Chương 29

Cảm giác như có một lưỡi dao lạnh lẽo xuyên qua tủy sống.

Không phải đau đớn, mà là sự *rời rạc*.

Vũ sụp xuống đầu gối, tay ôm chặt lấy đầu.

Trong đầu anh, tiếng ồn ào của dữ liệu hệ thống bùng nổ như một cơn bão số 12.

Dòng chữ đỏ máu mờ dần, nhường chỗ cho một giao diện đen kịt, không tên, không logo, chỉ có một con mắt đang mở to, quan sát anh từ sâu thẳm màn hình ảo.

Vũ cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh run rẩy.

Những "Vết Nứt Thời Gian" (Time Scars) trên da thịt anh – những vết sẹo bạc trắng, giống như thủy tinh vỡ dưới ánh nắng – bắt đầu rực sáng.

Chúng không còn là dấu hiệu của sự kỳ thị nữa, mà trở thành những đường dẫn năng lượng, kết nối anh với cái hệ thống mới vừa được kích hoạt.

*"Chào mừng bạn đến với Hội Những Kẻ Dọn Dẹp, Vũ 02,"* giọng nói ấy vang lên một lần nữa, nhưng lần này nó không đến từ bóng tối.

Nó vang lên trực tiếp trong thính giác của anh, rõ ràng và sắc bén như tiếng kim loại cọ xát.

Vũ hít một hơi sâu, cố gắng kìm nén cơn đau đầu đang giãy giụa.

Anh nhếch mép, một nụ cười đầy mỉa mai.

Dọn dẹp cái gì?

Xương cốt của The Keeper hay là những lời dối trá của cả thế giới này?"

*"Cả hai,"* giọng trả lời nhanh gọn.

*"Và thêm một chút bụi bặm của ký ức.

Hãy nhìn xung quanh đi, Vũ.

Thế giới không chờ đợi ai."*

Vũ ngẩng đầu lên.

Đấu trường, nơi vừa xảy ra cái chết của vị thần, giờ đã trở thành một bãi chiến trường im ắng.

Không có tiếng reo hò, không có tiếng khóc lóc.

Chỉ có tiếng bước chân của những binh sĩ Trật Tự đang tiến vào, những chiếc áo giáp sáng bóng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bầu trời bị mây mù che khuất.

Họ không nhìn anh.

Họ nhìn vào xác chết của The Keeper, và sau đó, họ nhìn vào những Vết Nứt trên người Vũ với ánh mắt đầy dè dặt.

Anh không phải là anh hùng.

Anh cũng không phải là kẻ thù.

Anh là một lỗi hệ thống.

Một biến số không thể dự đoán.

*[Hệ Thống Ghi Chép Lỗi: Phát hiện dị thường.

Người dùng 'Vũ' đang tương tác với Giao diện Ẩn.

Cảnh báo: Trật Tự Ký Ức đang cố gắng ghi đè lại thực tại.]*

Vũ lẩm bẩm, "Ghi đè?

Các ông định xóa tôi khỏi lịch sử sao?"

*"Không,"* giọng nói kia cười, một âm thanh khô khốc, thiếu cảm xúc.

*"Chúng tôi chỉ muốn đảm bảo rằng bạn không quên đi những gì mình đã làm.

Vì nếu bạn quên, thì tất cả chỉ là vô nghĩa.

Hãy nhớ lấy, Vũ.

Đây là quy tắc đầu tiên của Tân Thời Đại: Ký ức là vũ khí.

Và ký ức là thuốc độc."*

Vũ đứng dậy, gạt bỏ cảm giác chóng mặt.

Anh bước ra khỏi đấu trường, để lại sau lưng xác chết đang dần tan rã thành những hạt sáng nhỏ li ti.

Những binh sĩ Trật Tự lui ra hai bên, tạo thành một con đường hẹp.

Không ai dám chạm vào anh.

Không ai dám nói lời nào.

Sự im lặng ấy đáng sợ hơn cả những lời nguyền rủa.

Khi bước ra khỏi cổng đá, ánh nắng mặt trời chiếu xuống, nhưng nó không ấm áp.

Nó lạnh lẽo, giống như ánh nhìn của đám đông đang tụ tập ở ngoài.

Họ nhìn anh với ánh mắt phức tạp.

Một nụ cười mệt mỏi.

"Chào mừng đến với Tân Thời Đại," anh nói, giọng nói vang lên trong sự tĩnh lặng đáng sợ.

"Nơi mà không có ai là đúng, và không có ai là sai.

Chỉ có những lựa chọn."

Anh bước vào con đường tối tăm dẫn ra khỏi đấu trường.

Bóng tối bao trùm lấy anh, nhưng lần này, anh không sợ.

Vì anh biết, trong bóng tối, anh mới thực sự thấy rõ.

Và ở đâu đó, sâu trong hệ thống, một dòng chữ nhỏ hiện ra, màu vàng, giống như chiếc chìa khóa.

*[Y/N?]*

Vũ nhìn vào dòng chữ đó.

Và lần này, anh không cần suy nghĩ.

Bóng tối vỡ tan.

Và một thế giới mới, chưa từng được ai nhìn thấy, bắt đầu hiện hình.

Nhưng lần này, không có Trật Tự.

Không có Hỗn Loạn.

Và cây bút của hắn.

Và trên trang giấy trắng xóa, dòng chữ đầu tiên hiện ra, không phải bằng mực, mà bằng máu: *"Ngày thứ hai của Tân Thời Đại."*

*[Nhật Ký Cá nhân - Mục 48]**

*Hôm nay, tôi thức dậy trong một căn phòng không có cửa sổ.

Không có gương.

Chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ và một cây bút mực.

Tôi không nhớ mình đã làm gì sau khi nhấn nút "Y".

Hệ thống không còn hiển thị bất kỳ thông báo nào.

Không có nhiệm vụ.

Không có chỉ dẫn.

Chỉ có sự im lặng.*

*Tôi ngồi xuống, cầm cây bút lên.

Nó nặng hơn tôi nghĩ.

Mực trong bình là màu đỏ thẫm, giống như máu đã đông đặc.

Tôi viết dòng chữ đầu tiên: "Tôi còn sống."*

*Khi mực chạm vào giấy, một cơn đau nhói chạy qua ngón tay tôi.

Không phải đau về thể xác, mà là đau về tinh thần.

Như thể ký ức của tôi đang bị kéo ra khỏi đầu, từng mảnh một.

Tôi nhớ lại cuộc chiến.

Tôi nhớ lại khuôn mặt của The Keeper khi anh ta chết.

Anh ta không sợ hãi.

nhẹ nhõm.*

*Tại sao?*

*Tôi nhìn xuống bàn tay mình.

Những Vết Nứt Thời Gian không còn sáng lên nữa.

Chúng đã trở thành một phần của da thịt, giống như những đường gân xanh.

Chúng không còn là dấu hiệu của sự khác biệt.

Chúng là dấu hiệu của sự tồn tại.*

*Tôi viết tiếp: "Họ gọi chúng ta là Kẻ Lạ Mặt.

Nhưng thực ra, chúng ta chỉ là những người từ chối quên."*

*Bên ngoài cửa, tôi nghe thấy tiếng bước chân.

Ai đó đang đến.

Tôi không biết đó là bạn hay thù.

Nhưng tôi biết một điều: trong Tân Thời Đại này, niềm tin là thứ dễ vỡ nhất.*

***

Cánh cửa gỗ creak mở ra.

Không phải bởi lực đẩy, mà bởi sự sụp đổ tự nhiên của nó.

Bản lề đã bị gỉ sét, và thời gian đã làm nhiệm vụ của nó.

Vũ không quay lại.

Anh vẫn đang cúi xuống trang giấy, viết tiếp dòng thứ hai.

"Ai đó đang đến."

Một bóng người bước vào.

Cao, mảnh khảnh, mặc một bộ đồ xám xịt, không có huy hiệu, không có biểu tượng.

Người đó cầm theo một chiếc ô dù đen, dù trời đang quang đãng.

"Anh viết nhiều quá sẽ làm mòn đầu bút," giọng nói cất lên.

Giọng của một người phụ nữ.

Thanh lịch, nhưng có gì đó lạnh lẽo, như nước đá tan.

Vũ dừng bút.

Anh từ từ ngẩng đầu lên.

Người phụ nữ đứng đó, nhìn anh với đôi mắt màu xám tro, không có tròng đen.

Cô ấy giống như một bức tranh bị xóa nhòa.

"Anh là ai?" Vũ hỏi, giọng bình thản.

"Cô ấy là Elara," giọng nói trong đầu Vũ vang lên.

*"Một trong những thành viên sáng lập của Hội.

Và cũng là người giữ chìa khóa cho cánh cửa thứ hai."*

Vũ nhướng mày.

"Chìa khóa?

Cho cái gì?"

Elara không trả lời.

Cô ấy bước tới, đặt chiếc ô dù xuống cạnh bàn.

Sau đó, cô ấy ngồi xuống ghế đối diện, chắp tay lại.

"Anh đã giết The Keeper.

Một việc làm dũng cảm.

Hoặc ngu ngốc.

Tùy thuộc vào góc nhìn."

"Cả hai," Vũ đáp.

"Tôi không nghĩ nó là dũng cảm.

Tôi chỉ làm điều cần thiết."

"Đúng vậy," Elara gật đầu.

"Và bây giờ, anh phải đối mặt với hậu quả.

Trật Tự sẽ truy tìm anh.

Hỗn Loạn sẽ săn đuổi anh.

Và những người như chúng tôi...

chúng tôi sẽ quan sát anh."

"Quan sát để làm gì?"

"Để xem liệu anh có đủ mạnh để phá vỡ vòng lặp," Elara nói, ánh mắt sắc bén.

"Vòng lặp của sự trùng sinh.

Của sự quên lãng.

Của sự đau khổ."

Vũ nhìn vào đôi mắt xám tro của cô ấy.

Anh không thấy sự thù địch.

Anh chỉ thấy sự mệt mỏi.

Giống như anh.

"Vòng lặp đó là gì?" anh hỏi.

Elara mỉm cười, một nụ cười buồn bã.

"Đó là câu chuyện của kiếp trước của anh, Vũ 01.

Và kiếp trước của anh ấy.

Và kiếp trước của người đó.

Chúng ta đều là những mảnh vỡ của cùng một chiếc gương.

Và giờ, anh đang cố gắng ghép chúng lại."

Vũ cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh nhớ lại những ký ức mờ nhạt.

Những giấc mơ về những thành phố sụp đổ.

Về những khuôn mặt quen thuộc nhưng không tên.

Về những lời hứa không được thực hiện.

"Và nếu tôi không ghép được?" anh hỏi.

"Thì thế giới sẽ tiếp tục sụp đổ," Elara đáp.

"Và chúng ta sẽ phải bắt đầu lại.

Một lần nữa.

Và một lần nữa.

Cho đến khi không còn ai nhớ."

Vũ nhìn xuống trang giấy.

Dòng chữ "Tôi còn sống" đang nhòe đi, mực đỏ lan tỏa như những vết máu.

"Vậy thì hãy cho tôi biết," Vũ nói, giọng cứng rắn.

"Làm thế nào để phá vỡ nó?"

Elara đứng dậy, cầm chiếc ô dù lên.

"Bằng cách viết tiếp câu chuyện.

Nhưng không phải bằng mực.

Mà bằng sự thật."

Cô ấy bước ra khỏi căn phòng, để lại Vũ một mình trong sự im lặng.

*[Thư gửi cho Vũ 01 - Chưa được gửi]**

*Gửi Vũ,*

*Tôi biết anh đang đọc những dòng này.

Tôi biết anh đang ở đâu.

Tôi biết anh đang cảm thấy gì.

Sự tuyệt vọng.

Và hy vọng mong manh.*

*Anh nghĩ rằng anh là người đầu tiên.

Nhưng anh không phải.

Có hàng ngàn người như anh.

Hàng ngàn Vũ.

Hàng ngàn kẻ trùng sinh.

Chúng ta đều đã cố gắng.

Chúng ta đều đã thất bại.

Và chúng ta đều đã quên.*

*Nhưng lần này, khác biệt.

Lần này, anh có Hệ Thống.

Và anh có Hội.*

*Đừng tin vào Trật Tự.

Đừng tin vào Hỗn Loạn.

Hãy tin vào chính mình.

Nhưng hãy cẩn thận.

Ký ức là một kẻ lừa dối.

Nó có thể biến anh thành anh hùng, hoặc nó có thể biến anh thành quái vật.*

*Hãy nhớ lấy: Sự thật không phải là điều bạn thấy.

Sự thật là điều bạn chọn để tin.*

*Tạm biệt, Vũ.

Chúc may mắn.*

*Ký tên: Người Giữ Bí Mật*

***

Vũ gấp tờ giấy lại, bỏ vào túi áo.

Anh đứng dậy, nhìn quanh căn phòng.

Không có cửa sổ.

Không có gương.

Chỉ có sự trống rỗng.

Anh bước tới bức tường.

Đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo.

Anh cảm thấy sự rung động.

Nhưng liên tục.

*"Đó là nhịp đập của thế giới,"* giọng nói trong đầu anh vang lên.

*"Nó đang yếu đi.

Và nó cần một trái tim mới để tiếp tục đập."*

Vus nhếch mép.

"Và tôi là ứng cử viên?"

*"Anh là lựa chọn duy nhất,"* giọng nói đáp.

*"Bây giờ, hãy chuẩn bị.

Hành trình mới bắt đầu.

Và lần này, không có hồi kết."*

Vus nhìn vào bàn tay mình.

Những Vết Nứt Thời Gian bắt đầu sáng lên lần nữa, mạnh mẽ hơn trước.

Anh biết rằng mình không thể quay lại.

Không thể chạy trốn.

Anh bước ra khỏi căn phòng, vào hành lang tối tăm.

Những bóng người đang đứng chờ.

Tất cả đều có đôi mắt xám tro.

Tất cả đều có Vết Nứt.

"Chào mừng đến với Hội Những Kẻ Dọn Dẹp," một giọng nói vang lên từ đám đông.

Vus gật đầu.

"Cảm ơn."

Anh bước vào đám đông, hòa vào bóng tối.

Và ở đâu đó, sâu trong ý thức, một nhiệm vụ mới hiện ra.

*[Nhiệm Vụ Mới: Tìm Kiếm Nguồn Gốc Của Ký Ức.

Phần Thưởng: Sự Thật.

Phần Trừng Phạt: Sự Quên Lãng Vĩnh Viễn.]*

Vus mỉm cười.

"Hãy bắt đầu thôi."

Và thế giới, lần đầu tiên trong hàng ngàn năm, bắt đầu thay đổi.

Không phải bởi sức mạnh.

Mà bởi sự lựa chọn.

Và trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên, nhỏ nhẹ, đầy đe dọa.

"Chúng ta đang đến, Vũ.

Và lần này, chúng ta sẽ không tha thứ."

Vus dừng bước.

Anh quay lại, nhìn vào bóng tối.

"Đừng lo," anh nói.

"Tôi cũng vậy."

Và rồi, anh tiếp tục bước đi.

Vào trong màn đêm.

Vào trong tương lai.

Vào trong Tân Thời Đại.

Và câu chuyện, cuối cùng, mới thực sự bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập