Chương 22

Mưa axit rơi xuống không phải theo quy luật trọng lực, mà như những mũi kim vô hình đâm vào da thịt.

Vũ nhô đầu lên khỏi vũng nước đen ngòm, phổi hắn co giật, hít vào không khí ngai ngái mùi ozone và tro bụi cháy khét.

Da thịt của hắn không còn màu sắc tự nhiên, mà phủ đầy những vết rạn nứt li ti, giống như gốm sứ bị nung quá nhiệt.

Những "Vết Nứt Thời Gian" này không chỉ là dấu hiệu nhận dạng cho thế giới, chúng đang ăn mòn chính xác định tồn tại của hắn.

Hệ thống [Tân Thời Đại] vang lên, nhưng giọng nói đó không còn là âm thanh điện tử lạnh lùng.

Nó giống như tiếng thì thầm của một đứa trẻ đang chơi với búp bê bị hỏng, vừa tò mò vừa tàn nhẫn.

*“Cảnh báo: Độ ổn định vật lý của Admin đang giảm.

Tỷ lệ hòa tan: 14%.

Vui lòng ngừng cử động để tiết kiệm năng lượng tái tạo.”*

Vũ liếc nhìn bàn tay mình.

Ngón tay cái đang dần trong suốt, lộ ra cấu trúc xương cốt trắng bệch bên dưới, rồi biến mất vào hư không.

Hắn cảm thấy đau, nhưng đó không phải nỗi đau của thịt da, mà là nỗi đau của ký ức đang bị xé toạc.

Thế giới Aethelgard không chấp nhận sự tồn tại của kẻ trùng sinh.

Nó muốn "sửa chữa" lỗi hệ thống bằng cách xóa bỏ dữ liệu thừa.

Và Vũ, với hai kiếp sống dày đặc ký ức, là lỗi lớn nhất cần được dọn dẹp.

Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng chân phải của hắn đã biến thành một khối sương mù loãng.

Vũ thở dài, một tiếng thở dài đầy vẻ mỉa mai trong tình huống chết chóc này.

"Thật tiện lợi," hắn lẩm bẩm, giọng khàn khàn vì khói bụi.

"Nếu tôi tan biến, liệu tôi có cần nộp thuế cho cái thế giới này không?"

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng mưa axit rít lên khi chạm vào nền đá granit, tạo ra những hố lõm nhỏ xíu.

Vũ nhìn về phía trước, nơi bóng dáng của Kael đứng chực chờ.

Kael không di chuyển.

Hắn chỉ đứng đó, thanh kiếm trên tay run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự đè nặng của trách nhiệm.

Kael biết Vũ là ai.

Kael biết Vũ đã làm gì.

Và quan trọng hơn, Kael biết rằng Vũ không còn là con người thuần túy nữa.

Vũ là một "Kẻ Lạ Mặt", một dị bản cần được loại bỏ để bảo vệ Trật Tự Ký Ức.

Nhưng Vũ không nhìn Kael.

Hắn nhìn vào không trung, nơi những mảng trời xanh đang bị xé toạc bởi những tia sét màu tím thẫm.

Đó là dấu vết của những người trùng sinh trước đó, những kẻ đã thất bại và bị thế giới nuốt chửng.

Họ không chết.

Họ trở thành một phần của nền tảng, thành những viên gạch xây dựng nên cái trật tự cứng nhắc mà cả hai phe đang chiến đấu vì nó.

Vũ mỉm cười, một nụ cười gượng gạo khi nửa mặt bên trái của hắn đang dần mờ đi.

"Họ đang chứng kiến," hắn nói với chính mình.

"Và tôi cũng vậy."

***

Kael bước tiến lên, từng bước chân nặng nề dậm xuống nền đất ướt sũng.

Ánh mắt hắn sắc lẹm, cắt qua màn mưa axit như những lưỡi dao cạo.

Hắn không hét lên, không cảnh báo.

Trong thế giới của những người bảo vệ Trật Tự, sự im lặng là ngôn ngữ của sự dứt khoát.

Hắn tin rằng mình đang làm điều đúng đắn.

Loại bỏ Vũ, loại bỏ sự hỗn loạn mà hệ thống trùng sinh mang lại, là cách duy nhất để cứu vãn những gì còn sót lại của Aethelgard.

Vũ không né tránh.

Hắn thậm chí còn đưa tay ra, như thể muốn bắt tay với kẻ thù.

Hành động này khiến Kael cứng người, nhưng không dừng bước.

Bỗng nhiên, không gian xung quanh Vũ bắt đầu dao động.

Không phải là hiệu ứng quang học, mà là sự sụp đổ của các quy luật vật lý cơ bản.

Hệ thống [Tân Thời Đại] trong đầu Vũ kích hoạt, nhưng thay vì hiển thị các chỉ số sức khỏe hay danh sách nhiệm vụ, nó chiếu ra một bản đồ 3D trừu tượng.

Đó là hình ảnh một tòa tháp khổng lồ đang sụp đổ, những viên gạch của nó là những đoạn ký ức rời rạc.

*“Nhiệm vụ mới: Phân tích cấu trúc sai lệch.

Mục tiêu: Xác định điểm gãy của Thực Tại.”*

Vũ nhìn vào bản đồ ảo.

Tòa tháp không được xây bằng đá, mà bằng sự đồng thuận của đám đông.

Những người tin vào Trật Tự Ký Ức là nền móng.

Những người nghi ngờ, như Vũ, là những vết nứt.

Kael đại diện cho nền móng.

Vũ đại diện cho vết nứt.

Và khi nền móng quá cứng nhắc, nó sẽ vỡ vụn dưới áp lực của chính sự hoàn hảo đó.

"Anh không hiểu đâu, Vũ," Kael nói, giọng nói vang lên rõ ràng bất chấp tiếng mưa.

"Hệ thống của anh là một ảo giác.

Nó đang ăn mòn linh hồn anh.

Hãy để tôi gỡ bỏ nó.

Hãy để anh trở lại là con người."

Vũ nhếch mép.

"Con người?

Anh định nói về cái thứ đang cố gắng xóa sạch tôi vì tôi nhớ quá nhiều sao?

Kael, anh nghĩ anh đang bảo vệ trật tự, nhưng anh chỉ đang bảo vệ sự sợ hãi của chính mình.

Sợ hãi sự thay đổi.

Sợ hãi những gì không thể kiểm soát."

Kael nghiến răng.

Hắn biết Vũ đúng.

Nhưng nhận thức đó không làm yếu đi quyết tâm của hắn.

Ngược lại, nó làm cho thanh kiếm trong tay hắn sáng rực lên hơn.

Hắn kích hoạt kỹ năng .

Không có hiệu ứng ánh sáng hoa mỹ, chỉ có một luồng năng lượng tinh khiết, trắng xóa, bắn thẳng về phía lõi ý thức của Vũ.

Đó không phải là một đòn tấn công vật lý.

Đó là một cuộc phẫu thuật tinh thần.

Kael muốn cắt đứt sợi dây kết nối giữa Vũ và Hệ thống, giải phóng ý thức của Vũ khỏi sự kiểm soát của cái máy lạnh lùng kia.

Hắn tin rằng bên trong lớp vỏ bọc của "Admin", vẫn còn đó một Vũ con người, một Vũ đáng thương đang bị giam cầm bởi ký ức của quá khứ.

Vũ không đóng mắt.

Hắn mở to hai con mắt, để luồng năng lượng trắng xóa tràn vào.

Một nỗi đau dữ dội, xé toạc từng tế bào thần kinh.

Nhưng giữa cơn đau, Vũ thấy rõ.

Hắn thấy Kael không phải là kẻ thù.

Hắn là một nạn nhân khác.

Một nạn nhân của niềm tin mù quáng.

*[Gỡ bỏ Virus]*

Không gian trước mắt vỡ vụn như thủy tinh bị ném vào lửa.

Những mảnh vỡ của thực tại bay tứ tung, mỗi mảnh chứa đựng một khoảnh khắc từ quá khứ, hiện tại và tương lai.

Vũ đứng giữa cơn bão ký ức, nhìn Kael đang vật lộn với sự thật.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ký ức của Kael được hoàn toàn giải phóng, hắn nhìn thấy hình ảnh thực sự của Vũ.

Không phải là Admin của Hệ thống, không phải là kẻ trùng sinh mạnh mẽ.

Mà là một con người nằm bất động trong một căn phòng tối, cơ thể gầy guộc, kết nối với vô số dây cáp.

Vũ gốc đang chờ đợi cái chết.

Vũ hiện tại chỉ là một bản sao, một thực thể ảo được tạo ra từ dữ liệu ký ức của Vũ gốc, chạy trên nền tảng của Hệ thống [Tân Thời Đại].

Vũ gốc đã chết từ lâu.

Vũ hiện tại là một ma thuật kỹ thuật số, một linh hồn số hóa đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa tồn tại trong một thế giới vật lý.

Vũ nhìn vào hình ảnh đó, không hề kinh hãi.

Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy sự chấp nhận.

"Vậy ra, tôi là một câu chuyện," hắn thì thầm.

"Một câu chuyện được kể lại bởi những người đã chết."

Kael ngẩng đầu lên, mắt đỏ ngầu vì nước mắt và giận dữ.

"Anh là một ảo ảnh," hắn nói, giọng khàn đặc.

"Anh không tồn tại."

"Tôi tồn tại vì anh nhớ về tôi," Vũ đáp.

"Và tôi tồn tại vì tôi chọn để tồn tại.

Sự thật không quan trọng bằng ý nghĩa, Kael.

Nếu tôi là một ảo ảnh, thì thế giới này cũng chỉ là một ảo ảnh lớn hơn.

Và nếu vậy, tại sao chúng ta phải chiến đấu để bảo vệ nó?"

Kael không trả lời.

Hắn đứng dậy, nhặt thanh kiếm lên, nhưng không hướng về phía Vũ.

Hắn hướng nó về phía bầu trời đang sụp đổ.

Hắn hiểu rồi.

Chiến đấu giữa hai phe bảo thủ và cách mạng là vô nghĩa.

Cả hai đều dựa trên cùng một nền tảng sai lầm: sự tin tưởng vào Trật Tự Ký Ức.

Vũ cảm thấy cơ thể mình đang tan biến hoàn toàn.

Nhưng hắn không cảm thấy sợ hãi.

Hắn cảm thấy nhẹ nhõm.

Hắn đã tìm ra con đường thứ ba.

Không phải là chiến thắng, không phải là thua cuộc.

Mà là sự chuyển hóa.

"Kael," Vũ nói, giọng nói giờ đây vang lên từ khắp nơi, từ trong đầu mỗi người trong đám đông.

"Đừng cố sửa chữa thế giới.

Hãy phá hủy nó.

Và từ đống đổ nát, chúng ta sẽ xây dựng lại một thứ gì đó mới.

Một thứ không dựa trên ký ức, mà dựa trên lựa chọn."

Kael nhìn Vũ, rồi nhìn đám đông.

Hắn thấy sự nghi ngờ trong mắt họ.

Sự nghi ngờ là hạt giống của sự thay đổi.

Hắn gật đầu, một cử chỉ nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa.

***

Vũ đứng sững lại giữa vực thẳm đang hình thành, nơi thực tại cũ đã tan biến hoàn toàn.

Trước mặt hắn là một cánh cửa khổng lồ mở ra từ hư không, tỏa ra ánh sáng trắng chói lòa, dẫn vào một thế giới mới – "Tân Thời Đại" – nơi không có ký ức, không có quá khứ, chỉ có sự vĩnh cửu và trật tự tuyệt đối của Hệ Thống.

Nhưng Vũ không bước vào.

Hắn quay lại, nhìn về phía thế giới cũ đang sụp đổ.

Hắn thấy Kael đang đứng giữa đám đông, không còn là một chiến binh của Trật Tự, mà là một người dẫn đường cho sự hỗn loạn mới.

Hệ thống [Tân Thời Đại] vang lên một lần nữa, nhưng lần này, nó không ra lệnh.

*“Admin, bạn có muốn xóa bỏ bản sao của mình để giải phóng Vũ gốc?

Hoặc bạn có muốn trở thành thực thể duy nhất, tồn tại vĩnh cửu trong hệ thống?”*

Vũ nhìn vào cánh cửa, rồi nhìn vào bàn tay đang biến mất của mình.

Hắn nhớ lại dòng chữ trên cuốn sổ tay: *"Con đường thứ ba không dành cho anh hùng.

Nó dành cho những kẻ dám sống với hậu quả."*

Hắn mỉm cười, một nụ cười cuối cùng, đầy sự tự do.

"Tôi chọn cả hai," Vũ nói.

Và rồi, hắn bước vào ánh sáng trắng, không phải để trốn chạy, mà để trở thành nền tảng mới cho thế giới sắp ra đời.

Cánh cửa đóng sập lại, nhưng tiếng cười của Vũ vẫn vang vọng, như một lời mời gọi cho những kẻ dám mơ về một tương lai không có ký ức, nhưng đầy ắp hy vọng.

Và từ sâu thẳm trong bóng tối của quảng trường, một cánh cửa gỗ cũ kỹ, giống hệt cánh cửa Vũ đã bước qua trong chương trước, bỗng nhiên hiện ra.

Không có khung cửa.

Không có tường.

Chỉ có một cánh cửa đơn độc, treo lơ lửng trong không khí.

Trên cánh cửa, có một tấm biển nhỏ, viết bằng nét chữ quen thuộc của chính Vũ: *"Phòng chờ cho Kiếp Thứ Ba.

Vui lòng không mang theo ký ức."*

Vũ nhíu mày.

Kiếp thứ ba?

Anh mới chỉ sống qua hai kiếp.

Vậy ai là người viết tấm biển đó?

Và nếu anh bước vào, liệu anh có còn là Vũ nữa không?

Hệ thống im lặng.

Chỉ còn tiếng gió thổi qua quảng trường, mang theo mùi của tro tàn và hy vọng.

Vũ đưa tay ra, chạm vào tay nắm cửa lạnh lẽo.

Cánh cửa khẽ mở ra một khe nhỏ.

Từ bên trong, một giọng nói vang lên.

Không phải giọng của hệ thống.

Không phải giọng của Kael.

Mà là giọng của chính Vũ, nhưng già nua hơn, mệt mỏi hơn, và đầy sự mỉa mai.

*"Bạn nghĩ mình đã thắng?

Bạn chỉ mới vừa bắt đầu chơi trò chơi của tôi."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập