Chương 32

Vũ không hét lên.

Phản ứng đầu tiên của anh, sau những năm tháng sống trong sự im lặng của những căn hầm ngầm và những trận chiến sinh tử, là một tiếng thở dài dài và nặng nề, như thể anh vừa nhớ ra mình còn nợ hóa đơn điện tháng trước.

Chiếc chìa khóa vàng trong túi áo khoác cũ kỹ của anh rung lên.

Không phải rung động vật lý, mà là một sự cộng hưởng tần số, một nhịp đập thứ hai đập vào lồng ngực anh, cạnh trái tim đang đập loạn nhịp.

Người phụ nữ trong gương – hay chính là bản thân anh trong một phiên bản khác của thực tại – vẫn giữ nguyên nụ cười đó.

Nó không hề thân thiện.

Nó là nụ cười của một kẻ đã biết trước kết cuộc, đang nhẩn nha chờ xem diễn viên chính sẽ bước sai chân ở đâu.

"Chọn," giọng nói của Vũ vang lên từ bên trong tấm kính, méo mó nhưng rõ ràng.

"Mở hay đóng?"

Vũ liếc nhìn tay mình.

Bàn tay gầy guộc, những ngón tay dài và lạnh lẽo.

Anh đưa tay vào túi áo, ngón tay chạm vào bề mặt kim loại lạnh toát của chiếc chìa khóa.

Nó nóng lên ngay lập tức, như thể nó đang đói khát.

"Anh biết tôi sẽ chọn gì," Vũ nói, giọng trầm thấp, không hướng về gương mà hướng về chính không khí xung quanh.

"Tôi không bao giờ đóng cửa khi nó đã mở ra.

Đó là lỗi thiết kế của tôi."

Người phụ nữ trong gương nhướn mày, một cử chỉ nhỏ bé nhưng đầy vẻ khinh thường.

"Lỗi thiết kế?

Hay là tính cách?"

"Đôi khi, chúng là một," Vũ đáp.

Anh rút chiếc chìa khóa ra.

Nó không giống bất kỳ loại chìa khóa cơ học nào anh từng thấy.

Nó có hình dạng của một con mắt đang mở, với đồng tử là một viên đá quý đen bóng, hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh.

Hệ thống trong đầu anh bỗng nhiên kích hoạt, nhưng không phải với những thông báo xanh lá quen thuộc.

Chữ đỏ, nhấp nháy, cắt ngang tầm nhìn của anh như một vết thương hở trên võng mạc.

Vũ phớt lờ cảnh báo.

Anh đưa chiếc chìa khóa lại gần bề mặt gương.

Không phải để mở khóa một cánh cửa vật lý, mà để mở khóa một lớp phủ thực tại.

Khi đầu chìa khóa chạm vào kính, không có tiếng vỡ.

Thay vào đó, thế giới xung quanh anh bắt đầu "tan chảy".

Tường phòng thí nghiệm, sàn nhà, ánh sáng vàng óng – tất cả đều biến thành những dòng dữ liệu màu xám, chảy xuống như nước mưa trên kính xe.

Anh bước qua.

Cảm giác không phải là đi qua một cánh cửa, mà là bị nuốt chửng bởi một lỗ đen nhỏ bé.

Không gian bẻ cong, thời gian ngừng lại trong một tích tắc, và sau đó, anh rơi.

***

Vũ rơi xuống một chiếc ghế bành da bò cũ kỹ, mùi hương của cà phê cháy và thuốc lá cuộn tay xông vào mũi anh.

Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu.

Không khí ở đây nặng trĩu, ẩm ướt, và mang theo mùi của sự sợ hãi bị kìm nén.

Anh mở mắt ra.

Anh đang ngồi trong "Quán Bóng Tối".

Nơi này không có biển hiệu, không có cửa sổ, và chắc chắn không có ánh sáng tự nhiên.

Những ngọn đèn neon yếu ớt phát ra ánh sáng tím nhợt nhạt, chiếu rọi xuống những khuôn mặt ẩn trong bóng tối.

Mọi người ở đây đều im lặng.

Không ai nói chuyện.

Họ chỉ uống.

Những chất lỏng sẫm màu trong những chiếc cốc thủy tinh dày, có thể là rượu, có thể là máu, hoặc có thể là thứ gì đó tồi tệ hơn – những ký ức được chiết xuất và đóng chai.

Vũ nhìn xuống tay mình.

Chiếc chìa khóa vàng đã biến mất.

Thay vào đó, trên bàn trước mặt anh là một tờ giấy trắng, và một cây bút mực đã cạn khô.

Đối diện anh, một người đàn ông già nua ngồi đó.

Ông ta mặc một bộ vest xám bạc, chất liệu đã phai màu theo thời gian.

Khuôn mặt ông ta là một bản đồ của những Vết Nứt.

Những đường nứt nhỏ, màu đen tuyền, chạy dọc theo má, trán và cổ tay ông.

Chúng không phải là sẹo, mà là những vết nứt thực sự trên da thịt, như thể cơ thể ông ta là một bức tượng gốm bị nung quá lửa.

"Vũ," ông già nói, giọng khàn khàn, như tiếng cát chảy qua kẽ hở.

"Anh đến sớm hơn dự kiến ba ngày."

"Anh là ai?" Vũ hỏi, giọng bình thản.

Anh không sợ hãi.

Trong kiếp trước, anh đã gặp ông ta.

Nhưng trong kiếp này, mọi thứ đều khác.

Ký ức của anh về ông ta mờ nhạt, như một giấc mơ bị quên lãng.

"Người ta gọi tôi là Người Sưu Tập," ông già đáp, đưa tay lên chạm vào một trong những vết nứt trên cổ tay mình.

"Tôi sưu tập những thứ bị lãng quên.

Ký ức, thời gian, và những kẻ như anh."

"Những kẻ như tôi?" Vũ nhíu mày.

"Kẻ Lạ Mặt," ông già nói.

"Những người trùng sinh.

Vũ trụ ghét sự lặp lại, Vũ.

Nó muốn mỗi khoảnh khắc đều là duy nhất.

Khi anh quay lại, anh đang vi phạm luật chơi.

Và vũ trụ...

vũ trụ luôn có cách để thu hồi lại những gì nó cho vay."

Vũ nhìn vào ly cà phê trước mặt mình.

Nó đã nguội lạnh.

"Vậy anh muốn gì?

Cảnh báo tôi?

Hay bán thông tin cho phe kia?"

"Không," ông già lắc đầu.

"Tôi muốn mua thứ này." Ông ta chỉ vào đầu Vũ.

"Ký ức của anh.

Nhưng không phải ký ức của kiếp trước.

Mà là ký ức của *lần này*.

Những gì anh đã thấy, những gì anh đã cảm nhận, từ khoảnh khắc anh bước qua cánh cửa gương."

Vũ cười nhạt.

"Anh nghĩ tôi có thể bán ký ức của mình?

Đó là tài sản duy nhất tôi còn lại."

"Không phải bán," ông già sửa lại.

Tôi có thể giúp anh ổn định Vết Nứt.

Nếu không, trong vòng 48 giờ nữa, cơ thể anh sẽ bắt đầu phân rã.

Anh sẽ biến thành một đống dữ liệu hỗn độn, và ý thức của anh sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn."

Vũ im lặng.

Anh cảm thấy đau nhói ở ngực.

Vết Nứt trên người anh đang nóng lên, như thể chúng đang cố gắng thoát ra khỏi da thịt.

Ông già nói đúng.

Anh không có nhiều thời gian.

"Giá bao nhiêu?" Vũ hỏi.

"Đừng hỏi giá," ông già nói, ánh mắt ông ta đột nhiên trở nên sắc bén, như một con rắn đang rình mồi.

"Hỏi xem anh có dám trả không."

*[NHIỆM VỤ KHẨN CẤP: TÌM VÀ TIÊU DIỆT "NGUỒN GỐC LỖI".

THƯỞNG: ỔN ĐỊNH VẾT NỨT THỜI GIAN.

THẤT BẠI: XÓA BỎ HOÀN TOÀN.]*

Khi Vũ đến được chân Tòa Tháp, cánh cửa chính bật mở.

Một người phụ nữ bước ra.

Cô ta mặc một bộ vest đen, cắt may hoàn hảo, không một nếp nhăn.

Kính râm che khuất đôi mắt của cô, nhưng Vũ có thể cảm thấy ánh nhìn của cô ta xuyên qua anh, như một tia laser cắt qua thịt.

Không ai nhận ra cô.

Những người đi đường vẫn tiếp tục bước qua, như thể cô ta không tồn tại.

Nhưng hệ thống của Vũ thì hét lên.

Vũ dừng lại, cách cô ta năm mét.

"Cô là ai?"

"Cô ta không trả lời.

Cô ta chỉ đặt một chiếc điện thoại cũ kỹ xuống mặt đất.

Một chiếc điện thoại Nokia, loại đã lỗi thời từ hai mươi năm trước.

Vũ nhìn xuống chiếc điện thoại.

Nó đang rung lên.

Màn hình hiển thị một thông báo: *"Gọi đến: Vũ (Kiếp Trước)."*

"Đây là di sản của anh," giọng nói của người phụ nữ vang lên, lạnh lùng và không cảm xúc.

"Hệ thống không cho phép anh tiếp cận quá khứ.

Nhưng tôi có thể làm điều đó.

Đổi lấy một điều kiện."

"Điều kiện gì?" Vũ hỏi, tay anh run rẩy.

"Giết Vũ gốc," cô ta nói.

"Khi anh làm được điều đó, Vết Nứt của anh sẽ biến mất.

Anh sẽ trở thành một người bình thường.

Không có ký ức, không có hệ thống, không có đau đớn."

Vũ nhìn vào chiếc điện thoại.

Anh biết rằng đó là một bẫy.

Nhưng anh cũng biết rằng đó là cơ hội duy nhất của anh để hiểu sự thật.

Anh cúi xuống, nhặt chiếc điện thoại lên.

Màn hình sáng lên, hiển thị số điện thoại của Vũ gốc.

"Anh sẽ làm điều đó," Vũ nói, nhưng giọng anh không hề chắc chắn.

"Nhưng không phải vì cô.

Mà vì tôi."

Người phụ nữ mỉm cười.

Lần đầu tiên, nụ cười của cô ta không hề lạnh lùng.

Nó đầy vẻ khinh miệt.

Nhưng hãy nhớ, Vũ.

Khi anh nghe thấy giọng nói của mình từ bên kia đường dây, đừng tin nó.

Nó sẽ nói dối.

Nó sẽ thao túng.

Và cuối cùng, nó sẽ tiêu diệt anh."

Vũ bấm nút gọi.

***

Điện thoại kết nối.

Một giọng nói vang lên từ bên kia.

Giọng nói của Vũ.

Nhưng nó khác.

Nó sâu hơn, mệt mỏi hơn, và đầy sự tuyệt vọng.

*"Vũ?"*

*"Tôi đây,"* Vũ đáp.

*"Nghe đây, Vũ.

Tôi không phải là kẻ thù.

Tôi là cái bóng của anh.

Và bóng không thể tách rời chủ thể."*

Vũ cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua đầu anh.

Những ký ức của kiếp trước bắt đầu trồi lên, hỗn độn và đau đớn.

Anh thấy mình đang chết.

Anh thấy mình đang sống lại.

Anh thấy mình đang bị xóa sổ.

*"Hãy đặt điện thoại xuống,"* giọng nói bên kia khẩn khoản.

*"Nếu anh không làm vậy, Vết Nứt sẽ mở rộng.

Và khi đó, không ai có thể cứu anh."*

Vũ nhìn vào người phụ nữ vest đen.

Cô ta vẫn đứng đó, bất động, như một bức tượng.

Vũ đưa điện thoại lên tai.

*"Tôi không cần được cứu,"* Vũ nói.

*"Tôi cần biết sự thật."*

Giọng nói bên kia im lặng.

Sau đó, nó cười.

Một tiếng cười khô khan, không có chút cảm xúc nào.

*"Sự thật là, Vũ.

Anh không bao giờ trùng sinh.

Anh chỉ là một bản sao.

Một lỗi trong hệ thống.

Và bây giờ, hệ thống đang cố gắng sửa chữa nó."*

Vũ cảm thấy thế giới xung quanh anh bắt đầu sụp đổ.

Tòa Tháp Ký Ức tan rã thành những hạt bụi.

Bầu trời trở nên đen kịt.

Và từ trong bóng tối, một bàn tay khổng lồ vươn ra, hướng về phía anh.

Vũ không hét lên.

Anh chỉ nhìn vào bàn tay đó, và mỉm cười.

"Vậy thì," anh nói, "hãy sửa chữa nó."

Và sau đó, màn hình đen lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập