mắt họ hướng về phía Vũ với sự sợ hãi và ghê tởm.

Họ có thể cảm nhận được Vết Nứt Thời Gian trên người anh, như một mùi hôi thối vô hình.

"Kẻ Lạ Mặt!" Một tiếng hét vang lên từ đám đông.

"Tiêu diệt nó!"

Những tên lính của Hội Đồng, mặc bộ đồ bảo vệ màu trắng tinh tuyền, lập tức bao vây Vũ.

Nhưng họ không tấn công ngay.

Họ chờ đợi lệnh từ người đứng trên bục phát biểu – Chủ Tịch Hội Đồng, một người đàn ông già nua với khuôn mặt lạnh lùng như băng.

"Vũ," Chủ Tịch nói, giọng nói được khuếch đại qua loa, vang vọng khắp quảng trường.

"Anh đã đi quá xa.

Sự tồn tại của anh là một mối đe dọa đối với trật tự thế giới.

Hãy đầu hàng, và chúng ta sẽ xử lý anh một cách nhân đạo."

"Nhân đạo?" Vũ cười, nâng cao cuốn nhật ký.

"Anh gọi việc xóa bỏ ký ức, kiểm soát tư tưởng là nhân đạo ư?

Chủ Tịch, anh không bảo vệ thế giới.

Anh đang nuôi dưỡng nó như một con gà công nghiệp, chỉ để lấy trứng."

Đám đông im lặng.

Những từ ngữ của Vũ chạm vào một dây thần kinh nhạy cảm mà họ đã cố gắng quên lãng.

Một số người bắt đầu nhìn quanh, ánh mắt họ dần tỉnh táo, sự sợ hãi chuyển hóa thành tò mò, rồi đến giận dữ.

"Anh đang nói dối!" Chủ Tịch gầm lên, mồ hôi bắt đầu xuất hiện trên trán ông.

"Đừng nghe nó!

Nó là một quái vật!"

Vũ không đáp lại.

Anh nhìn vào cuốn nhật ký, rồi nhìn vào đám đông.

"Các bạn có muốn biết sự thật không?

Các bạn có muốn biết rằng cuộc đời các bạn chỉ là một kịch bản được viết sẵn?

Rằng mọi lựa chọn các bạn đưa ra đều đã được tính toán trước?"

Anh rút một con dao nhỏ từ túi áo, chuẩn bị cắt cuốn nhật ký.

"Nếu tôi cắt cuốn sách này, tôi sẽ tạo ra một Vết Nứt Thời Gian.

Một sóng xung kích thực tại sẽ quét qua toàn bộ khu vực.

Những ai có ký ức bị Hội Đồng kiểm soát sẽ nhớ lại sự thật.

Nhưng nó cũng có thể phá hủy não bộ của những ai không đủ mạnh để chịu đựng sự hỗn độn đó."

Đám đông hoảng loạn.

Họ lùi lại, nhưng không chạy.

Họ muốn xem.

Họ muốn biết sự thật, dù nó có thể giết chết họ.

Chủ Tịch trên bục phát biểu hét lên: "Bắn nó!

Giết nó ngay bây giờ!"

Những tên lính nâng súng lên.

Nhưng Vũ đã quá nhanh.

Anh không cắt cuốn nhật ký.

Anh ném nó lên không trung, rồi dùng kỹ năng 'Chiến Thuật Dự Đoán 5 Giây' để di chuyển vào khoảng trống giữa các phát súng.

Cuốn nhật ký rơi xuống đất, mở ra, và những trang giấy bắt đầu bốc cháy bằng ngọn lửa xanh lam.

Vết Nứt Thời Gian không xảy ra như dự kiến.

Thay vào đó, một luồng dữ liệu khổng lồ bắn ra từ cuốn nhật ký, quét qua toàn bộ quảng trường.

Những người dân hét lên, ôm lấy đầu họ.

Ký ức bị kìm nén bắt đầu trỗi dậy.

Họ nhớ lại những cuộc biểu tình bị đàn áp, những người bạn biến mất, những giấc mơ bị xóa bỏ.

Hội Đồng hoảng loạn.

Chủ Tịch hét lên lệnh rút lui, nhưng đã quá muộn.

Sự hỗn loạn đã bùng nổ.

Đám đông, vừa tỉnh táo, quay sang tấn công những tên lính.

Vũ đứng giữa vòng xoáy hỗn loạn, nhìn xem những gì anh đã tạo ra.

Anh không phải là anh hùng.

Anh không phải là phản diện.

Anh là chất xúc tác.

Và giờ đây, trò chơi mới thực sự bắt đầu.

`[CẢNH BÁO: VẾT NỨT THỜI GIAN ĐANG LAN RỘNG RA NGOÀI KHU VỰC.

HỘI ĐỒNG KÝ ỨC ĐANG HOẠT ĐỘNG KẾ HOẠCH KHẨN CẤP: 'XÓA BỎ TOÀN BỘ']`
`[NHIỆM VỤ MỚI: SỰ SỐNG CÒN CỦA THẾ GIỚI]`
`[LỰA CHỌN: CHẠY RA KHỎI THÀNH PHỐ.

HOẶC ĐỐI MẶT VỚI CHỦ TỊCH.]`

Vũ nhìn về phía tòa tháp cao nhất của Hội Đồng, nơi ánh đèn đỏ đang nhấp nháy báo động.

Anh mỉm cười, một nụ cười đầy nguy hiểm.

Không, tôi chưa bao giờ chạy.

Tôi chỉ di chuyển đến vị trí tốt hơn."

Anh bước vào đám đông hỗn loạn, biến mất trong làn khói bụi và tiếng hét.

Nhưng từ trên cao, một cửa sổ kính của tòa tháp Hội Đồng vỡ tan.

Một bóng đen xuất hiện, nhìn xuống Vũ với ánh mắt đầy thù hận.

Và trong tay bóng đen đó, là một khẩu súng laser màu đen tuyền, không mang bất kỳ ký hiệu nào của Hội Đồng.

Ai đó khác đang chơi trò này.

Và họ không thuộc về phe nào cả.

Vũ dừng lại, cảm giác nguy hiểm ập đến như một làn gió lạnh.

Anh liếc nhìn hệ thống, nhưng không có thông báo nào về mối đe dọa mới.

Chỉ có một dòng chữ nhỏ, mờ nhạt, hiện ra ở góc màn hình:

`[LỖI 0x999: NGƯỜI QUAN SÁT ĐANG QUAN SÁT BẠN.]`

Vũ thở dài.

"Tân Thời Đại ư?

Có vẻ như nó còn hỗn độn hơn tôi nghĩ."

Anh quay người, bước vào bóng tối của những con hẻm nhỏ, nơi mà ánh sáng của Hội Đồng không thể chiếu tới.

Trò chơi đã thay đổi luật chơi.

Và Vũ, với hệ thống lỗi của mình, sẽ phải học cách chơi lại từ đầu.

Nhưng lần này, anh không đơn độc.

Những Kẻ Lạ Mặt khác đang thức tỉnh.

Và họ cần một lãnh đạo.

Hoặc một hy tế.

Câu hỏi vẫn còn đó: Vũ sẽ chọn vai trò nào?

Và ai sẽ là người quyết định số phận của anh?

Bóng đen trên tòa tháp hạ khẩu súng xuống, rút ra một chiếc điện thoại cũ kỹ.

Họ gọi cho một số máy bí ẩn.

"Ông chủ," giọng nói trầm ấm vang lên.

"Con mồi đã cắn câu.

Kế hoạch 'Thế Giới Mới' đã bắt đầu."

"Rất tốt," giọng nói ở đầu dây bên kia đáp lại, lạnh lùng và vô cảm.

"Hãy để nó nghĩ rằng nó đang kiểm soát.

Chúng ta sẽ thấy xem con thú này có thể chịu đựng được bao nhiêu sự thật trước khi nó vỡ vụn."

Điện thoại tắt.

Bóng đen biến mất vào trong tòa tháp.

Ở dưới lòng đất, Vũ dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét.

Trên cánh cửa, có khắc một dòng chữ mờ nhạt: "Phòng Server Chính – Cấm Vào".

Vus mỉm cười.

Đó chính là lời mời."

Anh đưa tay ra, chạm vào cánh cửa.

Hệ thống của anh kích hoạt, nhưng không phải để phá khóa.

Nó hiển thị một thông báo lạ:

`[PHÁT HIỆN DỮ LIỆU ẨN: 'KÝ ỨC CỦA HỆ THỐNG']`
`[BẠN CÓ MUỐN TRUY CẬP?]`

Vũ do dự một giây.

Truy cập ký ức của hệ thống có thể tiết lộ nguồn gốc thực sự của nó.

Nhưng nó cũng có thể làm anh mất kiểm soát.

"Thử đi," anh thì thầm.

"Tệ nhất thì chết.

Mà tôi đã chết một lần rồi."

Anh nhấn 'CÓ'.

Cánh cửa mở ra.

Bên trong không phải là những máy chủ công nghệ cao.

Mà là một căn phòng nhỏ, tối om, với một chiếc ghế đơn và một màn hình máy tính cũ kỹ đang nhấp nháy.

Trên màn hình, chỉ có một dòng chữ duy nhất:

`"CHÀO MỪNG QUAY LẠI, VŨ.

BẠN ĐÃ QUÊN RẤT NHIỀU THỨ."`

Vũ bước vào phòng, cánh cửa đóng sầm lại sau lưng anh.

Bóng tối bao trùm.

Và lần đầu tiên kể từ khi trùng sinh, anh cảm thấy sợ hãi.

Thực sự sợ hãi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập