Chương 31

Vũ thở hổn hển, hơi thở của anh tạo thành những đám sương mù mỏng manh trong không khí lạnh lẽo của căn hầm ngầm.

Đôi tay anh vẫn còn giữ nguyên thế nắm đấm, cơ bắp căng cứng như dây đàn sẵn sàng đứt tung.

Xác vệ binh trước mặt không tan biến thành những hạt sáng dữ liệu xanh lam quen thuộc như những kẻ địch trước đó.

Thay vào đó, nó vỡ vụn.

Tiếng kính vỡ rít lên chói tai, vang vọng trong không gian chật hẹp như tiếng la hét của một ngàn linh hồn bị giam cầm.

Vô số mảnh kính sắc nhọn rơi xuống sàn bê tông, mỗi mảnh nhỏ li ti nhưng lại phản chiếu một phiên bản khác nhau của Vũ.

Có mảnh phản chiếu Vũ đang cười, nụ cười rạng rỡ đến mức đáng sợ, ánh mắt trống rỗng.

Có mảnh phản chiếu Vũ đang khóc, nước mắt chảy thành dòng, nhuộm đỏ vầng trán.

Và có một mảnh, lớn nhất, phản chiếu Vũ đang chết, cổ họng bị xé toạc, máu phun ra thành tia.

Vũ lùi lại một bước, gót chân va vào một thùng sắt cũ kỹ.

Tiếng động khô khan vang lên, cắt ngang sự im lặng chết chóc.

Tim anh đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác kỳ lạ: sự quen thuộc.

Những hình ảnh trong mảnh kính không phải là ảo ảnh.

Chúng là những khả năng.

Những nhánh rẽ của thời gian mà anh đã từng sống, hoặc sẽ sống.

`[CẢNH BÁO: VẾT NỨT THỜI GIAN ĐANG MỞ RỘNG.]`
`[CẤP ĐỘ ỔN ĐỊNH: 12%.

NGUY CƠ SẬP ĐỔ: CAO.]`

Hệ thống Ghi Chép Lỗi (Error Log System) của Vũ bật lên, dòng chữ đỏ chót chạy dọc theo tầm nhìn, giống như máu chảy trên kính hiển vi.

Vũ đưa tay lên, chạm vào thái dương.

Ở đó, một vết nứt nhỏ, màu tím nhạt, đang lan tỏa từ hốc mắt xuống má.

Nó đau buốt, một nỗi đau nhói lên từng nhịp đập, nhắc nhở anh rằng thực tại này mong manh hơn bao giờ hết.

Anh không phải là người duy nhất mang theo ký ức.

Thế giới này đang nhận ra anh.

Và nó đang phản ứng lại.

Vũ cúi xuống, nhặt một mảnh kính lên.

Mảnh kính lạnh lẽo, sắc nhọn cắt vào lòng bàn tay anh.

Máu nhỏ ra, dính vào bề mặt kính.

Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh phản chiếu thay đổi.

Vũ trong kính không còn chết nữa.

Anh ta đang nhìn ra ngoài, ánh mắt sắc lẹm, đầy thù hận.

Và phía sau lưng Vũ trong kính, bóng đen của Người Giữ Bí Mật đang loe to, nuốt chửng toàn bộ ánh sáng.

"Không," Vũ thì thầm, giọng nói khàn đặc.

Anh ném mảnh kính xuống sàn.

Nó vỡ thêm lần nữa, tạo ra một âm thanh sắc nhọn như tiếng cười cợt của số phận.

"Tôi không để chuyện đó xảy ra lần thứ hai."

Anh liếc nhìn xung quanh.

Căn hầm ngầm cũ kỹ, nơi từng là nơi trú ẩn của những kẻ bị xã hội ruồng bỏ, giờ đây trở thành một mê cung của những ký ức vỡ vụn.

Những bức tường bê tông xuất hiện những vết rạn nứt hình học, giống như mã nhị phân đang cố gắng thoát ra ngoài.

Vũ biết rằng mình không thể ở lại đây.

Nếu anh ở lại, Vết Nứt sẽ nuốt chửng anh.

Anh sẽ trở thành một phần của hệ thống, một lỗi được sửa chữa vĩnh viễn.

Vũ rút thanh kiếm từ lưng ra.

Lưỡi kiếm rung lên, phát ra một âm thanh trầm thấp, như tiếng gầm của một con thú bị thương.

Anh cần tìm ra nguồn gốc của sự bất ổn này.

Anh cần hiểu tại sao Người Giữ Bí Mật lại xuất hiện.

Tại sao chiếc chìa khóa vàng ấy lại tồn tại.

Và quan trọng hơn, tại sao anh lại cảm thấy mình đang bị quan sát.

Không phải bởi những con mắt hữu hình, mà bởi chính cấu trúc của thực tại.

Vũ bước về phía lối đi dẫn sâu hơn vào lòng đất.

Mỗi bước chân của anh đều để lại một dấu vết mờ nhạt trên không khí, như thể anh đang đi trên một tấm phim nhựa mỏng manh.

Anh biết rằng phía trước là nguy hiểm.

Nhưng nguy hiểm là thứ duy nhất còn lại cho anh.

Sự an toàn là một lời nói dối.

Và Vũ đã chết một lần vì tin vào lời nói dối đó.

**

"Anh đang cố làm tôi điên," Vũ nói, giọng run rẩy nhưng ánh mắt sắc lẹm.

Anh đưa kiếm lại gần màn hình hơn, lưỡi kiếm cắt qua luồng ánh sáng hologram, tạo ra những tia lửa nhỏ.

"Nếu tôi là bản sao, tại sao tôi lại có ý chí tự do?

Tại sao tôi lại cảm thấy đau?"

"Đau đớn là tính năng, không phải lỗi," giọng nói đáp, bình thản như thể đang thảo luận về thời tiết.

"Hệ thống của anh không phải là công cụ hỗ trợ.

Nó là dây xích kiểm soát.

Mỗi khi anh hoàn thành nhiệm vụ, anh đang thắt chặt dây xích đó.

tôi là người bị trói cùng anh."

Vũ lùi lại.

Lý thuyết này đi ngược lại mọi thứ anh đã biết.

Hệ thống là thứ duy nhất mang lại cho anh lợi thế.

Là thứ duy nhất giúp anh tồn tại trong thế giới tàn khốc này.

Nếu hệ thống là kẻ thù, thì anh đã chiến đấu sai từ đầu.

"Anh là ai?" Vũ hỏi lần nữa, lần này với sự nghi ngờ tột độ.

"Tôi là phiên bản của anh đã chấp nhận hệ thống," giọng nói đáp.

"Tôi là Vũ của kiếp thứ hai.

Kiếp thứ ba.

Kiếp thứ mười.

Tất cả những Vũ đã thất bại.

Tất cả những Vũ đã trở thành nô lệ của dữ liệu.

Chúng tôi hợp nhất để tạo ra tôi.

Để cảnh báo anh."

Vũ cảm thấy chóng mặt.

Ý tưởng về những kiếp sống trước đó, những Vũ khác, đã thất bại và hợp nhất thành một thực thể...

nó quá lớn, quá đáng sợ.

"Tại sao anh lại giúp tôi?

Tại sao không để tôi thất bại như những người khác?"

"Vì anh khác," giọng nói đáp, giọng điệu đột ngột trở nên nghiêm túc.

"Anh có ký ức.

Không chỉ ký ức của kiếp trước, mà ký ức của sự lựa chọn.

Anh đã chọn tin vào Người Giữ Bí Mật.

Anh đã chọn giữ chiếc chìa khóa.

Điều đó khiến anh trở thành biến số duy nhất mà chúng tôi không thể dự đoán."

Vũ nhìn xuống bàn tay mình.

Trên lòng bàn tay, vết cắt từ mảnh kính vẫn còn chảy máu.

Máu nhỏ giọt xuống sàn, tạo thành một vệt đỏ tươi.

"Con đường thứ ba mà anh nói là gì?"

"Phá vỡ hệ thống," giọng nói đáp.

"Không phải bằng cách xóa nó, mà bằng cách tái định nghĩa nó.

Biến nó từ công cụ kiểm soát thành công cụ giải phóng.

Nhưng để làm được điều đó, anh phải chấp nhận mất đi mọi thứ anh có.

Và cả ký ức."

Vũ cười, một nụ cười buồn bã.

"Mất ký ức?

Vậy tôi sẽ là ai?"

"Anh sẽ là chính mình," giọng nói đáp.

"Không phải Vũ của hệ thống.

Không phải Vũ của quá khứ.

Mà là Vũ của hiện tại.

Con người thực sự."

Vũ im lặng.

Anh nhìn vào màn hình, nơi hình ảnh của "Vũ khác" đang hiện lên.

Khuôn mặt giống hệt anh, nhưng đôi mắt trống rỗng, không có linh hồn.

Đó là cảnh báo.

Đó là kết cục nếu anh tiếp tục đi theo con đường cũ.

"Anh có bao nhiêu thời gian?" Vũ hỏi.

"Cho đến khi Vết Nứt bao trùm toàn bộ căn phòng," giọng nói đáp.

"Khi đó, anh sẽ bị đồng hóa.

Anh sẽ trở thành một phần của tôi.

Và chúng ta sẽ cùng nhau chết."

Vus nhìn xung quanh.

Những vết nứt trên tường đang lan rộng, phát ra ánh sáng tím nhạt.

Không gian xung quanh bắt đầu méo mó, như thể thực tại đang tan chảy.

Anh biết mình không có nhiều thời gian.

"Được," Vũ nói, giọng dứt khoát.

"Tôi chấp nhận.

Nhưng tôi sẽ không để anh kiểm soát tôi.

Tôi sẽ tự làm điều đó."

"Đó là điều tôi mong đợi," giọng nói đáp, rồi tắt ngấm.

Màn hình hologram tắt đi, để lại sự im lặng chết chóc.

***

Vũ thúc kiếm vào.

Lưỡi kiếm đâm thẳng vào trung tâm của màn hình hologram đã tắt.

Nhưng thay vì chạm vào vật thể rắn, kiếm của anh đâm vào không khí.

Cơn đau xé toạc não bộ.

Nó không phải là đau đớn thể xác, mà là cảm giác như cả cuộc đời đang bị xé ra thành từng mảnh.

Ký ức về mẹ, về bạn bè, về những chiến thắng...

tất cả đều bị bóp méo, biến dạng.

Anh thấy mẹ mình không còn là người phụ nữ dịu dàng mà anh nhớ.

Bà ta trở thành một khối dữ liệu, những dòng mã chạy qua khuôn mặt bà.

Anh thấy bạn bè mình không còn là những người bạn thân thiết.

Họ trở thành những NPC, những chương trình lặp lại cùng một câu nói.

`[LỖI CRITICAL.

MẤT KẾT NỐI VỚI SERVER TRUNG TÂM.]`
`[ĐANG TẢI LẠI HỆ THỐNG...

FAILED.]`
`[ĐANG KHỞI ĐỘNG PROTOCOL TỰ SỬA CHỮA...]`

Vũ quỳ xuống, hai tay ôm đầu.

Máu chảy từ tai anh, nhuộm đỏ sàn bê tông.

Anh cố gắng giữ lấy ý thức, cố gắng nhớ lấy tên của mình.

Tên anh là Vũ.

Nhưng ký ức đó đang phai mờ, như mực bị hòa tan trong nước.

"Không..." anh rên rỉ.

"Tôi không cho phép..."

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác đau đớn.

Đau đớn là thực tại.

Đau đớn là bằng chứng rằng anh còn sống.

Anh nhớ lại lời của Người Giữ Bí Mật.

*Sự thật không phải là điều bạn thấy, mà là điều bạn chọn để tin.*

Vũ chọn tin rằng anh là con người.

Không phải dữ liệu.

Không phải lỗi.

Anh chọn tin rằng ký ức của mình là thật, dù chúng có bị bóp méo.

Anh mở mắt ra.

Đôi mắt anh không còn màu đen nữa.

Chúng chuyển sang màu tím nhạt, giống như màu của Vết Nứt.

Nhưng trong đôi mắt đó, vẫn còn sự kiên định.

Sự từ chối khuất phục.

Vũ đứng dậy.

Kiếm trong tay anh rung lên, nhưng không còn là rung động của nỗi sợ hãi.

Nó là rung động của sức mạnh mới.

Sức mạnh của sự từ chối.

`[HỆ THỐNG ĐANG BỊ TẤN CÔNG BỞI NGUỒN GỐC DỮ LIỆU.]`
`[ĐANG CHUYỂN ĐỔI CHẾ ĐỘ: QUẢN TRỊ VIÊN.]`

Vũ cười.

Một nụ cười điên rồ, đầy khinh bỉ.

"Quản trị viên?

Tôi là kẻ phá hoại."

Anh vung kiếm, cắt ngang không khí.

Một đường nứt lớn xuất hiện trước mặt anh, chia đôi căn phòng.

Ánh sáng từ bên kia đường nứt chiếu ra, rực rỡ và chói lòa.

Đó không phải là ánh sáng của hệ thống.

Đó là ánh sáng của thực tại thô ráp, chưa được lọc qua lăng kính của dữ liệu.

Vũ bước về phía đường nứt.

Mỗi bước chân của anh đều làm cho Vết Nứt trên người anh đau đớn hơn, nhưng anh không dừng lại.

Anh biết rằng phía kia là nguy hiểm.

Nhưng phía sau là cái chết.

***

Vũ bước ra khỏi phòng thí nghiệm.

Hành lang dài ngoằng dẫn ra bên ngoài.

Ánh sáng tự nhiên, vàng óng và ấm áp, chiếu vào từ cuối hành lang.

Không khí bên ngoài có mùi đất ẩm và cỏ dại, một mùi hương mà anh đã quên từ lâu.

Ở cuối hành lang, có một tấm gương lớn, được đặt cạnh cửa ra vào.

Nó là một vật thể lạ trong thế giới công nghệ cao này, như một món đồ cổ được bảo tồn.

Vũ tiến lại gần.

Trong gương, hình ảnh của anh phản chiếu lại.

Anh mong đợi thấy khuôn mặt của mình, với những vết sẹo và đôi mắt mệt mỏi.

Nhưng không phải vậy.

Trong gương, đó là khuôn mặt của một người phụ nữ.

Người phụ nữ mà anh từng thấy trong ký ức mờ nhạt, người đã gửi bức thư trong kiếp trước.

Người Giữ Bí Mật.

Cô ta đang nhìn anh, với nụ cười bí ẩn, đầy ẩn ý.

Và trên tay cô ta, chiếc chìa khóa vàng đang xoay tròn, phát ra ánh sáng rực rỡ.

Vũ sững sờ.

Tim anh đập nhanh hơn.

Anh đưa tay lên chạm vào mặt mình.

Không có lông mày.

Không có râu.

"Vũ?" một giọng nói vang lên từ phía sau anh.

Vũ quay lại.

Không ai ở đó.

Chỉ có tiếng gió thổi qua hành lang, mang theo lời thì thầm của một ngàn ký ức chưa được giải mã.

Anh quay lại nhìn vào gương.

Người phụ nữ trong gương nâng tay lên, chạm vào bề mặt kính từ bên trong.

Và rồi, cô ta nói, bằng chính giọng nói của Vũ:

"Chào mừng đến với Tân Thời Đại, Vũ.

Giờ thì, hãy chọn.

Bạn sẽ mở cánh cửa, hay đóng nó lại?"

Vũ nhìn vào chiếc chìa khóa trong tay cô ta trong gương.

Và anh nhận ra một điều kinh hoàng.

Chiếc chìa khóa đó...

nó đang nằm trong túi áo của anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập