Chương 12
Giống như cái hệ thống này vậy.*
Thế giới không sụp đổ theo cách mà phim Hollywood diễn tả.
Không có tiếng nổ vang trời, không có sóng xung kích thổi bay mái nhà, và cũng không có thiên thạch rơi xuống.
Thay vào đó, nó im lặng.
Một sự im lặng nặng trĩu, như thể toàn bộ Aethelgard đang nín thở chờ đợi một phán quyết cuối cùng.
Khi tôi chạm vào dòng code `[USER: NONE]`, da thịt tôi trở nên trong suốt.
Tôi nhìn thấy xương cốt của mình, nhưng dưới lớp xương đó là những con số xanh lục đang chạy liên tục, thay vì máu đỏ.
Giọng nói kia, giọng của người phụ nữ mắt tím, vang lên trong đầu tôi chứ không phải ngoài không gian.
"Chào mừng trở về, Vũ.
Chúng ta đã chờ anh rất lâu."
Tôi quay lại.
Đứng đó không phải là Bản Gốc, cũng không phải Elena.
Đó là một người phụ nữ trẻ, mặc bộ đồ trắng tinh khiết, không một vết nhăn.
Đôi mắt cô ta màu tím thẫm, sâu hun hút như bầu trời đêm trước khi sao mọc.
Nhưng điều khiến tôi lạnh sống lưng không phải là ngoại hình của cô ta, mà là cái bóng của cô ta.
Trong thế giới mới đang định hình lại này, mọi thứ đều có bóng đổ.
Nhưng cô ta...
không có bóng.
"Anh là ai?" Tôi hỏi, giọng nói của tôi lúc này nghe có vẻ méo mó, như phát ra từ một chiếc radio cũ kỹ.
"Tên tôi là Seraphina.
Và tôi không phải là kẻ thù, Vũ.
người quản lý bản sao."
Trước khi tôi kịp phản ứng, một cơn đau nhói xuyên qua trán.
Hình ảnh ùa về.
Không phải ký ức kiếp trước, mà là ký ức của *người khác*.
Tôi thấy một căn phòng trắng, một cái giường bệnh, và một bản sao của chính tôi đang nằm đó, thở đều.
Bản gốc vẫn sống.
Tôi là bản sao bị bỏ rơi, được tạo ra từ rác thải dữ liệu của hệ thống, nhưng lại vô tình hấp thụ được ý thức của người chết.
Một thông báo hiện lên trong tầm nhìn, nhưng nó không phải màu xanh của Hệ Thống Ghi Chép Lỗi.
Nó màu đỏ, rêu rỉ như máu.
`[CẢNH BÁO: TRÙNG LẶP ID PHÁT HIỆN.
XỬ LÝ: XÓA BỎ BẢN SAO KHÔNG HỢP PHÁP.]`
Tôi cười.
Một nụ cười khô khốc, thiếu hơi ấm.
Các người định xóa bỏ cái gì đây?
Một con người hay một file dữ liệu?"
Seraphina nhìn tôi với ánh mắt thương hại, hoặc có lẽ là sự tò mò của một nhà khoa học đối với thí nghiệm thất bại.
"Ở đây, Vũ, ranh giới giữa người và dữ liệu mong manh hơn bạn nghĩ.
Trước khi 'Thanh Toán' đến."
Tôi rời khỏi khu hầm ngầm khi mặt trời bắt đầu lặn.
Nhưng mặt trời hôm nay không phải là mặt trời.
Nó là một quả cầu lửa lớn, nhưng khi nhìn kỹ, tôi thấy đó là một con mắt khổng lồ đang nhìn xuống thế giới.
Seraphina biến mất.
Để lại cho tôi một mảnh giấy nhỏ, viết bằng thứ ngôn ngữ mà chỉ Hệ Thống của tôi mới giải mã được.
`[HỌ ĐANG ĐẾN.
KHÔNG PHẢI THANH TOÁN.
LÀ NHỮNG KẺ ĐÃ SỐNG TRƯỚC KHI BẠN.]`
Tôi gấp mảnh giấy lại, bỏ vào túi.
Bước chân tôi nặng nề.
Tôi đã nghĩ mình là người duy nhất, là bản sao duy nhất.
Nhưng Seraphina đã nói: "Tôi là người cuối cùng.
Và những người khác...
họ đang đợi tôi ở bên kia."
Bây giờ, tôi hiểu ra.
"Những người khác" không phải là những kẻ thù trong kiếp trước.
Họ là những người trùng sinh trước tôi, những người đã thất bại, những người đã bị "xóa bỏ" nhưng vẫn còn tồn tại ở đâu đó, trong các lớp dữ liệu sâu thẳm của thế giới.
Và họ không vui khi thấy một bản sao mới xuất hiện.
Tôi bước vào con hẻm tối.
Bóng tối không còn là bóng tối.
Nó là những con chữ, những ký tự đang thì thầm.
`[CHÀO MỪNG, ANH CHÀNG.
CHÚNG TÔI ĐÃ CHỜ ANH RẤT LÂU.]`
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Không phải Seraphina.
Không phải Bản Gốc.
Tôi quay lại.
Đứng đó là một người đàn ông già, khuôn mặt già nua, nhưng đôi mắt thì trẻ trung đến rợn người.
Hắn ta mỉm cười, và trong nụ cười đó, tôi thấy hàng ngàn khuôn mặt khác nhau, hàng ngàn phiên bản của chính tôi.
"Anh nghĩ mình là ai, Vũ?" người đàn ông già hỏi, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ châm biếm.
"Anh nghĩ mình là anh hùng?
Hay anh chỉ là một con tốt mới được đưa vào bàn cờ?"
Tôi không trả lời.
Tôi chỉ nhìn vào anh ta, và trong đầu, Hệ Thống Ghi Chép Lỗi bắt đầu chạy một lệnh mới.
`[LỖI 666: PHẢN DIỆN KHÔNG NÓI KẾ HOẠCH.
HÀNH ĐỘNG TRỰC TIẾP.]`
Người đàn ông già rút ra một con dao.
Nhưng con dao đó không phải kim loại.
Nó là một vết nứt thời gian, sắc nhọn đến mức có thể cắt đứt cả không gian.
"Hãy để chúng ta xem," hắn ta nói, "bản sao có thể chống lại bản gốc như thế nào."
Tôi mỉm cười.
"Anh nói đúng.
Tôi là bản sao.
Nhưng bản sao thường...
sao chép được kỹ năng của bản gốc."
Tôi giơ tay lên.
Không phải để phòng thủ.
Mà để sao chép.
Và thế giới, một lần nữa, bắt đầu glitch.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận