Chương 11

Hơi thở của Minh rít lên như tiếng còi hú trong lồng ngực hẹp hòi, mỗi nhịp thở đều kéo theo cảm giác nặng trĩu, như thể phổi anh đã bị thay thế bằng những khối chì ẩm mốc.

Anh quỳ gối trên sàn nhà gỗ mục rữa, mồ hôi lạnh loang lổ trên da nhăn nheo, sần sùi như vỏ cây cổ thụ.

Chương trước đã kết thúc với nhận thức kinh hoàng: anh không phải là nạn nhân, mà là kẻ săn mồi.

Nhưng nhận thức đó không mang lại giải thoát, mà chỉ là một liều thuốc độc chậm rãi ngấm vào mạch máu.

Cơ thể anh, vốn dĩ đang ở giai đoạn "trưởng thành" sinh học – nơi sự suy thoái diễn ra với tốc độ khủng khiếp – giờ đây dường như đã đẩy nhanh tiến trình đó.

Da thịt anh chảy xệ, lộ ra những tĩnh mạch xanh nhợt nổi gồ ghề dưới lớp biểu bì mỏng manh.

Mỗi cử động của ngón tay đều phát ra tiếng rắc lách cách của khớp xương khô cứng.

Anh cảm thấy trọng lực như một kẻ thù vô hình, đè ép từng tế bào, ép anh xuống đất, ép anh vào cái chết.

Minh cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân run rẩy không thể chịu đựng được trọng lượng của chính nó.

Anh ngã xuống, mặt áp vào sàn nhà lạnh lẽo, mùi ẩm mốc và mùi thối rữa của xác chết cũ kỹ冲进 vào mũi.

Anh ho sặc sụa, từng mảng đờm đặc quánh, dính đầy máu đen, bắn ra khỏi miệng.

Đây không phải là máu đỏ tươi của sự sống, mà là màu đen ngòm của sự thối rữa, của cái già nua đang ăn mòn từ bên trong.

Trong thế giới "Vạn Cổ Ma Giới", tuổi trẻ là một lời nguyền.

Sinh ra với bộ óc minh mẫn nhưng thể xác già yếu, con người phải vật lộn với sự suy tàn ngay từ những năm tháng đầu đời.

Và khi vượt qua ngưỡng tuổi "già", họ mới bắt đầu hồi sinh, trẻ lại, mạnh mẽ lại.

Nhưng Minh không thuộc về nhóm may mắn đó.

Anh mắc kẹt ở giữa, trong vực thẳm của sự hủy diệt.

Anh nhớ lại khuôn mặt của K trong bức ảnh.

Nụ cười điên loạn đó không phải là biểu hiện của khoái cảm, mà là sự chấp nhận tuyệt vọng.

Anh đã chọn vòng lặp này.

Anh đã chọn trở thành quái vật để tồn tại.

Nhưng giá phải trả là gì?

Là cảm giác này.

Cảm giác như thể linh hồn đang bị xé nhỏ ra từng mảnh, bị ép vào một cái xác không còn phù hợp.

Ánh sáng từ ngọn nến trên tay anh chập chờn, đổ bóng dài và méo mó lên những bức tranh treo tường.

Hàng trăm khuôn mặt của anh.

Mỗi bức tranh đều là một phiên bản khác nhau của sự thối rữa.

Một bức, anh đang khóc, nước mắt hòa lẫn với máu.

Một bức khác, anh đang cười, nhưng miệng mở rộng đến mức khó tin, như thể đang hét lên trong im lặng.

Và bức cuối cùng, ở góc xa nhất, khuôn mặt anh trống rỗng, đôi mắt đen kịt, không còn phản chiếu ánh sáng.

Minh nhìn chằm chằm vào đó.

Anh cảm thấy một sự đồng điệu kỳ lạ.

Không phải với phiên bản trẻ trung hay già nua, mà với phiên bản trống rỗng đó.

Đó là trạng thái mà anh đang hướng tới.

Sự giải thoát khỏi nỗi đau bằng cách hủy diệt ý thức.

Nhưng anh không thể.

Bản năng sinh tồn, thứ bản năng đã biến anh thành kẻ săn mồi, đang gào thét trong sâu thẳm.

Nó nói với anh rằng anh vẫn còn phải chiến đấu.

Chiến đấu để làm gì?

Hay để chết một cách có ý nghĩa?

Câu hỏi đó treo lơ lửng trong không khí ngột ngạt, nặng nề hơn cả những tảng đá đè lên ngực anh.

Minh bò lê đến góc phòng, nơi bức tường thạch cao đang bong tróc, lộ ra những lớp gạch đỏ xỉn màu bên dưới.

Anh dùng móng tay yếu ớt, đã trở nên vàng ố và giòn gẫy, cào vào lớp sơn.

Da thịt ở đầu ngón tay bị rách, máu rỉ ra, nhưng anh không cảm thấy đau.

Nỗi đau vật lý đã trở nên xa vời, mờ nhạt so với nỗi đau tâm lý đang xé nát nội tâm anh.

Anh không tìm kiếm lối thoát.

Trong căn phòng bí mật này, không có lối thoát nào cả.

Anh tìm kiếm sự xác nhận.

Trong thế giới này, nơi ranh giới giữa thực tại và ảo giác mong manh như tờ giấy mỏng, nỗi đau là thứ duy nhất còn thật.

Nó là neo giữ anh với thực tại, dù thực tại đó có kinh hoàng đến nhường nào.

Anh nhớ lại những đêm mất ngủ, những giấc mơ lặp đi lặp lại về những cánh cửa mở ra vô tận, về những bóng đen đuổi theo anh trong những con phố vắng lạnh.

Và rồi, anh nhớ ra.

Có một thứ gì đó bị che giấu ở đây.

Không phải trong những bức tranh, cũng không phải trong cuốn sách.

Mà ngay dưới lớp vỏ bọc của sự thật mà anh vừa khám phá.

Khi lớp sơn bong ra, một khoảng trống nhỏ lộ ra.

Bên trong, không có kho báu, không có vũ khí.

Chỉ có một cuốn sổ tay nhỏ, bằng da, màu nâu sẫm, đã phai màu theo thời gian.

Minh cầm lấy nó, tay run rẩy.

Bìa sách lạnh lẽo, thô ráp.

Anh mở nó ra.

Những trang giấy vàng ố,字迹 mờ nhạt, nhưng vẫn có thể đọc được.

Đó là nhật ký của một người tiền nhiệm.

Không phải K.

Mà là một người khác.

Một người đã từng đứng ở vị trí của Minh, đã từng đối mặt với cùng những bức tranh, cùng chiếc ghế, cùng cuốn sách.

Dòng chữ đầu tiên viết tay nguệch ngoạc, như thể người viết đang trong tình trạng hoảng loạn tột độ: *"Họ nói rằng tuổi thọ đảo ngược là một quà tặng.

Họ nói rằng sự trẻ hóa là phần thưởng cho sự kiên nhẫn.

Nhưng họ không nói về cái giá.

Cái giá của ký ức."* Minh nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.

Anh lật sang trang tiếp theo.

*"Tôi đã quên đi con gái mình.

Khi tôi bắt đầu trẻ hóa, khuôn mặt cô bé trong ký ức mờ dần.

Tôi cố gắng ghi nhớ, nhưng mỗi ngày, tôi mất đi một chút.

Cuối cùng, tôi không còn nhớ tên cô bé.

Tôi chỉ nhớ rằng tôi từng yêu một ai đó.

Và nỗi đau đó, nỗi đau vì đã quên, nó giết tôi nhanh hơn cả cái già nua."*

Minh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh nhìn lại vào những bức tranh trên tường.

Những khuôn mặt trống rỗng đó.

Chúng không chỉ là biểu hiện của sự mất mát nhân tính.

Chúng là biểu hiện của sự mất mát ký ức.

Vòng lặp không chỉ là về cái chết và tái sinh.

Nó là về sự xóa bỏ.

Mỗi lần anh "thắng" trong vòng lặp, mỗi lần anh vượt qua giới hạn bản thân, anh lại đánh đổi một phần ký ức.

Anh đã quên đi những gì?

Anh đã quên đi ai?

Câu hỏi đó như một con dao sắc lẹm, cắt ngang qua tâm trí anh.

Anh nhìn vào cuốn sách, trang cuối cùng ghi một dòng chữ đơn giản: *"Đừng tin vào Người Chăm Sóc.

Họ không chữa lành.

Họ chỉ dọn dẹp."* Minh đóng cuốn sổ lại, tim đập thình thịch.

Anh hiểu rồi.

"Người Chăm Sóc" không phải là kẻ thù.

Họ là công cụ.

Công cụ để duy trì trật tự của thế giới đảo lộn này.

Và anh, cùng với những người như anh, là những phế phẩm cần được xử lý.

Tiếng gõ cửa ngày càng dồn dập.

Mỗi cú đấm vào cánh cửa sắt đều làm rung chuyển cả căn phòng, làm bụi rơi xuống từ trần nhà.

"Người Chăm Sóc" đã đến.

Minh không chạy.

Anh không thể chạy.

Cơ thể già cỗi của anh không còn sức lực để di chuyển.

Thay vào đó, anh ngồi xuống, lưng tựa vào bức tường, ôm chặt cuốn sổ tay vào ngực.

Anh nhìn vào mảnh gương vỡ trên sàn.

Đôi mắt của anh trong đó không còn hoang dại, sợ hãi như trước.

Chúng lạnh lùng, tỉnh táo, và đầy sự ghê tởm.

Sự ghê tởm dành cho chính mình.

Dành cho thế giới này.

Dành cho sự thật rằng anh là một phần của cỗ máy tàn bạo này.

Anh nhớ lại quy luật "Tuổi Thọ Đảo Ngược".

Nó không phải là một hiện tượng tự nhiên.

Nó là một thí nghiệm.

Một thí nghiệm về sự bền bỉ của tâm trí trước sự hủy diệt của thể xác.

Và anh là chuột thí nghiệm.

Nhưng chuột thí nghiệm nào có thể cắn lại tay người nuôi?

Minh mỉm cười.

Một nụ cười nhỏ,苦涩, nhưng đầy quyết tâm.

Anh không cần chạy trốn.

Anh cần đối mặt.

Đối mặt với "Người Chăm Sóc".

Đối mặt với sự thật cuối cùng.

Tiếng gõ cửa ngừng lại.

Im lặng bao trùm.

Chỉ còn tiếng thở khò khè của Minh và tiếng nến cháy lách tách.

Rồi, một âm thanh kim loại lạnh lẽo vang lên.

Chìa khóa quay trong ổ khóa.

Cánh cửa sắt mở ra.

Ánh sáng từ hành lang tràn vào, cắt ngang bóng tối trong phòng.

Một bóng người bước vào.

Cao lớn, mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng, mặt nạ che kín khuôn mặt.

"Người Chăm Sóc".

Nó không nói gì.

Nó chỉ nhìn Minh, qua lớp kính mặt nạ phản chiếu ánh sáng.

Ánh mắt đó không có cảm xúc.

Không có sự thương hại, cũng không có sự thù hận.

Chỉ có sự trống rỗng.

Giống như những bức tranh trên tường.

"Người Chăm Sóc" bước vào phòng.

Nó không tấn công.

Nó chỉ đơn giản là đặt một chiếc ghế xuống cạnh Minh.

Trên ghế là một chai thuốc màu trắng đục.

Minh nhìn vào chai thuốc.

Anh biết đó là gì.

Đó là "Thuốc Quên"—thứ được dùng để xóa bỏ ký ức đau đớn, để những người già cỗi có thể chấp nhận cái chết một cách bình yên.

Hoặc, theo nhật ký, để dọn dẹp những phế phẩm.

Minh nhìn vào chai thuốc, rồi nhìn vào "Người Chăm Sóc".

Anh không chạm vào nó.

Anh chỉ nhìn.

"Bạn đến để lấy đi ký ức của tôi?" Minh hỏi, giọng nói khàn đặc, yếu ớt nhưng rõ ràng.

"Người Chăm Sóc" không trả lời.

Nó chỉ gật đầu nhẹ.

Một cử động nhỏ, nhưng đầy ý nghĩa.

"Thế thì bạn sẽ thất bại.

Vì tôi không muốn quên.

Tôi muốn nhớ.

Nhớ tất cả.

Nhớ nỗi đau.

Nhớ sự thật." "Người Chăm Sóc" lại gật đầu.

Lần này, nó bước lại gần, cầm lấy chai thuốc, và đổ một lượng nhỏ vào trong miệng Minh.

Minh không nuốt.

Anh nín thở, giữ lại thứ chất lỏng lạnh lẽo đó.

Anh nhìn vào đôi mắt của "Người Chăm Sóc" qua lớp kính.

Và anh thấy.

Anh thấy sự sợ hãi.

Ẩn sâu sau lớp mặt nạ vô cảm, đôi mắt của "Người Chăm Sóc" đang run rẩy.

Tại sao nó lại sợ hãi?

"Người Chăm Sóc" rút ra một cây kim tiêm.

Minh hiểu ra.

Nó không muốn anh uống.

Nó muốn tiêm trực tiếp vào não.

Để đảm bảo hiệu quả.

Để xóa sạch mọi thứ.

Minh nhắm mắt lại.

Anh cảm thấy lạnh buốt.

Nhưng anh không sợ.

Anh nhớ lại cuốn sổ tay.

*"Đừng tin vào Người Chăm Sóc."* Nhưng anh cũng nhớ lại bức ảnh.

*"Tôi chính là nó."* Minh mở mắt ra.

Anh nhìn vào "Người Chăm Sóc".

"Bạn là ai?" anh hỏi.

"Người Chăm Sóc" không trả lời.

Nó đưa kim tiêm lại gần cổ Minh.

Nhưng trước khi kim chạm vào da thịt, một tiếng nổ lớn vang lên.

Cả căn phòng rung chuyển.

Trần nhà sụp đổ.

Bụi mù mịt.

Minh bị ném ra xa, đập vào tường.

Anh mở mắt ra.

"Người Chăm Sóc" đã biến mất.

Thay vào đó, là một lỗ hổng lớn trên trần nhà.

Ánh sáng từ trên cao chiếu xuống.

Nhưng không phải ánh sáng mặt trời.

Mà là ánh sáng xanh lạnh lẽo, nhân tạo.

Minh nhìn lên.

Và anh thấy.

Anh thấy những cánh cửa.

Hàng trăm cánh cửa.

Mỗi cánh cửa đều có một tấm kính.

Và sau mỗi tấm kính, là một phiên bản khác của Minh.

Đang già đi.

Đang trẻ lại.

Tất cả đều nhìn xuống anh.

Và tất cả đều mỉm cười.

Thế giới "Vạn Cổ Ma Giới" bắt đầu tan rã.

Những mảnh giấy từ cuốn sổ tay bay lả tả, mang theo những ký ức bị chôn vùi.

Minh đứng giữa đống đổ nát, cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng.

Anh không còn già nua nữa.

Anh trở lại hình hài thật của mình—trẻ trung, nhưng với đôi mắt già nua.

Đôi mắt đã nhìn thấy quá nhiều.

Quá nhiều sự thật.

Quá nhiều nỗi đau.

Anh nhìn xuống tay mình.

Trên lòng bàn tay, một vết sẹo hình tròn xuất hiện.

Nó không phải là vết sẹo cũ.

Và trong trung tâm vết sẹo, có một con mắt nhỏ, đang mở ra.

Nó nhìn anh.

Và nó nói với anh, bằng một giọng nói vang vọng trong đầu: *"Chào mừng trở lại, Người Quan Sát.

Vòng lặp mới đã bắt đầu.

Và lần này, bạn sẽ không còn là chuột thí nghiệm nữa.

Bạn sẽ là người giữ khóa."* Minh nhìn vào con mắt trên tay mình.

Anh không biết đó là thực hay ảo.

Nhưng anh biết một điều.

Anh sẽ không bao giờ được nghỉ ngơi.

Và câu hỏi về mục đích của sự sống, giờ đây, không còn là một triết lý.

Nó là một mệnh lệnh.

Một mệnh lệnh phải sống, phải chiến đấu, và phải tìm ra sự thật cuối cùng, dù cái giá phải trả là chính linh hồn anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập