Chương 14

Ghi chép nhật ký, ngày 14 tháng Âm lịch.

Không biết tại sao mực lại khô nhanh đến thế.

Có lẽ do không khí ẩm mốc, hoặc do chính những đường vân sáng mờ trên da đang dần thấm vào giấy.

Vũ ngồi trên chiếc ghế gỗ méo mó, ngón tay chạm nhẹ vào cánh tay trái.

Lớp da ở đó không nóng, không lạnh, chỉ có cảm giác như chạm vào mặt nước đóng băng.

Hệ thống vang lên trong đầu, giọng nói cũ kỹ như chiếc radio hỏng: [Error Log System v0.9.3 online.

Cảnh báo: Dị biến thời gian phát hiện.

Chủ thể: Bản sao số 7.

Bản gốc: Vẫn còn hoạt động.] Vũ nhún vai, rót một nửa bình nước đục vào ly nhựa.

Bảy bản sao, một bản gốc.

Hóa ra anh chỉ là phiên bản giá rẻ của chính mình.

Anh uống một ngụm, cảm thấy vị kim loại lan langs cổ họng.

Không có hoảng loạn, không có gào thét.

Chỉ có sự bình thản của kẻ đã sống qua một kiếp rồi tỉnh dậy trong xác người khác, lần này lại là bản sao.

Thế giới này gọi họ là Kẻ Lạ Mặt.

Thế giới này muốn xóa họ đi.

Vũ chỉ muốn tìm ra xem bản gốc đang làm gì, và tại sao hệ thống lại báo lỗi thay vì nhiệm vụ.

Anh mở cuốn sổ tay cũ, lật qua những trang đã ngả vàng.

Những dòng chữ viết vội, nét bút run rẩy nhưng sắc sảo.

Anh nhớ mình đã viết nó vào đêm thứ ba sau khi trùng sinh.

Khi ánh sáng từ chiếc đèn dầu nhấp nháy, Vũ ngồi vẽ lại sơ đồ căn hầm.

Bức tường phía sau có một vết nứt hình chữ V, không phải do xây dựng, mà do không khí xung quanh nó bị bẻ cong.

Anh lấy tay gạt bụi, thấy lớp vữa bên trong không phải xi măng, mà là thứ gì đó giống như thủy tinh vỡ.

Anh chạm vào đó.

Cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.

Hệ thống hiện lên một dòng chữ đỏ: [Time Scar detected.

Recommendation: Avoid contact.] Vũ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến mắt.

Tránh tiếp xúc?

Anh đã tiếp xúc từ lúc mở mắt.

Anh lấy bút chì, ghi lại tọa độ của vết nứt.

Không phải để phá hủy, mà để theo dõi.

Thế giới này tin rằng trùng sinh là sai lầm cần được sửa chữa.

Vũ chỉ coi nó là một lỗi lập trình chưa được vá.

Anh đứng dậy, cất sổ vào áo khoác.

Bước ra khỏi hầm, anh thấy bầu trời xám xịt của khu ổ chuột.

Những bóng người di chuyển nhanh, tránh ánh mắt của nhau.

Không ai nhìn thẳng vào mặt ai.

Không ai hỏi tên.

Chỉ có sự im lặng nặng nề của những kẻ biết mình đang bị theo dõi.

Thư gửi cho người chưa gửi, ngày 17 tháng Âm lịch.

Vũ ơi, nếu mày đọc được cái này, nghĩa là mày đã sống sót qua đợt quét đầu tiên.

Đừng tin vào lời hứa của bọn chúng.

Bọn chúng đều muốn dùng mày.

Không phải để cứu, mà để thử nghiệm.

Mày nhớ không?

Kiếp trước, mày từng tin vào trật tự.

Mày từng nghĩ rằng nếu làm đúng quy tắc, thế giới sẽ công bằng.

Bây giờ mày biết rồi.

Trật tự chỉ là cái tên đẹp đẽ cho nỗi sợ hãi.

Vết Nứt Thời Gian không phải bệnh tật.

Nó là ký ức.

Ký ức của những kẻ đã sống hai lần.

Thế giới không thể chấp nhận điều đó, nên nó tạo ra luật lệ, tạo ra kẻ săn đuổi, tạo ra nỗi nhục nhã.

Nhưng mày đừng cố gắng che giấu.

Đừng cố gắng trở lại bình thường.

Hãy ghi chép lại.

Hãy để hệ thống của mày ghi lại từng lỗi.

Vì một ngày nào đó, những lỗi đó sẽ là chìa khóa.

Hoặc là bom.

Mày chọn đi.

Nhưng nhớ, đừng chọn theo cảm xúc.

Chọn theo logic.

Logic là thứ duy nhất không bị thời gian ăn mòn.

Vũ gấp bức thư lại, đặt nó vào ngăn kéo sắt gỉ sét.

Anh không biết ai đã viết nó.

Có thể là một người bạn kiếp trước.

Có thể là chính anh, viết cho chính mình, rồi quên mất.

Không quan trọng.

Quan trọng là thông điệp vẫn còn nguyên giá trị.

Anh bước ra khỏi hầm, theo sát những con hẻm hẹp.

Bụi đất bay lên mỗi khi anh di chuyển, bám vào ống quần cũ.

Anh dừng lại trước một quầy bán đồ lặt vặt.

Chủ quán là một người đàn ông tóc bạc, mắt lờ đờ.

Anh ta không nhìn Vũ, chỉ gật đầu nhẹ.

Vũ đặt xuống quầy một đồng xu cũ, lấy một gói thuốc lá đã nát.

Giao dịch hoàn tất.

Không lời chào, không câu hỏi.

Niềm tin được xây bằng sự im lặng và thói quen.

Vũ hút một hơi, cảm thấy khói cay xè cổ họng.

Anh nhìn lên bầu trời.

Có một đám mây hình chữ V, giống hệt vết nứt trên tường hầm.

Anh mỉm cười.

Thời gian đang lặp lại.

Hoặc đang vỡ vụn.

Anh không chắc.

Anh chỉ biết hệ thống vừa hiện lên một thông báo mới: [Nhiệm vụ mới: Xác định nguồn gốc Vết Nứt.

Phần thưởng: Chưa xác định.

Hình phạt: Chưa xác định.] Anh thở dài.

Phần thưởng và hình phạt đều chưa xác định.

Đúng với phong cách của hệ thống lỗi.

Anh tiếp tục bước đi, tránh xa lối mòn, đi theo những con đường không có người qua lại.

Anh cần tìm những nơi khác có Vết Nứt.

Anh cần so sánh.

Anh cần hiểu.

Ghi chép nhật ký, ngày 21 tháng Âm lịch.

Hôm nay anh gặp hai nhóm.

Một nhóm mặc áo đen, đeo phù hiệu hình chữ thập ngược.

Họ gọi mình là Thanh Trùng.

Họ muốn thu thập Vết Nứt, đốt chúng bằng ánh sáng cực tím, coi đó là cách thanh tẩy thế giới.

Một nhóm khác mặc áo rách, xăm hình đồng hồ đảo ngược.

Họ gọi mình là Tái Sinh.

Họ muốn hút dịch từ Vết Nứt, tiêm vào cơ thể, coi đó là cách tiến hóa.

Cả hai đều nói đúng một nửa.

Cả hai đều sai hoàn toàn.

Vũ đứng giữa hai nhóm, tay cầm gói thuốc lá đã nát.

Anh không rút vũ khí.

Anh không lên tiếng.

Anh chỉ quan sát.

Thanh Trùng đốt cháy một vết nứt trên tường, người bị ảnh hưởng gục xuống, mắt trống rỗng, ký ức bị xóa sạch.

Tái Sinh tiêm dịch vào cánh tay một thanh niên, người đó gào thét, da thịt biến dạng, tâm trí tan rã.

Vũ thở dài.

Một bên xóa ký ức.

Một bên làm loạn tâm trí.

Cả hai đều hủy diệt thứ họ tuyên bố bảo vệ.

Anh quay lưng, bước đi.

Anh không chọn phe.

Anh chọn cách khác.

Hệ thống vang lên: [Lựa chọn thứ ba phát hiện.

Xác suất thành công: 0.004%.

Đề xuất: Chạy đi.] Vũ mỉm cười.

Anh đã chạy suốt kiếp trước.

Anh đã chạy suốt kiếp này.

Lần này, anh sẽ đứng lại.

Anh sẽ vá lỗi.

Anh quay lại căn hầm, khóa cửa, bật đèn dầu.

Anh lấy sổ tay, vẽ lại toàn bộ dữ liệu từ hai nhóm.

Anh nhận ra một điểm chung: cả ánh sáng cực tím lẫn dịch tiêm đều tương tác với Vết Nứt theo cách bạo lực.

Chúng không sửa chữa.

Chúng phá vỡ.

Vũ ngồi xuống, chạm vào cánh tay trái.

Lớp da sáng mờ giờ đã lan đến cổ.

Anh không sợ.

Anh chỉ cảm thấy lạnh.

Anh mở hệ thống, nhập lệnh: [Tạo giao thức đệm.

Hợp nhất dữ liệu Vết Nứt với nhật ký hệ thống.] Hệ thống im lặng.

Sau ba giây, nó hiện lên: [Lệnh không hợp lệ.

Dữ liệu không tương thích.] Vũ không nản.

Anh lấy bút chì, ghi lại từng tần số rung của Vết Nứt.

Anh nhớ kiếp trước, mình từng học vật lý lượng tử.

Anh nhớ cách sóng giao thoa.

Anh nhớ cách hai sóng ngược pha sẽ triệt tiêu.

Nhưng ở đây, không có triệt tiêu.

Chỉ có hòa trộn.

Anh điều chỉnh hệ thống, thay vì xóa lỗi, anh cho phép lỗi tồn tại.

Anh cho phép Vết Nứt và nhật ký cùng chạy song song.

Hệ thống rung lên.

Đèn dầu nhấp nháy.

Không khí trong hầm nặng hơn.

Vũ ngồi yên, không cử động.

Anh không ép.

Anh chỉ cho phép.

Thư gửi cho người chưa gửi, ngày 24 tháng Âm lịch.

Vũ ơi, nếu mày đang đọc cái này, nghĩa là mày đã dừng lại.

Thế giới này không cần anh hùng.

Thế giới này cần người thợ sửa.

Đừng cố gắng trở thành kẻ mạnh nhất.

Đừng cố gắng trở thành kẻ thông minh nhất.

Hãy trở thành người hiểu đúng.

Vết Nứt không phải kẻ thù.

Nó là cầu nối.

Giữa quá khứ và hiện tại.

Giữa bản sao và bản gốc.

Giữa lỗi và trật tự.

Mày đừng sợ hệ thống.

Nó không phải chủ nhân.

Nó là công cụ.

Công cụ này đã bị hỏng từ lâu.

Mày chỉ cần tìm đúng chỗ để vặn.

Không cần phá.

Không cần thay.

Chỉ cần điều chỉnh.

Khi mày làm được điều đó, thế giới sẽ không thay đổi theo cách mày nghĩ.

Nó sẽ thay đổi theo cách nó cần.

Mày sẽ không được tôn vinh.

Mày sẽ không bị truy đuổi.

Mày sẽ chỉ được im lặng.

Và đó là phần thưởng lớn nhất.

Vũ gấp thư, đặt nó lên bàn.

Anh đứng dậy, đi ra ngoài.

Anh không cần chờ thêm.

Anh đã có đủ dữ liệu.

Anh bước vào khu chợ ngầm, nơi những kẻ bị coi là dị biệt tụ tập.

Anh không nói gì.

Anh chỉ đứng giữa quảng trường, giơ tay trái lên.

Lớp da sáng mờ lan tỏa, không rực rỡ, không đáng sợ, chỉ như ánh trăng phản chiếu trên mặt nước.

Anh kích hoạt giao thức đệm.

Hệ thống vang lên, giọng nói không còn cũ kỹ, mà trong trẻo hơn: [Giao thức đệm đang hoạt động.

Hợp nhất dữ liệu...

Hoàn tất.] Không có tiếng nổ.

Không có ánh sáng chói.

Chỉ có một tiếng thì thầm, như gió lướt qua lá.

Những người xung quanh dừng lại.

Họ không gào thét.

Họ không gục ngã.

Họ nhắm mắt.

Khi mở ra, ánh mắt họ không trống rỗng, không điên loạn.

Chỉ có sự bình thản.

Một người đàn ông già nói: "Tôi nhớ...

tôi đã từng sống ở thành phố biển." Một cô gái trẻ nói: "Tôi nhớ...

tôi đã từng yêu ai đó." Không có ký ức của kiếp trước.

Chỉ có mảnh vỡ.

Nhưng đủ để họ không còn sợ.

Vũ nhìn xung quanh.

Thanh Trùng và Tái Sinh đều đứng đó.

Vũ khí của họ rơi xuống.

Phù hiệu của họ mờ đi.

Không ai tấn công.

Không ai hô hào.

Chỉ có sự im lặng.

Vũ thở dài.

Anh không thắng.

Anh chỉ làm cho cuộc chiến trở nên vô nghĩa.

Ghi chép nhật ký, ngày 26 tháng Âm lịch.

Anh không viết nhiều.

Anh chỉ ghi lại cảm giác.

Da anh không còn lạnh.

Ánh sáng trên da đã ổn định thành một đường viền mỏng, như seam trên vải.

Hệ thống hiện lên: [Patch complete.

Error Log: Replaced.

New status: Weaver.] Anh mỉm cười.

Anh không phải bản sao giá rẻ nữa.

Anh là bản cập nhật mã nguồn mở.

Anh bước ra khỏi quảng trường, đi về phía hầm.

Không ai cản đường.

Không ai nhìn theo.

Chỉ có sự im lặng của thế giới đã thay đổi.

Không phải bằng máu.

Không phải bằng lửa.

Bằng sự chấp nhận.

Vũ mở cửa hầm, ngồi xuống ghế.

Anh lấy sổ tay, lật đến trang cuối.

Anh không viết gì thêm.

Anh chỉ đặt bút xuống.

Anh nhìn ra ngoài.

Bầu trời vẫn xám.

Nhưng có một vết nứt hình chữ V, không phải trên tường, mà trên không trung.

Nó không mở ra.

Nó không đóng lại.

Vũ nhắm mắt.

Anh biết mình vừa chạm vào điều gì đó lớn hơn.

Anh biết bản gốc vẫn còn đó.

Anh biết hệ thống không phải công cụ.

Nó là người.

Và người đó vừa nói với anh một điều.

Không qua màn hình.

Không qua giọng nói.

Qua sự im lặng.

Vũ mỉm cười.

Anh chờ phản hồi.

Thư gửi cho người chưa gửi, ngày 28 tháng Âm lịch.

Vũ ơi, nếu mày đang đọc cái này, nghĩa là mày đã làm được điều họ không thể.

Chỉ hãy chuẩn bị.

Bản gốc không ở đâu xa.

Nó ở nơi bắt đầu.

Nó không dùng hệ thống của mày.

Nó dùng thứ khác.

Thứ mà thế giới gọi là trật tự.

Mày đã vá vết nứt.

Bây giờ, bể chứa đã đầy.

Mày đừng nghĩ mình là anh hùng.

Mày chỉ là người mở khóa.

Cánh cửa sau đó sẽ mở ra thế giới nào, mày không biết.

Nhưng mày sẽ bước vào.

Không có lựa chọn.

Chỉ có bước tiếp.

Hãy nhớ, logic vẫn là thứ duy nhất không bị thời gian ăn mòn.

Nhưng lần này, logic sẽ không cứu mày.

Sự im lặng sẽ.

Vũ gấp thư, đặt nó vào ngăn kéo.

Anh đứng dậy, đi ra ngoài.

Anh không mang theo vũ khí.

Anh không mang theo nhật ký.

Anh chỉ mang theo sự im lặng.

Anh bước xuống đường, nhìn lên bầu trời.

Vết nứt hình chữ V vẫn ở đó.

Nhưng giờ nó không chờ.

Không phải ra ánh sáng.

Không phải ra bóng tối.

Ra một giọng nói.

Giọng nói không của hệ thống.

Giọng nói của bản gốc.

"Cậu đã vá được lỗ thủng.

Giờ thì nước bắt đầu tràn." Vũ không trả lời.

Anh chỉ nhìn.

Anh thấy trong vết nứt không có thành phố.

Không có chiến tranh.

Không có ký ức.

Chỉ có một tấm gương.

Và trong tấm gương, không có anh.

Có một người khác.

Người đó đang cười.

Người đó đang giơ tay.

Người đó đang nói một câu.

Vũ không nghe thấy.

Nhưng anh biết mình sẽ hiểu.

Khi anh bước vào.

Không phải để sống.

Thế giới này không cần anh hùng.

Nó cần người nhìn.

Vũ bước về phía vết nứt.

Anh không lùi lại.

Anh không sợ.

Anh chỉ bước.

Và khi chân anh chạm vào không trung, tấm gương trong vết nứt vỡ.

Không phải thành mảnh.

Một từ duy nhất.

"Đợi." Vũ dừng lại.

Anh không hiểu.

Nhưng anh biết một điều.

Bản gốc không phải kẻ thù.

Bản gốc không phải đồng minh.

Bản gốc là người đang chờ anh.

Và anh vừa mới làm gì?

Anh đã kích hoạt cái gì?

Vũ nhìn tay trái.

Đường viền sáng mờ giờ đã biến mất.

Da anh bình thường.

Nhưng trong đầu anh, một dòng chữ hiện lên.

Không phải từ hệ thống.

Từ chính ký ức.

"Chào mừng trở về, bản sao số 7.

Chúng ta đã chờ cậu rất lâu." Vũ nhắm mắt.

Anh không mở lại.

Anh chỉ mỉm cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập