Chương 15

Tay của Vũ giơ lên, không phải để chào hỏi hay cầu nguyện, mà để chạm vào khoảng không vô hạn trước mặt.

Da thịt hắn run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một phản ứng sinh học kỳ lạ khi tiếp xúc với "vật chất" của hệ thống.

Trong đầu, giọng nói của Hệ Thống vang lên với tông màu đỏ thẫm, méo mó như tiếng loa bị vỡ: *"Nhiệm vụ: Tạo ra một thực thể không tồn tại.

Phần thưởng: Sự tồn tại.

Hình phạt: Biến mất vĩnh viễn."* Vũ cười khẩy, một âm thanh khô khan vang vọng trong căn hầm ngầm cũ kỹ mà hắn đang đứng.

Hắn không cần phần thưởng, cũng chẳng sợ hình phạt, bởi vì trong kiếp trước, hắn đã chết bảy lần với đủ mọi hình phạt khác nhau.

Lần này, hắn chỉ cần một sự thật.

Hắn đặt lòng bàn tay lên không trung, nơi không có gì cả, chỉ có những hạt bụi thời gian lơ lửng.

Hệ Thống ghi chép lỗi (Error Log System) của hắn bắt đầu phát ra những tiếng bíp bíp chói tai, hiển thị hàng loạt dòng chữ đỏ: *"Lỗi: Không tìm thấy điểm neo.

Lỗi: Không tìm thấy điểm neo.

Lỗi: Thực tại bị từ chối."* Vũ không rút tay lại.

Hắn đẩy mạnh hơn, như thể đang cố xé toạc một tấm rèm vải vô hình.

*"Mày nghĩ tao là ai?"* Vũ hỏi không gian, giọng nói của hắn vang lên rõ ràng, cắt ngang sự tĩnh lặng chết chóc.

*"Mày nghĩ tao là kẻ trùng sinh ư?

Mày nghĩ tao là một lỗi cần sửa?"* Không gian không trả lời, nhưng những vết nứt trên tường căn hầm bắt đầu rạn nứt mạnh hơn, chảy ra một chất lỏng đen kịt giống như mực, nhưng lại có nhiệt độ nóng bỏng.

Hắn cảm thấy một sự hiện diện, không phải từ phía trước, mà từ bên trong chính tay mình.

Đó là cảm giác khi một con virus xâm nhập vào hệ thống, nhưng virus này lại là chủ nhân của hệ thống.

*"Ta không tạo ra thực thể,"* Vũ nói, giọng trầm xuống, *"Ta đang xóa bỏ khái niệm về việc 'tồn tại'."* Hệ Thống lập tức báo động, màn hình hologram hiện ra trước mắt hắn với cảnh báo đỏ rực: *"CẢNH BÁO: Đang cố gắng định nghĩa lại thực tại.

Mức độ rủi ro: 100%.

Khả năng thành công: 0.0001%."* Vũ nhếch môi.

*"Chính xác.

Đó là lý do tao chọn con đường này."* Hắn nắm chặt tay lại, và trong lòng bàn tay, một quả cầu lửa màu xanh lam bắt đầu hình thành, nhưng không nóng, mà lạnh đến mức đóng băng cả không khí xung quanh.

Đó không phải là phép thuật, cũng không phải công nghệ.

Đó là một "lỗi" mà Vũ đã tạo ra từ chính ký ức của kiếp trước, một ký ức mà thế giới này không thể chấp nhận.

Khi quả cầu xanh chạm vào không gian, nó không nổ tung, mà tan chảy.

Nó hòa tan vào thực tại, để lại một lỗ hổng nhỏ bé, nhưng sâu thẳm.

*"Nhiệm vụ hoàn thành,"* Hệ Thống nói, giọng điệu bỗng trở nên lạnh lùng và vô cảm.

*"Mục tiêu: Tạo ra một con đường thứ ba.

Đã đạt được.

Hệ thống đang khởi động lại..."* Vũ cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, như thể ai đó đang rút đi một phần ký ức của hắn.

Hắn biết, đây là cái giá phải trả.

Hắn không thể lấy lại tất cả, nhưng hắn đã tạo ra một khe hở đủ lớn để bước qua.

***

Vũ bước vào một tòa tháp cổ kính nổi giữa không trung, nơi thường là nơi các "Kẻ Lạ Mặt" bị lưu đày.

Tòa tháp không được xây dựng bằng đá hay kim loại, mà được cấu tạo từ những mảnh vỡ của thời gian, xếp chồng lên nhau tạo thành những bậc thang dẫn lên trời.

Trước cổng tháp, một người đàn ông già nua, người da bị bao phủ bởi những vết nứt màu xanh lục – một trong những cựu anh hùng bị thế giới ruồng bỏ – đang ngồi trên một tảng đá, tay cầm một cây gậy làm từ xương rồng khô.

*"Ngươi đến đây để tìm cái chết à?"* Người già hỏi, giọng khàn đặc như tiếng sỏi đá cọ xát.

Hắn không nhìn Vũ, mà nhìn vào những vết nứt trên tay mình.

*"Thế giới này không tha thứ cho kẻ trùng sinh.

Họ gọi chúng ta là 'Kẻ Lạ Mặt', nhưng thực ra, chúng ta chỉ là những người đã sống quá lâu."* Vũ dừng lại, không đáp lại ngay.

Hắn biết người này.

Trong kiếp trước, đây là người đã dạy hắn cách sống sót khi không có hệ thống.

Nhưng người này cũng là kẻ đã phản bội hắn, đẩy hắn vào cái bẫy thời gian để thế giới "sửa chữa" lỗi.

*"Ta không đến để tìm cái chết,"* Vũ nói, giọng bình thản như thể đang bàn về thời tiết.

*"Ta đến để hỏi một câu hỏi.

Tại sao các ngươi lại tin rằng thế giới này là đúng?"* Người già ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn là hai lỗ đen sâu thẳm, không có đồng tử.

*"Vì nếu thế giới sai, thì chúng ta là gì?

Chúng ta chỉ là những cái bóng của chính mình, những bản sao lỗi thời mà vũ trụ muốn xóa bỏ."* Vũ bước tiếp, tiến lại gần hơn.

*"Đó là lý do tại sao cả hai phe đều sai.

Phe thế giới muốn xóa bỏ chúng ta để giữ trật tự.

Phe chúng ta muốn sống sót để bảo vệ ký ức.

Nhưng ai là người thực sự đang bị hại?"*

Người già đứng dậy, cây gậy trong tay rung lên, phát ra những tia sét màu xanh lục.

*"Ngươi đang nói gì?

Ngươi là một bản sao số 7, phải không?

Ngươi không có quyền nói về sự thật."* Vũ cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

*"Bản sao số 7?

Đó là cái tên mà hệ thống đặt cho ta.

Nhưng ai là người đặt tên cho hệ thống?

Ai là người tạo ra những vết nứt này?"* Người già im lặng, ánh mắt hắn lóe lên một tia sợ hãi.

*"Ngươi không biết.

Ngươi không thể biết.

Nếu ngươi biết, ngươi sẽ thấy rằng chúng ta đang sống trong một nhà tù, và kẻ giam giữ chính là ký ức của chính chúng ta."*

*"Và ta đã tìm thấy chìa khóa,"* Vũ nói, chỉ tay vào không gian phía sau người già.

*"Chìa khóa không phải để mở cửa, mà để phá vỡ bức tường.

Ngươi nghĩ ta đến đây để cầu cứu?

Ta đến đây để mời ngươi tham gia vào một cuộc cách mạng.

Một cuộc cách mạng không có anh hùng, không có kẻ thù, chỉ có sự thật."* Người già run rẩy, không phải vì sợ Vũ, mà vì những gì hắn vừa nói.

*"Ngươi điên rồi.

Nếu ta tham gia, ta sẽ bị thế giới tiêu diệt ngay lập tức."* Vũ lắc đầu.

Nếu ta tham gia, ta sẽ không bị thế giới tiêu diệt.

Ta sẽ trở thành một phần của thế giới mới.

Một thế giới không có vết nứt, không có trùng sinh, không có hệ thống."*

***

Ngay khi người già dứt lời, không gian phía sau tháp bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Một bóng đen khổng lồ, không mang hình thù con người mà giống như một lỗ hổng trong thực tại, chậm rãi bước ra.

Đó không phải là Bản Gốc trực tiếp, mà là một "Đại Diện Hư Không" – một thực thể được tạo ra từ sự sợ hãi của thế giới đối với những kẻ trùng sinh.

Nó không nói, không cười, chỉ đơn giản là "thực hiện".

Nó nuốt chửng không gian, làm cho ánh sáng xung quanh biến mất, để lại một sự tối tăm tuyệt đối.

*"Đây là kết quả của sự can thiệp,"* Vũ nói, giọng vẫn bình tĩnh.

*"Thế giới này không thể chấp nhận sự tồn tại của chúng ta, nên nó đã tạo ra một thứ để tiêu diệt chúng ta.

Nhưng thứ này không chỉ tiêu diệt chúng ta.

Nó đang tiêu diệt cả thế giới."* Người già nhìn bóng đen, khuôn mặt hắn tái mét.

*"Ngươi đã kích hoạt nó.

Ngươi đã phá vỡ sự cân bằng."* Vũ lắc đầu.

Sự cân bằng vốn đã bị phá vỡ từ lâu.

Chỉ có điều, lần này, nó phá vỡ theo cách mà thế giới không mong đợi."* Bóng đen tiến lại gần, và không gian bắt đầu sụp đổ.

Những bậc thang của tòa tháp tan biến, biến thành những mảnh vỡ thời gian.

*"Chúng ta phải chạy,"* người già nói, giọng run rẩy.

*"Không, chúng ta không thể chạy,"* Vũ đáp lại.

*"Nếu chúng ta chạy, chúng ta sẽ chỉ rơi vào một cái bẫy khác.

Chúng ta phải đối mặt với nó."* *"Đối mặt?

Bằng cách nào?

Ngươi nghĩ ta có thể đánh bại một thực thể như vậy?"* Người già hỏi, giọng đầy tuyệt vọng.

*"Không phải đánh bại,"* Vũ nói, *"Mà là 'sửa chữa'."* Hắn giơ tay lên, và Hệ Thống ghi chép lỗi bắt đầu phát ra những tín hiệu lạ.

*"Hệ thống đang cố gắng giao tiếp với thực thể,"* Vũ nói.

*"Nó đang cố gắng hiểu nó là gì."*

*"Nó không phải là một sinh vật,"* Vũ nói, *"Nó là một lỗi.

Một lỗi trong mã nguồn của thế giới này.

Và ta là người sửa lỗi."* Bóng đen lao tới, và Vũ không né tránh.

Hắn đứng yên, tay giơ lên, và một luồng sáng màu trắng bắt đầu tỏa ra từ lòng bàn tay của hắn.

*"Đây không phải là phép thuật,"* Vũ nói, *"Đây là 'Code'.

Ta đang viết lại mã nguồn của thế giới này."* Bóng đen chạm vào luồng sáng, và nó bắt đầu tan rã.

Không phải thành tro, mà thành những dòng chữ, những dòng mã lập trình.

*"Đừng hiểu lầm,"* Vũ nói, *"Ta không muốn tiêu diệt nó.

Ta muốn hiểu nó.

Và khi ta hiểu nó, ta sẽ sửa nó."*

***

Vũ lao vào vùng chân không nơi Hư Không Đại Diện đang nuốt chửng mọi thứ.

Hắn không tấn công bằng kiếm hay pháp thuật.

Hắn giơ tay ra, và hệ thống của hắn bắt đầu *đảo ngược* dòng thời gian của chính nó.

*"Đề xuất cuối cùng: Tách biệt hệ thống khỏi thực tại,"* giọng nói của hệ thống vang lên, nhưng lần này, nó không còn màu đỏ, mà là màu trắng tinh khiết.

*"Mục tiêu: Tái cấu trúc thế giới.

Phần thưởng: Tự do.

Hình phạt: Mất đi tất cả ký ức."* Vũ không do dự.

*"Thực hiện."*

Hắn cảm thấy một sự đau đớn dữ dội chạy qua toàn thân, như thể mọi tế bào trong cơ thể hắn đang bị xé toạc.

Nhưng hắn không ngừng lại.

Hắn tiếp tục đẩy mạnh hệ thống, buộc nó phải tách rời khỏi thực tại.

*"Đây là con đường thứ ba,"* Vũ nói, giọng của hắn vang lên như một tiếng sét.

*"Không phải sống, không phải chết.

Mà là 'tồn tại'."* Bóng đen bắt đầu co lại, và những dòng mã bắt đầu thay đổi.

Chúng không còn là những dòng lệnh xóa bỏ, mà là những dòng lệnh tái tạo.

*"Ngươi đang làm gì?"* Người già hỏi, giọng đầy kinh hoàng.

*"Ta đang tạo ra một thế giới mới,"* Vũ đáp lại.

*"Một thế giới không có hệ thống, không có trùng sinh, không có vết nứt."* *"Nhưng nếu thế giới mới, ai sẽ là người sống sót?"* Người già hỏi.

*"Chính ta,"* Vũ nói.

*"Và tất cả những người đã từng sống."* Bóng đen hoàn toàn biến mất, và không gian bắt đầu ổn định lại.

Nhưng lần này, nó không còn là thế giới cũ.

Nó là một thế giới mới, một thế giới mà Vũ đã tạo ra từ chính ký ức của mình.

*"Hệ thống đã bị xóa,"* Vũ nói, giọng của hắn trở nên nhẹ nhàng hơn.

*"Không còn nhiệm vụ, không còn phần thưởng.

Chỉ có sự tự do."* Người già nhìn Vũ, đôi mắt hắn tràn đầy nước mắt.

*"Ngươi đã làm được điều đó.

Ngươi đã tạo ra một thế giới mới."* Vũ mỉm cười.

Ta chỉ là người mở đường.

Thế giới mới này sẽ do chính chúng ta xây dựng."*

***

Ánh sáng trắng dần tắt, để lại một quảng trường trống trải, nhưng lần này, bầu trời không còn màu xám xịt của một thế giới cũ kỹ.

Nó trở nên rực rỡ với đủ sắc màu của những ký ức đang thức tỉnh.

Vũ không còn cảm thấy sự hiện diện của hệ thống trong đầu.

Hắn chỉ cảm thấy một sự tĩnh lặng, một sự bình yên mà hắn chưa từng có trong kiếp trước.

Hắn nhìn xung quanh, và thấy những người khác đang bước ra từ những vết nứt.

Họ không còn là những "Kẻ Lạ Mặt".

Họ là những người bình thường, những người đã tìm thấy sự tự do.

*"Ngươi đã làm được,"* Người già nói, giọng của hắn tràn đầy hy vọng.

*"Ngươi đã cứu chúng ta."* Vũ lắc đầu.

Chúng ta đã cứu chính mình.

Và bây giờ, chúng ta sẽ xây dựng một thế giới mới."* Hắn nhìn lên bầu trời, và thấy một cánh cửa đang mở ra.

Không phải cánh cửa của cái chết, mà là cánh cửa của sự khởi đầu mới.

*"Đây là lúc,"* Vũ nói, *"Khi chúng ta không còn là những bản sao.

Chúng ta là chính mình."*

Nhưng khi Vũ quay lại, hắn thấy một thứ lạ.

Trên tay hắn, một dòng chữ mới xuất hiện.

Không phải từ hệ thống, mà từ chính ký ức của hắn.

*"Chào mừng trở về, bản gốc.

Chúng ta đã chờ cậu rất lâu."* Vũ dừng lại.

Hắn không hiểu.

Nhưng hắn biết một điều.

Bản gốc không phải kẻ thù.

Bản gốc không phải đồng minh.

Bản gốc là người đang chờ anh.

Và anh vừa mới làm gì?

Anh đã kích hoạt cái gì?

Vũ nhìn tay trái.

Đường viền sáng mờ giờ đã biến mất.

Da anh bình thường.

Nhưng trong đầu anh, một dòng chữ hiện lên.

Không phải từ hệ thống.

Từ chính ký ức.

*"Chào mừng trở về, bản sao số 7.

Chúng ta đã chờ cậu rất lâu."* Vũ nhắm mắt.

Anh không mở lại.

Anh chỉ mỉm cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập