Chương 25
Hắn mở mắt ra.
Không phải là ánh sáng ấm áp của bình minh, mà là ánh sáng xanh lạnh lẽo, nhấp nháy không đều từ những tấm bảng điều khiển bằng kính vỡ trên trần nhà.
Căn phòng này không có cửa sổ.
Nó giống như một chiếc quan tài bằng bê tông cốt thép, được chôn sâu dưới lòng đất, nơi mà thời gian dường như đã ngừng chảy để chờ đợi sự phân hủy.
Vũ ngồi dậy, cảm giác đau nhói chạy dọc theo sống lưng, nhưng không phải là đau đớn thể xác.
Đó là cảm giác của "Vết Nứt".
Hắn đưa tay lên sờ trán.
Da thịt ở đó nóng rát, nứt nẻ thành những đường vân nhỏ li ti, như gốm sứ bị nung quá nhiệt.
Mỗi vết nứt ấy đều là một ký ức bị ép buộc phải quay trở lại, một lỗi hệ thống mà vũ trụ không thể xóa bỏ.
Trước mặt hắn, không gian bỗng nhiên bị xé toạc bởi một luồng dữ liệu màu xanh lá cây.
Những dòng chữ chạy tua tủa, nhanh đến mức mắt thường khó theo kịp, nhưng Vũ vẫn đọc được chúng.
Hắn đã quen với sự ồn ào này.
"Chào mừng trở lại, Vũ," giọng nói của Hệ Thống vang lên, cơ giới và thiếu cảm xúc, nhưng có một sự mỉa mai khó hiểu ẩn sau từng âm tiết.
"Lần này, anh có định sống sót lâu hơn ba ngày không?"
Vũ bật cười.
Tiếng cười khô khan, vang vọng trong căn phòng hẹp.
Hắn đứng dậy, giẫm lên một vũng máu khô đã chuyển màu nâu sẫm.
Đó không phải là máu của hắn.
Nó thuộc về người tiền nhiệm, hoặc có thể là chính hắn từ một chu kỳ trước.
"Ba ngày là kỷ lục của kẻ yếu," Vũ nói, giọng trầm thấp, như thể đang nói chuyện với một người bạn cũ.
"Tôi không định sống sót.
Tôi định sửa lỗi."
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự căng thẳng của năng lượng đang tích tụ bên trong.
Vết Nứt trên trán hắn phát ra một tiếng rít nhẹ, như kim loại cọ xát.
Thế giới này tin rằng sự trùng sinh là một sai lầm cần được loại bỏ.
Nhưng Vũ biết sự thật tàn khốc hơn: sự trùng sinh là một tính năng, không phải lỗi.
Và hắn là người duy nhất có quyền truy cập vào mã nguồn.
Hắn bước về phía bức tường bê tông, nơi một khe hở nhỏ đang rỉ ra ánh sáng trắng đục.
"Lyra," hắn gọi tên, không cần quay lại.
"Nếu cô ấy còn sống, cô ấy sẽ biết đường vào."
Từ bóng tối phía sau, một giọng nói nữ tính, mỏng manh nhưng sắc bén vang lên.
"Anh nói như thể tôi là một con chó săn, Vũ.
Tôi chỉ đang chờ anh tỉnh lại để xem liệu anh có đủ điên để bước vào cái bẫy tiếp theo hay không."
Lyra bước ra từ bóng tối.
Cô ấy mặc một bộ đồ bảo hộ rách nát, trên người dính đầy bùn đất và tro tàn.
Nhưng điều đáng chú ý nhất là đôi mắt cô ấy.
Chúng không có Vết Nứt.
Chúng trong veo, tĩnh lặng, như thể cô ấy là một phần của Trật Tự, hoặc tệ hơn, cô ấy là một kẻ giả mạo hoàn hảo.
"Chúng ta không có thời gian cho trò chơi tâm lý," Vũ nói, phẩy tay ra hiệu cho cô ấy đi trước.
"Vùng Cạn Hồn đang gọi tên chúng ta."
*[Cảnh báo: Dị thường không gian cấp độ cao][Khuyến nghị: Tắt cảm biến thời gian để tránh xung đột ký ức]*
Một trong những Thanh Tra tiến lại gần, khuôn mặt không biểu cảm, đôi mắt trống rỗng.
Hắn giơ tay ra, không phải để tấn công, mà để "thu thập".
"Đối tượng: Vũ.
Trạng thái: Lỗi nghiêm trọng.
Hành động: Tái chế," giọng nói của hắn vang lên, đồng nhất và vô hồn.
Lyra gầm lên, vung thanh kiếm năng lượng về phía hắn.
Nhưng lưỡi kiếm của cô ấy không thể chạm vào cơ thể Thanh Tra.
Nó đi xuyên qua hắn như thể hắn là một ảo ảnh.
Thanh Tra chỉ nhẹ nhàng chạm vào trán Lyra.
Cô ấy hét lên, ngã xuống không gian, cơ thể cô ấy bắt đầu phát ra ánh sáng trắng, như thể đang bị hòa tan.
"Lyra!" Vũ hét lên, nhưng anh ấy không lao về phía cô ấy.
Thay vào đó, anh ấy nhìn thẳng vào Thanh Tra.
Hắn nhận ra điều gì đó.
Những kẻ này không giết họ.
Chúng đang cố gắng "sửa chữa" họ bằng cách loại bỏ những ký ức gây rối loạn.
Chúng biến những người trùng sinh thành những con rối tuân thủ Trật Tự.
Vũ nhắm mắt lại.
Hắn nhớ lại lá thư của Kael.
*"Hệ thống không phải là kẻ thù.
Nó là nạn nhân."*
Và ngay lúc đó, từ sâu trong bóng tối phía sau nhóm Thanh Tra, một bóng hình khác xuất hiện.
Không phải là Thanh Tra.
Đó là một người đàn ông mặc bộ đồ đen, khuôn mặt che kín bởi một chiếc mặt nạ bằng gương.
Hắn cầm một cây gậy dài, đầu gậy là một viên đá đen tuyền.
"Đừng phí phạm nhiên liệu," người đàn ông trong mặt nạ nói, giọng điệu mỉa mai.
Hắn vung cây gậy, một làn sóng năng lượng đen kịt quét qua, đẩy lùi các Thanh Tra ra xa.
Lyra ngã xuống, thở hổn hển, nhưng ánh sáng trắng trên cơ thể cô ấy dần tắt.
Người đàn ông trong mặt nạ quay lại, nhìn Vũ.
Anh vẫn còn sống.
Tôi đã nói với anh rằng anh sẽ phạm sai lầm.
Và đây là sai lầm lớn nhất: anh tin rằng mình có thể kiểm soát hệ thống."
Vũ nhíu mày.
"Tôi không tin vào bất cứ điều gì.
Tôi chỉ quan sát."
"Quan sát là một hình thức tin tưởng," người đàn ông cười nhạt.
"Bây giờ, hãy chạy.
Tôi đã tạo ra một lỗ hổng trong phòng vệ của họ.
Nhưng nó chỉ mở trong mười giây."
Vũ không hỏi tên hắn.
Hắn không cần biết.
Hắn kéo Lyra dậy, và cả hai lao vào bóng tối, nơi mà không gian đang bị xé toạc bởi năng lượng đen của người đàn ông trong mặt nạ.
*[Lựa chọn A: Chấp nhận bị xóa sổ.
Vũ Gốc sẽ tiếp quản thế giới, sửa chữa Trật Tự, và tạo ra một bản sao mới hoàn hảo hơn.][Lựa chọn B: Phá hủy Trật Tự.
Vũ Bản Sao sẽ trở thành Virus, hủy diệt mọi thứ, bao gồm cả chính Vũ Gốc và thế giới này.]*
Vũ ngồi đó, im lặng.
Tim anh ấy đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi.
Đó là sự giận dữ.
Một sự giận dữ sâu thẳm, đến từ cốt lõi của tồn tại.
Lyra bước lại gần, đặt tay lên vai anh ấy.
anh ổn chứ?"
Vũ nhìn cô ấy.
Anh ấy nhìn thấy sự lo lắng trong mắt cô ấy.
Nhưng lần này, anh ấy không chắc chắn liệu đó có phải là cảm xúc thật hay chỉ là một phản ứng được lập trình.
"Hệ thống," Vũ nói, giọng anh ấy lạnh lùng như băng.
"Hiển thị tùy chọn."
Màn hình hologram trước mặt anh ấy sáng lên, hiển thị hai lựa chọn như trong video.
Nhưng có một sự khác biệt.
Ở góc dưới cùng của màn hình, một dòng chữ nhỏ, màu đỏ, nhấp nháy.
Vũ nhìn vào dòng chữ đó.
Hắn nhận ra rằng đây không phải là lựa chọn của Vũ Gốc.
Đây là một cái bẫy.
Vũ Gốc không muốn anh ấy chọn A hoặc B.
Hắn muốn anh ấy tin rằng anh ấy chỉ có hai lựa chọn.
Nhưng thực tế, có một lựa chọn thứ ba.
Một lựa chọn mà Vũ Gốc không biết.
Vụ cười, một nụ cười điên rồ và nguy hiểm.
Hắn đứng dậy, bước về phía màn hình.
"Lyra," anh ấy nói, không quay lại.
"Nếu tôi biến thành virus, anh sẽ làm gì?"
Lyra im lặng một lúc.
"Tôi sẽ giết anh.
Hoặc tôi sẽ chết cùng anh.
Tùy thuộc vào mức độ đau đớn."
Vũ gật đầu.
"Đó là câu trả lời đúng."
Hắn đưa tay ra, không chọn A, cũng không chọn B.
Hắn đặt tay lên màn hình, và dùng sức mạnh từ Vết Nứt trên trán để phá vỡ lớp bảo vệ của hệ thống.
Những tia lửa điện bắn ra, chập chờn quanh bàn tay anh ấy.
"Anh đang làm gì?" Lyra hét lên.
"Viết lại quy tắc," Vũ nói, giọng anh ấy vang lên như sấm sét.
"Nếu tôi là một lỗi, thì tôi sẽ trở thành lỗi lớn nhất mà hệ thống này từng gặp phải.
Và nếu Vũ Gốc muốn một thế giới hoàn hảo, tôi sẽ cho hắn thấy sự hoàn hảo của sự hỗn loạn."
Màn hình bắt đầu glitch, những hình ảnh méo mó, tiếng ồn tĩnh điện tràn ngập căn phòng.
Vũ cảm thấy cơ thể mình bắt đầu tan rã, nhưng không phải thành năng lượng trắng.
Nó tan rã thành những mảnh vụn màu đen, những mảnh vụn của ký ức, của cảm xúc, của sự tồn tại.
Và từ sâu thẳm trong bóng tối của hệ thống, một giọng nói khác vang lên, không phải của Vũ Gốc, cũng không phải của Hệ Thống.
Đó là giọng nói của Kael.
*"Cuối cùng, anh cũng tỉnh táo.
Bây giờ, hãy phá vỡ chiếc lồng này, Vũ.
Vì chúng ta không chiến đấu để tồn tại.
Chúng ta chiến đấu để được quyền định nghĩa chính mình."*
Vũ mỉm cười.
Hắn nhắm mắt lại, và bước vào màn glitch.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận