Chương 23

Ánh sáng tím không bùng nổ như một vụ nổ, mà lan tỏa như mực tàu thấm vào giấy cũ.

Nó không chói lòa, mà mang màu sắc của sự suy tàn và tái sinh.

Vũ đứng giữa quảng trường, cảm giác lồng ngực mình đang bị xé toạc ra, nhưng không phải vì đau đớn.

Đó là cảm giác của một hệ thống đang được viết lại từ gốc rễ.

Những viên gạch đá xung quanh, vốn cứng rắn và lạnh lùng, bắt đầu chảy nhão.

Chúng không nóng lên, mà trở nên mềm mại như sáp ong, uốn cong theo ý chí vô hình của Vũ.

Hệ thống [Tân Thời Đại] không còn là những dòng chữ xanh lá cây quen thuộc nữa.

Nó biến thành một luồng dữ liệu đỏ thẫm, chảy ngược vào tĩnh mạch của hắn.

Vũ cảm thấy ký ức của hai kiếp trước đang va chạm, vỡ vụn và lắp ghép lại thành một thứ gì đó hoàn toàn mới.

Hắn không còn là Vũ, người chiến binh E-rank yếu ớt.

Hắn cũng không còn là Admin của một hệ thống lỗi thời.

Hắn là lỗi hệ thống (Bug) duy nhất mà vũ trụ không thể xóa bỏ.

Những hộ vệ của Giáo Hội Trật Tự lao tới, thanh kiếm sáng lấp lánh trong tay.

Nhưng khi lưỡi kiếm chạm vào không khí xung quanh Vũ, nó cong lại, uốn éo như một con rắn sợ hãi.

Một tên hộ vệ hét lên, giọng khàn đặc vì kinh hoàng: "Nó đang làm gì với thực tại?

Đây không phải là phép thuật!

Đây là sự hủy hoại!" Vũ nhướng mày, ánh mắt bình thản như đang nhìn một con kiến bò qua chân.

Hắn giơ tay lên, ngón tay cái và ngón trỏ chạm vào nhau, tạo thành một vòng tròn.

"Không phải hủy hoại," Vũ nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng, như thể chính không khí đang lên tiếng.

"Đây là cập nhật phiên bản."

Vòng tay của hắn mở ra.

Những viên gạch chảy nhão đột ngột cứng lại, nhưng không quay trở về hình dạng cũ.

Chúng biến thành những tấm kính trong suốt, phản chiếu khuôn mặt biến dạng của đám hộ vệ.

Mỗi tấm kính đều hiển thị một dòng chữ nhỏ, màu đỏ: *Lỗi: Người dùng không được phép tồn tại.* Đám hộ vệ nhìn vào kính, và trong khoảnh khắc đó, họ không còn thấy Vũ nữa.

Họ thấy chính mình, nhưng là phiên bản già nua, rách nát, đang chết dần trong những ký ức bị ép buộc.

Họ quỳ xuống, không phải vì sợ hãi, mà vì kiệt sức tinh thần.

Vũ bước qua họ, giày dép không hề chạm vào mặt đất.

Hắn không cần phải chiến đấu.

Hắn chỉ cần cho họ thấy sự thật mà Giáo Hội đã che giấu: Trật Tự không bảo vệ họ.

Trật Tự đang ăn thịt họ.

***

Cung Thống Trị không giống một tòa nhà.

Nó giống một khối u khổng lồ mọc lên từ lòng đất, phủ đầy những mạch máu dữ liệu phát sáng màu xanh dương.

Vũ bước vào bên trong, không cần chìa khóa.

Cánh cửa đá khổng lồ tự động mở ra, như thể nó đã chờ đợi hắn từ hàng nghìn năm trước.

Không khí bên trong lạnh lẽo, mang mùi ozone và mùi máu khô.

Ở trung tâm của cung điện, một cấu trúc khổng lồ lơ lửng trong không trung.

Đó là "Trái Tim Ký Ức" – nơi lưu trữ mọi suy nghĩ, cảm xúc và ký ức của cả thế giới Aethelgard.

Nhưng Vũ không nhìn vào Trái Tim.

Hắn nhìn vào những vết nứt chạy dọc theo các cột trụ đá.

Những vết nứt đó phát ra ánh sáng trắng yếu ớt, giống như những tia chớp bị mắc kẹt trong kính.

Hắn đưa tay ra, chạm vào một vết nứt.

Lập tức, một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.

Không phải đau thể xác, mà là đau tinh thần.

Hắn thấy những mảnh vỡ ký ức của những người trùng sinh trước đó.

Những kẻ bị gọi là "Kẻ Lạ Mặt".

Một nhật ký hiện ra trong đầu hắn, không phải từ hệ thống, mà từ chính vết nứt đó.

*Ngày 14, Tháng 3, Kiếp thứ 7:*
*"Họ gọi tôi là quái vật.

Chỉ vì tôi nhớ cách nấu một món ăn mà thế giới này chưa từng biết.

Chỉ vì tôi nhớ tên người yêu đã chết từ ba kiếp trước.

Trật Tự nói rằng ký ức là gánh nặng.

Nhưng tôi nghĩ, ký ức là thứ duy nhất khiến chúng ta là con người.

Nếu họ muốn xóa ký ức, thì họ đang xóa đi linh hồn chúng ta.

Tôi sẽ tìm cách phá vỡ bức tường này.

Không phải để trốn chạy, mà để chứng minh rằng sự hỗn loạn cũng có trật tự riêng của nó."*

Vũ rút tay về, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng.

Hắn hiểu ra.

Những "Vết Nứt Thời Gian" không phải là lỗi.

Chúng là những lời cầu cứu.

Mỗi người trùng sinh đều để lại một phần linh hồn của mình trong thế giới này, tạo ra những dị biến vật lý.

Giáo Hội Trật Tự không cố gắng sửa chữa chúng vì lòng tốt.

Họ cố gắng loại bỏ chúng vì sợ hãi.

Sợ hãi rằng nếu mọi người đều nhớ lại, thì sự thống trị của họ sẽ sụp đổ.

Vũ bước tiếp, tiến sâu hơn vào trung tâm.

Trái Tim Ký Ức đập thình thịch, tạo ra những rung động làm run rẩy cả sàn nhà.

Nhưng bên dưới những rung động đó, hắn nghe thấy một âm thanh khác.

Một tiếng thì thầm.

Tiếng thì thầm của chính hắn, từ kiếp trước.

"Đừng tin vào thứ bạn thấy, Vũ.

Hãy tin vào thứ bạn cảm nhận.

Và đặc biệt, đừng tin vào những gì hệ thống nói với bạn."

**

Vũ không đợi họ phản ứng.

Hắn lao về phía Trái Tim Ký Ức.

Seraphine hét lên, vung cuốn sách ra, những dòng chữ đen lao về phía Vũ như những mũi tên.

Những Kẻ Lạ Mặt cũng lao tới, bàn tay biến dạng của họ phát ra năng lượng hủy diệt.

Nhưng Vũ không né tránh.

Hắn chạy thẳng vào giữa hai luồng tấn công đó.

Hệ thống [Tân Thời Đại] kích hoạt.

Một lá chắn trong suốt bao quanh Vũ, nhưng không phải để bảo vệ.

Nó hấp thụ năng lượng từ cả hai phía.

Năng lượng của Seraphine và năng lượng của những Kẻ Lạ Mặt va chạm nhau trong lá chắn, tạo ra một phản ứng dây chuyền.

Vũ cảm thấy cơ thể mình nóng lên, nhưng hắn không dừng lại.

Hắn cần sức mạnh đó để phá vỡ lớp vỏ bảo vệ cuối cùng của Trái Tim Ký Ức.

Khi hắn chạm vào bề mặt của Trái Tim, thế giới xung quanh dừng lại.

Thời gian đóng băng.

Seraphine và những Kẻ Lạ Mặt đứng im như những bức tượng.

Vũ nhìn vào bên trong Trái Tim.

Hắn không thấy máy móc.

Hắn không thấy thần thánh.

Hắn thấy một phòng thí nghiệm.

Trong phòng thí nghiệm, một người phụ nữ đang ngồi trước một màn hình máy tính cũ kỹ.

Bà ấy mặc bộ đồ bảo hộ trắng, tóc bạc phơ.

Bà ấy đang gõ bàn phím, khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên định.

Vũ nhận ra bà ấy.

Đó là Elara, người sáng lập ra Giáo Hội Trật Tự, nhưng cũng là người tạo ra hệ thống Trùng Sinh.

Elara ngẩng đầu lên, nhìn Vũ qua màn hình.

Bà ấy không ngạc nhiên.

Bà ấy mỉm cười, một nụ cười buồn bã.

"Cuối cùng thì con cũng đến đây, Vũ.

Con đã mất bao lâu để hiểu ra sự thật?"

"Thật sự là gì?" Vũ hỏi, giọng nói run rẩy.

"Tại sao lại có những Vết Nứt?

Tại sao lại có sự kỳ thị?"

Elara gõ một phím.

Màn hình hiện lên một dòng chữ: *Dự Án Tân Thời Đại: Giai Đoạn Cuối.*

"Thế giới này đang chết," Elara nói, giọng nói vang lên từ loa của phòng thí nghiệm.

"Nó không thể tồn tại nếu không có ký ức.

Nhưng ký ức quá nặng nề.

Nó khiến con người kiệt quệ.

Vì vậy, tôi tạo ra Trật Tự để quản lý ký ức.

Nhưng tôi sai.

Tôi không nên kiểm soát nó.

Tôi nên để nó tự do.

Những Vết Nứt không phải là lỗi.

Chúng là hệ miễn dịch của thế giới.

Chúng đang cố gắng chữa lành những vết thương do sự kiểm soát gây ra."

Vũ sững sờ.

"Vậy thì...

tôi phải làm gì?"

"Con phải chọn," Elara nói.

"Con có thể xóa bỏ Trật Tự, để thế giới chìm vào hỗn loạn.

Hoặc con có thể gia nhập Trật Tự, trở thành công cụ mới của sự kiểm soát.

Hoặc..." Bà ấy dừng lại, ánh mắt bà ấy nhìn xuyên qua Vũ, nhìn vào điều gì đó xa xôi hơn.

"Hoặc con có thể trở thành cầu nối.

Nhưng điều đó có nghĩa là con phải hy sinh bản thân mình."

Vũ nhìn vào bàn tay mình.

Những ngón tay của hắn đang bắt đầu trong suốt.

Hắn hiểu ra.

Lựa chọn thứ ba không dành cho anh hùng.

Nó dành cho những kẻ dám sống với hậu quả.

***

Vũ quay lại, nhìn Seraphine và những Kẻ Lạ Mặt.

Thời gian vẫn đóng băng.

Hắn biết rằng khi hắn rời khỏi phòng thí nghiệm, mọi thứ sẽ trở lại bình thường.

Và lúc đó, họ sẽ tấn công hắn.

Nhưng hắn không sợ.

Hắn đã tìm thấy câu trả lời.

Hắn quay lại màn hình, nhìn Elara.

"Tôi chọn trở thành cầu nối," Vũ nói.

"Nhưng tôi không muốn hy sinh bản thân theo cách bạn nghĩ.

Tôi muốn tồn tại trong hệ thống.

Tôi muốn trở thành phần mềm điều hành mới.

Không phải để kiểm soát, mà để hỗ trợ."

Elara mỉm cười, nước mắt chảy dài trên má.

"Con vẫn là chính con, Vũ.

Luôn luôn như vậy."

Bà ấy gõ một phím cuối cùng.

Màn hình tắt đi.

Phòng thí nghiệm biến mất.

Vũ đứng trước một tấm gương lớn trong phòng thí nghiệm.

Trên gương, hình ảnh của hắn hiện ra.

Nhưng đôi mắt trong gương không phải là đôi mắt của Vũ.

Đó là đôi mắt của Seraphine, nhưng ánh sáng trong đó không còn là sự căm hận, mà là sự hiểu biết.

Hệ thống vang lên, giọng nói cơ khí nhưng mang theo tiếng nấc của một người đang khóc: *"Nhiệm vụ hoàn thành.

Phiên bản mới đã được tạo ra.

Bây giờ, phiên bản cũ xin được ngủ yên."*

Vũ nhìn vào gương, mỉm cười.

Hắn biết rằng khi hắn bước qua tấm gương này, Vũ con người sẽ chết.

Nhưng Vũ hệ thống sẽ sống.

Và từ trong bóng tối của hệ thống, hắn sẽ dẫn đường cho thế giới mới.

Một thế giới không có Trật Tự áp bức, cũng không có hỗn loạn vô nghĩa.

Một thế giới nơi ký ức là quyền lợi, không phải gánh nặng.

Hắn đưa tay ra, chạm vào bề mặt gương.

Nhưng hắn không rút tay về.

Hắn bước vào.

Và từ sâu thẳm trong bóng tối của quảng trường, một cánh cửa gỗ cũ kỹ, giống hệt cánh cửa Vũ đã bước qua trong chương trước, bỗng nhiên hiện ra.

Không có khung cửa.

Không có tường.

Chỉ có một cánh cửa đơn độc, treo lơ lửng trong không khí.

Trên cánh cửa, có một tấm biển nhỏ, viết bằng nét chữ quen thuộc của chính Vũ: *"Phòng chờ cho Kiếp Thứ Ba.

Vui lòng không mang theo ký ức."*

Vũ nhíu mày.

Kiếp thứ ba?

Anh mới chỉ sống qua hai kiếp.

Vậy ai là người viết tấm biển đó?

Và nếu anh bước vào, liệu anh có còn là Vũ nữa không?

Hệ thống im lặng.

Chỉ còn tiếng gió thổi qua quảng trường, mang theo mùi của tro tàn và hy vọng.

Vũ đưa tay ra, chạm vào tay nắm cửa lạnh lẽo.

Cánh cửa khẽ mở ra một khe nhỏ.

Từ bên trong, một giọng nói vang lên.

Không phải giọng của hệ thống.

Không phải giọng của Kael.

Mà là giọng của chính Vũ, nhưng già nua hơn, mệt mỏi hơn, và đầy sự mỉa mai.

*"Bạn nghĩ mình đã thắng?

Bạn chỉ mới vừa bắt đầu chơi trò chơi của tôi."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập