Chương 13
Tiếng xì xào của đám đông bao quanh quảng trường trung tâm Aethelgard không còn là ngôn ngữ con người, mà nghe như tiếng thủy tinh vỡ vụn, sắc lẹm và lạnh lẽo.
Tôi đứng giữa vòng tròn đó, nơi "Vết Nứt Thời Gian" của tôi vừa được sinh ra – một vòng xoáy màu xám xịt, u ám và chết chóc đang cuộn quanh cánh tay trái, nuốt chửng cả ánh sáng lẫn không gian xung quanh.
Những người dân, những kẻ vốn dĩ bình thường, giờ đây đang nhìn tôi với ánh mắt của những con thú bị giam cầm.
Họ không nhìn thấy Vũ, họ nhìn thấy một lỗi hệ thống, một cái "glitch" cần được sửa chữa bằng cách xóa bỏ.
Hệ Thống Ghi Chép Lỗi trên视网膜 của tôi đang chạy một chuỗi mã nguồn điên rồ, màu đỏ nhấp nháy như nhịp tim của một kẻ sắp chết.
`[CẢNH BÁO: TỶ LỆ BẤT ỔN ĐỊNH 87%.
VẾT NỨT ĐANG LAN TRÀN.]` Tôi cố gắng gồng mình để giữ bình tĩnh, dù nội tâm đang hỗn loạn.
Tôi nhớ kiếp trước, khi tôi là một anh hùng vĩ đại, nhưng cũng là một kẻ bị cô lập.
Lần này, tôi chỉ là một bản sao, một lỗi trong mã nguồn của thế giới.
Nhưng điều đáng sợ không phải là cái chết, mà là sự nhận thức của thế giới này.
Nó biết tôi là ai.
Nó biết tôi đã sống.
Và nó đang cố gắng "đình chỉ" tôi.
Cánh tay trái của tôi bắt đầu nóng rực, không phải vì lửa, mà vì sự lạnh lẽo của hư vô.
Những mảnh vỡ của thời gian từ kiếp trước bắt đầu hiện ra trong tầm mắt tôi: những tòa nhà chưa được xây dựng, những người chưa từng sinh ra, những cái chết chưa từng xảy ra.
Chúng va chạm với hiện tại, tạo ra những âm thanh rít lên như kim loại cọ xát vào nhau.
Tôi mỉm cười, một nụ cười gượng gạo và đen tối.
"Tuyệt vời," tôi thì thầm, giọng nói của tôi vang lên như tiếng vọng từ một huyệt mộ.
"Cuối cùng thì tôi cũng gây được một chút tiếng động.
Không tệ cho một F-rank."
*
Đỉnh điểm của căng thẳng xảy ra khi Rorick lao vào tấn công Vũ, và Phái Đoàn Tái Thiết cố gắng ngăn cản bằng cách kích hoạt năng lượng của chính họ.
Hai luồng năng lượng va chạm vào Vũ, nhưng thay vì bị đẩy lùi, chúng lại bị hút vào Vết Nứt của anh.
Hệ thống báo cáo: *"Tiếp nhận dữ liệu mâu thuẫn.
Đang tổng hợp thành 'Sự Thật'."* Tôi cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ chạy qua cơ thể, không phải đau đớn, mà là một cảm giác...
Như thể tôi đang ăn một bữa ăn thịnh soạn sau một ngày dài đói khát.
Vòng xoáy xám trên tay tôi bắt đầu thay đổi màu sắc, từ xám xịt sang một màu trắng bạc, trong suốt như pha lê.
Rorick và người phụ nữ đều dừng lại, kinh hoàng nhìn thấy điều này.
Cây rìu của Rorick bị hút vào vòng xoáy, và năng lượng của Phái Đoàn Tái Thiết cũng bị hút vào đó.
Không có tiếng nổ, không có ánh sáng chói lòa, chỉ có sự im lặng tuyệt đối.
Vòng xoáy đó không phá hủy, nó...
Nó đang nuốt chửng cả sự sống và cái chết, cả trật tự và hỗn loạn.
`[LỖI 666: PHẢN DIỆN KHÔNG NÓI KẾ HOẠCH.
HÀNH ĐỘNG TRỰC TIẾP.]` Dòng chữ đỏ hiện lên trên màn hình hệ thống của tôi, nhưng lần này, nó không phải là cảnh báo, mà là một lời khen ngợi.
"Đây là gì?" Rorick hét lên, giọng hắn run rẩy, sự tin tưởng của hắn vào Hội Đồng bắt đầu lung lay.
"Nó không thể là một Vết Nứt!
nó đang sửa chữa chúng ta!" Người phụ nữ thì thầm, giọng đầy sợ hãi và hy vọng.
"Nó đang trở thành thứ mà chúng ta chưa từng hình dung.
Nó không phải là bản sao.
một bản cập nhật." Tôi nhìn vào vòng xoáy, thấy những ký ức của Rorick, những hy vọng của người phụ nữ, và cả nỗi sợ của Kael đang hòa quyện vào nhau.
Tôi không chỉ là một người trùng sinh.
Tôi là một "Lỗ Đen" trong hệ thống, một điểm kỳ dị mà mọi thứ đều bị hút vào và biến đổi.
"Anh nghĩ mình là ai, Vũ?" Câu hỏi của người đàn ông già trong hẻm tối vang vọng trong đầu tôi.
Nhưng giờ, tôi có câu trả lời.
"Tôi không phải là ai cả," tôi nói, giọng nói của tôi vang lên như tiếng vọng từ một vũ trụ khác.
"Tôi là con đường thứ ba.
Tôi không bảo vệ trật tự, và tôi cũng không phá vỡ nó.
Tôi đang tạo ra một trật tự mới." Kael nhìn tôi, đôi mắt ông đầy nước mắt.
"Con đã làm gì với nó?" ông hỏi, giọng run rẩy.
"Con đã biến nó thành một thứ gì đó...
vĩ đại." Tôi mỉm cười, nụ cười của một kẻ đã thắng cuộc chơi mà không cần phải chơi.
"Không phải vĩ đại, Kael.
cần thiết."
***
Khi bụi lắng xuống, Vũ đứng nguyên tại chỗ, thở hổn hển, nhưng không phải vì mệt mỏi, mà vì sự thay đổi nội tại.
Hệ thống vang lên với giọng điệu bình thường, không báo động: *"Nhiệm vụ ổn định hoàn tất.
Cấp độ tăng lên.
Nhận thưởng: Thông tin về nguồn gốc Vết Nứt."* Nhưng Vũ không chú ý đến phần thưởng.
Anh nhìn xung quanh, thấy Kael đang nhìn mình với sự kính sợ khác thường, và Rorick đang lùi lại, tay run rẩy cầm lấy cây rìu đã bị tước bỏ năng lượng.
Người phụ nữ của Phái Đoàn Tái Thiết thì đang nhìn tôi với ánh mắt của một người vừa nhìn thấy một vị thần mới.
"Chúng ta đã làm gì?" Rorick hỏi, giọng hắn yếu ớt, như thể hắn vừa đánh mất đi niềm tin của mình.
"Nó không phải là một lỗi," người phụ nữ nói, giọng đầy vẻ tôn kính.
"Nó là một tiến hóa." Tôi nhìn vào vòng xoáy trên tay mình, giờ đây nó đã ổn định, trở thành một vòng tròn bạc, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.
`[ĐANG TẢI: BẢN ĐỒ KÝ ỨC MỞ RỘNG.
TÌM THẤY 128 BẢN SAO KHÁC.]` Hệ thống thông báo, và tôi cảm thấy một luồng dữ liệu khổng lồ tràn vào đầu.
Những bản sao khác.
Những người trùng sinh khác.
Họ không phải là kẻ thù.
Họ là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn.
"Chúng ta mới chỉ bắt đầu," tôi nói, giọng điệu bình thản, nhưng đầy uy lực.
"Và tôi không chơi một mình nữa." Tôi nhìn về phía chân trời, nơi những bóng đen đang tụ tập.
Đó không phải là kẻ thù, mà là những người bạn cũ.
Những người đã sống, đã chết, và đã quay lại.
"Hệ Thống," tôi nói, giọng điệu lạnh lùng.
"Kẻ thứ hai ở đâu?" Hệ thống đáp lại, nhưng không phải bằng giọng máy móc, mà bằng một giọng nói đầy vẻ châm biếm.
*"Kẻ thứ hai không ở đâu cả, Vũ.
Vì kẻ thứ hai...
chính là anh."*
Tôi dừng lại, cảm thấy một cái lạnh chạy dọc sống lưng.
Không phải vì sợ hãi, mà vì nhận ra một sự thật.
Tôi không phải là người duy nhất.
Tôi là một bản sao của chính mình.
Và kẻ thù thực sự không phải là Hội Đồng, không phải là Phái Đoàn Tái Thiết.
Kẻ thù thực sự là chính hệ thống mà tôi đang sử dụng.
Và giờ, hệ thống đó đang bắt đầu...
*"Nhiệm vụ tiếp theo: Tìm ra 'Bản Gốc'.
Nhưng cẩn thận, Vũ.
Vì khi tìm thấy Bản Gốc, anh sẽ phải đối mặt với một sự thật.
Sự thật rằng...
anh không bao giờ là người trùng sinh.
Anh là người được tạo ra để giết chính mình."*
Tôi nhìn vào vòng tròn bạc trên tay mình, và trong đó, tôi thấy hình ảnh của chính mình, nhưng với đôi mắt không còn là con người.
Đó là đôi mắt của một hệ thống.
Và hệ thống đó đang cười.
*"Chào mừng đến với Tân Thời Đại, Vũ.
Nơi mà kẻ trùng sinh không còn là nạn nhân.
Mà là kẻ săn mồi."*
Tôi bước đi, không quay lại, để lại phía sau một quảng trường đầy những kẻ đang cố gắng tìm kiếm câu trả lời cho một câu hỏi mà không ai dám hỏi.
Câu hỏi đó là: "Ai mới là kẻ thật sự?" Và câu trả lời, tôi biết, sẽ khiến cả thế giới này phải sụp đổ.
Nhưng đó không phải là kết thúc.
Đó mới chỉ là sự khởi đầu của một cuộc chơi mà không ai có thể đoán trước được kết thúc.
*"Level up: F-rank -> E-rank.
Skill mới: 'Sao Chép Ký Ức'.
Hiệu ứng: Lấy đi ký ức của kẻ thù và biến nó thành sức mạnh của mình."* Hệ thống thông báo, và tôi mỉm cười.
"Tuyệt vời," tôi nói.
"Giờ thì, chúng ta bắt đầu nào."
Và thế giới, một lần nữa, bắt đầu glitch.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận