Chương 11

Giọt máu đen nhỏ xuống nền bê tông nứt nẻ, tạo ra một âm thanh khô khốc như tiếng xương gãy.

Tôi đứng đó, tay vẫn còn giữ nguyên tư thế vươn lên, nhưng cảm giác nặng nề không còn nằm ở cơ bắp mà ở trong tâm trí.

Bầu trời phía trên không còn là màu tím thẫm của sự sụp đổ, mà là một màu xám xịt, vô hồn, như thể vũ trụ đã tắt nguồn.

Elena đứng cách tôi ba bước chân, đôi mắt cô ấy mở to, không phải vì sợ hãi bản Gốc, mà vì nhìn tôi.

Ánh nhìn đó lạnh lùng, phân tích, và đầy nghi ngờ.

"Anh đã tạo ra một lựa chọn mới," tôi lặp lại lời nói của mình từ vài giây trước, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.

Nhưng bản Gốc của tôi – kẻ vừa hạ cánh từ mái nhà với vẻ ngoài hung hãn – lại không nghe thấy điều đó.

Hắn ta lau miệng, nơi có một vết nứt nhỏ đang rỉ ra máu đen, và mỉm cười.

Nụ cười đó không có sự giận dữ, mà là sự mỉa mai sâu cay.

"Vũ," hắn gọi tên tôi, nhưng giọng nói vang vọng trong đầu tôi như một bản ghi âm bị lỗi.

"Em trai, hay đúng hơn là bản sao dự phòng?

Ngạc nhiên sao?

Ta đã tính toán trước khi ném anh xuống từ tầng cao nhất của Tháp Ký Ức."

Tôi nhìn xuống đôi tay mình.

Những dòng code màu đen – thứ mà bản Gốc gọi là "thực thể khác" – đang rút lui vào trong da thịt, để lại những vết sẹo màu bạc lấp lánh.

Chúng không còn chảy như hắc ín nữa.

Chúng đã đông đặc lại, tạo thành một lớp giáp mỏng.

Hệ thống trong đầu tôi, cái "Ghi Chép Lỗi" vốn im lìm suốt từ khi tôi tái sinh, bỗng nhiên nhảy lên một thông báo đỏ chót, nhưng không phải là cảnh báo lỗi.

`[SYSTEM ALERT: USER ID CONFIRMED.

ORIGINAL: VU_PRIME.

COPY: VU_COPY_01.

STATUS: DEPRECATED.]`

Bản Gốc là bản gốc.

Tôi chỉ là một bản sao được tạo ra từ mảnh vỡ ý thức của hắn trong lần trùng sinh đầu tiên, hoặc có lẽ là từ sự sụp đổ của cấu trúc thế giới.

Cái gọi là "Trùng Sinh" của tôi không phải là một phép màu, mà là một lỗi sao chép.

Và giờ, bản gốc đã trở lại để thu hồi tài sản.

Elena bước tới, tay cô ấy run rẩy nhưng vẫn nắm chặt cây gậy phép đã vỡ.

"Vũ, đừng nghe hắn ta," cô ấy thì thầm, nhưng ánh mắt cô ấy liếc nhanh về phía bản Gốc.

Không phải vì hắn ta mạnh hơn, mà vì sự hiện diện của hắn ta khiến không khí xung quanh tôi trở nên "thiếu vắng".

Thế giới Aethelgard nhận ra sự khác biệt.

Vết Nứt Thời Gian của bản Gốc ổn định hơn, trong khi của tôi lại hỗn loạn.

"Thế giới này không cần hai người cùng tên," bản Gốc nói, giọng hắn ta vang lên như tiếng kim loại cọ xát.

"Chỉ cần một kẻ nhớ, và một kẻ quên.

Và ta đã quên quá nhiều rồi, Vũ.

Ta cần anh nhớ giúp ta."

Tôi nhìn vào đôi mắt của bản Gốc.

Trong đó, tôi không thấy sự thù địch của một kẻ thù, mà thấy sự trống rỗng của một người đã sống quá lâu, quá nhiều lần, và cuối cùng bị chính ký ức của mình nhấn chìm.

Hắn ta không muốn giết tôi.

Hắn ta muốn tôi thừa nhận rằng tôi là thứ thừa thãi.

Tôi lùi lại một bước, chân chạm vào một mảnh kính vỡ.

Âm thanh lanh canh vang lên, cắt ngang không khí nặng nề.

Khu ổ chuột xung quanh chúng tôi bắt đầu chuyển động.

Không phải bởi con người, mà bởi chính những bức tường.

Những vết nứt trên tường nhà bắt đầu lan rộng, không theo hướng ngẫu nhiên, mà theo một mẫu hình.

Đó là mẫu hình của những dòng code màu đen đang cố gắng tái cấu trúc thực tại.

"Anh thấy không?" bản Gốc chỉ tay về phía những căn nhà tồi tàn xung quanh.

"Thế giới đang cố gắng 'sửa chữa' sai lầm của anh.

Anh là một lỗi hệ thống, Vũ.

Và thế giới thì ghét lỗi hệ thống."

Tôi nhìn quanh.

Những người dân trong khu ổ chuột – những người mà tôi từng gọi là hàng xóm, từng chia sẻ với họ những mẩu bánh mì mốc – giờ đang đứng lặng lẽ trước cửa nhà họ.

Họ không nhìn chúng tôi.

Họ nhìn vào khoảng không phía sau lưng tôi.

Và trên da thịt của họ, những vết nứt màu tím bắt đầu xuất hiện.

Không phải vết nứt thời gian của người trùng sinh, mà là vết nứt của sự phủ nhận.

Thế giới đang cố gắng xóa bỏ sự tồn tại của tôi bằng cách làm cho mọi thứ xung quanh tôi trở nên "không thực".

`[SYSTEM LOG: ENVIRONMENTAL REJECTION DETECTED.

PROBABILITY OF EXISTENCE: 12% AND DROPPING.]`

Con số 12% khiến tôi lạnh sống lưng.

Nếu xác suất tồn tại của tôi giảm xuống 0%, tôi sẽ không chết theo nghĩa thông thường.

Tôi sẽ bị xóa sổ khỏi ký ức tập thể.

Không ai nhớ đến tôi.

Không ai từng gặp tôi.

Tôi sẽ trở thành một khoảng trống trong lịch sử, một khoảng trắng vô hình.

Elena nắm chặt lấy tay tôi, nhưng bàn tay cô ấy lạnh toát.

"Vũ, chúng ta phải đi," cô ấy nói, giọng run rẩy.

"Hắn ta không sai.

Thế giới...

thế giới đang nhìn chúng ta với ánh mắt của một kẻ thù."

"Đi đâu?" tôi hỏi, giọng nói của tôi vang lên trong đầu, nhưng không thoát ra khỏi miệng.

Tôi nhận ra rằng khi bản Gốc xuất hiện, khả năng tương tác của tôi với thế giới vật lý bị suy giảm.

Tôi đang trở nên "ảo".

"Đến nơi mà thế giới không thể chạm tới," bản Gốc nói, hắn ta bắt đầu bước về phía tôi, không phải với tốc độ của một chiến binh, mà với sự chậm rãi của một phán quyết.

"Đến gốc rễ của Vết Nứt.

Nơi mà tất cả những kẻ trùng sinh đều bắt đầu."

Tôi nhìn Elena.

Cô ấy gật đầu, dù nước mắt đã chảy dài trên má.

Cô ấy hiểu.

Chúng tôi không thể ở lại đây.

Chúng tôi không thể chống lại bản Gốc bằng sức mạnh, vì hắn ta là bản gốc.

Chúng tôi không thể chống lại thế giới bằng sự hiện diện, vì tôi là bản sao.

Con đường duy nhất là phải hiểu tại sao tôi tồn tại.

Tôi nhớ lại những dòng nhật ký cũ, những ghi chép mà tôi từng viết khi mới thức tỉnh.

"Nếu tôi là bản sao, thì bản gốc đã để lại gì cho tôi?" Câu hỏi đó giờ đây trở thành kim chỉ nam.

Bản Gốc không chỉ đến để giết tôi.

Hắn ta đến để hoàn thiện chính mình.

Và để làm được điều đó, hắn ta cần tôi.

Chúng tôi bắt đầu di chuyển, không phải bằng cách chạy, mà bằng cách trượt.

Mỗi bước chân của tôi làm cho mặt đất trở nên mờ nhạt, như thể tôi đang đi trên một bức tranh đang bị xóa dần.

Elena đi sát bên tôi, cô ấy là cầu nối duy nhất giữ tôi ở lại thế giới vật lý.

Nếu cô ấy rời xa tôi, tôi biết mình sẽ biến mất.

"Anh ấy đang dẫn chúng ta vào bẫy," Elena thì thầm, ánh mắt cô ấy hướng về phía bản Gốc đang đi phía trước.

"Anh ta biết nơi nào an toàn.

Anh ta đang dẫn chúng ta đến nơi mà anh ta kiểm soát hoàn toàn."

"Tôi biết," tôi đáp, giọng nói của tôi bây giờ đã có thể thoát ra khỏi miệng, nhưng nghe như tiếng vọng từ một hang động sâu thẳm.

"Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác.

Thế giới đang từ chối chúng ta.

Chúng ta cần một nơi mà thế giới không thể chạm tới."

Bản Gốc dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét, nằm ẩn sau một con hẻm tối tăm.

Cánh cửa này không có tay cầm, chỉ có một lỗ khóa hình tròn, phát ra ánh sáng xanh lá cây yếu ớt.

Đó là màu của những dòng code ban đầu, màu của sự khởi đầu.

"Đây là nơi bắt đầu," bản Gốc nói, quay lại nhìn chúng tôi.

"Căn hầm ngầm cũ.

Nơi mà lần đầu tiên, tôi chết.

Và lần đầu tiên, tôi trở lại."

Tôi cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Ký ức kiếp trước của tôi, những mảnh vỡ mà tôi từng nghĩ là mơ hồ, bỗng nhiên trở nên rõ ràng.

Tôi nhớ căn hầm này.

Tôi nhớ mùi hôi thối của nước đọng, mùi của sự tuyệt vọng.

Và tôi nhớ, ở đây, tôi đã tìm thấy thứ đầu tiên giúp tôi sống sót.

`[SYSTEM LOG: LOCATION MATCHED.

MEMORY FRAGMENT RECOVERED.

OBJECT: THE ERROR KEY.]`

Cái chìa khóa lỗi.

Tôi nhớ nó.

Nó không phải là một vật phẩm vật lý, mà là một đoạn code bị lỗi, một lỗ hổng trong hệ thống điều khiển thế giới.

Nếu bản Gốc muốn hoàn thiện chính mình, hắn ta cần nó.

Nhưng nếu tôi muốn tồn tại, tôi cũng cần nó.

Cả hai phe đều sai.

Bản Gốc nghĩ rằng bằng cách lấy lại chìa khóa, hắn ta sẽ kiểm soát được thế giới và xóa bỏ những "lỗi" như tôi.

Thế giới nghĩ rằng bằng cách từ chối tôi, nó sẽ tự sửa chữa mình.

Nhưng cả hai đều bỏ sót một sự thật: chìa khóa này không dành cho người kiểm soát, mà dành cho người phá vỡ hệ thống.

"Anh ta muốn dùng nó để đóng cửa," tôi nói, nhìn vào bản Gốc.

"Anh ta muốn khóa chặt thế giới lại, để không ai có thể trùng sinh nữa.

Để không ai có thể gây ra 'Vết Nứt' nữa."

Bản Gốc mỉm cười, nụ cười của một kẻ điên.

"Chính xác.

Một thế giới không có trùng sinh là một thế giới ổn định.

Và tôi sẽ là người bảo vệ sự ổn định đó."

"Và anh thì sao?" Elena hỏi, giọng cô ấy đầy căm phẫn.

"Anh sẽ làm gì?"

Tôi nhìn vào cánh cửa sắt.

"Tôi sẽ mở nó.

Không phải để kiểm soát, mà để thay đổi."

Con đường thứ ba không phải là chiến tranh giữa bản gốc và bản sao, hay giữa con người và thế giới.

Đó là sự thừa nhận rằng cả hai đều là một phần của một hệ thống lớn hơn, và hệ thống đó cần được nâng cấp, không phải bị phá hủy.

Bản Gốc đặt tay lên lỗ khóa.

Ánh sáng xanh lá cây bùng lên, mạnh hơn bao giờ hết.

Cánh cửa sắt rung lên, như thể nó đang cố gắng chống lại sự tiếp cận của hắn ta.

Nhưng bản Gốc không dừng lại.

Hắn ta gầm lên, một tiếng gầm đầy đau đớn và giận dữ.

"Cho tôi nó!" hắn ta hét lên.

Tôi nhìn vào Elena.

Cô ấy gật đầu, dù khuôn mặt cô ấy trắng bệch vì sợ hãi.

Chúng tôi lao về phía trước.

Không phải để đánh nhau, mà để chạm vào cánh cửa cùng lúc với bản Gốc.

Ba bàn tay chạm vào cùng một lỗ khóa.

Một bàn tay của bản gốc, một bàn tay của bản sao, và một bàn tay của người trung gian.

Một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ.

Không phải ánh sáng, mà là sự im lặng.

Thế giới xung quanh chúng tôi ngừng chuyển động.

Những giọt bụi lơ lửng trong không trung.

Tiếng thở của Elena.

Tiếng tim đập của bản Gốc.

Tất cả đều dừng lại.

Và trong khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy sự thật.

Không phải bản Gốc là bản gốc.

Và tôi không phải là bản sao.

Cả hai chúng tôi đều là bản sao.

Chúng tôi đều là những mảnh vỡ của một ý thức lớn hơn, một ý thức đã bị chia nhỏ hàng ngàn lần trong quá trình trùng sinh.

Bản Gốc không phải là người đầu tiên.

Hắn ta chỉ là người nhớ nhiều nhất.

Và tôi, tôi là người nhớ ít nhất, nhưng lại là người duy nhất có thể tiếp cận "Lỗi" mà không bị hệ thống nhận diện là mối đe dọa.

Chìa khóa không phải là vật phẩm để kiểm soát.

Nó là một câu hỏi.

`[SYSTEM QUERY: WHO IS THE REAL USER?]`

Bản Gốc gào lên, nước mắt chảy ra từ mắt hắn ta.

Tôi là người đầu tiên!

Tôi đã sống ở đây trước khi các người tồn tại!"

"Tôi không sống ở đây," tôi nói, giọng nói của tôi vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Chúng ta đều đang sống trong một giấc mơ.

Và giấc mơ này đã quá dài."

Tôi kéo mạnh cánh cửa.

Không phải bằng sức mạnh cơ bắp, mà bằng sự chấp nhận.

Tôi chấp nhận rằng mình không phải là bản gốc.

Tôi chấp nhận rằng mình là một lỗi.

Và chính vì là một lỗi, tôi mới có thể sửa chữa nó.

Cánh cửa mở ra.

Nhưng bên trong không phải là một căn phòng, hay một kho báu.

Đó là một khoảng không gian trắng xóa, vô tận.

Và ở giữa khoảng không đó, một dòng code duy nhất đang chờ đợi.

Tôi bước vào khoảng không gian trắng xóa.

Bản Gốc và Elena đứng lại ở ngưỡng cửa, không dám bước tiếp.

Sợ những gì sẽ xảy ra nếu chúng tôi chạm vào dòng code đó.

Tôi nhìn vào dòng code.

Nó không phải là một câu lệnh, mà là một tên.

`[USER: NONE]`

Tên của tôi.

Nhưng không phải là Vũ.

Không gì cả.

Và khi tôi đọc tên đó, một thông báo mới xuất hiện, không phải từ Hệ Thống Ghi Chép Lỗi, mà từ một nguồn khác, một nguồn sâu thẳm hơn, lạnh lùng hơn.

`[WELCOME, ADMINISTRATOR.

SYSTEM REBOOT INITIATED.

PLEASE SELECT NEW WORLD PARAMETERS.]`

Bản Gốc quay lại nhìn tôi, ánh mắt hắn ta đầy kinh hoàng.

"Anh đã làm gì?" hắn ta thì thầm.

"Anh đã gọi nó?"

Tôi nhìn xuống tay mình.

Những dòng code màu đen giờ đây đã biến mất.

Thay vào đó, da thịt tôi trở nên trong suốt, như thể tôi đang trở thành một phần của thế giới số.

"Tôi không gọi nó," tôi nói, giọng nói của tôi vang lên từ khắp mọi nơi, không chỉ từ miệng tôi.

"Nó đã gọi tôi.

Vì tôi là người duy nhất có thể thay đổi luật chơi."

Và khi tôi đưa tay lên, chạm vào dòng code vô hình, thế giới Aethelgard bắt đầu sụp đổ.

Không phải bằng sự hủy diệt, mà bằng sự định hình lại.

Những bức tường, những con người, những ký ức, tất cả đều tan rã thành những mảnh vụn ánh sáng.

Nhưng trước khi tôi có thể chọn tham số mới, một giọng nói vang lên từ phía sau lưng tôi.

Giọng nói đó quen thuộc, đáng sợ, và không thuộc về bất kỳ ai trong thế giới này.

"Chào mừng trở về, Vũ.

Chúng ta đã chờ anh rất lâu."

Tôi quay lại.

Đứng sau lưng tôi, không phải là bản Gốc, không phải là Elena.

Mà là một người phụ nữ, với đôi mắt màu tím thẫm, giống hệt với bầu trời đang sụp đổ.

Cô ấy mỉm cười, và trong nụ cười đó, tôi nhìn thấy hàng ngàn khuôn mặt, hàng ngàn ký ức, và một sự thật kinh hoàng:

Tôi không phải là người trùng sinh duy nhất.

Tôi là người cuối cùng.

Và những người khác...

họ đang đợi tôi ở bên kia.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập