Chương 10
Da dẻ trên tay tôi, nhăn nheo và đốm nâu tàn lụi, cào vào sàn gỗ lạnh lẽo.
Tiếng cào quệt chói tai, xé toạc sự im lặng chết chóc của căn phòng.
Tôi không còn là một thanh niên hai mươi tuổi với cơ bắp săn chắc.
Tôi là một xác ướp đang cố gắng bò ra khỏi quan tài.
Cánh cửa gỗ sồi đứng sừng sững trước mặt.
Nó không khóa.
Tôi biết điều đó.
Tôi đã kiểm tra nó hàng trăm lần trong những cơn hoảng loạn trước đây.
Tay nắm cửa bằng đồng thau, xỉn màu theo thời gian, nằm ở đó như một lời mời gọi đầy khiêu khích.
Nhưng mỗi khi tôi với tay ra, một lực vô hình—hay có lẽ chỉ là sự tê liệt của ý chí—kéo tôi lại.
Tiếng khóc của con quái vật "Sự Thật" vẫn vang vọng trong đầu, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong tủy sống.
Nó là một âm thanh thô ráp, nguyên thủy, giống như tiếng xương gãy dưới áp lực.
Tôi nghiến răng, hàm khớp kêu răng rắc.
Cơn đau ở khớp gối, nơi sụn xương đã mòn đi大半, là một lời nhắc nhở tàn nhẫn về quy luật này: Tuổi trẻ là một căn bệnh nan y, và lão hóa là liều thuốc giải độc duy nhất.
Tôi với tay ra.
Ngón tay run rẩy, da mỏng như giấy bóng kính, sắp chạm vào tay nắm cửa.
Bỗng nhiên, nhiệt độ trong phòng giảm xuống đột ngột.
Hơi thở của tôi ngưng lại, tạo thành một đám sương mù trắng đục trước mặt.
Tôi nhìn thấy hơi thở đó.
Nó cuộn xoáy, tạo thành những hình thù kỳ lạ, giống như những ký tự cổ xưa mà tôi từng thấy trong những cuốn sách cấm ở thư viện thành phố.
Tay nắm cửa lạnh buốt.
Không phải lạnh của kim loại, mà là lạnh của cái chết.
Tôi xoay nó.
Cánh cửa mở ra một khe hẹp.
Không có ánh sáng từ hành lang.
Chỉ có bóng tối.
Một bóng tối dày đặc, có trọng lượng, nặng nề hơn cả không khí.
Nó tràn vào phòng, nuốt chửng những tia nắng yếu ớt còn sót lại từ cửa sổ.
Tôi lùi lại, tim đập thình thịch.
Nhưng rồi, một mùi hương lan tỏa.
Mùi hương của hoa nhài.
Mùi hương của mẹ tôi.
Mẹ tôi đã chết mười năm trước.
Hoặc ít nhất, đó là những gì tôi nhớ.
Tôi không nhớ mình đã viết điều đó.
Ký ức của tôi về cuốn sổ này hoàn toàn trống rỗng.
Nhưng cảm giác sở hữu nó, cảm giác quen thuộc với từng trang giấy mỏng manh, lại rất rõ ràng.
Tôi lật sang trang tiếp theo.
Những dòng chữ ngày càng dày đặc, càng ngày càng điên loạn.
*“Họ nói rằng chúng ta sinh ra già nua để trừng phạt cho tội lỗi của thế hệ trước.
Nhưng tôi biết sự thật.
Chúng ta sinh ra già nua để bảo vệ chúng ta khỏi chính bản thân mình.
Khi chúng ta trẻ hóa, khi da dẻ mịn màng, trí tuệ minh mẫn, chúng ta trở nên nguy hiểm.
Chúng ta trở thành những kẻ săn mồi.”*
Tôi nhìn lên, nhìn đứa trẻ trong gương mặt già cỗi.
“Ai là kẻ săn mồi?”
Đứa trẻ mỉm cười.
Một nụ cười kinh hoàng, giống hệt nụ cười của phiên bản trẻ trong gương ở chương trước.
“Chính con.
Và tất cả những người như con.”
Tôi cảm thấy máu trong cơ thể mình lạnh cóng.
Tôi nhìn vào đôi tay của mình.
Da dẻ nhăn nheo, đốm nâu tàn lụi.
Tôi đang già đi.
Tôi đang an toàn.
Nhưng nếu tôi ngừng già đi?
Nếu tôi bắt đầu trẻ hóa?
Tôi nhớ lại cảm giác của ngày hôm qua, khi tôi nhìn thấy phiên bản trẻ của mình trong gương.
Nó không phải là một ảo giác.
Nó là một lời hứa.
Một lời hứa về sức mạnh, về sự vĩnh cửu, và về sự hủy diệt.
“Con không thể chết,” đứa trẻ nói, giọng nói vang lên trong đầu tôi, không phải từ miệng.
“Con không thể già.
Con phải sống.
Sống để nhớ.
Sống để đau.
Sống để chịu đựng.”
Tôi nhắm mắt lại.
Tiếng khóc của con quái vật lại vang lên.
Lần này, nó gần hơn.
Nó đang ở ngay bên tai tôi.
“Làm sao để dừng lại?” tôi hỏi, giọng nói của tôi run rẩy, yếu ớt.
“Không thể dừng lại,” đứa trẻ trả lời.
“Chỉ có thể chấp nhận.
Hoặc trở thành nó.”
Nó chỉ tay vào lọ hoa nhài khô héo.
“Nhìn vào đó.”
Tôi nhìn vào lọ hoa.
Những cánh hoa khô héo, màu nâu xỉn.
Nhưng khi tôi nhìn kỹ hơn, tôi thấy chúng đang chuyển động.
Chúng đang cuộn lại, tạo thành một hình cầu nhỏ.
Và từ hình cầu đó, một mùi hương mới lan tỏa.
Mùi hương của máu tươi.
Tôi lùi lại, va vào tủ đồ.
Một chiếc gương nhỏ rơi xuống, vỡ tan tành.
Trong những mảnh vỡ, tôi thấy nhiều phiên bản của mình.
Phiên bản già nua, phiên bản trẻ trung, phiên bản chết chóc.
Và giữa tất cả, là một phiên bản khác.
Một phiên bản với đôi mắt đỏ rực, miệng cười đến mức rách má.
Nó nhìn tôi.
Và nó gật đầu.
Tầng hầm tối om.
Mùi ẩm mốc, hôi thối lan tỏa.
Tôi thắp một ngọn nến, ánh sáng yếu ớt chiếu rọi lên những bức tường gạch thô ráp.
Tôi đi sâu vào trong, theo những bậc thang xoắn ốc.
Tại cuối hành lang, có một cánh cửa sắt.
Trên đó, có một ổ khóa.
Tôi đưa chiếc chìa khóa vào ổ khóa.
Nó vừa khít.
Tôi xoay nó.
Cánh cửa mở ra.
Bên trong, là một căn phòng nhỏ.
Trên tường, có những bức tranh.
Hàng trăm bức tranh.
Tất cả đều là tôi.
Tôi ở mọi lứa tuổi.
Tôi già nua, tôi trẻ trung, tôi chết chóc.
Và trong mỗi bức tranh, tôi đều đang nhìn ra ngoài, với đôi mắt trống rỗng.
Ở giữa phòng, có một chiếc ghế.
Và trên chiếc ghế, là một cuốn sách.
Tôi bước lại gần, mở cuốn sách ra.
Trang đầu tiên ghi một dòng chữ: *“Chào mừng đến với sự thật.”*
Tôi lật sang trang tiếp theo.
Và tôi thấy một bức ảnh.
Bức ảnh chụp tôi và K.
Chúng tôi đứng trước một ngôi nhà.
Ngôi nhà này.
Và phía sau chúng tôi, là một đống xác người.
Hàng trăm xác người.
Tôi nhìn vào khuôn mặt của mình trong bức ảnh.
Tôi đang mỉm cười.
Một nụ cười điên loạn, kinh hoàng.
Và tôi nhớ.
Tôi nhớ tất cả.
Tôi không phải là nạn nhân.
Tôi là kẻ săn mồi.
Vòng lặp không phải là một lời nguyền.
Nó là một lựa chọn.
Và tôi đã chọn nó.
Tôi nhìn vào chiếc gương trong phòng.
Phiên bản trẻ của tôi đang nhìn ra từ bên trong.
Nó không còn mỉm cười nữa.
Nó đang khóc.
Và tôi biết.
Tôi sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi nó.
Vì tôi chính là nó.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận