Chương 10
Nó đang chảy máu.
Những vết nứt tím thẫm mở ra như những con ngươi khổng lồ, nhìn xuống chúng tôi với sự khinh miệt lạnh lùng của một vị thần đang thức giấc sau giấc ngủ dài.
Tôi đứng đó, đôi tay run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác những dòng code xanh lá cây đang đốt cháy mạch máu tôi.
Bản Gốc đứng trên mái nhà, dáng vẻ tĩnh tại giữa cơn bão dữ dội, mỉm cười như thể vừa mới đọc xong một cuốn tiểu thuyết dở dang.
Elena nắm chặt tay tôi, ngón tay cô ấy lạnh toát, nhưng ánh mắt lại rực cháy một sự kiên định kỳ lạ.
"Chúng ta là mảnh vỡ," cô ấy thì thầm, giọng nói rung lên nhưng đầy dứt khoát.
"Và anh là người đang cố gắng ghim chúng lại." Tôi nhìn vào đôi bàn tay mình.
Da thịt tôi không còn là da người nữa.
Nó trong suốt, bên trong là những luồng dữ liệu cuộn xoáy, những ký ức của kiếp trước và những lời nguyền của kiếp này đan xen vào nhau.
Bản Gốc nói đúng, tôi không còn là người chơi.
Tôi là người viết luật.
Nhưng luật lệ mới này đang muốn xóa sổ toàn bộ thế giới cũ để tái sinh một thực thể gọi là "Người Sáng Tạo".
Nếu tôi làm theo ý hắn, Aethelgard sẽ chết.
Nếu tôi chống lại, tôi sẽ bị coi là dị bản, là "Kẻ Lạ Mặt" cần phải bị loại bỏ bởi cả phe bảo thủ lẫn phe cấp tiến.
Hai con đường đều dẫn đến cái chết, hoặc ít nhất là sự cô độc vĩnh cửu.
"Anh đang nghĩ gì vậy, Vũ?" Elena hỏi, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của tôi.
Cô ấy nhìn lên bầu trời đang nứt toác, rồi quay lại nhìn tôi với ánh mắt sắc lẹm.
"Anh định để thế giới này sụp đổ chỉ vì một 'cơ hội' tái sinh?" Tôi không trả lời ngay.
Thay vào đó, tôi cảm nhận được nhịp đập của những viên gạch dưới chân chúng tôi.
Chúng đang kêu gào.
Không phải vì đau đớn vật lý, mà vì sự hiện diện của tôi đang làm rối loạn cấu trúc thời gian của khu ổ chuột này.
Mỗi bước chân tôi đi, một "Vết Nứt Thời Gian" mới hình thành, và thế giới vô thức đang cố gắng sửa chữa nó bằng cách loại bỏ nguồn gốc của sự sai lệch — tức là tôi.
Tôi nhắm mắt lại, kích hoạt Hệ Thống Ghi Chép Lỗi.
Giao diện xanh lá cây hiện ra trước mắt tôi, nhưng lần này, nó không hiển thị chỉ số cấp độ hay nhiệm vụ thông thường.
Thay vào đó, nó liệt kê hàng ngàn lỗi hệ thống: *Lỗi 404: Ký ức không tìm thấy.
Lỗi 500: Nội bộ server lỗi.
Lỗi 999: Thực thể ngoài quy định phát hiện.* Mỗi dòng lỗi là một mảnh ký ức của tôi từ kiếp trước, bị thế giới này từ chối.
Tôi nhận ra rằng, Bản Gốc không phải là kẻ thù duy nhất.
Thế giới này, với "Trật Tự Ký Ức" của nó, mới là kẻ thù lớn nhất.
Nó muốn sự ổn định, và sự ổn định đó đòi hỏi sự đồng nhất.
Người trùng sinh, với những ký ức "lạ lẫm" và "sai lệch", là mối đe dọa cho trật tự đó.
"Vũ," Elena gọi tên tôi, giọng nói kéo tôi trở lại thực tại.
"Bầu trời đang sụp đổ.
Chúng ta không còn thời gian để suy tư triết học nữa." Tôi mở mắt ra, nhìn cô ấy.
Trong ánh mắt cô, tôi thấy sự tôn trọng, nhưng cũng thấy một nỗi sợ sâu thẳm.
Cô ấy biết rằng tôi đang thay đổi, và sự thay đổi đó có thể không thể đảo ngược.
"Elena," tôi nói, giọng nói trầm xuống, mang theo âm hưởng của những dòng code đang chảy qua thanh quản tôi.
"Anh không định chọn phe nào cả.
Anh sẽ phá vỡ cả hai." Cô ấy nhíu mày, không hiểu ý tôi.
Nhưng tôi không giải thích.
Giải thích lúc này là thừa thãi.
Hành động mới là ngôn ngữ duy nhất còn lại.
Tôi bước về phía trước, không phải về phía Bản Gốc, mà về phía những vết nứt trên mặt đất.
Khu ổ chuột xung quanh chúng tôi bắt đầu rung chuyển.
Những bức tường bê tông nứt toác, lộ ra những lớp cốt thép gỉ sét, giống như những bộ xương của một gã khổng lồ chết yểu.
Tôi đặt tay xuống nền đất, cảm nhận sự rung động của hàng triệu người dân đang chạy trốn, đang la hét, đang cầu cứu.
Tiếng khóc của họ hòa vào tiếng gầm rú của bầu trời, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Tôi hít một hơi thật sâu, tận hưởng mùi khét lẹt của ozone và máu.
Đây không phải là mùi của chiến tranh.
Đây là mùi của sự chuyển giao.
— — —
Hệ thống thông báo một nhiệm vụ mới xuất hiện, nhưng không phải dưới dạng văn bản.
Nó xuất hiện dưới dạng một cơn đau nhói ở sau gáy, kèm theo một hình ảnh lập lờ trong tâm trí tôi.
Đó là một căn phòng trắng xóa, vô cùng sạch sẽ, không có bụi bẩn, không có mùi hôi thối của khu ổ chuột.
Trong phòng có một chiếc bàn, và trên bàn là một cuốn sổ da màu đen.
Tôi nhớ cuốn sổ đó.
Tôi đã viết nó trong kiếp trước, trước khi mọi thứ sụp đổ.
Nhưng tại sao nó lại xuất hiện ở đây?
Tại sao nó lại nằm trong tâm trí tôi, trong khi cơ thể vật lý của tôi đang đứng giữa một khu ổ chuột đang bị hủy diệt?
Tôi rời tay khỏi mặt đất, bước vào một con hẻm tối.
Elena đi theo sau, súng ngắn vẫn được giữ sẵn sàng.
"Anh định làm gì?" cô ấy hỏi, ánh mắt liếc nhìn xung quanh.
"Tìm một nơi an toàn?" "Không," tôi đáp, giọng nói khô khan.
"Tìm một nơi im lặng." Con hẻm này dẫn đến một căn hầm ngầm cũ, nơi tôi đã từng trốn tránh sự truy sát của những kẻ săn người trùng sinh trong kiếp trước.
Nó không còn là nơi trú ẩn nữa, mà là một lăng mộ của những ký ức bị lãng quên.
Cửa hầm bị gỉ sét, nhưng khi tôi chạm vào nó, những dòng code xanh lá cây trên tay tôi tỏa sáng, và cánh cửa tự động mở ra với một tiếng rít khó chịu.
Bên trong căn hầm, không khí lạnh giá bao trùm.
Những bức tường được dán đầy giấy, những tờ giấy viết tay, những bản thảo, những bức thư chưa bao giờ gửi đi.
Đây là nơi tôi đã ghi chép lại mọi sai lầm của mình trong kiếp trước, mọi lỗi hệ thống, mọi khoảnh khắc tôi thất bại.
Nó không phải là một kho lưu trữ dữ liệu, mà là một nghĩa địa của những lựa chọn sai lầm.
Tôi bước vào, cảm thấy sự hiện diện của những ký ức cũ đang cố gắng kéo tôi lại.
"Vũ, anh ổn chứ?" Elena hỏi, cô ấy đứng ở cửa, không dám bước vào sâu hơn.
"Căn hầm này...
nó cảm thấy nặng nề." "Nó nặng vì nó chứa đựng quá nhiều sự thật," tôi đáp, đi về phía chiếc bàn gỗ cũ kỹ ở giữa phòng.
Trên bàn, không có cuốn sổ da màu đen nào cả.
Chỉ có một tấm gương vỡ.
Những mảnh gương phản chiếu hình ảnh của tôi, nhưng không phải là hình ảnh hiện tại.
Mỗi mảnh gương phản chiếu một phiên bản khác nhau của tôi.
Một phiên bản tôi là một anh hùng.
Một phiên bản tôi là một kẻ phản diện.
Một phiên bản tôi đã chết.
Và một phiên bản, nhỏ nhất, mờ nhạt nhất, là một bản sao.
Tôi nhìn vào mảnh gương đó, và cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Tôi nhận ra rằng, tôi không phải là bản gốc.
Tôi là một bản sao được tạo ra từ những mảnh vỡ ký ức, từ những lỗi hệ thống mà thế giới này không thể xử lý.
Bản gốc, người mà tôi tưởng là đã chết trong kiếp trước, vẫn còn sống.
Và hắn đang ở đâu đó, quan sát tôi, chờ đợi tôi hoàn thành nhiệm vụ của hắn.
"Elena," tôi gọi cô ấy, giọng nói run rẩy.
"Anh không phải là Vũ thật." Cô ấy bước vào, nhìn vào tấm gương vỡ, rồi nhìn tôi với ánh mắt đầy kinh ngạc.
"Ý anh là sao?" "Anh ấy," tôi chỉ vào một mảnh gương khác, nơi hình ảnh của một người đàn ông với đôi mắt lạnh lùng, giống hệt tôi nhưng mang vẻ ngoài của một kẻ thống trị, "là người đã tạo ra tôi.
Và anh ấy đang chờ tôi làm những gì anh ấy không thể làm." Elena nắm lấy vai tôi, lắc mạnh.
"Đừng nghe nó.
Đó là một cái bẫy tâm lý.
Vũ, anh là người mà tôi biết.
Anh là người đã cứu tôi.
Anh là người đã tìm ra con đường thứ ba." Tôi nhìn cô ấy, cảm thấy sự chân thành trong giọng nói của cô ấy.
Nhưng sự thật thì phũ phàng hơn bất kỳ lời nói dối nào.
Tôi chạm vào tấm gương, và những mảnh kính bắt đầu bay lên, tụ lại thành một hình cầu.
Bên trong hình cầu là một dòng code duy nhất: *ERROR: ORIGINAL NOT FOUND.
CLONE PROTOCOL ACTIVE.* Tôi cười, một nụ cười đắng chát.
"Chúng ta đều là những bản sao," tôi nói với Elena.
"Cả anh, cả tôi, cả thế giới này.
Chúng ta đều là những mảnh vỡ của một thứ gì đó lớn lao hơn, và chúng ta đang cố gắng ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.
Nhưng bức tranh đó không bao giờ có thể hoàn hảo." Elena buông tay tôi ra, lùi lại một bước.
"Vậy thì chúng ta làm gì bây giờ?
Chúng ta tiếp tục chạy trốn?
Hay chúng ta chấp nhận số phận?" "Không," tôi đáp, bước ra khỏi căn hầm, bước vào cơn bão đang dữ dội hơn bao giờ hết.
"Chúng ta sẽ viết lại câu chuyện."
— — —
Bầu trời Aethelgard đang sụp đổ nhanh hơn.
Những vết nứt tím thẫm lan rộng, nuốt chửng những tòa nhà cao tầng, những khu phố nghèo, và cả những người dân đang chạy trốn.
Bản Gốc vẫn đứng trên mái nhà, quan sát cảnh tượng hủy diệt với vẻ mặt thản nhiên.
Hắn không hề cử động, không hề ra lệnh, nhưng sự hiện diện của hắn giống như một trọng lực, kéo mọi thứ về phía sự hỗn loạn.
Tôi bước ra khỏi căn hầm, Elena đi sau lưng tôi, súng ngắn vẫn được giữ sẵn sàng.
Chúng tôi đi giữa dòng người đang chạy trốn, những khuôn mặt đầy sợ hãi, những tiếng la hét hỗn độn.
Tôi cảm thấy nhịp đập của thế giới đang trở nên bất thường, giống như một trái tim đang đập loạn nhịp.
Hệ thống thông báo một cảnh báo mới: *CẢNH BÁO: SỰ THỐNG NHẤT THỜI GIAN ĐANG MẤT KIỂM SOÁT.
XÁC SUẤT SỤP ĐỔ THẾ GIỚI: 87%.
ĐỀ XUẤT: TÌM KIẾM NGUỒN GỐC.* "Nguồn gốc," tôi lẩm bẩm.
"Có lẽ nó nằm ở trung tâm của mọi thứ." Tôi nhìn lên bầu trời, nơi những vết nứt đang mở ra như những con mắt.
Tôi nhớ lại lời nói của Bản Gốc: *Người Sáng Tạo không phải là một ý tưởng.
Đó là một thực thể.* Nếu Người Sáng Tạo là một thực thể, thì nó phải có một cơ thể vật lý.
Và cơ thể đó phải nằm ở nơi mà mọi dòng code đều bắt đầu.
Đó là lõi của hệ thống, nơi mà thế giới này được vận hành.
"Elena," tôi nói, quay lại nhìn cô ấy.
"Anh cần anh đi cùng anh.
Không phải để chiến đấu, mà để làm chứng." Cô ấy nhíu mày.
"Làm chứng cho cái gì?" "Cho sự thật rằng chúng ta không phải là nạn nhân.
Chúng ta là những kiến trúc sư của sự hủy diệt này." Cô ấy im lặng, nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi ngờ.
Nhưng cô ấy không từ chối.
Cô ấy biết rằng tôi không còn là người đàn ông mà cô ấy đã biết.
Tôi là một thực thể mới, một bản sao của một bản sao, mang theo ký ức của một kiếp trước và lỗi của hệ thống hiện tại.
Chúng tôi bắt đầu di chuyển về phía trung tâm thành phố, nơi mà những vết nứt trên bầu trời là dày đặc nhất.
Trên đường đi, chúng tôi gặp phải những "Kẻ Lạ Mặt" khác.
Những người trùng sinh, những người bị thế giới này từ chối, đang tụ tập lại, chiến đấu với những kẻ truy sát.
Họ không giúp chúng tôi.
Họ nhìn chúng tôi với sự thù ghét, coi chúng tôi là nguyên nhân của sự hủy diệt này.
"Đồ quái vật!" một người đàn ông la hét, ném một viên đá vào tôi.
Tôi không tránh.
Viên đá đập vào vai tôi, vỡ vụn, nhưng tôi không cảm thấy đau.
Tôi chỉ cảm thấy sự lạnh lẽo của những dòng code đang cố gắng sửa chữa vết thương đó.
"Họ sợ," tôi nói với Elena.
"Họ sợ những gì họ không hiểu." "Và anh?" cô ấy hỏi.
"Anh có sợ không?" Tôi nhìn lên bầu trời, nơi những vết nứt đang mở ra như những con mắt.
"Anh không sợ.
Anh chỉ thấy buồn." Chúng tôi đến gần trung tâm thành phố, nơi mà tòa nhà cao nhất của Aethelgard đang sụp đổ.
Những viên gạch rơi xuống, tạo nên một cơn mưa đá.
Bản Gốc vẫn đứng trên mái nhà, nhìn xuống chúng tôi.
Hắn không hề cử động, nhưng tôi cảm thấy sự hiện diện của hắn đang tăng lên, giống như một cơn bão đang hình thành.
"Vũ," hắn gọi tên tôi, giọng nói vang lên trong tâm trí tôi, không phải qua không khí.
"Anh đang đi đúng hướng.
Nhưng anh vẫn chưa hiểu bản chất của trò chơi này." "Trò chơi này không có luật lệ," tôi đáp, giọng nói của tôi vang lên trong không khí, hòa vào tiếng gió.
"Chỉ có những lỗi hệ thống." Bản Gốc mỉm cười.
Và anh là lỗi lớn nhất."
— — —
Tôi bước lên mái nhà, nơi Bản Gốc đang đứng.
Elena ở lại phía dưới, không dám lên cao hơn nữa.
Khoảng cách giữa tôi và Bản Gốc chỉ còn vài mét, nhưng nó giống như một vực thẳm vô tận.
Hắn nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng, giống hệt tôi, nhưng không mang theo sự bối rối hay đau đớn của tôi.
Hắn là sự hoàn hảo.
Hắn là bản gốc.
"Anh đến để giết tôi?" hắn hỏi, giọng nói bình thản.
"Không," tôi đáp.
"Anh đến để hoàn thành nhiệm vụ của anh." Hắn mỉm cười.
"Và nhiệm vụ đó là gì?" "Là để thế giới này chết." Bầu trời đang sụp đổ hoàn toàn.
Những vết nứt tím thẫm đang mở ra, và từ đó, ánh sáng màu tím tràn ra, nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
Bản Gốc giơ tay lên, chỉ vào bầu trời.
"Nhìn xem," hắn nói.
"Sự tái sinh đang đến.
Và anh là người dẫn đường." Tôi nhìn lên bầu trời, cảm thấy một sự thật kinh hoàng đang hiện ra.
Chúng tôi, những người trùng sinh, không phải là những kẻ xâm lược.
Chúng tôi là những mảnh vỡ của Người Sáng Tạo.
Và khi chúng tôi tập hợp lại, thế giới sẽ được tái sinh.
Nhưng sự tái sinh đó sẽ hủy diệt tất cả những gì còn lại của thế giới cũ.
"Tôi không muốn tái sinh," tôi nói, giọng nói run rẩy.
"Tôi muốn bảo vệ." Bản Gốc nhìn tôi với vẻ mặt khinh miệt.
Anh đang bảo vệ những gì?
Một thế giới đã chết?
Một thế giới mà sự tồn tại của nó là một sai lầm?" Tôi im lặng.
Thế giới này, với "Trật Tự Ký Ức" của nó, là một sai lầm.
Nó đã giam cầm chúng tôi, đã từ chối chúng tôi, đã coi chúng tôi là dị bản.
Nhưng nếu tôi để nó chết, thì ai sẽ sống?
Những người dân đang chạy trốn?
Hay chỉ là chúng tôi, những kẻ thù của thế giới?
Tôi nhìn xuống đôi tay mình.
Những dòng code xanh lá cây chảy mạnh hơn, giống như những con sông đang dâng trào.
Tôi biết, tôi không còn là người chơi.
Tôi là người viết luật.
Và luật mới sẽ được viết bằng máu.
Nhưng tôi không muốn viết luật bằng máu của những người vô tội.
Tôi muốn viết luật bằng sự lựa chọn.
Tôi bước về phía Bản Gốc, không phải để chiến đấu, mà để đối thoại.
"Anh sai," tôi nói.
"Thế giới này không cần được tái sinh.
Nó cần được sửa chữa." Bản Gốc nhíu mày.
Làm sao?" "Bằng cách chấp nhận sự sai lệch.
Bằng cách chấp nhận chúng tôi." Hắn im lặng.
Bầu trời đang sụp đổ, nhưng hắn vẫn đứng đó, nhìn tôi.
"Anh nghĩ mình có thể thay đổi ý định của Người Sáng Tạo?" hắn hỏi.
"Không," tôi đáp.
"Tôi nghĩ mình có thể thay đổi ý định của chính anh." Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai.
"Anh thật ngốc nghếch." Nhưng tôi không ngốc.
Tôi biết rằng, Bản Gốc không phải là kẻ thù.
Hắn là một phần của tôi.
Và nếu tôi có thể chấp nhận hắn, tôi có thể chấp nhận chính mình.
Và nếu tôi có thể chấp nhận chính mình, tôi có thể thay đổi thế giới này.
Tôi đặt tay lên vai hắn.
Hắn không cử động.
Những dòng code xanh lá cây từ tay tôi chảy vào cơ thể hắn, hòa vào những dòng code tím thẫm đang chảy ra từ cơ thể hắn.
Chúng đan xen vào nhau, tạo nên một màu sắc mới, một màu sắc của sự hòa hợp.
Bầu trời đang sụp đổ, nhưng nó không còn là sự hủy diệt.
Nó là sự chuyển giao.
Tôi cảm thấy thế giới này đang thay đổi, không phải bằng sự hủy diệt, mà bằng sự chấp nhận.
Elena nhìn lên, ánh mắt cô ấy đầy kinh ngạc.
"Vũ," cô ấy gọi tên tôi.
"Anh đã làm được."
— — —
Sự thay đổi không đến như tôi mong đợi.
Những dòng code xanh lá cây và tím thẫm không hòa quyện vào nhau.
Chúng phản ứng lại với nhau, tạo ra một sóng xung kích mạnh mẽ, đẩy tôi và Bản Gốc ra xa nhau.
Hắn rơi xuống từ mái nhà, nhưng hắn không chết.
Hắn đứng dậy, nhìn tôi với ánh mắt đầy giận dữ.
"Anh đã phá hủy nó," hắn gầm lên.
"Anh đã phá hủy cơ hội tái sinh." Tôi nhìn xuống tay mình.
Những dòng code xanh lá cây đang biến mất, thay vào đó là những dòng code màu đen, đậm đặc, giống như hắc ín.
"Không," tôi đáp, giọng nói khô khan.
"Tôi đã tạo ra một lựa chọn mới." Bản Gốc mỉm cười, một nụ cười đầy đe dọa.
"Lựa chọn mới?
Trong một thế giới đang sụp đổ?" Hắn giơ tay lên, chỉ vào bầu trời.
Những vết nứt tím thẫm không còn mở ra nữa.
Chúng đang đóng lại, nhưng thay vào đó, những vết nứt màu đen đang mở ra, giống như những con mắt của một thực thể khác.
"Người Sáng Tạo không phải là một," hắn nói.
"Nó là nhiều.
Và anh vừa đánh thức nó." Tôi nhìn lên bầu trời, cảm thấy một sự thật kinh hoàng đang hiện ra.
Chúng tôi không chỉ là mảnh vỡ của một Người Sáng Tạo.
Chúng tôi là mảnh vỡ của hàng ngàn Người Sáng Tạo, và mỗi người trong số họ đều có một ý định riêng.
Và ý định của họ đang xung đột nhau.
Elena chạy lên mái nhà, nhìn tôi với ánh mắt đầy sợ hãi.
"Vũ, anh phải làm gì đó!" cô ấy la hét.
Tôi nhìn xuống đôi tay mình.
Những dòng code màu đen đang chảy mạnh hơn, giống như những con rắn đang cố gắng thoát ra khỏi cơ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận