Chương 24
Nó chỉ đóng lại, nhẹ nhàng và dứt khoát, như một cái bẫy chuột bằng gỗ phong đã hết hạn sử dụng.
Vũ đứng sững giữa quảng trường tro tàn.
Giọng nói già nua kia tắt ngấm, để lại sự im lặng nặng nề hơn cả tiếng bom đạn.
Hắn quay lại, nhìn vào tấm gương lớn đang lơ lửng trước mặt.
Hình ảnh trong gương đã trở lại bình thường – khuôn mặt trẻ trung, đôi mắt lạnh lùng của Vũ, kẻ vừa giết chết phiên bản quá khứ của chính mình để tồn tại.
Nhưng có gì đó sai sai.
Trên trán hắn, một đường nứt nhỏ, màu đỏ tía như máu đông đặc, đang từ từ lan rộng.
Nó không đau.
Nó cảm giác giống như ai đó đang dùng dao khắc tên lên da thịt hắn, nhưng không chạm đến thần kinh.
*[SYSTEM ALERT: Đồng bộ hóa ký ức hoàn tất.
Lỗi: 0.003%.
Cảnh báo: Vết Nứt Thời Gian đang mở rộng.
Mức độ nhận diện thế giới: 15%.]*
Vũ chạm tay lên vết nứt.指尖 lạnh lẽo.
Hắn nhớ lại lời của Seraphine trước khi cô tan biến vào dòng dữ liệu: *"Thế giới này không tha thứ cho những kẻ lén lút.
Nó sẽ nhận ra bạn."*
Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ gương từ dưới chân.
Mảnh vỡ phản chiếu khuôn mặt hắn, nhưng trong ánh sáng yếu ớt của bình minh giả tạo, hắn thấy có những con số nhị phân chạy dọc theo viền mắt mình.
*"Tôi đang bị mã hóa,"* Vũ lầm bầm, giọng nói vang lên khô khan trong không gian tĩnh mịch.
*"Hay thế giới đang cố gắng giải mã tôi?"*
Hắn bỏ mảnh gương vào túi áo, nơi chứa chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ của kiếp trước.
Chiếc đồng hồ ấy giờ đây không còn chỉ giờ, mà hiển thị tỷ lệ "Độ Ổn Định Thực Tại".
Con số hiện tại: 87/100.
Nếu nó xuống dưới 50, Vũ sẽ biến thành một con số trong cơ sở dữ liệu của Aethelgard.
Một lỗi cần được xóa bỏ.
Hắn bước đi.
Bước chân đầu tiên nặng trĩu.
Bước thứ hai nhẹ hơn.
Bước thứ ba, hắn đã quen với cảm giác của một "Kẻ Lạ Mặt".
***
Căn hầm ngầm cũ ở khu ổ chuột không còn là nơi trú ẩn an toàn nữa.
Nó là một bẫy.
Vũ biết điều đó từ kiếp trước.
Trong đời sống đầu tiên, hắn đã chết ở đây vì một vụ sập trần nhà do bom đạn từ trên cao.
Trong kiếp thứ hai, hắn đã biến nơi này thành phòng thí nghiệm, và cuối cùng là nơi hắn đối diện với Seraphine.
Giờ đây, ở kiếp thứ ba – nếu quả thực có kiếp thứ ba – căn hầm này mang một mùi vị khác.
Mùi của điện giật.
Và mùi của sự chờ đợi.
Vũ mở cánh cửa sắt gỉ sét, đẩy nó ra với một tiếng rít chói tai.
Ánh sáng mờ ảo từ giếng trời chiếu xuống, cắt ngang qua lớp bụi dày đặc.
Hắn không bật đèn.
Trong bóng tối, hệ thống của hắn hoạt động tốt hơn.
*[Nhiệm vụ mới: Sinh tồn 24 giờ trong vùng cách ly.
Phần thưởng: Gỡ bỏ 10% Vết Nứt Thời Gian.]*
Vũ nhếch môi cười một cách mỉa mai.
Bạn nghĩ đó là một món quà?
Nếu tôi gỡ bỏ vết nứt, tôi sẽ mất ký ức.
Mà không có ký ức, tôi là ai?
Một con rối vô hồn?"*
Hệ thống im lặng.
Nhưng một dòng chữ nhỏ hiện lên ở góc phải tầm nhìn: *[Hệ thống không có cảm xúc.
Hệ thống chỉ tối ưu hóa sự sống còn.]*
*"Sự sống còn của một bản sao hay sự sống còn của một con người?"* Vũ hỏi, nhưng không đợi câu trả lời.
Hắn bước vào căn phòng chính.
Bàn làm việc cũ vẫn còn đó.
Những chồng giấy tờ lộn xộn, những sơ đồ mạch điện bị xé nát.
Nhưng có một thứ mới.
Trên mặt bàn, giữa đống hỗn độn, là một cuốn sổ da màu đen.
Vũ lại gần.
Cuốn sổ không có tên.
Không có tác giả.
Nó trông như thể nó đã ở đó từ trước khi Vũ sinh ra, và sẽ ở đó sau khi Vũ chết.
Hắn mở trang đầu tiên.
Trang giấy trắng tinh.
Không có chữ.
Nhưng khi ngón tay hắn chạm vào giấy, những dòng chữ bắt đầu hiện ra, như mực thấm vào giấy cũ.
Không phải chữ của Vũ.
Không phải chữ của Seraphine.
Đó là nét chữ run rẩy, gấp gáp, như của một người đang viết trong lúc chạy trốn.
Tôi đã trở về.
Nhưng thế giới này...
nó nhớ tôi.
Không phải bằng ký ức.
Mà bằng nỗi sợ.
Họ gọi tôi là 'Kẻ Lạ Mặt'.
Tôi thấy ánh mắt của họ.
Họ không nhìn tôi như một con người.
Họ nhìn tôi như một lỗi cần được sửa chữa.
Tôi phải giấu vết nứt.
Tôi phải giả vờ là người bình thường.
Nhưng làm sao để giả vờ khi chính da thịt bạn đang kêu gọi sự hủy diệt?"*
Vũ nhíu mày.
Hắn lật trang tiếp theo.
Tôi gặp một người tên là Kael.
Hắn nói hắn cũng là 'Kẻ Lạ Mặt'.
Chúng tôi cùng nhau xây dựng một mạng lưới.
Chúng tôi gọi nó là 'Đội Xóa Lỗi'.
Chúng ta tìm những người trùng sinh khác, những người có vết nứt, và chúng ta giúp họ ẩn dấu nó.
Đổi lại, chúng ta thu thập thông tin.
Thông tin về 'Trật Tự Ký Ức'.
Ai đang kiểm soát nó?
Tại sao họ muốn xóa bỏ chúng ta?"*
Vũ cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Tên này hắn đã nghe từ kiếp trước.
Kael là người dẫn dắt hắn vào con đường phản kháng.
Nhưng trong ký ức của Vũ, Kael đã chết vì một vụ ám sát bí ẩn.
Kael đã chết.
Không phải do ám sát.
Do chính hắn.
Hắn tự nguyện bước vào 'Phòng Sạch' để bị xóa ký ức.
Hắn nói rằng, nếu một 'Kẻ Lạ Mặt' được chấp nhận vào hệ thống, thì tất cả chúng ta đều có cơ hội.
Tôi không tin hắn.
Nhưng tôi không có lựa chọn khác.
Vết nứt của tôi đang lan đến tim.
Tôi cảm thấy trái tim mình đang biến thành dữ liệu.
Nó đập theo nhịp của máy chủ."*
Vũ đóng cuốn sổ lại.
Tay hắn run lên.
Đây không phải là nhật ký của một người lạ.
Đây là nhật ký của chính Vũ.
Nhưng từ một góc nhìn khác.
Một Vũ khác.
Một Vũ đã sống sót sau cái chết của Vũ hiện tại.
*"Kiếp thứ ba,"* Vũ thì thầm.
*"Không phải là tôi bước vào cánh cửa.
Mà là tôi đang đọc lại những gì mình đã viết trong kiếp trước."*
Hắn nhìn xung quanh căn phòng.
Bóng tối dường như đang di chuyển.
Những bức tường bê tông lạnh lẽo bỗng trở nên sống động, như thể chúng đang thở.
Và từ sâu thẳm trong bóng tối, một giọng nói vang lên.
Không phải từ hệ thống.
Mà từ chính căn phòng.
*"Bạn đã đọc đến đâu rồi, Vũ?"*
Vũ quay lại nhanh chóng.
Không có ai.
Chỉ có bóng tối.
*"Ai đó ở đó sao?"* Vũ hỏi, giọng lạnh lùng.
Hắn rút ra một con dao nhỏ từ trong túi.
Blade dao sáng lên, phản chiếu ánh sáng yếu ớt.
*"Tôi không ở đó,"* giọng nói đáp lại, vang lên từ khắp mọi hướng.
*"Tôi là tiếng vọng của chính bạn.
Từ những lần bạn đã chết.
Từ những lần bạn đã thất bại.
Bạn nghĩ mình đang dẫn đầu?
Bạn chỉ đang đi theo vết chân của chính mình."*
Vũ nhíu mày.
*"Vậy thì hãy nói cho tôi biết.
Kael đã chết như thế nào?
Và ai là kẻ đứng sau 'Trật Tự Ký Ức'?"*
Giọng nói cười.
Một tiếng cười khô khan, đầy mỉa mai.
*"Kael không chết.
Hắn đang ngủ.
Và 'Trật Tự Ký Ức'...
đó không phải là một tổ chức.
Đó là một ý thức.
Ý thức của chính thế giới này.
Và nó đang tỉnh dậy."*
Vũ cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.
Vết nứt trên trán hắn nóng lên.
*[Cảnh báo: Độ Ổn Định Thực Tại giảm xuống 82/100.]*
*"Tôi cần thời gian,"* Vũ lầm bầm.
Hắn quay lại cuốn sổ, mở ra trang cuối cùng.
Trang cuối cùng trống rỗng.
Chỉ có một dòng chữ duy nhất, viết bằng mực đỏ tươi, như máu mới đổ:
*"Đừng tin vào Hệ Thống.
Nó không phải là công cụ.
Nó là kẻ săn mồi."*
Vũ nhìn vào dòng chữ đó.
Sau đó, hắn nhìn vào giao diện hệ thống đang hiển thị ở góc mắt.
*[Hệ thống Ghi Chép Lỗi: Đang ghi nhận các hành vi bất thường của người dùng.
Đề xuất: Cách ly người dùng.]*
Vũ cười.
Một nụ cười đầy vẻ thách thức.
*"Bạn nghĩ tôi sẽ nghe lời khuyên của bạn sao?"* Hắn hỏi hệ thống.
*"Bạn nghĩ tôi sẽ để mình bị cách ly, bị xóa, bị biến thành một con số vô hồn?"*
Hệ thống im lặng.
Nhưng một thanh tiến trình nhỏ hiện ra, bắt đầu đếm ngược.
*[Đếm ngược đến sự can thiệp: 23:59:59.]*
Vũ đứng dậy.
Hắn biết mình không thể ở lại đây.
Căn hầm này giờ đây là một cái bẫy.
Và kẻ đặt bẫy không phải là ai khác, mà là chính hệ thống hắn đang dựa dẫm.
Hắn lấy cuốn sổ, bỏ vào túi áo.
Sau đó, hắn nhìn lên giếng trời.
Ánh sáng ban ngày đang dần xâm nhập vào bóng tối.
*"Nếu thế giới này muốn chơi trò tìm lỗi,"* Vũ nói với chính mình, *"thì tôi sẽ trở thành lỗi lớn nhất mà nó từng gặp."*
Hắn bước ra khỏi căn hầm, hướng về phía ánh sáng.
Nhưng ánh sáng đó không ấm áp.
Nó lạnh lẽo, vô cảm, và đầy rẫy những con số nhị phân đang chạy dọc theo các tia sáng.
Vũ biết rằng, từ giây phút này, hắn không còn là một người trùng sinh đơn thuần.
Hắn là một mối đe dọa.
Và thế giới Aethelgard sẽ không bao giờ tha thứ cho một mối đe dọa.
Nhưng đó không phải là vấn đề.
Vấn đề là, Vũ không định sống sót.
Hắn định thay đổi quy tắc.
Và để làm điều đó, hắn cần một đồng minh.
Một đồng minh không phải là con người.
Một đồng minh không phải là hệ thống.
Hắn cần tìm Kael.
Dù hắn có đang ngủ hay không.
Vũ bước vào con hẻm tối om, nơi những "Vết Nứt Thời Gian" của những người khác đang ẩn nấp.
Và từ sâu thẳm trong bóng tối, một đôi mắt màu đỏ tía mở ra, nhìn theo hắn.
Đó không phải là mắt của một kẻ thù.
Đó là mắt của một người đang chờ đợi.
Chờ đợi Vũ phạm sai lầm.
Chờ đợi Vũ bước vào cái bẫy tiếp theo.
Và Vũ, với nụ cười lạnh lùng trên môi, bước thẳng vào bóng tối.
*Thư gửi Vũ (Không rõ người gửi):**
*Anh yêu,*
*Nếu anh đang đọc lá thư này, có nghĩa là anh đã sống sót qua lần thứ hai.
Và có nghĩa là anh đã quên mất một điều quan trọng.*
*Chúng ta không chiến đấu để tồn tại.
Chúng ta chiến đấu để được quyền quên lãng.*
*Nhưng anh biết đấy, Vũ.
Ký ức là thứ duy nhất khiến chúng ta là con người.
Nếu chúng ta quên, chúng ta sẽ trở thành gì?
Những con rối?
Những lỗi hệ thống?*
*Tôi đã để lại một thứ cho anh.
Trong cuốn sổ.
Trang cuối cùng.
Đừng tin vào những gì anh đọc.
Hãy tin vào những gì anh cảm thấy.*
*Và nhớ kỹ điều này: Hệ thống không phải là kẻ thù.
Nó là nạn nhân.
Giống như chúng ta.*
*Hãy tỉnh táo, Vũ.
Vì lần này, không có lối thoát.*
*— K.*
***
Vũ gấp lá thư lại, nhét vào cùng ngăn với cuốn sổ.
Hắn không biết Kael viết lá thư này khi nào.
Có thể là trước khi chết.
Có thể là từ một tương lai xa hơn.
Nhưng một điều chắc chắn: Kael biết điều gì đó mà Vũ chưa biết.
Và Vũ sẽ tìm ra nó.
Dù phải đốt cháy cả thế giới này.
Hắn bước tiếp.
Vết nứt trên trán hắn đau nhói.
Nhưng hắn không dừng lại.
Vì trong bóng tối, có một cánh cửa khác đang mở ra.
Và lần này, Vũ sẽ không bước vào nó một mình.
Hắn sẽ kéo cả thế giới theo.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận