Chương 21
Nó bốc hơi, bốc cháy dưới ánh nắng dữ dội của mặt trời nhân tạo, để lộ ra một quảng trường chính bằng đá granit xám xịt, lạnh lẽo và vô hồn.
Không phải với sự tỉnh táo của một người vừa ngủ dậy, mà với sự kinh hoàng của một kẻ bị ném vào giữa lò xo.
Xung quanh anh là hàng trăm, hàng nghìn con người.
Họ đứng im lìm, mắt mở to, đồng tử co lại thành những chấm đen nhỏ xíu.
Không ai nói chuyện.
Không ai hô hào.
Nhưng không khí nặng trĩu một sự thù địch câm lặng, đủ để làm vỡ tan xương cốt một con người bình thường.
Vũ nhận ra mình đang đứng ở tâm điểm.
Trên người anh, những "Vết Nứt Thời Gian" – những đường rạn nứt phát sáng màu tím nhạt trên da thịt – đang tỏa sáng rực rỡ như những ngọn đuốc dẫn đường cho sự hủy diệt.
Họ gọi anh là "Kẻ Lạ Mặt".
Kẻ đã sống lại.
Kẻ sai lầm.
Vũ hít một hơi sâu, không khí mang mùi ozone và máu khô.
Anh cố gắng bước ra, nhưng chân tay anh nặng trĩu.
Không phải vì sợ hãi, mà vì hệ thống trong đầu anh đang tải dữ liệu với tốc độ khủng khiếp.
*[Cảnh báo: Phát hiện xung đột dữ liệu.]*
*[Đang cập nhật...
100%]*
Giọng nói vang lên trong đầu Vũ.
Không phải giọng cơ khí, vô cảm như những phiên bản trước.
Nó nghe mệt mỏi.
Như tiếng thở dài của một người quản lý thư viện đã làm việc quá giờ suốt ba thế kỷ.
*"Chào mừng trở lại, Admin.
Phiên bản 2.0 đã được cập nhật tự động.
Xin lưu ý: Bạn không còn là người dùng nữa.
Bạn là lỗi hệ thống duy nhất được phép tồn tại."*
Vũ cứng đờ.
Anh chỉ là một E-rank, một kẻ sống sót trong hầm ngầm, một con kiến giữa đàn voi chiến.
Sao một hệ thống ghi chép lỗi lại gọi anh là Admin?
Người dân bắt đầu di chuyển.
Họ không chạy lại để tấn công.
Họ bao vây.
Từng bước chân nhẹ nhàng, đều đặn, tạo thành một vòng tròn hoàn hảo.
Vũ nhìn thấy khuôn mặt của một bà cụ bán bánh mì mà anh từng mua bánh trước khi thế giới sụp đổ.
Đôi mắt bà ta trống rỗng, không có sự thù hận, chỉ có một sự tuân thủ tuyệt đối đối với "Trật Tự".
Bà cụ mở miệng, giọng nói vang lên đồng điệu với hàng trăm người khác: *"Sửa chữa.
Khôi phục."*
Vũ cười.
Một tiếng cười khô khốc, không mang chút vui vẻ nào.
Anh rút ra cuốn sổ tay nhỏ bé, bìa da sờn rách, từ trong túi áo.
Đó là "Hệ Thống Ghi Chép Lỗi" vật lý của anh, thứ duy nhất anh tin tưởng hơn cả giọng nói trong đầu.
Anh mở trang cuối cùng, nơi anh đã viết những dòng nhật ký điên rồ trong kiếp trước.
*"Họ không ghét tôi,"* Vũ thì thầm, giọng lạc đi.
*"Họ chỉ đang thực thi lệnh.
Và kẻ ra lệnh...
có thể không phải là ai khác ngoài chính sự im lặng này."*
Anh nhìn lên bầu trời.
Những đám mây không trôi.
Chúng treo đó, như một bức tranh vẽ dở.
Vũ biết, nếu anh không làm gì đó ngay bây giờ, anh sẽ bị nghiền nát bởi chính sự "trật tự" mà anh từng khao khát tìm kiếm.
***
Vũ không chạy.
Chạy là thừa nhận sự yếu đuối, và trong thế giới của Trật Tự Ký Ức, sự yếu đuối là tội lỗi.
Anh bước chậm rãi, phá vỡ vòng vây bằng một sự bình thản đến đáng sợ.
Mỗi bước chân của anh vang lên như tiếng trống quân, đánh vào nhịp tim của đám đông.
Họ lùi lại.
Không phải vì sợ sức mạnh, mà vì sự mâu thuẫn trong dữ liệu.
Vũ là một biến số không được tính toán.
Anh đi đến bức tường đá cổ ở rìa quảng trường.
Đó là nơi anh đã chết trong kiếp trước.
Nơi anh bị Kael đâm xuyên qua tim, khi tin rằng mình đang chiến đấu cho sự tự do.
Bức tường ấy giờ đây có một vết nứt nhỏ, từ đó rỉ ra một chất lỏng đen đặc, dẻo quánh, giống như hắc ín nóng chảy.
Vũ đưa tay chạm vào chất lỏng đó.
Cực kỳ lạnh.
Nó không chảy xuống đất, mà trôi ngược lên, bám vào ngón tay anh, xâm nhập vào da thịt.
*[Phân tích mẫu: Ký ức nguyên thủy.
Nguồn gốc: Trước khi Trật Tự được lập trình.]*
*[Cảnh báo: Nhiễm độc nhận thức.]*
Vũ nhắm mắt.
Những hình ảnh hiện ra.
Không phải ký ức của anh.
Mà là ký ức của những người dân xung quanh.
Anh thấy họ không phải là những cá thể độc lập.
Họ là những bản sao.
Mỗi khi có một "Vết Nứt" xuất hiện, Trật Tự Ký Ức sẽ quét não bộ của tất cả những người gần đó, sao chép nỗi sợ hãi, sự thù hận và niềm tin mù quáng vào "sự thuần khiết", rồi nhồi nhét lại vào họ.
Họ không ghét Vũ vì Vũ là kẻ trùng sinh.
Họ ghét Vũ vì Vũ là bằng chứng sống rằng bộ não của họ có thể bị kiểm soát.
"Họ đang bị điều khiển," Vũ thì thầm, nước mắt chảy xuống nhưng anh không lau đi.
"Không phải bởi một con người.
Mà bởi chính nỗi sợ hãi của họ."
Anh nhìn thấy một cậu bé khoảng mười tuổi đứng ở rìa đám đông.
Cậu bé đang cầm một viên đá, run rẩy.
Vũ nhớ lại trong kiếp trước, chính cậu bé này đã ném viên đá vào đầu anh, mở đầu cho cuộc bạo động.
Nhưng giờ đây, trong ký ức được chia sẻ, Vũ thấy cậu bé khóc.
Cậu bé muốn ném đá, nhưng trái tim cậu bé muốn chạy trốn.
Trật Tự đang bóp nghẹt trái tim đó, biến nó thành một vũ khí.
Vũ mỉm cười, một nụ cười chua chát.
"Thế giới này không cần anh hùng.
Nó cần những kẻ điên."
Anh rút ra cây bút chì từ túi, viết vội lên trang sổ tay: *"Lỗi 404: Nhân tính không tìm thấy.
Nguyên nhân: Định dạng lại quá mức.
Giải pháp: Không sửa chữa.
Tái định nghĩa."*
Chất lỏng đen trên tay anh bắt đầu phát sáng.
Không phải màu tím của Vết Nứt, mà là màu xanh lam nhạt, màu của sự bình yên trước khi nó bị ô nhiễm.
Vũ cảm thấy một sự kết nối.
Không phải với hệ thống, mà với những linh hồn đang gào thét trong thinh lặng của đám đông.
***
Tiếng bước chân nặng nề phá vỡ sự tĩnh lặng.
Không phải từ đám đông.
Mà từ phía sau Vũ.
Cấp độ S-rank.
Người bảo vệ Trật Tự.
Kẻ đã giết anh trong kiếp trước.
Kael không mang kiếm.
Hắn không cần.
Trên người hắn, những mảng da thịt đang biến đổi, lộ ra những cánh xương trắng bệch và những con mắt phụ mở ra trên lưng.
Hắn đã kích hoạt "Nghịch Lý Tự Vệ".
Một kỹ năng cấm, biến người sử dụng thành một thực thể bán minh xác, tồn tại chỉ để tiêu diệt mọi thứ phá vỡ Trật Tự.
Nhưng điều kỳ lạ là, Kael không nhìn Vũ.
Hắn nhìn đám đông.
*"Chúng đang bị nhiễm độc,"* Kael gầm lên, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng vỡ.
*"Kẻ Lạ Mặt đang lan truyền sự hỗn loạn.
Tôi phải bảo vệ Trật Tự.
Tôi phải bảo vệ họ."*
Vũ quay lại, kinh hoàng nhận ra sự thật đáng sợ.
Kael tin rằng mình là anh hùng.
Hắn tin rằng đám đông đang bị Vũ điều khiển, và hắn phải "giải cứu" họ bằng cách tiêu diệt nguồn gốc của sự nhiễu loạn.
Nhưng thực tế thì ngược lại.
Trật Tự mới là thứ đang điều khiển đám đông.
Và Kael, kẻ bảo vệ Trật Tự, đang trở thành công cụ của nó.
Cả hai phe đều sai.
Phía Vũ: Tin rằng sự tự do đến từ việc phá vỡ hệ thống, nhưng anh đang dùng chính hệ thống đó để tồn tại.
Anh là một phần của máy móc.
Phía Kael: Tin rằng trật tự là sự bảo vệ, nhưng trật tự đó đang giết chết linh hồn con người.
Hắn là một phần của nô lệ.
Vũ đứng giữa hai cực.
Một bên là đám đông bị điều khiển bởi nỗi sợ hãi vô hình.
Một bên là Kael, bị điều khiển bởi niềm tin mù quáng vào quyền lực.
*"Đây không phải là cuộc chiến giữa thiện và ác,"* Vũ nghĩ, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
*"Đây là cuộc chiến giữa hai loại nô lệ."*
Kael lao tới.
Không phải để giết Vũ ngay lập tức.
Hắn lao vào đám đông, chém bay những viên đá mà những người dân vô thức ném về phía anh.
Hắn hét lên những mệnh lệnh cổ xưa, cố gắng "làm sạch" ý chí của họ bằng sức mạnh áp đảo.
Nhưng mỗi khi hắn chạm vào một người, những "Vết Nứt" trên người người đó lại sáng lên, và họ gào thét đau đớn.
Kael đang làm tổn thương họ, trong khi tin rằng mình đang cứu họ.
Vũ nhìn thấy sự mâu thuẫn trong mắt Kael.
Sự hoang mang.
Hắn không hiểu tại sao những người mình bảo vệ lại bị thương.
Hắn không biết rằng, chính "Trật Tự" hắn đang bảo vệ mới là thứ đang ăn thịt họ.
Vũ bước về phía trước, tiến thẳng vào đường kiếm của Kael.
***
Vũ không né.
Anh mở rộng hai tay, như thể đang ôm lấy cả thế giới đang sụp đổ.
*"Tôi không phải là sai lầm,"* Vũ nói, giọng nói của anh vang lên không lớn, nhưng rõ ràng đến mức盖过 tiếng gầm của Kael.
*"Tôi là bản sao."*
Ngay lập tức, không gian xung quanh rung chuyển.
Hệ thống trên đầu Kael – một giao diện hologram phức tạp hiển thị các chỉ số sức khỏe và mức độ tuân thủ Trật Tự – bắt đầu nhấp nháy.
Đồng thời, giọng nói trong đầu Vũ cũng thay đổi.
*"Đang đồng bộ hóa...
Đang đồng bộ hóa..."*
Dữ liệu từ Vũ, một "Admin" của hệ thống lỗi, tràn vào hệ thống của Kael.
Không phải là virus phá hủy.
Mà là một cập nhật.
Một bản vá.
Kael dừng kiếm.
Lưỡi kiếm của hắn, vốn đang phát sáng màu đỏ tía của sự hủy diệt, bỗng nhiên tắt ngúm.
Những cánh xương trên lưng hắn co lại, biến mất.
Những con mắt phụ nhắm lại.
Hắn đứng đó, run rẩy, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Hắn nhìn Vũ.
Không còn sự thù hận.
Chỉ còn sự hoang mang tột độ.
tôi đã làm gì?"* Kael lắp bắp.
Ký ức về việc hắn giết người, về việc hắn bảo vệ Trật Tự, bắt đầu mờ nhạt.
Chúng không biến mất, mà được đặt vào đúng vị trí của chúng: những hành động của một kẻ bị mù quáng, không phải của một anh hùng.
Vũ bước đến trước mặt Kael.
Anh đặt tay lên vai hắn.
Chất lỏng đen từ vết nứt trên tường chảy xuống tay Vũ, lan sang vai Kael.
*"Họ không cần được bảo vệ khỏi tôi,"* Vũ nói, giọng bình thản đến rợn người.
*"Họ cần được bảo vệ khỏi chính sự im lặng của Trật Tự."*
Kael sụp xuống đầu gối.
Hắn nhìn vào đôi tay mình, những bàn tay đã giết chết vô số "Kẻ Lạ Mặt".
Không phải vì hối hận, mà vì sự giải thoát.
Hắn vừa mất đi niềm tin, nhưng lại tìm thấy chính mình.
Đám đông xung quanh cũng dừng lại.
Những viên đá rơi xuống đất.
Sự đồng bộ hóa dữ liệu từ Vũ lan tỏa.
Họ không nhớ lại tất cả.
Họ chỉ nhớ lại cảm giác: nỗi sợ hãi là của họ, không phải của Trật Tự.
Và họ có quyền lựa chọn.
Vũ nhìn lên bầu trời.
Những đám mây treo đó bắt đầu tan rã.
Không phải tan thành mưa, mà tan thành bụi.
Bụi của ký ức cũ.
***
Trên bầu trời Aethelgard, những vì sao bắt đầu đổi màu.
Từ màu xám xịt của ký ức giả, chúng chuyển sang màu xanh biếc, màu của thực tại chưa được định hình, màu của những khả năng vô tận.
Tiếng thì thầm của vô số linh hồn trong "Vết Nứt" trên người Vũ không còn là lời van xin.
Chúng trở thành những lời chào mừng.
Những linh hồn của những người trùng sinh trước đó, những người đã thất bại, những người đã bị loại bỏ.
Họ đang trở lại.
Không phải để chiếm đoạt cơ thể, mà để chứng kiến.
Hệ thống cuối cùng vang lên.
Lần đầu tiên, nó không còn giọng nói mệt mỏi.
Nó vang lên với một sự tò mò, một sự háo hức trẻ con.
*"Cập nhật hoàn tất.
Trật Tự Ký Ức đã bị vô hiệu hóa.
Hệ thống mới đang được khởi tạo.
Tên hệ thống: [Tân Thời Đại].
Mục tiêu: Xây dựng lại thế giới từ những mảnh vỡ.
Admin, bạn có muốn tiếp tục?"*
Vũ nhìn xuống cuốn sổ tay.
Trang cuối cùng tự động viết thêm một dòng chữ, mực đen loang ra như máu:
*"Con đường thứ ba không dành cho anh hùng.
Nó dành cho những kẻ dám sống với hậu quả."*
Vũ mỉm cười.
Anh nhìn Kael, người đang ngồi bệt xuống đất, nhìn chằm chằm vào bàn tay mình.
Anh nhìn đám đông, những con người đang dần tỉnh thức, mắt họ sáng lên với một thứ ánh sáng mới: sự nghi ngờ.
Và rồi, từ sâu thẳm trong bóng tối của quảng trường, một cánh cửa gỗ cũ kỹ, giống hệt cánh cửa Vũ đã bước qua trong chương trước, bỗng nhiên hiện ra.
Không có khung cửa.
Không có tường.
Chỉ có một cánh cửa đơn độc, treo lơ lửng trong không khí.
Trên cánh cửa, có một tấm biển nhỏ, viết bằng nét chữ quen thuộc của chính Vũ:
*"Phòng chờ cho Kiếp Thứ Ba.
Vui lòng không mang theo ký ức."*
Vũ nhíu mày.
Kiếp thứ ba?
Anh mới chỉ sống qua hai kiếp.
Vậy ai là người viết tấm biển đó?
Và nếu anh bước vào, liệu anh có còn là Vũ nữa không?
Hệ thống im lặng.
Chỉ còn tiếng gió thổi qua quảng trường, mang theo mùi của tro tàn và hy vọng.
Vũ đưa tay ra, chạm vào tay nắm cửa lạnh lẽo.
Cánh cửa khẽ mở ra một khe nhỏ.
Từ bên trong, một giọng nói vang lên.
Không phải giọng của hệ thống.
Không phải giọng của Kael.
Mà là giọng của chính Vũ, nhưng già nua hơn, mệt mỏi hơn, và đầy sự mỉa mai.
*"Bạn nghĩ mình đã thắng?
Bạn chỉ mới vừa bắt đầu chơi trò chơi của tôi."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận