Chương 28

Không khí trong đấu trường cổ đại của Aethelgard không phải là sự tĩnh lặng của hòa bình, mà là sự ngưng thở của một con thú săn mồi đang chờ đợi con mồi trượt chân.

Vũ đứng giữa vòng tròn năng lượng đang vỡ vụn, những mảnh vỡ phát sáng như kính vỡ bắn ra xung quanh, nhưng không một mảnh nào chạm vào da thịt anh.

Cấp độ F-rank trên bảng trạng thái hệ thống nhấp nháy yếu ớt, giống như ngọn nến trong cơn bão, nhưng lại tỏa ra một ánh sáng kỳ lạ, thu hút mọi ánh nhìn.

Hệ Thống Ghi Chép Lỗi của Vũ vừa kích hoạt chức năng "Khắc phục Vết Nứt".

Lớp da thô ráp, mang đầy sẹo của kiếp trước, giờ đây được bao phủ bởi một lớp màng năng lượng trong suốt, biến đổi thành biểu tượng của sự "thuần khiết" mà thế giới này khao khát.

Hàng ngàn khán giả, những kẻ từng gọi anh là "Kẻ Lạ Mặt" đáng ghê tởm, giờ đây nhìn anh với đôi mắt đỏ ngầu, pha lẫn sự ngưỡng mộ và sợ hãi.

Họ không thấy một kẻ trùng sinh.

Họ thấy một món quà từ trời cao.

Nhưng Vũ biết sự thật.

Sự thuần khiết này chỉ là một lớp sơn phủ lên xác thối.

Ngay lập tức, một luồng khí áp lạnh lẽo, nặng trĩu như chì, bao trùm toàn bộ không gian.

Nhiệt độ giảm xuống mức đóng băng.

Từ khán đài cao nhất, nơi ánh sáng mặt trời không thể chạm tới, một bóng đen không mang giáp trụ bước xuống.

Không có tiếng bước chân.

Không có tiếng gió.

Chỉ có sự hiện diện của "Trật Tự Ký Ức" – thứ sức mạnh khủng khiếp mà Vũ từng phục tùng, nay trở thành kẻ thù không đội trời chung.

Người đàn ông này không nói lời nào.

Hắn chỉ đưa tay ra, năm ngón tay gầy guộc nhưng mạnh mẽ như những thanh sắt nguội, và nắm chặt không khí trước mặt mình.

Vũ cảm thấy tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Đây không phải là phép thuật thông thường.

Đây là áp lực của hệ thống xã hội, của những quy tắc đã ăn sâu vào DNA của mỗi công dân Aethelgard.

*[Cảnh báo: Phát hiện nguồn gốc Trật Tự Ký Ức.

Mức độ uy hiếp: Tới hạn.

Đề xuất: Chạy trốn hoặc tự sát.]*

Hệ thống trong đầu Vũ hét lên bằng dòng chữ đỏ máu.

Nhưng Vũ chỉ nhếch mép cười.

Một nụ cười đầy mỉa mai, đen tối và lạnh lùng.

"Họ nghĩ tôi là cứu thế," Vũ thầm nghĩ, giọng nói vang lên trong đầu anh rõ ràng hơn cả tiếng hét của đám đông.

"Họ không biết tôi là kẻ dọn dẹp rác rưởi của chính họ."

*[Nhật Ký Cá nhân - Mục 46]**
*Hôm nay, tôi học được một điều thú vị.

Khi bạn đứng giữa hai cực – Trật Tự và Hỗn Loạn – bạn không cần phải chọn phe.

Bạn chỉ cần đứng yên và để chúng tự hủy hoại lẫn nhau.

The Keeper nghĩ anh ta đang trừng phạt một kẻ nổi loạn.

Nhưng anh ta đang trừng phạt một tấm gương.

Và tấm gương thì không bao giờ sợ vỡ, vì nó luôn có thể được dán lại, dù là với những mảnh vụn méo mó nhất.*

***

The Keeper hạ thấp tay.

Áp lực giảm đi một chút, đủ để Vũ có thể thở, nhưng không đủ để anh di chuyển.

Người đàn ông cao lớn đó cuối cùng cũng mở miệng.

Giọng nói của hắn khô khốc, như tiếng ma sát của đá trên đá.

"Vũ 02," The Keeper nói, giọng điệu không mang bất kỳ cảm xúc nào, như thể đang đọc một bản án đã được viết sẵn từ hàng nghìn năm trước.

"Anh đã phạm tội lớn nhất.

Anh đã cố gắng định nghĩa lại chính mình.

Trong Trật Tự, không có chỗ cho cái 'Tôi'.

Chỉ có 'Chúng Ta'.

Chỉ có Ký Ức chung."

Vũ lau một vệt máu nhỏ chảy từ khóe miệng do áp lực khí thế gây ra.

"Vậy tại sao anh lại sợ tôi, Keeper?

Nếu tôi chỉ là một phần của 'Chúng Ta', tại sao anh lại run rẩy?"

The Keeper không đáp.

Hắn giơ tay lên lần nữa, nhưng lần này, hắn không tấn công Vũ.

Hắn tấn công không gian xung quanh Vũ.

Những vết nứt thời gian – Time Scars – bắt đầu xuất hiện từ dưới chân Vũ, lan tỏa ra như mạng nhện đen kịt.

Đó là dấu vết của sự trùng sinh, thứ mà thế giới này ghê tởm nhất.

Vũ đã nghĩ mình đã che giấu được chúng bằng hệ thống, nhưng The Keeper, người nắm giữ gốc rễ của Trật Tự, có thể nhìn thấy sự thật trần trụi.

"Anh là một lỗi lầm," The Keeper tuyên bố, mắt nhìn xuyên qua lớp màng năng lượng của Vũ,直击 vào linh hồn run rẩy của anh.

"Và lỗi lầm thì phải được sửa chữa.

Bằng cách xóa sổ."

Đám đông bắt đầu hoảng loạn.

Họ nhìn những vết nứt đen kịt với sự kinh tởm.

"Kẻ Lạ Mặt!" "Giết nó đi!" "Nó đang ô nhiễm không khí!" Những tiếng hét hỗn loạn vang lên.

Vũ nhìn họ, nhìn những khuôn mặt mà anh từng cố gắng bảo vệ trong kiếp trước, giờ đây đang đòi máu của anh.

Sự hài hước đen tối của tình huống này khiến Vũ muốn cười phá lên.

Anh đã chết vì bảo vệ họ.

Và giờ, anh sống lại để bị họ giết.

Nhưng Vũ không hoảng loạn.

Anh đóng mắt lại, và trong khoảnh khắc đó, anh kết nối với Hệ Thống.

Không phải để chiến đấu.

Mà để ghi chép.

*[Hệ Thống Ghi Chép Lỗi đang hoạt động.

Ghi nhận dữ liệu: Sự kỳ thị tập thể.

Nguyên nhân: Sợ hãi sự khác biệt.

Kết luận: Trật Tự là nỗi sợ được hệ thống hóa.]*

Vũ mở mắt ra.

Ánh mắt anh không còn là ánh mắt của một chiến binh F-rank yếu ớt.

Đó là ánh mắt của một quan sát viên lạnh lùng.

"Anh sai rồi, Keeper," Vũ nói, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

"Tôi không phải là lỗi lầm.

Tôi là hệ điều hành mới.

anh chỉ là một ứng dụng cũ kỹ, đầy lỗi, cần được gỡ bỏ."

The Keeper nhíu mày.

Lần đầu tiên, biểu cảm lạnh lùng trên khuôn mặt hắn bị xáo trộn.

Hắn không hiểu câu nói của Vũ.

Nhưng hắn cảm thấy nguy hiểm.

Không phải nguy hiểm từ sức mạnh, mà từ sự bất ổn định trong tư duy của đối thủ.

Vũ bước về phía trước.

Những vết nứt đen kịt dưới chân anh không còn là mối đe dọa.

Chúng trở thành nền tảng.

Vũ đặt bàn chân lên một vết nứt, và hệ thống của anh bắt đầu hấp thụ năng lượng từ chính sự "lỗi" đó.

*[Nhiệm vụ phụ: Tận dụng Vết Nứt Thời Gian.

Phần thưởng: Tăng sức chịu đựng tinh thần.]*

Vũ cười.

Hắn nghĩ Vũ là kẻ yếu.

Hắn không biết rằng sức mạnh của Vũ nằm ở khả năng thích nghi với sự hỗn loạn.

Trong khi The Keeper cố gắng duy trì sự nguyên vẹn của Trật Tự, Vũ đang nhảy múa trên những mảnh vỡ của nó.

The Keeper gầm lên, một tiếng gầm chứa đựng cả sự giận dữ và sự bất lực.

Hắn tung ra một đòn tấn công toàn lực.

Một cột ánh sáng trắng xóa, thuần khiết và tàn khốc, phóng thẳng về phía Vũ.

Đó là "Ánh Sáng Của Sự Thấu Hiểu", đòn đánh có thể xóa sạch ký ức và ý chí của nạn nhân, biến họ thành một con rối vô hồn của Trật Tự.

Vũ không né.

Anh giơ tay lên, hai bàn tay không có vũ khí, không có phép thuật cao cấp, chỉ có hệ thống lỗi lầm của anh.

"Error 404: Order Not Found," Vũ nói.

Và thế giới xung quanh anh...

Không phải thời gian dừng lại.

Mà là nhận thức của mọi người dừng lại.

Trong khoảnh khắc đó, tất cả những người trong đấu trường đều nhìn thấy một thứ gì đó khủng khiếp.

Họ nhìn thấy The Keeper không phải là một vị thần, mà là một con rối bị điều khiển bởi những sợi dây vô hình của chính Trật Tự mà hắn phục vụ.

Họ nhìn thấy Vũ không phải là một kẻ thù, mà là một người đang cố gắng cắt đứt những sợi dây đó.

Cột ánh sáng trắng va chạm với bàn tay của Vũ.

Thay vì phá hủy, nó bị phân tán.

Những tia sáng vỡ ra thành hàng triệu hạt bụi lấp lánh, rơi xuống như tuyết.

Và trong mỗi hạt bụi đó, là một ký ức bị压抑 (ức chế) của chính những người xem.

Ký ức về sự đau khổ, về sự phản bội, về những lần họ phải hy sinh bản thân vì "Trật Tự".

The Keeper lùi lại một bước, mắt mở to vì kinh hoàng.

Hắn không thể hiểu.

Hắn đã tấn công bằng sức mạnh tuyệt đối, nhưng Vũ đã phản công bằng sự thật.

Vũ bước tiếp.

Mỗi bước chân của anh đều làm cho những vết nứt trên mặt đất mở rộng hơn.

Không phải để phá hủy đấu trường, mà để phơi bày sự thật.

"Anh nói Trật Tự là sự hòa hợp," Vũ nói, giọng vang vọng khắp đấu trường.

"Nhưng hòa hợp mà không có tiếng nói cá nhân thì chỉ là sự im lặng của đám đông.

tôi là tiếng hét đầu tiên."

The Keeper run rẩy.

Hắn nhìn xuống tay mình.

Những ngón tay gầy guộc của hắn bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ, giống như những vết nứt trên mặt đất.

Hắn đang tan rã.

Không phải vì bị đánh bại, mà vì niềm tin của hắn vào Trật Tự đang sụp đổ trước mắt hắn.

Vũ dừng lại trước mặt The Keeper.

Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài centimet.

Vũ có thể nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt kẻ từng là thần thánh.

"Anh có biết bí mật của Trật Tự không, Keeper?" Vũ thì thầm.

The Keeper không đáp.

Hắn không thể.

"Bí mật là không có ai ở đó cả," Vũ nói.

"Không có vị thần.

Không có định mệnh.

Chỉ có những người như chúng ta, sợ hãi bóng tối, nên đã xây dựng một nhà tù bằng ánh sáng."

Vũ đưa tay ra, chạm nhẹ vào trán The Keeper.

*[Hệ Thống Ghi Chép Lỗi: Đang sao chép dữ liệu Trật Tự.

Tiến độ: 10%...

20%...]*

The Keeper hét lên.

Không phải vì đau đớn, mà vì sự xâm phạm.

Vũ đang lấy đi thứ duy nhất khiến hắn tồn tại: vai trò của hắn.

Và rồi, từ sâu trong tâm trí của The Keeper, một thông điệp hiện ra.

Không phải từ Vũ.

Mà từ chính hệ thống Trật Tự đang sụp đổ.

*[Cảnh báo: Nguồn gốc Trật Tự bị lộ.

Phát hiện tín hiệu từ...

Vũ 01.]*

Vũ dừng lại.

Anh quay đầu lại, nhìn về phía bầu trời.

Bầu trời xanh thẳm của Aethelgard bỗng nhiên xuất hiện một đám mây đen, hình dạng giống như một con mắt đang mở to.

"Vũ 01," Vũ nói, giọng đầy mỉa mai.

"Anh vẫn chưa chết sao?

Hay anh chỉ đang xem kịch từ trên cao?"

The Keeper ngã xuống đất, bất tỉnh.

Những vết nứt trên cơ thể hắn lan rộng, biến hắn thành một khối đá lạnh lùng, vô hồn.

Đám đông vẫn đang câm lặng, chưa thể tiêu hóa được những gì vừa xảy ra.

Vũ quay lại, nhìn những người xung quanh.

Họ nhìn anh với ánh mắt phức tạp hơn bao giờ hết.

Một nụ cười mệt mỏi.

"Chào mừng đến với Tân Thời Đại," anh nói.

"Nơi mà không có ai là đúng, và không có ai là sai.

Chỉ có những lựa chọn."

Anh bước ra khỏi đấu trường, để lại sau lưng một thế giới đang vỡ vụn.

Nhưng trong đầu anh, hệ thống vẫn tiếp tục ghi chép.

*[Nhật Ký Cá nhân - Mục 47]*
*Hôm nay, tôi đã giết một vị thần.

Và tôi nhận ra rằng, vị thần đó chỉ là một người đàn ông sợ hãi.

Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là The Keeper.

Điều đáng sợ nhất là Vũ 01 vẫn còn đó.

Và nếu anh ta vẫn còn đó, thì câu chuyện này chưa kết thúc.

Nó chỉ mới bắt đầu.

Và lần này, tôi sẽ không để ai viết kịch bản cho mình.*

Vũ bước vào con đường tối tăm dẫn ra khỏi đấu trường.

Bóng tối bao trùm lấy anh, nhưng lần này, anh không sợ.

Vì anh biết, trong bóng tối, anh mới thực sự thấy rõ.

Và ở đâu đó, sâu trong hệ thống, một dòng chữ nhỏ hiện ra, màu vàng, giống như chiếc chìa khóa.

*[Y/N?]*

Vũ nhìn vào dòng chữ đó.

Và lần này, anh không cần suy nghĩ.

Bóng tối vỡ tan.

Và một thế giới mới, chưa từng được ai nhìn thấy, bắt đầu hiện hình.

Nhưng lần này, không có Trật Tự.

Không có Hỗn Loạn.

Và cây bút của hắn.

Và trên trang giấy trắng xóa, dòng chữ đầu tiên hiện ra, không phải bằng mực, mà bằng máu:

*"Ngày thứ hai của Tân Thời Đại."*

Và rồi, từ trong bóng tối, một giọng nói vang lên.

Không phải của Vũ 01.

Mà của một ai đó khác.

Một ai đó mà Vũ chưa từng gặp.

"Chào mừng bạn đến với Hội Những Kẻ Dọn Dẹp, Vũ 02."

Vũ dừng bước.

Anh quay lại, nhìn vào bóng tối.

"Chúng ta là ai?" anh hỏi.

Và bóng tối trả lời: "Chúng ta là những người nhớ."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập