Chương 33

Không khí trong phòng bệnh nặng trĩu mùi thuốc sát trùng và sự tĩnh lặng chết chóc, loại tĩnh lặng của một ngôi mộ chưa được lấp đầy.

Vũ (Bản Sao) đứng sững sờ trước cửa kính cường lực, ánh mắt dán chặt vào chiếc giường nơi Vũ (Bản Gốc) đang nằm bất động như một khúc gỗ đã bị tước đoạt linh hồn.

Da dẻ của người kia trắng bệch, tĩnh mạch nổi lên xanh xao dưới lớp da mỏng, gợi nhớ đến một cỗ máy vừa tắt nguồn sau một quá tải dữ dội.

Dòng chữ nhấp nháy đỏ máu trên tầm nhìn của anh, tạo thành một vòng xoáy dữ dội làm đầu anh đau nhói, như có ai đó đang dùng dao mổ cạo sạch lớp vỏ não.

Anh chớp mắt, cố gắng gạt bỏ ảo ảnh.

Nhưng dòng chữ không biến mất.

Nó trôi nổi, bám vào võng mạc như một vết sẹo vĩnh cửu.

Vũ (Bản Sao) đưa tay lên chạm vào trán, cảm nhận sự nóng ran của da thịt.

Anh không phải là người duy nhất bị ảnh hưởng bởi cú sụp đổ của Tòa Tháp Ký Ức.

Anh là một lỗi.

Một bản sao.

Một thực thể tồn tại trong khoảng trắng giữa hai nhịp tim của vũ trụ.

"Đau không?" Một giọng nói vang lên từ phía sau, lạnh lẽo và mượt mà như dầu nhớt.

Vũ quay người lại.

Đại Lý đứng đó, tay cầm một ly cà phê đen, khói tỏa lên xoắn ốc trong không khí lạnh.

Bộ vest đen của anh ta vẫn phẳng phiu, không một nếp nhăn, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn vừa diễn ra bên ngoài.

Đại Lý nhìn Vũ (Bản Sao) với ánh mắt của một nhà sưu tầm đang quan sát một con bọ cánh cứng hiếm có, vừa tò mò vừa khinh thường.

"Anh không nên ở đây, Đại Lý," Vũ nói, giọng anh khàn đặc, như thể cổ họng vừa nuốt phải tro tàn.

"Hệ thống đang quét.

Nếu nó phát hiện ra sự hiện diện của tôi..."

"Nó đã phát hiện ra," Đại Lý ngắt lời, nhâm nhi ngụm cà phê.

"Nhưng nó đang bối rối.

Nó không thể phân biệt đâu là 'lỗi' và đâu là 'dữ liệu gốc'.

Đó là điểm yếu của những hệ thống dựa trên logic nhị phân.

Chúng không hiểu được sự mơ hồ."

Vũ nhíu mày.

Logic nhị phân?

Hệ Thống Ghi Chép Lỗi luôn hoạt động trên nguyên tắc Đúng/Sai, Tồn Tại/Không Tồn Tại.

Nhưng Vũ (Bản Sao) là cả hai.

Anh là sự phủ định của sự phủ định.

Anh là cái bóng có trọng lượng.

"Vậy anh muốn gì?" Vũ hỏi, tay vô thức siết chặt nắm đấm.

Cấp độ F-rank của anh yếu ớt, nhưng anh có ký ức.

Và ký ức là vũ khí duy nhất còn lại.

Đại Lý mỉm cười.

Đó không phải là nụ cười của một con người.

Đó là nụ cười của một thuật toán đã tìm ra lỗ hổng trong mã nguồn.

"Tôi muốn xem điều gì sẽ xảy ra khi hai phiên bản của cùng một biến số va chạm.

Tôi muốn xem ai sẽ là cái giá phải trả cho sự 'sửa chữa' này."

*[Phân Tích Lỗi: Tạm Thời]*

Vũ (Bản Sao) nhận ra mình không thể đánh bại Đại Lý bằng sức mạnh vật lý.

Cấp độ F-rank của anh vẫn còn quá thấp so với những kỹ năng mà Đại Lý đã hỗ trợ Vũ (Bản Gốc) trong quá khứ.

Nhưng anh có một thứ mà Vũ (Bản Gốc) không có ngay lúc này: sự bất ngờ và sự nghi ngờ.

Hệ thống trong đầu anh đột ngột thay đổi giao diện.

Thay vì dòng chữ đỏ báo lỗi, nó hiện lên một bảng màu xanh lá cây nhạt, dịu dàng nhưng đầy đe dọa.

Vũ hít một hơi sâu.

Con đường thứ ba.

Không phải chiến thắng, không phải thua cuộc.

Mà là sự đồng hóa.

Anh cần phải trở thành một phần của hệ thống, nhưng không bị hệ thống kiểm soát.

Anh cần phải trở thành một virus, nhưng một virus có ý thức.

Anh nhìn Đại Lý, người đang chuẩn bị cho đòn tấn công tiếp theo.

"Đại Ly, anh có bao giờ tự hỏi tại sao Vũ gốc lại luôn thua trong những tình huống bế tắc không?"

Đại Lý dừng tay, nghi ngờ.

"Vì anh ta yếu."

"Không," Vũ lắc đầu.

"Vì anh ta quá tin vào Trật Tự.

Anh ta tin rằng nếu anh ta tuân thủ quy tắc, anh ta sẽ được thưởng.

Nhưng vũ trụ này không công bằng.

Nó không thưởng cho sự tuân thủ.

Nó thưởng cho sự thích nghi."

Vũ giơ tay lên, ngón tay của anh bắt đầu phát sáng một màu xanh lam nhạt.

Đó không phải là năng lượng của hệ thống.

Đó là năng lượng của ký ức.

Ký ức về những lần anh chết.

Ký ức về những lần anh sống lại.

Ký ức về sự đau đớn và tuyệt vọng.

Anh bắt đầu đọc to những dòng nhật ký mà anh đã ghi chép trong kiếp trước.

Những dòng chữ không phải là chiến lược, mà là cảm xúc.

Niềm hy vọng.

Sự thất vọng.

*"Ngày thứ 43.

Tôi cảm thấy mình đang tan rã.

Không phải cơ thể, mà là linh hồn.

Tôi không biết mình là ai nữa.

Tôi chỉ là một bản sao của một người đã chết."*

Đại Lý run rẩy.

Ánh mắt anh ta bắt đầu hoang mang.

Những ký ức giả mạo mà Vũ (Bản Sao) đang bơm vào hệ thống định vị của anh bắt đầu len lỏi vào tâm trí.

Đại Lý thấy mình không phải là trợ lý trung thành, mà là một kẻ phản bội bị Vũ (Bản Gốc) sát hại trong một kiếp trước khác.

Nỗi sợ hãi tột cùng bắt đầu bao trùm lấy anh ta.

đó không phải là thật..." Đại Lý thì thầm, tay run rẩy.

tôi là..."

"Anh là gì?" Vũ hỏi, tiến lại gần.

"Anh là một kẻ thất bại.

Anh là một người không thể chấp nhận sự thật.

Và bây giờ, sự thật đang đến với anh."

Vũ đưa tay ra, chạm vào trán Đại Lý.

Không phải để tấn công.

Mà để kết nối.

Anh truyền tải những ký ức đau đớn của mình vào tâm trí của Đại Lý.

Những ký ức về sự cô đơn, về sự bị từ chối, về cảm giác là một lỗi hệ thống.

Đại Lý hét lên, ôm lấy đầu.

Cơ thể anh ta co quắp, rơi xuống sàn nhà.

Dừng lại!"

"Tôi không thể dừng lại," Vũ nói, giọng đầy buồn bã.

"Vì đây là con đường thứ ba.

Sự đồng hóa.

Anh sẽ trở thành một phần của tôi.

Và tôi sẽ trở thành một phần của anh."

***

Đại Lý hét lên khi lá chắn vỡ vụn.

Không phải vì sức mạnh, mà vì những hình ảnh ập vào đầu anh – những ký ức giả mạo mà Vũ (Bản Sao) đang bơm vào hệ thống định vị của anh.

Đại Lý thấy mình không phải là trợ lý trung thành, mà là một kẻ phản bội bị Vũ (Bản Gốc) sát hại trong một kiếp trước khác.

Nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy anh ta, làm tê liệt mọi giác quan.

Vũ (Bản Sao) đứng trên đỉnh của sự đồng hóa.

Anh cảm thấy ý thức của mình mở rộng, lan tỏa ra khắp căn phòng, khắp tòa nhà, khắp thành phố.

Anh không còn là một cá thể đơn lẻ.

Anh là một mạng lưới.

Một hệ thống con bên trong hệ thống chính.

Nhưng rồi, một cảm giác lạ lẫm xuất hiện.

Một sự kháng cự.

Không phải từ Đại Lý.

Mà từ Vũ (Bản Gốc).

Chiếc giường nơi Vũ (Bản Gốc) nằm bắt đầu rung lắc.

Những đường ống nối với cơ thể anh ta bật ra, phun ra chất lỏng xanh lục.

Mắt của Vũ (Bản Gốc) mở ra.

Không phải mở ra một cách chậm rãi, mà bật mở như một cái bẫy.

Vũ (Bản Sao) kinh hoàng.

Anh đã tính toán mọi thứ.

Anh đã tính toán phản ứng của Đại Lý.

Anh đã tính toán sự can thiệp của hệ thống.

Nhưng anh đã không tính đến Vũ (Bản Gốc).

Vũ (Bản Gốc) ngồi dậy, chậm rãi.

Anh nhìn đôi tay mình, rồi nhìn ra cửa kính vỡ.

Vũ (Bản Sao) đã biến mất, nhưng anh ta vẫn ở đó.

Anh ta đang ẩn náu trong hệ thống, trong những dòng mã, trong những ký ức.

Trong đầu Vũ (Bản Gốc), một giọng nói vang lên – giọng của Vũ (Bản Sao), nhưng lạnh lẽo và sắc bén hơn bao giờ hết.

*"Chào mừng đến với Tân Thời Đại,"* giọng nói đó thì thầm.

*"Bây giờ, chúng ta sẽ cùng nhau viết lại quy tắc."*

Vũ (Bản Gốc) mỉm cười.

Một nụ cười đầy bí ẩn.

Anh không sợ hãi.

Anh không hoảng loạn.

Anh cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ.

Như thể anh đã gặp giọng nói này trước đây.

Như thể anh đã sống cuộc đời này trước đây.

Anh đứng dậy, bước ra khỏi giường.

Đôi chân của anh chạm xuống sàn nhà lạnh giá.

Anh nhìn thấy phản chiếu của mình trong mảnh kính vỡ.

Nhưng khuôn mặt trong kính không phải là của anh.

Đó là khuôn mặt của Vũ (Bản Sao).

"Vậy là," Vũ (Bản Gốc) nói với chính mình, hoặc có lẽ là với Vũ (Bản Sao).

"Cuộc chơi bắt đầu."

Và từ trong bóng tối, một bàn tay khổng lồ khác vươn ra.

Nhưng lần này, nó không phải để bắt giữ.

Nó là để nắm tay.

Thế giới Aethelgard không còn là nơi của Trật Tự Ký Ức.

Nó là nơi của sự hỗn độn có tổ chức.

Nơi mà kẻ trùng sinh không còn là lỗi, mà là tính năng.

Và Vũ, dù là bản sao hay bản gốc, giờ đây đã trở thành người viết mã mới.

Nhưng câu hỏi vẫn còn đó: Ai mới là người kiểm soát?

Và ai mới là kẻ bị kiểm soát?

Vũ (Bản Gốc) bước ra khỏi phòng bệnh, bước vào hành lang tối om.

Những bóng người trong bóng tối bắt đầu di chuyển.

Họ không phải là quân đội.

Họ là những kẻ trùng sinh khác.

Những người đã để lại Vết Nứt Thời Gian.

Những người đã bị xã hội loại bỏ.

Họ nhìn Vũ với ánh mắt đầy hy vọng và sợ hãi.

Vũ dừng lại.

Anh nhìn họ.

Và anh biết rằng, từ giờ trở đi, không có con đường nào là thẳng.

Chỉ có những con đường cong, những vòng xoáy, và những sự lựa chọn không thể quay lại.

"Tân Thời Đại," anh thì thầm.

"Hãy bắt đầu."

Và từ sâu thẳm trong hệ thống, một thông báo hiện lên, không phải cho Vũ, mà cho tất cả những ai có thể nghe thấy:



Vũ mỉm cười.

Anh thích sự không thể đoán định.

Vì đó là nơi mà sức mạnh thực sự nằm ở.

Không phải trong sức mạnh thuần túy.

Mà trong khả năng thích nghi.

Trong khả năng chấp nhận sự hỗn độn.

Anh bước tiếp.

Và thế giới bắt đầu xoay quanh anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập