Chương 26

Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ đôi tay Vũ chưa kịp tắt hẳn, những tia điện tử vẫn nhảy múa như những con rắn nhỏ xíu, liếm láp không khí ẩm ướt của sân trường.

Hắn bước ra khỏi thư viện, từng bước chân nặng trịch, như thể đang dẫm lên mặt nước đọng.

Hệ thống trong đầu hắn vang lên một tiếng bíp khô khan, cắt ngang dòng suy nghĩ:

Vũ nhếch môi, một nụ cười mỏng manh, không chứa đựng chút vui vẻ nào.

Hắn biết con số đó nghĩa là gì.

Nó nghĩa là thế giới này đang bắt đầu "hoại tử" từ bên trong, giống như một quả táo bị thối từ cuống.

Những học sinh xung quanh, những kẻ bình thường vốn chỉ sợ hãi "Kẻ Lạ Mặt" như sợ bệnh dịch, giờ đây lại run rẩy vì một lý do khác.

Họ không sợ Vũ vì hắn là quái vật.

Họ sợ vì tiếng thở của hắn nghe như có hai nhịp đập khác nhau, một nhịp thuộc về hiện tại, một nhịp thuộc về quá khứ xa xôi, tạo nên một âm thanh dissonance khiến não bộ họ muốn nứt vỡ.

Một cô gái năm hai, tóc buộc cao, đang cố gắng đi qua cạnh Vũ.

Cô ta dừng lại, mặt mày tái nhợt, hai tay ôm chặt lấy cặp sách như thể đó là lá chắn cuối cùng.

Vũ nhìn cô ta.

Trong mắt hắn, cô gái ấy không chỉ là một sinh vật sống.

Hắn thấy những "Vết Nứt Thời Gian" nhỏ li ti bám trên da thịt cô, những đường rạn nứt vô hình mà chỉ những người có hệ thống mới nhìn thấy.

Thế giới này nhận ra ai đã sống lần trước.

Nó không cần hồ sơ, không cần DNA.

Nó cần sự bất ổn định trong linh hồn.

anh có cảm thấy lạnh không?" cô gái hỏi, giọng run rẩy.

Vũ nghiêng đầu.

"Chỉ khi tôi nhớ lại lần trước mình chết ở đây," hắn đáp, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

"Cảm giác như bị đông lạnh từ bên trong ra.

Anh nên đi nhanh lên.

Không khí ở đây sắp đóng băng rồi."

Cô gái thốt lên một tiếng hét nghẹn ngào và chạy mất, bỏ lại phía sau một vệt mồ hôi lạnh.

Vũ không đuổi theo.

Hắn chỉ đứng đó, quan sát cách những bóng người co cụm lại, tránh xa hắn như tránh một hố đen.

Hắn rút điện thoại ra, mở ứng dụng ghi chú.

Không phải để viết nhật ký, mà để ghi lại những lỗi hệ thống.

*[Nhật ký Cá nhân - Mục 42]*
*Ngày thứ 3 sau khi thức tỉnh.*
*Thế giới này không ghét chúng ta vì chúng ta là kẻ xâm lược.

Nó ghét chúng ta vì chúng ta là bằng chứng cho thấy nó có thể sai lầm.

Vũ Gốc muốn một bản vá lỗi hoàn hảo.

Tôi muốn một lỗi hệ thống vĩnh cửu.

Và hôm nay, tôi thấy những vết nứt đầu tiên xuất hiện trên mặt đất.

Không phải do động đất.

Mà do thời gian không chịu đựng được sự tồn tại của tôi nữa.*

Hắn đóng điện thoại lại.

Tiếng bước chân của những học sinh khác trở nên xa dần, nhưng tiếng thì thầm của hệ thống vẫn vang vọng.

Vũ nhìn về phía khu rừng nhỏ phía sau trường, nơi những cột đá cổ đại đứng sừng sững như những chiếc đinh ghim giữ lấy thực tại.

Hắn bước tới.

Không chạy.

Hắn bước đi với sự chậm rãi của một người đang đi dự tang lễ cho chính mình.

*[Cảnh báo: Mức độ ô nhiễm ký ức cao.

Tiếp xúc trực tiếp có thể gây mất trí nhớ tạm thời.]**

Vũ phớt lờ.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác trên lòng bàn tay.指尖 (ngón tay) của hắn chạm vào một vết nứt nhỏ, gần như vô hình, chạy dọc theo thân cột đá.

Khi hắn đẩy mạnh năng lượng từ "Vết Nứt" trên trán vào vết nứt đó, thế giới xung quanh hắn bỗng nhiên sụp đổ.

Màu sắc biến mất.

Âm thanh biến mất.

Chỉ còn lại những dòng chảy trắng xóa, những sợi dây sáng loáng nối kết mọi thứ.

Hắn đang đứng trong một không gian khác, nơi thời gian không chảy theo một hướng, mà xoáy tròn như một cơn lốc.

Những cột đá không còn là đá.

Chúng là những cần gạt, những nút chặn, cố gắng giữ cho dòng chảy hỗn loạn này không tràn ra ngoài.

Và rồi, hắn thấy chúng.

Những bóng hình mờ ảo, chồng chéo lên nhau, di chuyển qua lại trong dòng chảy.

Đó là những người trùng sinh trước đó.

Những "Kẻ Lạ Mặt" đã bị loại bỏ.

Họ không chết.

Họ bị mắc kẹt.

Bị đóng băng trong những khoảnh khắc cuối cùng của sự kháng cự, trở thành nhiên liệu cho hệ thống Trật Tự Ký Ức.

*[Thư gửi Lyra - Chưa gửi]*
*Lyra,*
*Em có tin rằng những người anh ấy gọi là "lỗi" thực chất là những anh hùng bị lãng quên?

Vũ Gốc không giết họ.

Hắn nhốt họ vào những bức tường vô hình, dùng ký ức đau khổ của họ để nuôi dưỡng sự "hoàn hảo" của thế giới này.

Mỗi lần một người trùng sinh bị tiêu diệt, thế giới này trở nên ổn định hơn một chút.

Nhưng nó cũng trở nên vô cảm hơn một chút.

Tôi vừa thấy mặt của anh ấy.

Anh ta là người trùng sinh thứ 102.

Anh ta chết vì cố gắng cứu một đứa trẻ.

Và giờ, anh ta là một viên gạch trong bức tường của Vũ Gốc.*
*Tôi sẽ không để điều đó xảy ra với tôi.

Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra với bất kỳ ai khác.*

Vũ rút tay ra, quay trở lại thực tại.

Hắn thở dốc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Nhưng trong mắt hắn, một ánh sáng mới rực cháy.

Hắn không còn sợ hãi.

Hắn hiểu rồi.

Vũ Gốc không chỉ đang sửa lỗi.

Hắn đang xây dựng một nhà tù.

Và Vũ vừa tìm thấy chìa khóa.

*[Kích hoạt Năng Lực: Thấu Thị Dòng Thời Gian.

Mức độ: Cao.

Cảnh báo: Tải trọng não bộ vượt quá giới hạn.]*

Cột đá chính bắt đầu phát sáng.

Không phải ánh sáng trắng lạnh lẽo của hệ thống, mà là một ánh sáng vàng ấm áp, như ánh nắng buổi sáng.

Những vết nứt trên cột đá mở rộng, nhưng không phải để phá hủy.

Chúng mở ra như những cánh hoa.

Từ sâu thẳm bên trong cột đá, một giọng nói vang lên.

Không phải giọng nói của Vũ Gốc.

Không phải giọng nói của Hệ Thống.

Đó là giọng nói của Bản Gốc Thực Sự.

*"Cuối cùng..."* giọng nói ấy thì thầm, đầy vẻ mệt mỏi.

*"Ai đó đã dám nhìn vào bóng tối mà không nhắm mắt."*

Vũ mở mắt.

Hắn thấy một hình bóng mờ ảo hiện ra trước mặt hắn.

Đó không phải là một con người.

Đó là một tập hợp của vô số ký ức, vô số cảm xúc, vô số sự tồn tại.

Bản Gốc không phải là một cỗ máy.

Nó là tổng hòa của tất cả những người trùng sinh đã từng tồn tại.

Nó là sự đau khổ tập thể của thế giới này.

Vũ Gốc không phải là kẻ thù.

Vũ Gốc chỉ là một công cụ, một người quản lý, cố gắng kiểm soát sự đau khổ này bằng cách loại bỏ những người mang nó.

Nhưng sự đau khổ không thể bị loại bỏ.

Nó chỉ có thể được chấp nhận.

Bản Gốc nhìn Vũ.

Và Vũ nhìn lại.

*"Anh hiểu rồi,"* Vũ nói.

*"Anh không phải là lỗi.

Anh là sự thật."*

Bản Gốc gật đầu.

Và rồi, nó bắt đầu tan rã.

Không phải thành tro bụi.

Mà thành vô số ánh sáng nhỏ li ti, như những ngôi sao rơi xuống.

Những ánh sáng ấy bay ra khỏi cột đá, lan tỏa khắp khu vực cấm địa, và rồi, khắp thế giới.

*[Hệ thống đã được cập nhật.

Phiên bản mới: "Cộng Họa Ký Ức".

Người dùng: Vũ.

Vai trò: Người Dọn Dẹp.]**

Vũ mỉm cười.

Hắn biết rằng đây không phải là kết thúc.

Vũ Gốc vẫn còn đó.

Thế giới vẫn còn những Vết Nứt.

Nhưng giờ đây, hắn không còn chiến đấu một mình.

Hắn đã mở ra một con đường thứ ba.

Một con đường nơi sự hỗn loạn và trật tự cùng tồn tại.

Nhưng rồi, một giọng nói khác vang lên trong đầu hắn.

Không phải của hệ thống.

Mà của Kael.

*"Làm tốt lắm, Vũ.

Nhưng anh có nghĩ rằng Vũ Gốc sẽ để điều này xảy ra?

Anh vừa phá vỡ bức tường.

Nhưng anh chưa phá vỡ nhà tù.

Và bây giờ, những con thú trong nhà tù đang bắt đầu thức tỉnh."*

Vũ nhìn về phía chân trời.

Mặt trời đang lặn, nhuộm đỏ bầu trời.

Nhưng trong bóng tối đang buông xuống, hắn thấy những bóng hình mới đang hiện ra.

Những bóng hình không thuộc về quá khứ, cũng không thuộc về hiện tại.

Chúng thuộc về tương lai.

Và chúng đang nhìn hắn với ánh mắt đầy thù địch.

Hắn rút điện thoại ra, mở ứng dụng ghi chú.

Hắn viết thêm một dòng mới.

*[Nhật ký Cá nhân - Mục 43]*
*Ngày thứ 4 sau khi thức tỉnh.*
*Tôi đã phá vỡ bức tường.

Nhưng tôi chưa phá vỡ nhà tù.

Và giờ, những con thú đang thức tỉnh.

Vũ Gốc sẽ trả giá.

Nhưng trước hết, tôi phải học cách sống chung với những con thú này.

Vì chúng không phải là kẻ thù.

Chúng là những mảnh ghép còn thiếu của câu đố.*

Hắn đóng điện thoại lại.

Hắn bước ra khỏi khu vực cấm địa, hướng về phía thành phố.

Ánh sáng xanh trên tay hắn tắt đi.

Nhưng trong mắt hắn, một ngọn lửa mới đang cháy rực.

Và hắn biết, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập