Chương 19
Tòa tháp dữ liệu của Hệ Thống vươn cao như một cây cột sống của thế giới, phát ra ánh sáng tím nhạt đủ để soi rõ từng vết nứt đang chạy dài trên mặt đất.
Vũ đứng trước nó, cảm nhận được sự rung động dữ dội truyền qua từng khớp xương.
Đó không phải là rung động của động đất, mà là tiếng thở dốc của một vũ trụ đang cố gắng sửa lại một lỗi lập trình quá lớn.
Những "Vết Nứt Thời Gian" vỡ ra từ người đi qua, tạo thành những vệt đen loang lổ trên không khí, như mực nước tràn vào ly rượu.
Vệ tiến lại gần, bước chân ngập ngừng như sợ dẫm phải một quả bom hẹn giờ.
Khuôn mặt anh tái nhợt, không phải vì đói hay bệnh, mà vì sự lo sợ tột độ trước cái gì đó mà anh không thể kiểm soát.
Bàn tay anh run rẩy, nắm chặt lấy tay Vũ, lực siết đủ mạnh để để lại dấu móng tay.
"Anh định làm gì?" Vệ hỏi, giọng khàn đặc vì thiếu nước, nhưng đôi mắt thì mở to đầy hoảng loạn.
"Nếu chúng ta phá vỡ Trật Tự Ký Ức, cả thế giới sẽ tan rã.
Chúng ta sẽ trở thành những con số vô tri, những dòng code bị xóa sổ." Vũ nhìn xuống tay Vệ, rồi quay lại nhìn tòa tháp đang nhấp nháy những con số đỏ báo hiệu mức độ ổn định chỉ còn 9%.
Một tiếng cười khô khan vang lên từ cổ họng anh, nghe như tiếng sột soạt của giấy cũ.
Vệ, anh không thấy sao?
Thế giới này đã tan rã từ kiếp trước rồi.
Chúng ta chỉ đang cố gắng vá lại một chiếc áo rách bằng kim chỉ của một chiếc áo khác," Vũ nói, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.
"Hệ Thống đang ghi chép lại mọi thứ.
Nó không phải là một máy tính, nó là một cuốn nhật ký của một kẻ điên đang cố viết lại lịch sử.
Và tôi, tôi sẽ viết dòng cuối cùng." Vệ lắc đầu, nước mắt bắt đầu chảy, hòa lẫn với bụi bẩn trên mặt.
"Anh không hiểu.
Họ gọi chúng ta là 'Kẻ Lạ Mặt'.
Họ sẽ giết chúng ta.
Họ sẽ xé xác chúng ta để lấy 'Vết Nứt' làm thuốc giải độc cho sự sống." "Để họ làm đi," Vũ đáp, ánh mắt nhìn xuyên qua tòa tháp, như thể đang nhìn vào tương lai.
"Khi họ giết chúng ta, họ sẽ nhận ra rằng 'Vết Nứt' không phải là bệnh, mà là vắc-xin.
Và vắc-xin thì không thể bị tiêu diệt bằng cách tiêm thêm thuốc độc." Vũ bước ra khỏi vùng ánh sáng của tòa tháp, để lại Vệ đứng giữa sự hỗn loạn của những dữ liệu đang vỡ vụn.
Bước chân của anh không tạo ra tiếng động, nhưng mỗi bước đi lại làm cho không gian xung quanh méo mó hơn.
Anh hướng về phía khu phố cũ, nơi những "Kẻ Lạ Mặt" bị cô lập.
Đó là nơi mà thế giới Aethelgard đã đẩy những người trùng sinh đến, như thể họ là rác thải cần được xử lý.
Nhưng Vũ biết, nơi đó không phải là bãi rác, mà là một phòng thí nghiệm khổng lồ đang được vận hành ngầm.
Khu phố cũ không giống như trong ký ức kiếp trước.
Không có tiếng khóc than, không có tiếng cầu xin, chỉ có một sự im lặng chết chóc.
Những người dân ở đây không còn là con người theo nghĩa đen.
Da thịt họ không còn là protein và nước, mà đã biến thành dữ liệu thô.
Họ sống trong những vũng nước đen kịt, những vũng nước phản chiếu hình ảnh của họ nhưng lại là hình ảnh của những phiên bản khác nhau.
Một người đàn ông đang ngồi trên bậc thang, chân của anh ta đã biến thành những dòng code xanh lá cây, lác đác rơi xuống thành những con cá nhỏ bơi trong vũng nước.
Vũ bước đến gần một người đàn ông già đang cõng một đứa trẻ trên lưng.
Người đàn ông đó không nhìn Vũ, mắt anh ta nhắm nghiền, hai hàng nước mắt chảy xuống nhưng không phải là nước, mà là những hạt ánh sáng trắng li ti.
Đứa trẻ trên lưng cũng vậy, khuôn mặt bé nhỏ đang hòa tan dần vào không khí, chỉ còn lại một bộ xương bằng kính.
Vũ chạm tay vào vai người đàn ông già.
Ngay lập tức, một thông báo hiện ra trước mắt anh, không phải từ Hệ Thống, mà từ chính cơ thể người đàn ông.
`[THÔNG BÁO: TƯƠNG TÁC VỚI ĐƠN VỊ DỮ LIỆU BIẾN DẠNG.
ĐANG ĐỌC...
LỖI: KÝ ỨC BỊ MÃ HÓA.
NGUỒN: VŨ (CẤP ĐỘ F-RANK).]` "Anh là ai?" Vũ hỏi, giọng nhẹ nhàng như thể đang hỏi một đứa trẻ.
"Tại sao anh không chạy?" Người đàn ông già mở mắt ra.
Đôi mắt ấy không còn tròng đen, mà là một màn hình hiển thị đầy những dòng chữ chạy liên tục.
"Chạy đi đâu?
Vũ à, anh nghĩ chúng ta đang chạy trốn cái gì?
Thời gian ư?
Không, chúng ta đang chạy trốn sự thật.
Sự thật là chúng ta không phải là người trùng sinh.
Chúng ta là những bản sao bị lỗi mà Hệ Thống không thể xóa." Vũ nhíu mày, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Nhưng tôi có ký ức.
Tôi đã sống cả một kiếp trước.
Tôi đã chết, tôi đã đau, tôi đã khóc." "Đau là một thuật toán," Người đàn ông già nói, giọng nói nghe như tiếng còi hú của máy tính cũ.
"Khóc là một hiệu ứng hình ảnh.
Vũ, anh đang ở trong một phiên bản beta.
Và bây giờ, phiên bản này sắp bị đóng cửa." Người đàn ông già cười, một nụ cười méo mó khiến những dòng code trên da thịt anh ta bắt đầu vỡ vụn.
"Hãy nhìn xung quanh đi, Vũ.
Không ai là thật.
Chỉ có anh và Vệ là những 'lỗi' duy nhất mà Hệ Thống không thể sửa.
Và đó là lý do tại sao chúng ta phải tạo ra con đường thứ ba." Vũ rút tay lại, cảm thấy một sự rùng mình chạy dọc cơ thể.
Anh nhìn xung quanh, thấy những người khác cũng đang nhìn anh với ánh mắt trống rỗng.
Họ không sợ hãi, không hy vọng, chỉ có một sự chấp nhận lạnh lùng.
Đây không phải là một nơi giam cầm, mà là một nghĩa trang của những linh hồn bị số hóa.
Vũ quay lại, định chạy về phía Vệ, nhưng đột nhiên, không gian xung quanh anh bắt đầu sụp đổ.
Những tòa nhà bằng dữ liệu bắt đầu tan biến, để lộ ra một khoảng trống đen kịt.
Từ khoảng trống đó, một giọng nói vang lên, không cần loa, không cần micro, mà trực tiếp vang lên trong đầu của Vũ.
Bản sao quá nhàm chán.
Anh đang phá vỡ cấu trúc nền tảng." Giọng nói đó không có cảm xúc, nhưng lại mang một sự lạnh lùng đáng sợ.
Nó không phải là giọng của một con người, mà là giọng của một thực thể tồn tại từ trước khi thời gian bắt đầu.
Vũ quay lại, nhìn thấy một bóng đen xuất hiện từ phía sau tòa tháp dữ liệu.
Bóng đen đó không có hình thù xác thịt, chỉ là một khối tối đen đang xoay tròn, phát ra những tia sét trắng.
Đó là Wu Prime.
Người đóng vai trò là "Thái Thượng Quan" của Hệ Thống.
"Wu Prime," Vũ nói, giọng anh run lên một chút, nhưng anh vẫn đứng vững.
"Anh không thể làm được điều đó.
Nếu anh xóa tôi, cả hệ thống sẽ sụp đổ." "Sụp đổ?" Wu Prime cười, một âm thanh nghe như tiếng kính vỡ.
"Sụp đổ là cần thiết.
Vũ, anh nghĩ anh là người đầu tiên trùng sinh?
Anh chỉ là một trong hàng triệu bản sao.
Và tất cả họ đều đã thất bại.
Chỉ có anh là sống sót vì anh đã tạo ra một 'lỗi' mà Hệ Thống không thể sửa.
Nhưng lỗi đó sẽ được sửa." Vũ nhìn Wu Prime, thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt của anh ta.
"Anh không hiểu.
Chúng ta không phải là kẻ thù.
Chúng ta là những người bạn đồng hành.
Chúng ta sẽ tạo ra một thế giới mới." "Thế giới mới?" Wu Prime lắc đầu, giọng điệu đầy sự mỉa mai.
"Thế giới mới chỉ là một phiên bản khác của thế giới cũ.
Vũ, anh đang sống trong một vòng lặp.
Và tôi, tôi là người duy nhất có thể phá vỡ nó." Wu Prime giơ tay lên, và một quả cầu dữ liệu khổng lồ xuất hiện trước mặt anh ta.
Quả cầu đó phát ra ánh sáng chói lòa, đủ để làm Vũ phải nhắm mắt lại.
"Vũ, hãy nhìn vào đó," Wu Prime nói.
"Đó là tương lai của anh.
Một tương lai không có anh, không có Vệ, không có ai." Vũ mở mắt ra, nhìn vào quả cầu.
Anh thấy mình đang đứng trong một thế giới trống rỗng, nơi không có ai, không có gì.
Chỉ có anh và Vệ, đang đi bộ trong một vùng đất vô tận, không có mục đích, không có hy vọng.
"Không," Vũ nói, giọng anh run lên.
"Tôi không chấp nhận điều đó." "Chấp nhận hay không, đó là số phận của anh," Wu Prime nói.
"Và bây giờ, hãy để tôi sửa lỗi này." Wu Prime đưa tay ra, và một luồng năng lượng đen kịt bắn về phía Vũ.
Vũ không né tránh, mà chủ động lao vào trung tâm của quả cầu dữ liệu.
`[CẢNH BÁO: XÂM PHẠM LÃNH ĐỊA ADMIN.
XÓA BỞ NGAY.]` Hệ Thống báo động, tiếng còi hú vang lên khắp nơi.
Tất cả các buff, sức mạnh của Vũ bị tước đoạt.
Anh ta trở về trạng thái F-rank, một thanh niên bình thường, không có hệ thống, không có sức mạnh.
Vũ ngã xuống, cảm thấy cơ thể mình đang tan rã.
Nhưng anh không sợ hãi.
Anh nhìn lên, thấy Wu Prime đang đứng đó, với một vẻ mặt đầy sự thỏa mãn.
"Thật là buồn cười," Vũ nói, giọng anh yếu ớt.
"Anh nghĩ anh đã thắng.
Nhưng anh đã quên một điều.
Vũ, tôi không phải là một bản sao.
Tôi là một 'lỗi'.
Và lỗi thì không thể bị sửa." Vũ cười, một nụ cười đầy sự mỉa mai.
"Và bây giờ, hãy xem điều gì sẽ xảy ra." Vũ nhắm mắt lại, và trong đầu anh, một thông báo hiện ra.
`[NHIỆM VỤ MỚI: TẠO CON ĐƯỜNG THỨ BA.
MỤC TIÊU: PHÁ VỠ VÒNG LẶP.
THƯỞNG: SỰ THẬT.]` Vũ mở mắt ra, và anh thấy mình đang đứng trong một thế giới mới.
Một thế giới không có Hệ Thống, không có Wu Prime, không có bất kỳ ai.
Chỉ có anh và Vệ, đang đi bộ trong một vùng đất vô tận, nhưng lần này, họ không còn là những bản sao.
Họ là những người tiên phong.
"Chúng ta sẽ làm được," Vũ nói, nắm chặt tay Vệ.
"Chúng ta sẽ tạo ra một thế giới mới." "Đúng," Vệ nói, ánh mắt anh sáng lên.
"Và chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc." Nhưng giữa sự hy vọng đó, một bóng đen từ từ hiện ra từ phía sau, một bóng đen mà cả Vũ và Vệ đều không nhận ra.
Bóng đen đó không phải là một kẻ thù, mà là một phiên bản khác của chính Vũ.
Một phiên bản Vũ đã chọn con đường thứ tư.
Một con đường mà cả Vũ và Vệ đều không thể tưởng tượng được.
"Chào mừng," phiên bản Vũ đó nói, giọng điệu lạnh lùng và đầy sự mỉa mai.
"Chào mừng đến với sự thật." Vũ và Vệ nhìn nhau, và lần đầu tiên, họ cảm thấy một sự sợ hãi thực sự.
Họ không biết con đường thứ tư là gì, nhưng họ biết rằng, đó là một con đường mà họ không thể quay lại.
Vũ nhìn vào phiên bản Vũ kia, thấy trong mắt anh ta một sự trống rỗng đáng sợ.
"Anh là ai?" Vũ hỏi, giọng anh run lên.
"Tôi là Vũ," phiên bản Vũ kia nói.
"Nhưng tôi không phải là Vũ của anh.
Tôi là Vũ của tương lai.
Và tôi đã đến đây để ngăn cản anh." "Ngăn cản tôi?" Vũ hỏi, giọng anh đầy sự bối rối.
"Ngăn cản tôi làm gì?" "Ngăn cản anh tạo ra con đường thứ ba," phiên bản Vũ kia nói.
"Con đường thứ ba là một cái bẫy.
Nó sẽ dẫn chúng ta đến một thế giới mà không ai có thể sống sót." Vũ nhìn vào phiên bản Vũ kia, thấy trong mắt anh ta một sự tuyệt vọng sâu thẳm.
"Vậy thì, con đường nào là đúng?" Vũ hỏi.
"Không có con đường nào là đúng," phiên bản Vũ kia nói.
"Chúng ta chỉ có thể chọn con đường ít sai lầm nhất." Vũ nhìn Vệ, thấy trong mắt anh một sự sợ hãi.
"Vệ, anh nghĩ sao?" Vũ hỏi.
"Tôi không biết," Vệ nói, giọng anh run lên.
"Tôi chỉ biết rằng, chúng ta không thể tin vào bất kỳ ai." Vũ nhìn vào phiên bản Vũ kia, thấy trong mắt anh ta một sự lạnh lùng.
"Vậy thì, chúng ta sẽ làm gì?" Vũ hỏi.
"Chúng ta sẽ tạo ra một con đường thứ năm," phiên bản Vũ kia nói.
"Một con đường mà không ai có thể tưởng tượng được." Vũ nhìn vào phiên bản Vũ kia, thấy trong mắt anh ta một sự hy vọng.
"Vậy thì, hãy bắt đầu," Vũ nói.
Và rồi, một giọng nói vang lên từ khắp nơi, không phải từ Vệ, không phải từ Vũ, mà từ chính Hệ Thống.
"Chào mừng đến với Tân Thời Đại.
Hệ Thống đã được cập nhật.
Người dùng: Vũ và Vệ.
Trạng thái: Đồng minh.
Nhiệm vụ: Xây dựng con đường thứ năm." Vũ và Vệ nhìn nhau, và lần đầu tiên, họ cảm thấy một sự tin tưởng thực sự.
"Chúng ta sẽ làm được," Vũ nói.
"Chúng ta sẽ tạo ra một thế giới mới." "Đúng," Vệ nói, nắm chặt tay Vũ.
"Chúng ta sẽ làm được.
Và chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc." Nhưng giữa sự hy vọng đó, một bóng đen từ từ hiện ra từ phía sau, một bóng đen mà cả Vũ và Vệ đều không nhận ra.
Bóng đen đó không phải là một kẻ thù, mà là một phiên bản khác của chính Vũ.
Một phiên bản Vũ đã chọn con đường thứ tư.
Một con đường mà cả Vũ và Vệ đều không thể tưởng tượng được.
"Chào mừng," phiên bản Vũ đó nói, giọng điệu lạnh lùng và đầy sự mỉa mai.
"Chào mừng đến với sự thật." Vũ và Vệ nhìn nhau, và lần đầu tiên, họ cảm thấy một sự sợ hãi thực sự.
Họ không biết con đường thứ tư là gì, nhưng họ biết rằng, đó là một con đường mà họ không thể quay lại.
Vũ nhìn vào phiên bản Vũ kia, thấy trong mắt anh ta một sự trống rỗng đáng sợ.
"Anh là ai?" Vũ hỏi, giọng anh run lên.
"Tôi là Vũ," phiên bản Vũ kia nói.
"Nhưng tôi không phải là Vũ của anh.
Tôi là Vũ của tương lai.
Và tôi đã đến đây để ngăn cản anh." "Ngăn cản tôi?" Vũ hỏi, giọng anh đầy sự bối rối.
"Ngăn cản tôi làm gì?" "Ngăn cản anh tạo ra con đường thứ ba," phiên bản Vũ kia nói.
"Con đường thứ ba là một cái bẫy.
Nó sẽ dẫn chúng ta đến một thế giới mà không ai có thể sống sót." Vũ nhìn vào phiên bản Vũ kia, thấy trong mắt anh ta một sự tuyệt vọng sâu thẳm.
"Vậy thì, con đường nào là đúng?" Vũ hỏi.
"Không có con đường nào là đúng," phiên bản Vũ kia nói.
"Chúng ta chỉ có thể chọn con đường ít sai lầm nhất." Vũ nhìn Vệ, thấy trong mắt anh một sự sợ hãi.
"Vệ, anh nghĩ sao?" Vũ hỏi.
"Tôi không biết," Vệ nói, giọng anh run lên.
"Tôi chỉ biết rằng, chúng ta không thể tin vào bất kỳ ai." Vũ nhìn vào phiên bản Vũ kia, thấy trong mắt anh ta một sự lạnh lùng.
"Vậy thì, chúng ta sẽ làm gì?" Vũ hỏi.
"Chúng ta sẽ tạo ra một con đường thứ năm," phiên bản Vũ kia nói.
"Một con đường mà không ai có thể tưởng tượng được." Vũ nhìn vào phiên bản Vũ kia, thấy trong mắt anh ta một sự hy vọng.
"Vậy thì, hãy bắt đầu," Vũ nói.
Và rồi, một giọng nói vang lên từ khắp nơi, không phải từ Vệ, không phải từ Vũ, mà từ chính Hệ Thống.
"Chào mừng đến với Tân Thời Đại.
Hệ Thống đã được cập nhật.
Người dùng: Vũ và Vệ.
Trạng thái: Đồng minh.
Nhiệm vụ: Xây dựng con đường thứ năm." Vũ và Vệ nhìn nhau, và lần đầu tiên, họ cảm thấy một sự tin tưởng thực sự.
"Chúng ta sẽ làm được," Vũ nói.
"Chúng ta sẽ tạo ra một thế giới mới." "Đúng," Vệ nói, nắm chặt tay Vũ.
"Chúng ta sẽ làm được.
Và chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc." Nhưng giữa sự hy vọng đó, một bóng đen từ từ hiện ra từ phía sau, một bóng đen mà cả Vũ và Vệ đều không nhận ra.
Bóng đen đó không phải là một kẻ thù, mà là một phiên bản khác của chính Vũ.
Một phiên bản Vũ đã chọn con đường thứ tư.
Một con đường mà cả Vũ và Vệ đều không thể tưởng tượng được.
"Chào mừng," phiên bản Vũ đó nói, giọng điệu lạnh lùng và đầy sự mỉa mai.
"Chào mừng đến với sự thật." Vũ và Vệ nhìn nhau, và lần đầu tiên, họ cảm thấy một sự sợ hãi thực sự.
Họ không biết con đường thứ tư là gì, nhưng họ biết rằng, đó là một con đường mà họ không thể quay lại.
Vũ nhìn vào phiên bản Vũ kia, thấy trong mắt anh ta một sự trống rỗng đáng sợ.
"Anh là ai?" Vũ hỏi, giọng anh run lên.
"Tôi là Vũ," phiên bản Vũ kia nói.
"Nhưng tôi không phải là Vũ của anh.
Tôi là Vũ của tương lai.
Và tôi đã đến đây để ngăn cản anh." "Ngăn cản tôi?" Vũ hỏi, giọng anh đầy sự bối rối.
"Ngăn cản tôi làm gì?" "Ngăn cản anh tạo ra con đường thứ ba," phiên bản Vũ kia nói.
"Con đường thứ ba là một cái bẫy.
Nó sẽ dẫn chúng ta đến một thế giới mà không ai có thể sống sót." Vũ nhìn vào phiên bản Vũ kia, thấy trong mắt anh ta một sự tuyệt vọng sâu thẳm.
"Vậy thì, con đường nào là đúng?" Vũ hỏi.
"Không có con đường nào là đúng," phiên bản Vũ kia nói.
"Chúng ta chỉ có thể chọn con đường ít sai lầm nhất." Vũ nhìn Vệ, thấy trong mắt anh một sự sợ hãi.
"Vệ, anh nghĩ sao?" Vũ hỏi.
"Tôi không biết," Vệ nói, giọng anh run lên.
"Tôi chỉ biết rằng, chúng ta không thể tin vào bất kỳ ai." Vũ nhìn vào phiên bản Vũ kia, thấy trong mắt anh ta một sự lạnh lùng.
"Vậy thì, chúng ta sẽ làm gì?" Vũ hỏi.
"Chúng ta sẽ tạo ra một con đường thứ năm," phiên bản Vũ kia nói.
"Một con đường mà không ai có thể tưởng tượng được." Vũ nhìn vào phiên bản Vũ kia, thấy trong mắt anh ta một sự hy vọng.
"Vậy thì, hãy bắt đầu," Vũ nói.
Và rồi, một giọng nói vang lên từ khắp nơi, không phải từ Vệ, không phải từ Vũ, mà từ chính Hệ Thống.
"Chào mừng đến với Tân Thời Đại.
Hệ Thống đã được cập nhật.
Người dùng: Vũ và Vệ.
Trạng thái: Đồng minh.
Nhiệm vụ: Xây dựng con đường thứ năm." Vũ và Vệ nhìn nhau, và lần đầu tiên, họ cảm thấy một sự
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận