Chương 30
Anh không hét lên vì đau, cũng không lùi bước.
Thay vào đó, một nụ cười méo mó, lạnh lẽo như băng giá của kỷ nguyên cũ, hiện lên trên môi anh.
Đối diện anh là Vũ bản sao – một thực thể được tạo ra từ chính ký ức và nỗi sợ hãi của anh, đang gồng mình lên bằng hai cánh tay run rẩy.
Bản sao dùng răng làm vũ khí duy nhất, hàm răng trắng bệch lộ ra trong ánh sáng yếu ớt của căn hầm ngầm, nhưng cơ thể anh ta đang run rẩy không phải vì sợ hãi.
Nó run lên bần bật vì hệ thống trong người đang cảnh báo liên tục, những dòng chữ đỏ chót nhảy múa trước mắt Vũ thật.
*[CẢNH BÁO: XUNG ĐỘT TẦN SỐ.
VẾT NỨT THỜI GIAN BẮT ĐẦU LAN RỘNG.
MỨC ĐỘ ỔN ĐỊNH: 12%]*
Vũ thật nháy mắt, gạt bỏ thông báo đó sang một bên như thể đang đuổi một con ruồi phiền toái.
Anh biết cảm giác này.
Nó giống như tiếng ồn trong đầu khi bạn cố gắng nhớ tên một người bạn thời thơ ấu mà bạn không muốn gặp lại.
Vũ bản sao lao tới, cú đấm thứ hai nhắm thẳng vào lồng ngực anh.
Không có kỹ năng đặc biệt, không có phép thuật rực rỡ.
Chỉ là sự thuần túy của bạo lực và sự tuyệt vọng.
Vũ thật nghiêng người, tránh đòn một cách tối giản, để bàn tay của bản sao trượt qua áo khoác cũ kỹ của anh.
"Cậu đánh rất yếu," Vũ thật bình thản nhận xét, giọng nói vang lên trong không gian hẹp nghe có phần vô cảm.
"Trong kiếp trước, cậu mạnh hơn thế này.
Lúc đó, cậu chưa biết rằng sức mạnh thực sự đến từ việc chấp nhận sự vô nghĩa."
Bản sao gầm lên, quay người lại, đôi mắt đỏ ngầu vì sự giận dữ và hoang mang.
Anh ta không hiểu.
Anh ta là Vũ, nhưng anh ta không phải là Vũ.
Anh ta là sự phản chiếu méo mó, một lỗi hệ thống mà Vũ thật đã cố tình để lại sau khi chết ở kiếp trước.
Một con bài dự phòng, hay có lẽ là một lời nguyền.
Vũ thật bước tới, nhấc chân lên, chuẩn bị cho một cú đá vào khớp gối của bản sao.
Đó không phải là một đòn tử thủ, nhưng đủ để làm tê liệt đối thủ trong vài giây – đủ thời gian để anh ta hoàn thành tính toán tiếp theo.
*[NHIỆM VỤ PHỤ: GIỮA SỰ SỐNG CÒN CỦA BẢN SAO.
THƯỞNG: +500 EXP.
TRỪNG PHẠT: MẤT 10% LƯỢNG MÁU HIỆN TẠI.]*
Vũ thật hít thở sâu.
Anh ghét những nhiệm vụ này.
Hệ thống luôn đặt anh vào những tình huống đạo đức giả tạo, buộc anh phải lựa chọn giữa lòng trắc ẩn và sự sống còn.
Nhưng anh biết một điều mà hệ thống không biết: Vũ bản sao không chỉ là một kẻ thù.
Anh ta là chìa khóa.
Và chìa khóa, nếu dùng sai cách, có thể khóa chặt cánh cửa vĩnh viễn.
**
Vũ thật không đợi thêm một lời nào.
Anh ta vung tay, triệu hồi một cột trụ năng lượng xám xịt từ nền đất – một "Vết Nứt" nhân tạo được nuôi dưỡng bằng nỗi đau của chính anh ta.
Cột trụ này có khả năng xóa sạch bất kỳ thực thể nào không được "căn bản hóa" bởi ký ức gốc.
Nó là vũ khí tối thượng của những Kẻ Lạ Mặt, nhưng cũng là con dao hai lưỡi nguy hiểm nhất.
Vũ bản sao biết mình không thể tránh né.
Năng lượng xám xịt bao quanh anh ta, ăn mòn da thịt, xé toạc ý chí.
Anh ta gào thét, nhưng tiếng gào thét bị nuốt chửng bởi sự im lặng của cột trụ.
Cơ thể anh ta bắt đầu tan rã, từng mảnh ký ức, từng giọt máu, từng sợi tóc đều biến thành bụi tro.
Nhưng rồi, một điều bất ngờ xảy ra.
Thay vì tan biến hoàn toàn, Vũ bản sao bắt đầu phát sáng.
Một ánh sáng màu tím điện tử, rực rỡ và mãnh liệt, bùng nổ từ bên trong anh ta.
Ánh sáng này không phải đến từ hệ thống, cũng không phải từ năng lượng của Vũ thật.
Nó đến từ chính bản chất của Vũ bản sao – từ sự hỗn loạn, từ sự không hoàn hảo, từ những lỗi hệ thống mà Vũ thật đã cố gắng xóa bỏ.
*[CẢNH BÁO: PHẢN ỨNG CHẠY NHIỆT.
NĂNG LƯỢNG KHÔNG XÁC ĐỊNH.]*
Vũ thật bước lùi lại, đôi mắt mở to.
Anh ta chưa từng thấy cảnh này.
Trong tất cả các kịch bản tính toán của anh ta, không có kịch bản nào cho thấy Vũ bản sao có thể kháng cự lại Vết Nứt.
Anh ta đã sai.
Anh ta đã đánh giá thấp sức mạnh của sự hỗn loạn.
"Cậu không thể làm điều đó," Vũ thật nói, giọng run rẩy.
"Nó sẽ phá hủy cả căn hầm.
Nó sẽ phá hủy cả khu ổ chuột.
Nó sẽ phá hủy..."
"Nó sẽ phá hủy trật tự giả tạo của cậu," Vũ bản sao ngắt lời, giọng nói giờ đây vang lên từ khắp mọi nơi, hòa quyện với ánh sáng tím.
"Cậu đã dành cả đời để xây dựng một bức tường ngăn cách giữa đúng và sai, giữa thật và giả.
Nhưng bức tường đó chỉ là ảo tưởng.
Và bây giờ, tôi sẽ đập vỡ nó."
Ánh sáng tím lan rộng, va chạm với cột trụ xám xịt của Vũ thật.
Hai luồng năng lượng đối kháng nhau, tạo ra những tia lửa bắn ra tứ phía.
Không khí trở nên nóng bức, ngột ngạt.
Vũ thật cố gắng kiểm soát cột trụ, nhưng anh ta cảm thấy sức mạnh của mình đang bị rút cạn.
Vũ bản sao đang hấp thụ năng lượng của anh ta, biến nó thành nhiên liệu cho sự tiến hóa của chính mình.
Vũ thật nhìn vào bàn tay mình.
Những Vết Nứt Thời Gian trên da anh ta bắt đầu sáng lên, nhưng lần này, chúng không còn màu xám tro nữa.
Chúng đang chuyển sang màu tím, hòa quyện với ánh sáng của Vũ bản sao.
Anh ta hiểu ra.
Vũ bản sao không phải là kẻ thù.
Anh ta là một phần của Vũ thật, một phần mà Vũ thật đã từ chối chấp nhận.
Và bây giờ, phần đó đang đòi lại quyền tồn tại.
***
Cột trụ năng lượng xám xịt bắt đầu đổi màu.
Từ màu xám của sự hủy diệt, nó chuyển sang màu tím điện tử, rồi dần dần thành màu trắng sáng thuần khiết.
Vũ thật cố gắng kéo nó lại, nhưng năng lượng này giờ đây không còn thuộc về anh ta nữa.
Nó thuộc về Vũ bản sao.
Thuộc về sự hợp nhất của hai thực thể, hai ký ức, hai số phận.
*[LEVEL UP!
CẤP ĐỘ: F-RANK -> E-RANK.
KỸ NĂNG MỚI: HỢP NHẤT KÝ ỨC (MEMORY SYNTHESIS).
MÔ TẢ: Cho phép người dùng kết hợp ký ức của bản sao với ký ức gốc, tạo ra một dòng chảy thông tin mới, mạnh mẽ hơn.]*
Vũ thật sững sờ.
Hệ thống vừa thông báo cho anh ta một sự kiện mà anh ta chưa từng dự đoán.
Sự thăng cấp này không đến từ việc tiêu diệt kẻ thù, mà từ việc chấp nhận chúng.
Chấp nhận sự hỗn loạn.
Chấp nhận chính mình.
Vũ bản sao, giờ đây đã hòa quyện hoàn toàn với cột trụ ánh sáng, bước ra từ trung tâm của nó.
Anh ta trông giống hệt Vũ thật, nhưng có một sự khác biệt nhỏ.
Đôi mắt của anh ta không còn màu xám tro nữa.
Chúng là màu tím điện tử, sâu thẳm và bí ẩn.
"Cảm ơn cậu," Vũ bản sao nói, giọng nói giờ đây bình thản, không còn sự giận dữ hay hoang mang.
"Cảm ơn cậu đã tạo ra tôi.
Cảm ơn cậu đã cho tôi cơ hội để tồn tại."
Vũ thật gật đầu, một nụ cười hiếm hoi hiện lên trên môi.
"Cậu không cần cảm ơn.
Chúng ta là một.
Và bây giờ, chúng ta sẽ viết lại quy tắc."
Hai người đàn ông, hai phiên bản của cùng một con người, đứng đối diện nhau.
Không còn sự thù địch.
Không còn sự kiểm soát.
Chỉ có sự hợp nhất.
Vũ thật cảm thấy một dòng chảy thông tin mới chảy vào trong đầu anh ta.
Những ký ức của Vũ bản sao – những ký ức về sự sợ hãi, về sự tuyệt vọng, về những lựa chọn sai lầm – hòa quyện với những ký ức của anh ta.
Anh ta thấy rõ hơn.
Anh ta hiểu hơn.
Thế giới Aethelgard không còn là một nơi đầy rẫy những quy tắc cứng nhắc.
Nó là một bức tranh phức tạp, với vô số sắc thái, vô số khả năng.
Và Vũ, với sức mạnh mới của mình, sẽ là người vẽ nên bức tranh đó.
Nhưng trước khi anh ta có thể bắt đầu, một âm thanh lạ vang lên từ phía xa.
Một tiếng bước chân.
Nhẹ nhàng, nhưng chắc chắn.
Vũ thật quay đầu lại, nhìn về phía lối vào căn hầm.
Bóng tối dường như đang co lại, nhường chỗ cho một bóng người đứng đó.
***
Khi ánh sáng tan biến, phòng thí nghiệm cũ kỹ trở lại trong sự tĩnh lặng.
Nhưng sự tĩnh lặng này khác biệt.
Nó không còn là sự im lặng của cái chết, mà là sự im lặng của sự chờ đợi.
Vũ thật, giờ đây mang trong mình sức mạnh hợp nhất, bước về phía bóng người đang đứng ở lối vào.
Bóng người đó bước ra từ bóng tối.
Đó là một người phụ nữ, mặc một bộ đồ bảo hộ màu đen, khuôn mặt bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ kim loại.
Trên tay cô ta cầm một thiết bị nhỏ, phát ra một tín hiệu yếu ớt.
"Chào mừng đến với Tân Thời Đại, Vũ," giọng nói của cô ta vang lên, qua lớp mặt nạ, nghe có vẻ máy móc, nhưng lại chứa đựng một sự ấm áp kỳ lạ.
"Tôi là Người Giữ Bí Mật.
Và tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu rồi."
Vũ thật dừng bước.
Tim anh ta đập nhanh hơn.
Người Giữ Bí Mật.
Tên người đã gửi cho anh ta bức thư trong kiếp trước.
Người đã nói rằng sự thật không phải là điều bạn thấy, mà là điều bạn chọn để tin.
"Cậu là ai?" Vũ thật hỏi, giọng nói vang lên trong không gian hẹp.
Người phụ nữ cười, một nụ cười không thể nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận được.
"Tôi là người đã tạo ra Hệ Thống.
Và tôi cũng là người đã tạo ra những Vết Nứt Thời Gian.
Nhưng đó là một câu chuyện dài.
Và chúng ta có rất nhiều thời gian để kể nó."
Cô ta đưa tay ra, lòng bàn tay hướng về phía Vũ thật.
Trong lòng bàn tay cô ta, một chiếc chìa khóa nhỏ, bằng vàng, đang xoay tròn.
"Đây là chìa khóa cho cánh cửa cuối cùng," cô ta nói.
"Cánh cửa dẫn đến nguồn gốc của ký ức.
Nhưng hãy nhớ lấy, Vũ.
Khi bạn mở cánh cửa đó, bạn sẽ không còn là con người nữa.
Bạn sẽ trở thành một phần của vũ trụ.
Và đó là một lựa chọn mà không ai có thể thay thế bạn được."
Vũ thật nhìn vào chiếc chìa khóa.
Anh ta cảm thấy một sự thu hút mạnh mẽ, nhưng cũng là một nỗi sợ hãi sâu thẳm.
Anh ta biết rằng đây là bước ngoặt.
Bước ngoặt cuối cùng.
Và anh ta không biết liệu mình có đủ dũng khí để bước qua nó hay không.
Nhưng anh ta biết một điều chắc chắn.
Hành trình của anh ta mới chỉ bắt đầu.
Và Tân Thời Đại, với tất cả sự hỗn loạn và kỳ diệu của nó, đang chờ đợi anh ta.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận