Chương 27
Mùi ozone nồng nặc, cay xè mũi, trộn lẫn với mùi cháy khét của nhựa điện tử và máu khô.
Hắn không nằm trên giường bệnh mềm mại của kiếp trước, nơi những bác sĩ mặc áo blouse trắng nhìn hắn với ánh mắt tò mò lẫn sợ hãi.
Thay vào đó, lưng hắn chạm vào mặt đá lạnh lẽo, thô ráp của bệ phóng năng lượng trung tâm Aethelgard.
Bầu trời phía trên không còn là màu xanh thẳm quen thuộc, mà bị nhuộm tím chóc bởi một thứ ánh sáng kỳ dị đang pulsate, như nhịp đập của một trái tim khổng lồ bị bệnh.
Đó là "Vết Nứt Thời Gian".
Nó không phải là một khe hở đơn thuần, mà là một vết thương hở trên vải vóc của thực tại, rỉ ra thứ năng lượng hỗn loạn mà Vũ đã vô tình giải phóng khi phá vỡ bức tường ảo ảnh trong chương trước.
Trong đầu hắn, giọng nói máy móc của Hệ Thống vang lên, nhưng không phải là giọng lạnh lùng, vô cảm như thường lệ.
Nó run rẩy, như thể chính cái hệ thống này cũng đang hoảng loạn trước quy mô của thảm họa.
*[CẢNH BÁO: Mức độ dị biến vật lý vượt quá ngưỡng an toàn 400%.
Vết Nứt Thời Gian đang mở rộng với tốc độ 3 mét mỗi giây.
Xác suất sụp đổ cục bộ: 99.9%.]*
Vũ ngồi dậy, gạt đi những mảnh vỡ kính vỡ bám trên áo khoác.
Hắn nhìn xuống đôi tay mình.
Da thịt hắn đang rung lên, những đường vân xanh nhạt của năng lượng hệ thống loé lên rồi tắt đi, giống như đèn LED hỏng hóc.
Hắn mỉm cười, một nụ cười mỉa mai, đen tối.
"Chà, có vẻ như tôi vừa tạo ra một tác phẩm nghệ thuật trừu tượng," Vũ nói với không khí xung quanh, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
"Hy vọng bảo hiểm của thành phố này có điều khoản chi trả cho 'thảm họa do người dùng gây ra'."
Hắn đứng dậy,掸掸 (đánh bụi) trên quần áo.
Trước mặt hắn, hàng chục tên lính canh thuộc phe "Trật Tự Ký Ức" đang cầm súng năng lượng, tay run rẩy.
Họ không bắn.
Không ai dám bắn.
Vì họ biết, viên đạn đầu tiên bắn ra có thể kích hoạt phản ứng dây chuyền, và cả khu trung tâm thành phố sẽ biến thành bột màu tím.
Vũ bước chậm rãi về phía Vết Nứt.
Mỗi bước chân của hắn để lại một dấu vết sáng lên rồi tắt dần, như thể thực tại không còn chịu nổi trọng lượng của sự hiện diện hắn.
"Các người nên lùi lại," Vũ nói, không quay đầu lại.
"Ánh sáng tím này không tốt cho da.
Và cũng không tốt cho não bộ của các anh.
Tôi nhớ lần trước, một trong các anh đã bị mất trí nhớ sau khi tiếp xúc với bức xạ này.
Giờ anh ấy đang làm nghề bán báo cũ ở khu ổ chuột.
Rất ổn, nếu anh ấy không cố gắng bán báo cho những người không tồn tại."
Một tiếng cười khô khan vang lên từ đám đông.
Không phải của Vũ.
Mà của một người lính trẻ, người đang cố gắng giấu sự run rẩy của tay cầm súng bằng cách cười lớn, nhưng giọng nói của anh ta vỡ vụn ngay lập tức.
Vũ dừng lại.
Hắn quay người, nhìn thẳng vào đôi mắt sợ hãi của người lính.
"Đừng cười," Vũ nói nhẹ nhàng.
"Nụ cười của anh trông giống như tiếng khóc của một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Và trong thế giới này, nước mắt là thứ đắt nhất."
***
*"Tránh xa đi, anh ta.
Hắn ta là nguồn gốc của cơn bão thời gian hôm nay."*
Giọng nói lạnh lùng, sắc bén như dao cạo, cắt ngang không khí nặng nề.
Một bóng hình bước ra từ hàng ngũ những tên lính canh.
Đó là Elara, nữ quan sát viên cấp cao của Hội đồng Trật Tự.
Bà ta mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng tinh tươm, không một vết bẩn, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn xung quanh.
Đôi mắt bà ta không nhìn Vũ như một kẻ thù cần bị tiêu diệt, mà như một hiện tượng tự nhiên nguy hiểm, một cơn lốc xoáy cần được nghiên cứu và sau đó là...
"Hắn ta không phải là anh hùng, và cũng không phải là tội phạm thông thường," Elara tiếp tục, giọng điệu đầy kịch tính, như thể đang đọc lời mở đầu cho một vở kịch bi kịch.
"Hắn là một lỗi hệ thống.
Một bug trong mã nguồn của vũ trụ.
Và chúng ta không sửa bug bằng cách đối thoại.
Chúng ta sửa bug bằng cách xóa dữ liệu."
Vũ nhún vai.
Hắn lấy ra một chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình vỡ vụn, và bắt đầu gõ lách cách.
Hắn đang viết nhật ký.
*[Nhật Ký Cá nhân - Mục 44]*
*Elara vừa xuất hiện.
Bà ta trông thật sạch sẽ.
Quá sạch sẽ đến mức đáng ngờ.
Có lẽ bà ta đã tẩy trắng ký ức của chính mình nhiều lần đến mức không còn nhận ra mùi hôi thối của sự giả tạo.*
*Bà ta nói tôi là một lỗi hệ thống.
Nhưng nếu tôi là lỗi, thì ai là người viết ra đoạn mã đúng?
Và nếu đoạn mã đúng tồn tại, tại sao thế giới này lại tan vỡ?*
Vũ ngẩng đầu lên, nhìn Elara với ánh mắt trống rỗng.
"Elara," Vũ gọi tên bà ta, giọng điệu thân mật như đang chào một người bạn cũ.
"Bà nhớ ngày hôm đó không?
Khi bà quyết định xóa sạch ký ức của khu ổ chuột để 'tối ưu hóa' không gian sống?
Bà nói đó là vì lợi ích chung.
Nhưng tôi nhớ mùi máu trong không khí.
Và tôi nhớ tiếng khóc của những đứa trẻ mà bà gọi là 'dữ liệu thừa'."
Elara cứng đờ.
Khuôn mặt bình thản của bà ta xuất hiện một vết nứt nhỏ.
Một chút run rẩy ở khóe miệng.
đó là quy trình chuẩn," bà ta lắp bắp, nhưng giọng nói đã mất đi sự tự tin ban đầu.
"Chúng ta phải hy sinh một phần để cứu toàn thể.
Đó là Trật Tự."
"Trật Tự?" Vũ cười lớn, tiếng cười vang vọng trong căn hầm ngầm cũ kỹ giờ đã trở thành trung tâm của cơn bão.
"Trật Tự của bà chỉ là sự im lặng của những người bị câm lặng.
Và bà nghĩ, bằng cách xóa sổ tôi, bà có thể khôi phục lại sự im lặng đó?
Bà lầm rồi, Elara.
Tôi không phải là tiếng ồn.
Tôi là sự thật mà bà không muốn nghe."
Hắn bước về phía bà ta.
Những tên lính canh lùi lại, tạo ra một khoảng trống.
Không ai dám cản trở.
Vì họ đều cảm nhận được thứ gì đó trong Vũ.
Không phải sức mạnh.
Mà là sự chấp nhận.
Sự chấp nhận rằng thế giới này vốn dĩ đã sai lầm.
"Và bây giờ," Vũ nói, dừng lại cách Elara chỉ còn một bước chân.
"Bà muốn xóa tôi?
Nhưng hãy nhớ rằng, khi bà xóa một file, bà không chỉ xóa dữ liệu.
Bà xóa đi cả lịch sử của file đó.
Và lịch sử của tôi...
nó dính vào lịch sử của bà, Elara.
Nó dính vào lịch sử của tất cả chúng ta."
Elara lùi lại một bước.
Đôi mắt bà ta mở to, đầy sợ hãi.
Bà ta nhận ra rằng Vũ không đe dọa bà ta bằng vũ lực.
Hắn đe dọa bà ta bằng ký ức.
Và trong thế giới Aethelgard, ký ức là thứ duy nhất có thể giết chết một người sống mãi.
***
Vũ nhận ra một điều kinh hoàng, nhưng hắn không hoảng loạn.
Hắn chỉ cảm thấy buồn cười.
Cười vì sự ngu ngốc của con người.
Cười vì sự cố chấp của cả hai phe.
Phe bảo vệ, đại diện bởi Elara và Hội đồng Trật Tự, tin rằng việc giữ gìn "Trật Tự Ký Ức" là điều tối thượng.
Họ xóa bỏ những ký ức đau thương, những ký ức hỗn loạn, để tạo ra một xã hội hoàn hảo, tĩnh lặng, và chết chóc.
Họ nghĩ rằng họ đang bảo vệ con người khỏi chính bản thân mình.
Phe tấn công, những kẻ nổi loạn, những "Kẻ Lạ Mặt" khác, tin rằng việc xóa sổ Hội đồng Trật Tự là giải pháp.
Họ muốn giải phóng mọi ký ức, dù là đau đớn hay hỗn loạn, để con người được tự do tuyệt đối.
Họ nghĩ rằng tự do là quyền được cảm nhận mọi thứ, dù đó là địa ngục.
Nhưng cả hai đều sai.
Cả hai đều đang cố gắng kiểm soát điều không thể kiểm soát: Thời Gian.
Khi viên đạn năng lượng của Elara cuối cùng cũng được phóng ra – một cú bắn hoảng loạn, không còn là chiến thuật mà là bản năng sinh tồn – nó không tấn công Vũ.
Nó tấn công Vết Nứt Thời Gian.
Vũ không né.
Hắn đứng yên, nhìn viên đạn bay vào trung tâm của cơn bão tím.
*Đùng.*
Một vụ nổ âm thanh vang lên, không phải từ vụ nổ vật lý, mà từ sự va chạm của hai khái niệm trái ngược: Trật Tự và Hỗn Loạn.
Vết Nứt Thời Gian rung lên dữ dội, và thay vì đóng lại, nó mở rộng hơn nữa.
Nhưng lần này, nó không phát ra ánh sáng tím.
Nó phát ra ánh sáng trắng.
Trắng đến mức chói mắt, trắng đến mức xóa bỏ mọi màu sắc, mọi hình dạng.
Vũ nhắm mắt lại.
Hắn cảm thấy cơ thể mình đang bị kéo vào trong ánh sáng trắng đó.
Không phải bằng lực vật lý, mà bằng một lực hút tâm linh.
"Elara," Vũ nói, giọng nói của hắn vang lên trong đầu của mọi người hiện diện, bao gồm cả Elara và những tên lính canh.
"Bà đã bắn vào chính bức tường mà bà đang cố gắng bảo vệ.
Và bây giờ, bức tường đã đổ.
Không còn Trật Tự.
Không còn Hỗn Loạn.
sự trống rỗng."
Elara quỳ xuống, ôm đầu, khóc.
Không phải vì sợ hãi, mà vì cô đơn.
Cô đơn của một người phụ nữ vừa nhận ra rằng cả đời mình, bà ta chỉ là một nô lệ của chính những quy tắc mà bà ta tạo ra.
Vũ mỉm cười.
Hắn biết rằng đây không phải là chiến thắng.
Đây chỉ là sự bắt đầu của một trò chơi mới.
Một trò chơi nơi không còn phe thắng hay phe thua.
Chỉ còn những người chơi, và bàn cờ đang tan vỡ.
***
Bão bùng nổ dữ dội.
Vũ cảm thấy cơ thể mình đang tan rã thành các dòng dữ liệu, từng tế bào, từng ký ức, từng cảm xúc đều bị xé nhỏ và ném vào vortex của ánh sáng trắng.
Nhưng trong sự hỗn loạn đó, lại có một thứ âm thanh lạ.
Không phải tiếng hệ thống.
Không phải tiếng hét của Elara.
Mà là tiếng thở.
Tiếng thở nặng nhọc, mệt mỏi, của một người đàn ông khác.
*"Cảm ơn đã giữ kỷ lục tốt nhất cho tôi, Vũ."*
Giọng nói đó vang lên từ khắp mọi nơi, và từ ngay trong đầu Vũ.
Nó thân thuộc.
Quá thân thuộc.
Giống như giọng nói của chính hắn, nhưng già hơn, mệt mỏi hơn, và đầy sự mỉa mai.
Hình ảnh hiện ra giữa cơn bão ánh sáng trắng.
Bản gốc Vũ – Vũ 01, người đã sống kiếp trước, người đã để lại "Vết Nứt" cho Vũ 02 (Vũ hiện tại) – đang đứng trên đỉnh tháp cao nhất của Aethelgard.
Hắn mặc bộ đồ đen, tóc bạc phơ, và đôi mắt của hắn không còn là đôi mắt của một người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết.
Chúng là đôi mắt của một người đã nhìn thấy quá nhiều, đã sống quá nhiều, và đã mệt mỏi với chính sự tồn tại của mình.
Vũ 01 nhìn xuống Vũ 02, người đang tan rã trong ánh sáng trắng, và mỉm cười.
Một nụ cười buồn bã, nhưng đầy sự chấp nhận.
"Anh đã làm tốt lắm, Vũ 02," Vũ 01 nói, giọng nói vang vọng trong không gian méo mó.
"Anh đã phá vỡ bức tường.
Anh đã mở ra con đường thứ ba.
Nhưng anh có nghĩ rằng, tôi để anh làm điều đó một cách ngẫu nhiên không?"
Vũ 02 cố gắng nói, nhưng giọng nói của hắn bị nuốt chửng bởi dòng dữ liệu.
Hắn chỉ có thể nhìn.
Nhìn Vũ 01 giơ tay lên, và trong lòng bàn tay hắn, một chiếc chìa khóa nhỏ, bằng vàng, đang sáng lên.
"Con đường thứ ba không phải là sự tự do," Vũ 01 tiếp tục, giọng nói ngày càng xa hơn, như thể hắn đang bước vào một chiều không gian khác.
"Con đường thứ ba là sự lựa chọn.
Và tôi đã để lại cho anh sự lựa chọn này.
Chọn giữa việc trở thành một phần của Trật Tự, hay trở thành một phần của Hỗn Loạn.
chọn để trở thành thứ gì đó hoàn toàn mới."
Vũ 01 biến mất.
Chỉ còn lại chiếc chìa khóa vàng, rơi xuống từ đỉnh tháp, xuyên qua ánh sáng trắng, và bay thẳng về phía Vũ 02.
Vũ 02 đưa tay ra, cố gắng nắm lấy nó.
Nhưng ngay khi ngón tay hắn chạm vào chiếc chìa khóa, toàn bộ thế giới Aethelgard bỗng nhiên im bặt.
Không còn tiếng gió.
Không còn tiếng hét.
Không còn ánh sáng.
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng.
Sự tĩnh lặng của một trang giấy trắng, chờ đợi những dòng chữ mới được viết lên.
***
Ánh sáng bắt đầu tắt dần.
Vũ cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo vào một dòng dữ liệu vô tận, chuẩn bị bị *format* – định dạng lại, xóa sạch mọi ký ức, mọi cảm xúc, để trở thành một bản sao mới, hoàn hảo, và vô hồn.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc cuối cùng, khi bóng tối bao trùm lấy hắn, hệ thống trong đầu hắn lại kích hoạt một thông báo lạ.
Không phải màu đỏ cảnh báo.
Không phải màu xanh bình thường.
Mà là màu vàng.
Màu của chiếc chìa khóa.
*[Nhiệm vụ 'Bảo vệ Trật Tự' thất bại.
Phát hiện lỗi hệ thống: Chủ nhân thực sự không phải là Vũ 01, mà là Vũ 02 (Bản Sao).
Đang thực hiện quy trình chuyển giao quyền kiểm soát...]*
*[Xác nhận: Vũ 02 là Người Dọn Dẹp.
Vũ 01 là Người Tạo Ra.]*
*[Cảnh báo: Vũ 01 đã rời khỏi hệ thống.
Vũ 02, anh có muốn tiếp quản vai trò của Người Tạo Ra không?]*
*[Y/N?]*
Vũ nhìn vào dòng chữ đó.
Tim hắn đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác kỳ lạ.
Một cảm giác của sự tự do.
Sự tự do thực sự.
Không phải sự tự do của phe nổi loạn, cũng không phải sự tự do của phe bảo vệ.
Mà là sự tự do để định nghĩa lại chính mình.
Hắn nhớ lại nụ cười của Vũ 01.
Hắn nhớ lại tiếng khóc của Elara.
Hắn nhớ lại mùi ozone và máu.
Và hắn nhớ lại dòng nhật ký cuối cùng mà hắn đã viết.
*[Nhật Ký Cá nhân - Mục 45]*
*Tôi không phải là bản sao.
Tôi là bản gốc.
Và giờ, tôi sẽ viết lại câu chuyện này.*
Vũ đưa tay ra, trong không gian ảo của hệ thống, và nhấn vào nút .
Bóng tối vỡ tan.
Và một thế giới mới, chưa từng được ai nhìn thấy, bắt đầu hiện hình.
Nhưng lần này, không có Trật Tự.
Không có Hỗn Loạn.
Và cây bút của hắn.
Và trên trang giấy trắng xóa, dòng chữ đầu tiên hiện ra, không phải bằng mực, mà bằng máu:
*"Ngày thứ nhất của Tân Thời Đại."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận