Chương 16

Cái cảm giác khi hệ thống thông báo "Nhiệm vụ hoàn thành" không giống như ăn một bữa tiệc buffet miễn phí, mà giống như việc bạn vừa nuốt một viên thuốc nổ được ngụy trang thành kẹo mút.

Vũ đứng giữa quảng trường Aethelgard, nơi mà trước đây chỉ là một bãi rác khổng lồ của những ký ức thối rữa, giờ đây đang nứt nẻ dưới sức nặng của sự thay đổi.

Màn hình hệ thống của hắn, thứ mà hắn đã gọi là "Error Log" (Nhật ký Lỗi) suốt bao lâu nay, cuối cùng cũng phun ra một dòng chữ màu xanh lá cây rực rỡ, đủ sáng để chiếu rọi cả khu ổ chuột.

"Nhiệm vụ hoàn thành: Đánh thức ký ức thế giới.

Thưởng: Cấp độ F lên E.

Quyền năng mới: Sửa đổi vật lý khu vực bán kính 500 mét."

Vũ nhướng mày, ngón tay cái hắn vô thức cào lên hốc mắt.

Hắn không cảm thấy vui mừng.

Cảm giác này giống như việc một con chuột đột nhiên được trao chìa khóa kho vũ khí hạt nhân, nhưng con chuột đó vẫn đang run rẩy vì sợ mèo.

Bầu trời phía trên, thứ mà trước đây chỉ là một tấm màn xám xịt, dày đặc như chất keo dán, bắt đầu vỡ vụn.

Những mảnh vỡ không rơi xuống thành mưa, mà chúng bốc cháy thành những sắc màu lạ mắt: tím than, xanh dương điện, và một màu đỏ máu không thể giải thích được.

Nhưng điều khiến Vũ cảm thấy bất an không phải là bầu trời, mà là cơ thể hắn.

Những "Vết Nứt Thời Gian" – những đường nứt đen kịt chạy dọc từ cổ tay lên đến vai, thứ mà thế giới này gọi là dấu hiệu của "Kẻ Lạ Mặt" – bắt đầu phát sáng.

Ánh sáng đó không ấm áp; nó lạnh lẽo như băng, và nó đang rít lên trong đầu hắn một âm thanh như tiếng kim loại cạo vào kính.

"Đừng nhìn," Vũ thì thầm với chính mình, dù không ai ở đó để nghe.

"Đừng nhìn vào ánh sáng đó, nó sẽ làm hỏng mắt."

Hắn quay lại nhìn đám đông đang tụ tập.

Họ không phải là những người anh hùng trong truyện tranh bước ra từ những vết nứt với vẻ hân hoan.

Họ là những người sợ hãi, những kẻ mang theo nỗi đau của những kiếp sống trước, những người biết rằng khi một "Kẻ Lạ Mặt" xuất hiện, nó thường đồng nghĩa với việc thế giới đang cố gắng "sửa lỗi" bằng cách xóa bỏ họ.

Vũ bước đi, đôi giày của hắn in hằn lên mặt đất, nhưng mỗi bước chân lại để lại một vệt sáng mờ nhạt.

Hắn không chạy, vì chạy là hành động của kẻ yếu đuối.

Hắn chỉ đi, bình thản như một người đang dạo bộ trong công viên, mặc dù xung quanh là sự sụp đổ của trật tự cũ.

"Đây là cái giá phải trả," Vũ lẩm bẩm, giọng hắn vang lên trong đầu như một ghi âm cũ.

"Nếu muốn sửa chữa thế giới, thì phải chấp nhận bị thế giới ăn mòn."

Hệ thống của hắn lại nháy lên, nhưng lần này là một cảnh báo màu vàng, không phải xanh.

"Cảnh báo: Mức độ tương thích với thế giới đang giảm.

Bạn đang trở thành một lỗi hệ thống sống."

Vũ cười khẩy.

Ít nhất thì tôi không còn phải giả vờ là một con người nữa."



Vũ giơ tay lên, hệ thống phản ứng dữ dội, các "Vết Nứt" trên người ông ta bắt đầu tan biến, thay vào đó là một hào quang trắng xóa nuốt chửng Vũ Nguyên Bản và cả quảng trường.

Đám đông rơi vào im lặng kinh hoàng, họ nhìn thấy một người đàn ông đang dần mờ nhạt, hòa vào ánh sáng.

Đừng làm như vậy!" Vũ Nguyên Bản gào lên, giọng hắn vỡ vụn.

"Em sẽ mất tất cả!

Em sẽ mất ký ức!

Em sẽ mất chính mình!"

Vũ mỉm cười, một nụ cười bình thản, không còn sự sợ hãi hay lo lắng.

"Tôi đã mất tất cả rồi, anh biết không?

Từ khi tôi sinh ra, tôi đã là một bản sao.

Tôi không có ký ức, không có quá khứ, không có tương lai.

Tôi chỉ có hiện tại.

Và hiện tại, tôi đang tạo ra một thế giới mới."

Ánh sáng trắng xóa bao trùm cả quảng trường, nuốt chửng mọi thứ.

Vũ Nguyên Bản biến mất, hòa vào ánh sáng, để lại một khoảng trống.

Vũ đứng đó, tay vẫn giơ lên, nhưng cơ thể hắn bắt đầu tan biến.

"Đây là lúc," Vũ nói, giọng hắn vang lên như một tiếng thì thầm trong gió.

"Khi chúng ta không còn là những bản sao.

Chúng ta là chính mình."

Nhưng khi Vũ quay lại, hắn thấy một thứ lạ.

Trên tay hắn, một dòng chữ mới xuất hiện.

Không phải từ hệ thống, mà từ chính ký ức của hắn.

"Chào mừng trở về, bản gốc.

Chúng ta đã chờ cậu rất lâu."

Vũ dừng lại.

Hắn không hiểu.

Nhưng hắn biết một điều.

Bản gốc không phải kẻ thù.

Bản gốc không phải đồng minh.

Bản gốc là người đang chờ anh.

Và anh vừa mới làm gì?

Anh đã kích hoạt cái gì?

Vũ nhìn tay trái.

Đường viền sáng mờ giờ đã biến mất.

Da anh bình thường.

Nhưng trong đầu anh, một dòng chữ hiện lên.

Không phải từ hệ thống.

Từ chính ký ức.

"Chào mừng trở về, bản sao số 7.

Chúng ta đã chờ cậu rất lâu."

Vũ nhắm mắt.

Anh không mở lại.

Anh chỉ mỉm cười.

Trong khi đó, ở một nơi khác, trong một không gian mà không ai có thể nhìn thấy, một người đàn ông đang ngồi trên một chiếc ghế, tay cầm một ly rượu.

Anh ta nhìn vào màn hình, nơi hình ảnh của Vũ đang tan biến.

"Cuối cùng," người đàn ông nói, giọng hắn lạnh lùng.

"Cuối cùng thì cũng đến lúc.

Bản sao số 7 đã kích hoạt 'Cơ chế Khởi Động'.

Bây giờ, chúng ta có thể bắt đầu."

Người đàn ông uống một ngụm rượu, rồi nhìn vào màn hình.

"Chào mừng đến với Tân Thời Đại."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập