Chương 9

Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng tôi không phải đến từ nhiệt độ của căn phòng, mà từ sự thật trần trụi đang nằm dưới chân tôi.

K không còn thở.

Nhưng không có tiếng rên rỉ, không có sự giải tỏa.

Chỉ có một sự tĩnh lặng chết chóc, dày đặc như bê tông ướt, đè nặng lên lồng ngực tôi.

Tôi quỳ xuống, ngón tay run rẩy chạm vào cổ anh.

Da thịt ấm, nhưng nhịp đập đã tắt lịm.

Những nếp nhăn sâu thẳm trên trán anh, những vết đồi mồi xám xịt trên mu bàn tay, tất cả đều tĩnh tại trong cái chết.

Trong thế giới này, cái chết không phải là sự kết thúc của tuổi già, mà là sự đóng băng vĩnh viễn của quá trình lão hóa.

K đã chết khi cơ thể anh gần như hoàn toàn mục rữa, một xác ướp còn nóng hổi.

Tôi nhìn xuống tay mình.

Đôi tay trẻ trung, săn chắc, không một vết nám, không một sợi tóc bạc.

Chúng thuộc về một cơ thể hai mươi tuổi, tràn đầy sức sống.

Nhưng tôi cảm thấy trống rỗng.

Một sự trống rỗng kinh hoàng, như thể linh hồn tôi vẫn mắc kẹt trong xác già nua của K, trong khi thể xác này chỉ là một cái vỏ rỗng không, được khoác lên để lừa dối tôi.

Tôi nhớ lại giọng nói của anh ta trước khi tắt thở.

"Hãy ngủ ngon." Không phải là lời chúc.

Đó là một lệnh.

Một mệnh lệnh cuối cùng từ một người anh trai, hay một kẻ thù?

Tôi không còn phân biệt được nữa.

Khuôn mặt K nhìn tôi, đôi mắt mở to, trợn ngược, chứa đựng một sự kinh dị tột cùng.

Không phải nỗi sợ hãi trước cái chết.

Mà là sự kinh hãi trước điều gì đó mà anh ta vừa nhìn thấy trong khoảnh khắc cuối cùng.

Anh ta nhìn vào tôi, nhưng ánh mắt xuyên thấu qua tôi, hướng vào một khoảng không vô định phía sau lưng tôi.

Tôi quay lại.

Không có gì.

Chỉ có bóng tối dày đặc, cuộn xoáy như mực tàu.

Nhưng trong bóng tối ấy, tôi nghe thấy một tiếng động.

Tiếng bước chân.

Không phải của tôi.

Không phải của K.

Đó là tiếng bước chân của một đứa trẻ.

Nhưng mỗi bước chân vang lên như một tiếng trống lớn, rung chuyển nền móng của căn phòng.

Tôi đứng dậy, chân bước chệnh choạng.

Cơ thể trẻ trung này di chuyển quá nhanh, quá linh hoạt, khiến tôi mất kiểm soát.

Tôi cảm thấy như đang điều khiển một cỗ máy xa lạ.

Tôi nhìn xuống sàn nhà.

Dưới ánh sáng mờ ảo từ khe cửa sổ, tôi thấy những giọt máu nhỏ li ti rơi từ tay tôi xuống.

Tôi giơ tay lên.

Trên lòng bàn tay trắng trẻo, một vết cắt nhỏ xíu đang rỉ máu.

Nhưng máu không đỏ.

Nó đen ngòm, đặc quánh, như nhựa đường.

Tôi chạm vào vết thương.

Chỉ có sự tê dại.

Sự tê dại lan tỏa, nuốt chửng mọi cảm giác.

Tôi hiểu ra.

Đây không phải là máu của một người sống.

Đây là chất lỏng của một ký ức bị bóp méo.

Và tôi vừa mới giết chết người duy nhất hiểu rõ bản chất của nó.

K không phải là nạn nhân.

Anh ta là người canh giữ.

Và tôi vừa phá vỡ cánh cửa.

Tôi lê từng bước nặng nhọc vào phòng bên cạnh.

Đây là "Phòng Phản Chiếu" – nơi lưu giữ ký ức và hiện thực của những người đã "rời đi".

Tường phòng được phủ kín bằng những tấm gương vỡ, mỗi mảnh vỡ phản chiếu một phiên bản khác nhau của tôi.

Không phải là hình ảnh hiện tại của một thanh niên hai mươi tuổi.

Mà là hàng trăm, hàng ngàn khuôn mặt.

Một khuôn mặt già nua, nhăn nheo, mắt trợn ngược – đó là K.

Một khuôn mặt trẻ trung, tươi tắn, nhưng đôi mắt chết chóc – đó là tôi hiện tại.

Và những khuôn mặt khác.

Những khuôn mặt không thuộc về bất kỳ ai tôi biết.

Những khuôn mặt méo mó, biến dạng, như thể bị nặn lại bằng sáp nóng.

Trong gương thứ nhất, tôi thấy chính mình đang cầm một con dao.

Lưỡi dao sáng loáng, dính đầy máu đen.

Tôi đang đứng trước một đứa trẻ sơ sinh.

Đứa trẻ có làn da nhăn nheo, đôi mắt thông tuệ, nhìn tôi với sự hiểu biết đáng sợ.

Tôi giơ dao lên.

Đứa trẻ không khóc.

Nó mỉm cười.

Một nụ cười đầy sự châm biếm, sự chấp nhận.

Tôi hạ dao xuống.

Cú đâm xuống cổ đứa trẻ.

Máu phun ra, không đỏ, mà đen.

Tôi lùi lại, kinh hoàng.

Nhưng trong gương, phiên bản của tôi không kinh hoàng.

Nó vui mừng.

Nó nhảy múa.

Bài hát đó vang lên trong đầu tôi, một giai điệu quen thuộc, một bài ru mà mẹ tôi từng hát cho tôi nghe khi tôi còn là một "người già" mới sinh.

Tôi nhắm mắt lại, cố gắng xua đuổi hình ảnh đó.

Nhưng khi mở mắt ra, gương thứ hai hiển thị một cảnh khác.

Tôi đang ngồi trong một căn phòng trắng.

Xung quanh là những thiết bị y tế.

Một người phụ nữ mặc áo blouse trắng đang nhìn tôi.

Đó là mẹ tôi.

Nhưng mẹ tôi trông trẻ trung, xinh đẹp, da dẻ mịn màng.

Cô ấy đang cầm một cây kim tiêm.

"Con phải uống thuốc này," cô ấy nói, giọng nói ngọt ngào, nhưng lạnh lùng như băng.

"Để con được trẻ mãi.

Để con không bao giờ phải già đi." Tôi từ chối.

Tôi đập vỡ chai thuốc.

Mẹ tôi khóc.

Nhưng nước mắt cô ấy không rơi xuống.

Nó bay lên, biến thành những con ruồi đen, vo ve quanh đầu tôi.

Tôi chạy trốn.

Tôi chạy trốn khỏi căn phòng, khỏi mẹ tôi, khỏi sự "trẻ hóa" cưỡng bức.

Tôi nhận ra sự thật.

Những ký ức này không phải là ảo giác.

Chúng là hiện thực bị chôn vùi.

Tôi không phải là nạn nhân của sự lão hóa ngược.

Tôi là nạn nhân của sự trẻ hóa cưỡng bức.

Xã hội này không chấp nhận cái chết.

Họ chấp nhận sự bất tử, dù phải trả giá bằng lý trí, bằng nhân tính.

Những người "già" – tức là những người trẻ về thể xác – là những kẻ bị tước đoạt quyền được già đi, quyền được chết.

Họ bị giam cầm trong những cơ thể trẻ trung, phải chịu đựng sự cô đơn, sự xa cách với những người thân đang già đi và chết đi trước mắt họ.

Và những người "trẻ" – tức là những người già về thể xác – là những kẻ canh giữ.

Họ là những người đã chấp nhận cái chết, nhưng bị buộc phải sống thêm, để giám sát những kẻ "bất tử".

K là một người canh giữ.

Và tôi là một kẻ bất tử đang tìm cách thoát ra.

Một cơn ho dữ dội xé toạc phổi tôi.

Máu tươi, đỏ thẫm, bắn ra khỏi miệng tôi, rơi xuống trang sổ tay của K.

Màu đỏ ấy tương phản grotesque với màu trắng xám của da tôi.

Tôi sập xuống sàn, lấy tay che miệng.

Vị kim loại nồng nặc lan tỏa trong khoang miệng.

Đây là máu thật.

Máu của một con người.

Không phải máu đen của ký ức.

Tôi đang chết.

Không phải vì tuổi già.

Mà vì sự mâu thuẫn.

Cơ thể trẻ trung này không thể chứa đựng tâm hồn già nua, đầy tội lỗi của tôi.

Nó đang từ chối tôi.

Nó đang đào thải tôi.

Tôi đọc tiếp những dòng cuối cùng trong sổ tay của K.

Chữ viết run rẩy, nguệch ngoạc, như thể người viết đang nằm trên giường bệnh, sắp lìa đời.

*"Mỗi khi anh ấy khuyên tôi 'chấp nhận', cơ thể tôi lại đau đớn hơn.

Anh ấy nghĩ anh ấy đang cứu tôi.

Nhưng anh ấy chỉ đang đẩy tôi vào vòng lặp.

Anh ấy không nhớ.

Anh ấy không bao giờ nhớ.

Anh ấy đã giết chết mẹ chúng ta.

Để giữ anh ấy trẻ mãi.

Để anh ấy không bao giờ phải đối mặt với sự thật.

Sự thật là, chúng ta không phải là con người.

Chúng ta là thí nghiệm.

Và thí nghiệm này đã thất bại."*

Tôi dừng lại.

Tay tôi run rẩy.

Tôi nhớ lại hình ảnh người phụ nữ trẻ trung trong gương.

Người phụ nữ cầm cây kim tiêm.

Người phụ nữ khóc với những con ruồi đen.

Mẹ tôi không già.

Mẹ tôi luôn trẻ.

Vì mẹ tôi đã giết chết chính mình.

Để giữ tôi trẻ.

Để tôi không bao giờ phải già đi.

Để tôi không bao giờ phải chết.

Tôi nhìn xuống cơ thể mình.

Những đường gân nổi rõ trên cánh tay.

Nhịp tim đập mạnh, đều đều.

Một nhịp đập của sự bất tử.

Một nhịp đập của sự nô lệ.

Tôi đã chiến thắng cái chết của K.

Nhưng chiến thắng này vô nghĩa.

Tôi vẫn còn đây.

Vẫn trẻ trung.

Vẫn bị giam cầm trong cái vỏ bọc này.

Và giờ đây, tôi biết sự thật.

Sự thật tàn khốc nhất.

Tôi không phải là người sống.

Tôi là một cái xác đang di chuyển.

Một cái xác được nuôi dưỡng bằng sự hy sinh của mẹ tôi.

Tôi đứng dậy.

Chân tôi vững chãi hơn.

Sự đau đớn trong phổi giảm bớt.

Máu đỏ ngừng chảy.

Thay vào đó, máu đen bắt đầu rỉ ra từ vết cắt trên lòng bàn tay.

Cơ thể tôi đang chuyển đổi.

Từ thực tại sang ký ức.

Từ hiện tại sang quá khứ.

Tôi đang trở thành một phần của vòng lặp.

Tôi lao vào gương lớn.

Anh đập đầu vào bề mặt thủy tinh.

Máu chảy ra, làm nhòe hình ảnh phản chiếu.

Nhưng hình ảnh trong gương không thay đổi.

Nó vẫn hiển thị dòng chữ: *"Tuổi trẻ là một căn bệnh."* Chữ viết bằng máu đen, dính trên bề mặt gương.

Tôi nhìn vào đôi mắt của chính mình trong gương.

Đôi mắt đó không còn trống rỗng.

Chúng đầy ắp sự căm hận.

Sự căm hận của một kẻ bị phản bội.

Sự căm hận của một đứa trẻ bị tước đoạt quyền được già đi.

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu tôi.

Không phải giọng K.

Đó là giọng của mẹ tôi.

Giọng nói ngọt ngào, nhưng đầy uy quyền.

"Con đã nhớ lại chưa?" Giọng nói ấy vang vọng trong từng tế bào của tôi.

"Con đã hiểu chưa?

Con không thể chết.

Con không thể già.

Con phải sống.

Sống để nhớ.

Sống để đau.

Sống để chịu đựng."

Tôi hét lên.

Tiếng hét của tôi không vang lên trong không gian.

Nó vang lên trong đầu tôi.

Một tiếng hét của sự tuyệt vọng.

Sự tuyệt vọng của một người bị giam cầm trong chính cơ thể mình.

Tôi đập vào gương.

Lại một cú.

Và một cú nữa.

Gương không vỡ.

Nó chỉ rung lên.

Rung lên như một màng nhĩ.

Như thể nó đang nghe.

Đang lắng nghe sự tuyệt vọng của tôi.

Và rồi, gương vỡ.

Không phải vỡ ra thành những mảnh nhỏ.

Mà vỡ ra thành một màn sương dày đặc.

Màn sương màu đen, cuộn xoáy, nuốt chửng tôi.

Tôi rơi vào trong màn sương.

Không có trọng lực.

Không có phương hướng.

Chỉ có sự rơi.

Sự rơi vô tận.

Trong màn sương, tôi thấy những bóng dáng.

Những bóng dáng của những người đã "rời đi".

Họ không chết.

Họ chỉ bị giam cầm trong những gương vỡ.

Những gương vỡ của ký ức.

Họ nhìn tôi.

Với đôi mắt trống rỗng.

Đôi mắt của những kẻ đã mất đi nhân tính.

Và họ mỉm cười.

Một nụ cười kinh hoàng.

Một nụ cười của sự chấp nhận.

Tôi ngã gục xuống sàn nhà, bất động.

Cơ thể tôi cứng đờ, các giác quan tê liệt.

Nhưng đôi mắt tôi vẫn mở, nhìn chằm chằm vào gương.

Trong gương, phiên bản "trẻ con" của tôi mỉm cười.

Nó giơ ngón tay lên, chạm vào bề mặt gương từ bên trong.

Một vết nứt nhỏ xuất hiện, chạy từ ngón tay của bản phản chiếu, lan rộng ra, chia đôi hình ảnh.

Bên trái là tôi.

Người trẻ trung, đầy sức sống, nhưng tâm hồn già nua, đầy tội lỗi.

Bên phải là K.

Người già nua, sắp chết, nhưng tâm hồn thanh thản, chấp nhận.

Và giữa hai hình ảnh đó, là một khoảng trống.

Một khoảng trống đen ngòm, sâu thẳm.

Từ khoảng trống đó, một tiếng khóc vang lên.

Không phải tiếng khóc của một đứa trẻ.

Mà là tiếng khóc của một con quái vật.

Một con quái vật vừa được sinh ra.

Một con quái vật mang tên "Sự Thật".

Và tôi biết.

Vòng lặp chưa kết thúc.

Nó chỉ mới bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập