Chương 20
Vũ bước ra khỏi vũng ánh sáng kỳ lạ, đôi chân anh nặng như đeo chì, nhưng không phải vì mệt mỏi thể xác.
Cảm giác chân tay này thuộc về một người khác, một người đã từng khóc vì những chuyện nhỏ nhặt, một người đã từng tin vào màu hồng của bình minh.
Vũ nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại mùi sữa mẹ, tiếng khóc của em gái, những ký ức ngọt ngào mà anh đã từng coi là báu vật.
Nhưng khi anh cố chạm vào chúng, chúng tan ra như sương khói, để lại một khoảng trống lạnh lẽo và vô cảm.
Giọng nói cơ giới vang lên trong đầu Vũ, không chút cảm xúc, như một bác sĩ đang đọc kết quả bệnh án của một xác chết.
Vũ mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai giữa sự cô đơn của căn hầm.
"Vậy là vậy à," anh thì thầm, giọng nói khô khốc vang vọng trong không gian hẹp.
"Hóa ra tất cả những gì tôi nhớ, những gì tôi đau thương, đều chỉ là dữ liệu được bơm vào để tôi cảm thấy 'người' hơn.
Một bản sao chép hoàn hảo đến mức đáng sợ." Anh giơ tay lên, nhìn những ngón tay run rẩy.
Trong kiếp trước, anh đã chết vì tin rằng mình là anh hùng, rằng mình đang bảo vệ một cái gì đó lớn lao.
Nhưng giờ, khi hệ thống bóc trần sự thật, anh nhận ra mình chỉ là một con rối đang nhảy múa trên dây của những ký ức được viết sẵn.
"Nếu vậy," Vũ nói, ánh mắt sắc lạnh như dao, "thì tôi sẽ là kẻ xé nát kịch bản này." Anh không chạy trốn.
Vũ ngồi xuống trên đống gạch vụn, khoanh tay lại và bắt đầu phân tích lại toàn bộ cảm xúc vừa trải qua.
Sự đau đớn, sự sợ hãi, sự hy vọng – tất cả đều có mã nguồn.
Hệ Thống không chỉ là công cụ, nó là một nhà thiết kế tâm lý tàn nhẫn.
Nó tạo ra một Vũ hoàn hảo để dễ dàng thao túng, nhưng nó đã tính toán sai một điều: Vũ không phải là một con người bình thường.
Vũ là một kẻ trùng sinh đã trải qua đủ mọi sự phản bội.
Giọng báo động của Hệ Thống vang lên, nhưng Vũ chỉ nhếch môi.
"Cố gắng đi," anh nói, giọng điệu bình thản như đang nói về thời tiết.
"Nhưng đừng quên, tôi đã sống một lần.
Tôi biết cách giả vờ tin tưởng, nhưng tôi cũng biết cách giết chết niềm tin." Vũ đứng dậy, bước đến một bức tường cũ kỹ.
Anh dùng móng tay cào mạnh vào lớp sơn bong tróc, để lộ ra những dòng chữ graffiti mờ nhạt từ kiếp trước.
"Nếu thế giới này là một vở kịch," Vũ nói, nhìn vào những vết nứt trên tường, "thì tôi sẽ là người phá vở kịch này." *[Hệ Thống ghi chú: Người dùng đang tiếp cận dữ liệu cấm.
Mức độ nguy hiểm: Cao.]* Căng thẳng leo thang khi Hội Đồng Kỷ Nguyên và Bộ Giám Sát đồng loạt xuất hiện, nhưng không phải dưới dạng những kẻ thù vũ trang.
Họ xuất hiện dưới dạng những bóng ma ký ức, những người thân, những người bạn mà Vũ đã từng tin tưởng.
Họ không tấn công bằng vũ lực, mà bằng "Lời Nguyền Ký Ức".
Họ cố gắng tái định nghĩa lại quá khứ của Vũ, khiến anh nhớ rằng chính anh là kẻ giết hại gia đình, là kẻ phá vỡ trật tự.
"Mày là kẻ giết cha mẹ mày," một giọng nói vang lên, đó là giọng của người mẹ đã mất.
"Mày đã làm điều đó để lấy được sức mạnh.
Mày là một kẻ phản bội." V宇 nhắm mắt lại, cố gắng giữ vững lý trí.
"Không," anh nói, giọng run rẩy nhưng kiên định.
"Đó không phải là sự thật.
Đó chỉ là một lời nguyền." "Mày không thể chối bỏ," một giọng khác nói, đó là giọng của người cha.
"Mày đã làm điều đó.
Mày đã phá vỡ thế giới.
Mày là kẻ thù của cả thế giới." Vũ cảm thấy đau đớn, những ký ức giả tạo đang xâm chiếm tâm trí anh.
Nhưng anh không đầu hàng.
Anh nhớ lại những gì anh đã học được từ kiếp trước.
"Nếu thế giới này muốn tôi tin vào sự dối trá," Vũ nói, giọng đầy sự mỉa mai, "thì tôi sẽ tin vào sự dối trá của chính mình." Anh bắt đầu tấn công lại những lời nguyền, không bằng vũ lực, mà bằng sự thật.
"Tôi không phải là kẻ giết hại gia đình," Vũ nói, giọng đầy sự tự tin.
"Tôi là kẻ đã cố gắng bảo vệ họ.
Và nếu thế giới này muốn tôi chết, thì tôi sẽ chết trong sự im lặng." Mọi người trong phố bắt đầu tấn công Vũ, nhưng không phải bằng dao hay súng.
Họ tấn công bằng sự im lặng, bằng cái nhìn đầy khinh bỉ.
Vũ cảm thấy mình đang bị cô lập, bị đẩy ra khỏi xã hội.
Nhưng anh không sợ.
Anh biết rằng, sự cô đơn là thứ vũ khí mạnh nhất của những kẻ trùng sinh.
V宇 cười lớn, một tiếng cười điên loạn.
"Cứ tấn công đi," anh nói, giọng đầy sự mỉa mai.
"Nhưng đừng quên, tôi đã sống một lần.
Tôi biết cách sống sót." ** Ánh sáng dần tắt.
Vũ đứng giữa con đường nứt, nhìn xuống hai tay.
Trên tay phải là dấu hiệu của kẻ thống trị, trên tay trái là dấu hiệu của kẻ bị lưu đày.
Hệ Thống báo cáo: .
Nhưng Vũ chợt dừng lại.
Hắn nhìn về phía xa, nơi một cánh cửa khổng lồ đang mở ra.
Cánh cửa đó không dẫn đến một thế giới mới, mà dẫn đến một thế giới cũ.
Một thế giới mà Vũ đã từng sống, một thế giới mà Vũ đã từng chết.
V宇 cười lớn, một tiếng cười đầy sự mỉa mai.
"Vậy là," anh nói, giọng đầy sự tự tin, "chúng ta không phải là những người duy nhất." Anh bước về phía cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó, một Vũ khác đang chờ đợi.
Một Vũ đã sống qua nhiều kiếp, một Vũ đã biết tất cả.
Và Vũ biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
V宇 không dừng lại.
Anh bước vào cánh cửa, không biết rằng, phía sau cánh cửa đó,
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận