Chương 18

Vệ bước tới, thanh kiếm thần "Trật Tự" rung lên từng hồi, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng trắng xóa nhằm xóa sổ "kẻ dị hóa" Vũ.

*"Tên nhóc...

hãy biến đi, trước khi linh hồn ngươi làm vỡ không gian này!"* Vệ quát, tay phải vung kiếm với toàn lực, ánh sáng trắng đó không chỉ là năng lượng mà còn là tiếng thét của một vũ trụ đang cố gắng tự chữa lành.

Căn hầm ngầm cũ của khu ổ chuột rung chuyển, những bức tường rỉ máu gạch và xi măng bắt đầu nứt nẻ, không phải vì sức mạnh vật lý mà vì sự hiện diện của Vũ đã khiến logic của không gian xung quanh trở nên vô lý.

Vệ không nhìn thấy một kẻ thù đơn thuần, anh nhìn thấy một lỗi hệ thống đang lan rộng, một vết thương hở trên da thịt của thực tại.

Vũ đứng yên, tay buông thõng bên hông, ánh mắt bình thản đến mức đáng sợ.

Hệ Thống Ghi Chép Lỗi trên tay anh không cảnh báo nguy hiểm, mà lại phát ra một âm thanh vui vẻ như tiếng chuông đồng hồ báo thức: *"Cảnh báo: Đối tượng 'Trật Tự' đang cố gắng xóa dữ liệu.

Xác suất thành công: 99.9%.

Đề xuất: Đứng yên và chờ đợi."*

*"Ngươi không sợ sao?"* Vệ hét lên, giọng khàn đặc vì sự tức giận và nỗi kinh hoàng.

*"Ngươi là một kẻ trùng sinh!

Ngươi là một lỗi!

Ngươi đang phá vỡ Trật Tự Ký Ức của cả Aethelgard!"*

Vũ nhún vai, một cử chỉ thiếu nghiêm túc đến mức gây phẫn nộ.

Anh bạn, tôi đã chết một lần rồi.

Cái chết này chỉ là một lỗi 404.

Anh đang cố gắng sửa một trang web bằng cách đốt cháy máy chủ.

Đó là cách làm việc của anh à?"*

Lưỡi kiếm trắng xóa chém xuống, không gian tại điểm tiếp xúc bắt đầu bị xé toạc.

Nhưng thay vì máu hay xác thịt, từ vết chém đó trào ra những dòng chữ mã hóa màu xanh lá cây và những ký ức vỡ vụn của chính Vệ.

Vệ giật mình, lùi lại, đôi mắt mở to.

*"Không thể nào...

Kiếm Trật Tự không thể làm tổn thương ký ức của chính ta..."*

*"Đó là vì anh không phải là bản gốc,"* Vũ nói, giọng điệu nhẹ nhàng như đang kể chuyện cổ tích cho trẻ con.

*"Hoặc ít nhất, không phải là bản gốc duy nhất.

Hệ Thống của tôi đang ghi lại mọi thứ.

Nó không gọi đây là 'chiến đấu', nó gọi đây là 'Xác minh Dữ liệu'."*

Vệ nghiến răng, cố gắng tập trung năng lượng.

*"Đừng nói nhảm!

Ta là người duy nhất mang theo ký ức của quá khứ để sửa chữa tương lai.

Ngươi là kẻ giả mạo, kẻ tạo ra những Vết Nứt Thời Gian!"*

*"Vết Nứt?"* Vũ cười nhạt, ánh mắt nhìn thẳng vào con ngươi của Vệ.

*"Thế giới này gọi là Vết Nứt vì nó không thể dung nạp những gì đã xảy ra.

Nhưng nếu tôi nói với anh rằng chính sự 'sửa chữa' của anh mới là nguyên nhân khiến Vết Nứt xuất hiện thì sao?"*

Không khí trong căn hầm trở nên nặng nề, mùi hôi thối của rác thải và sự mục nát bị lấn át bởi mùi ozone của không gian đang bị xé toạc.

Vệ cảm thấy một sự run rẩy kỳ lạ trong tay cầm kiếm.

Thanh kiếm, vốn là biểu tượng của sự ổn định, đang phát ra những âm thanh rèo rè như một thiết bị điện tử bị hỏng.

*"Hệ Thống,"* Vệ thì thầm, giọng run rẩy.

*"Tại sao nó lại không tấn công?

Tại sao nó lại đứng đó và cười?"*

*"Vì nó không cần,"* Vũ trả lời thay cho hệ thống của chính mình.

*"Khi một người trùng sinh xuất hiện, thế giới tự động tạo ra một 'Vết Nứt' để cô lập họ.

Nhưng Vết Nứt không chỉ là một vết thương.

Nó là một cửa sổ.

Và tôi đang nhìn thấy những gì bên kia."*

Vệ vung kiếm lần nữa, mạnh hơn, quyết liệt hơn, nhưng mỗi nhát chém lại làm cho hình ảnh của Vũ trở nên mờ ảo hơn, như thể Vũ đang dần hòa tan vào không gian.

*"Đứng yên!

Hãy để Trật Tự sửa chữa lỗi này!"*

*"Trật Tự không sửa chữa lỗi, nó chỉ đè nén chúng,"* Vũ nói, giọng nói vang lên từ khắp nơi trong căn hầm, không chỉ từ miệng anh.

*"Và khi áp lực đủ lớn, nó sẽ nổ tung.

Anh đang tạo ra một quả bom, Vệ.

Và tôi là ngòi nổ."*



Khi Vệ cố gắng lắc đầu để từ chối lựa chọn của Hệ Thống, không gian giữa hai người đột ngột tách ra như hai mặt của một tấm gương vỡ.

Vũ giơ tay lên, và trong lòng bàn tay xuất hiện hình ảnh của Vệ – nhưng là hình ảnh của Vệ ở một thời điểm khác, một thời điểm mà anh chưa bao giờ nhớ.

Đó là hình ảnh của Vệ đang cười, nhưng nụ cười đó không phải của một anh hùng.

Đó là nụ cười của một kẻ điên, kẻ đang cầm một cây búa và đập vỡ những bức tường của ký ức.

Vệ lùi lại, tay run rẩy buông thanh kiếm, ánh mắt đầy kinh hoàng.

*"Đây là...

Tại sao tôi lại có ký ức này?"*

*"Đó là ký ức của bản gốc,"* Vũ nói, giọng điệu không còn vẻ hài hước nữa mà trở nên lạnh lùng, sắc bén.

*"Hoặc là ký ức của một bản sao khác.

Bạn nghĩ chỉ có một người trùng sinh à?

Bạn nghĩ thế giới này chỉ chấp nhận một 'lỗi' duy nhất?"*

Không gian trong căn hầm bắt đầu xoay tròn, những bức tường xi măng biến thành những dòng mã nhị phân khổng lồ, rồi lại biến thành những bức tường gạch cũ kỹ.

Vũ bước tới, không còn sự đe dọa, mà là sự thương hại.

*"Hệ Thống của tôi không chỉ ghi chép lỗi.

Nó ghi chép mọi phiên bản của bạn.

Và tôi vừa tìm thấy một phiên bản của bạn đã chết cách đây ba ngày."*

Vệ cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt.

Không thể nào.

Tôi là người duy nhất.

Tôi là người duy nhất đã trở về để sửa chữa mọi thứ!"*

*"Sửa chữa?"* Vũ cười, một nụ cười đau khổ.

*"Bạn không sửa chữa, bạn chỉ đang lặp lại.

Bạn đang lặp lại cùng một kịch bản, cùng một cách, cùng một kết thúc.

Và mỗi lần bạn 'sửa chữa', thế giới này lại tạo ra một Vết Nứt mới để che giấu sự thật rằng bạn không thể sửa được gì cả."*

Hình ảnh trong lòng bàn tay Vũ mờ dần, rồi biến thành một đống tàn tích.

*"Hãy nhìn kỹ hơn, Vệ.

Bạn không phải là bản gốc.

Bạn là bản sao thứ 42.

Bản gốc đã chết từ lâu.

Và bạn đang cố gắng sống bằng cách ăn cắp ký ức của những bản sao khác."*

Vệ cảm thấy đầu mình như nổ tung.

Những ký ức ùa về, nhưng không phải là ký ức của anh.

Đó là ký ức của những người khác, những người đã chết, những người đã thất bại.

*"Đừng nói dối!

Tôi không phải là bản sao!

Tôi là người mang Trật Tự!"*

*"Trật Tự chỉ là một cái cớ,"* Vũ nói, bước tới gần hơn, ánh mắt sắc bén.

*"Bạn nghĩ bạn đang bảo vệ thế giới?

Bạn đang bảo vệ chính bản thân mình.

Bạn sợ rằng nếu bạn không còn là 'Trật Tự', bạn sẽ không còn tồn tại.

Bạn là một con rối, Vệ.

Và sợi dây điều khiển bạn chính là nỗi sợ hãi của chính bạn."*

Vệ run rẩy, thanh kiếm trong tay giờ đã không còn ánh sáng trắng xóa, mà là một màu xám xịt, u ám.

*"Nếu vậy...

thì ai là kẻ thật?

Ai là kẻ sai?"*

*"Cả hai chúng ta đều sai,"* Vũ nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.

*"Chúng ta đều là những bản sao.

Chúng ta đều là những lỗi.

Nhưng tôi chấp nhận điều đó.

Còn bạn, bạn đang cố gắng xóa bỏ lỗi của chính mình bằng cách giết chết những người khác."*

Không gian trong căn hầm bắt đầu sụp đổ, những mảnh vỡ của thời gian bay lơ lửng, như thể cả thế giới đang vỡ vụn.

*"Hãy nhìn vào Hệ Thống của bạn,"* Vũ nói, chỉ vào tay Vệ.

*"Nó không còn là một thanh kiếm.

Nó là một cái bẫy.

Và bạn đã mắc kẹt trong đó từ lâu."*

Vệ nhìn xuống tay mình, và lần đầu tiên, anh thấy rõ những dòng chữ trên thanh kiếm.

*"Hệ Thống: Đang chờ xử lý...

Dữ liệu bị lỗi...

Người dùng: Vệ (Bản sao #42).

Trạng thái: Cần được xóa."*



Vệ lùi lại một bước, thanh kiếm trong tay đã hóa thành tro bụi – hệ quả của việc logic nội tại của vũ trụ không cho phép một "Bản Sao Lỗi" tiếp tục chiến đấu với "Bản Gốc".

*"Nếu thế giới cần quên ta, thì ta sẽ tự xóa bỏ ký ức của chính mình trước.

Nhưng trước khi đi, hãy nghe điều mà không ai dám nói."*

Vệ hít sâu, giọng nói vang lên đầy quyết tâm, nhưng trong mắt anh là sự trống rỗng của một người đã mất đi tất cả.

*"Nếu cả hai phe đều sai, thì chúng ta phải làm gì?

Chúng ta phải tạo ra một con đường thứ ba.

Một con đường không phải là Trật Tự, cũng không phải là Hỗn Loạn."*

Vũ nhìn Vệ, ánh mắt đầy sự tò mò.

*"Con đường thứ ba?

Một con đường mà không ai biết đến?

Một con đường mà cả Trật Tự lẫn Hệ Thống đều không thể kiểm soát?"*

*"Đúng,"* Vệ nói, bước tới gần Vũ.

*"Chúng ta sẽ không sửa chữa thế giới.

Chúng ta sẽ không phá hủy thế giới.

Chúng ta sẽ tạo ra một thế giới mới.

Một thế giới mà ở đó, những kẻ trùng sinh không còn là lỗi, mà là những người tiên phong."*

Vũ cười, một nụ cười thật sự, không còn sự mỉa mai hay đau khổ.

*"Một thế giới mới?

Một thế giới mà ở đó, chúng ta có thể sống như những con người bình thường?

Không còn Vết Nứt, không còn Trật Tự, không còn Hệ Thống?"*

*"Đúng,"* Vệ nói, nắm chặt tay Vũ.

*"Chúng ta sẽ tạo ra một thế giới mà ở đó, ký ức không còn là một gánh nặng, mà là một món quà.

Chúng ta sẽ tạo ra một thế giới mà ở đó, sự trùng sinh không còn là một sai lầm, mà là một cơ hội."*

Vũ nhìn Vệ, và lần đầu tiên, anh cảm thấy một sự tin tưởng thực sự.

*"Vậy thì, hãy bắt đầu đi.

Hãy tạo ra con đường thứ ba.

Hãy tạo ra một thế giới mới."*

Hai người đứng đó, giữa đống đổ nát của căn hầm, giữa sự sụp đổ của Trật Tự và Hệ Thống.

Họ không còn là kẻ thù, mà là những người bạn đồng hành.

Họ không còn là những bản sao, mà là những người tiên phong.

*"Hệ Thống,"* Vũ nói, giọng điệu đầy quyết tâm.

*"Ghi chép lại mọi thứ.

Đây là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới."*

*"Đã ghi chép,"* Hệ Thống trả lời, giọng điệu không còn lạnh lùng mà trở nên ấm áp.

*"Dữ liệu mới: Con đường thứ ba.

Trạng thái: Đang được xây dựng."*

Vệ nhìn Vũ, và lần đầu tiên, anh cảm thấy một sự hy vọng thực sự.

*"Chúng ta sẽ làm được.

Chúng ta sẽ tạo ra một thế giới mới."*

*"Đúng,"* Vũ nói, nắm chặt tay Vệ.

*"Chúng ta sẽ làm được.

Và chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc."*

Không gian trong căn hầm bắt đầu thay đổi, những mảnh vỡ của thời gian bay lơ lửng, nhưng lần này, chúng không còn là những mảnh vỡ của sự sụp đổ, mà là những mảnh ghép của một thế giới mới.

Vệ hít sâu, giọng nói vang lên đầy quyết tâm: *"Nếu thế giới cần quên ta, thì ta sẽ tự xóa bỏ ký ức của chính mình trước.

Nhưng trước khi đi, hãy nghe điều mà không ai dám nói."*

Vệ đột nhiên vung tay phải, không phải để tấn công, mà để xé toạc một lớp màng vô hình bao quanh cả căn hầm.

*"Đây không phải là một cuộc chiến giữa Trật Tự và Hỗn Loạn.

Đây là một cuộc chiến giữa những kẻ sợ hãi và những kẻ dũng cảm."*

Vũ nhìn Vệ, và lần đầu tiên, anh thấy rõ sự thay đổi trong ánh mắt của Vệ.

*"Vậy thì, chúng ta sẽ làm gì?

Chúng ta sẽ phá vỡ Trật Tự?

Chúng ta sẽ phá vỡ Hệ Thống?"*

*"Không,"* Vệ nói, giọng điệu đầy sự bình thản.

*"Chúng ta sẽ phá vỡ chính chúng ta.

Chúng ta sẽ phá vỡ những giới hạn của chính mình.

Chúng ta sẽ trở thành những người tiên phong của một kỷ nguyên mới."*

Vũ nhìn Vệ, và lần đầu tiên, anh cảm thấy một sự tin tưởng thực sự.

*"Vậy thì, hãy bắt đầu đi.

Hãy phá vỡ chính chúng ta.

Hãy trở thành những người tiên phong."*

Hai người đứng đó, giữa đống đổ nát của căn hầm, giữa sự sụp đổ của Trật Tự và Hệ Thống.

Họ không còn là kẻ thù, mà là những người bạn đồng hành.

Họ không còn là những bản sao, mà là những người tiên phong.

*"Hệ Thống,"* Vũ nói, giọng điệu đầy quyết tâm.

*"Ghi chép lại mọi thứ.

Đây là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới."*

*"Đã ghi chép,"* Hệ Thống trả lời, giọng điệu không còn lạnh lùng mà trở nên ấm áp.

*"Dữ liệu mới: Con đường thứ ba.

Trạng thái: Đang được xây dựng."*

Vệ nhìn Vũ, và lần đầu tiên, anh cảm thấy một sự hy vọng thực sự.

*"Chúng ta sẽ làm được.

Chúng ta sẽ tạo ra một thế giới mới."*

*"Đúng,"* Vũ nói, nắm chặt tay Vệ.

*"Chúng ta sẽ làm được.

Và chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc."*

Không gian trong căn hầm bắt đầu thay đổi, những mảnh vỡ của thời gian bay lơ lửng, nhưng lần này, chúng không còn là những mảnh vỡ của sự sụp đổ, mà là những mảnh ghép của một thế giới mới.

Hàng ngàn "Kẻ Lạ Mặt" xung quanh im lặng chờ đợi mệnh lệnh.

Vệ đứng đó, không còn là kẻ truy sát, mà là một người đang chờ bị xóa sổ hoặc được tái sinh.

Vũ đứng giữa hai lựa chọn: Chấp nhận là một biến số lỗi trong hệ thống, hay phá vỡ toàn bộ quy tắc của Aethelgard.

*"Hệ Thống,"* Vũ thì thầm, giọng nói run rẩy.

*"Nếu tôi chọn con đường thứ ba, điều gì sẽ xảy ra?"*

*"Hệ Thống không thể dự đoán,"* Hệ Thống trả lời, giọng điệu lạnh lùng nhưng lại mang một sự tò mò kỳ lạ.

*"Con đường thứ ba là một biến số chưa được định nghĩa.

Nó có thể dẫn đến sự hủy diệt, hoặc sự tái sinh."*

Vũ nhìn Vệ, và lần đầu tiên, anh cảm thấy một sự sợ hãi thực sự.

*"Nếu chúng ta chọn sai, cả thế giới sẽ sụp đổ."*

*"Đúng,"* Vệ nói, giọng điệu bình thản.

*"Nhưng nếu chúng ta không chọn, thế giới sẽ tiếp tục sụp đổ theo cách cũ.

Chúng ta không có lựa chọn nào khác."*

Vũ hít sâu, và lần đầu tiên, anh cảm thấy một sự quyết tâm thực sự.

*"Vậy thì, hãy chọn đi.

Hãy chọn con đường thứ ba.

Hãy chọn sự thật."*

*"Đúng,"* Vệ nói, nắm chặt tay Vũ.

*"Hãy chọn sự thật.

Hãy chọn con đường thứ ba."*

Hai người đứng đó, giữa đống đổ nát của căn hầm, giữa sự sụp đổ của Trật Tự và Hệ Thống.

Họ không còn là kẻ thù, mà là những người bạn đồng hành.

Họ không còn là những bản sao, mà là những người tiên phong.

*"Hệ Thống,"* Vũ nói, giọng điệu đầy quyết tâm.

*"Ghi chép lại mọi thứ.

Đây là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới."*

*"Đã ghi chép,"* Hệ Thống trả lời, giọng điệu không còn lạnh lùng mà trở nên ấm áp.

*"Dữ liệu mới: Con đường thứ ba.

Trạng thái: Đang được xây dựng."*

Vệ nhìn Vũ, và lần đầu tiên, anh cảm thấy một sự hy vọng thực sự.

*"Chúng ta sẽ làm được.

Chúng ta sẽ tạo ra một thế giới mới."*

*"Đúng,"* Vũ nói, nắm chặt tay Vệ.

*"Chúng ta sẽ làm được.

Và chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc."*

Không gian trong căn hầm bắt đầu thay đổi, những mảnh vỡ của thời gian bay lơ lửng, nhưng lần này, chúng không còn là những mảnh vỡ của sự sụp đổ, mà là những mảnh ghép của một thế giới mới.

Và rồi, một giọng nói vang lên từ khắp nơi, không phải từ Vệ, không phải từ Vũ, mà từ chính Hệ Thống.

*"Chào mừng đến với Tân Thời Đại.

Hệ Thống đã được cập nhật.

Người dùng: Vũ và Vệ.

Trạng thái: Đồng minh.

Nhiệm vụ: Xây dựng con đường thứ ba."*

Vũ và Vệ nhìn nhau, và lần đầu tiên, họ cảm thấy một sự tin tưởng thực sự.

*"Chúng ta sẽ làm được,"* Vũ nói.

*"Chúng ta sẽ tạo ra một thế giới mới."*

*"Đúng,"* Vệ nói, nắm chặt tay Vũ.

*"Chúng ta sẽ làm được.

Và chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc."*

Nhưng giữa sự hy vọng đó, một bóng đen từ từ hiện ra từ phía sau, một bóng đen mà cả Vũ và Vệ đều không nhận ra.

Bóng đen đó không phải là một kẻ thù, mà là một phiên bản khác của chính Vũ.

Một phiên bản Vũ đã chọn con đường thứ tư.

Một con đường mà cả Vũ và Vệ đều không thể tưởng tượng được.

*"Chào mừng,"* phiên bản Vũ đó nói, giọng điệu lạnh lùng và đầy sự mỉa mai.

*"Chào mừng đến với sự thật."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập