Chương 12

Bác sĩ không nói gì.

Ông ta chỉ đứng đó, ánh mắt lạnh băng xuyên thấu lớp áo bệnh nhân màu trắng nhợt mà tôi đang mặc.

Không gian trong phòng khám nhỏ bé, ngột ngạt với mùi formalin và một thứ mùi ngọt ngào, thối rữa khó tả, giống như hoa nở trên xác chết.

Trong tay ông là một chiếc kẹp kim loại sáng loáng, phản chiếu ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần nhà.

Nhưng khi ánh đèn tắt đi một nhịp, rồi bật lại, tôi thấy chiếc kẹp ấy biến dạng.

Nó không còn là dụng cụ y tế vô trùng nữa.

Nó trở thành một cái kìm nhổ răng khổng lồ, rỉ sét và bám đầy mủ vàng nhớt, những giọt dịch nhầy nhỏ dần xuống sàn nhà gạch men xám xịt.

"Mở miệng ra," giọng ông ta vang lên, không phải từ miệng, mà từ sâu trong hốc tai tôi, khô khốc như tiếng giấy xé rách.

Tôi cố gắng lắc đầu, cổ họng tôi khô hạn đến mức mỗi cử động đều gây ra tiếng kêu cọt kẹt của khớp xương.

Tôi nhớ lại những gì vừa xảy ra ở chương trước.

Con mắt trên lòng bàn tay.

Lời nói của nó.

*Người Quan Sát.* Nhưng giờ đây, con mắt đó đã biến mất.

Chỉ còn lại một vết sẹo phẳng lì, màu hồng nhạt, như thể nó chưa bao giờ tồn tại.

Hay đó chỉ là ký ức bị chèn ép?

Tôi nghiến răng, cố giữ đôi môi khép chặt.

Nếu tôi mở miệng, liệu tôi sẽ nuốt phải ký ức của ai đó?

Hay tôi sẽ bị tước đoạt đi chính bản thân mình?

Bác sĩ tiến lại gần.

Bước chân ông ta không phát ra tiếng động.那双 giày da đen bóng loáng trượt trên sàn nhà như lướt trên nước.

Ông ta cúi xuống, khuôn mặt hốc hác với làn da nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ áp sát vào mặt tôi.

Tôi có thể thấy những lỗ chân lông rộng lớn trên mũi ông ta, những con mạt da bò ra từ trong đó.

Đôi mắt ông ta không có tròng trắng, chỉ toàn là đen sì, sâu thẳm như hai hố sâu không đáy.

"Em không muốn bị đau, đúng không?" ông ta thì thầm, giọng điệu dịu dàng như một người cha thương con.

"Nhưng em phải hiểu, sự đau đớn là thuốc chữa lành.

Ở đây, ở Vạn Cổ Ma Giới, chúng ta không chết vì bệnh tật.

Chúng ta chết vì sự tĩnh lặng.

Em cần phải...

hoạt động."

Chiếc kìm rỉ sét đưa vào miệng tôi.

Mùi sắt gỉ và mùi thối rữa tràn vào mũi, khiến tôi muốn ói mửa.

Tôi vùng vẫy, hai tay đẩy vào ngực ông ta.

Nhưng cơ thể tôi yếu ớt, mềm nhũn như thạch.

Tôi là một đứa trẻ trong xác già, hay một người già trong xác trẻ?

Ranh giới đó đang bị xóa nhòa.

Bác sĩ cười, nụ cười nứt toác khóe miệng, lộ ra hàm răng đen ngòm, gãy gập.

Ông ta không dùng lực.

Ông ta chỉ cần mở miệng ra, và chiếc kìm tự động kẹp chặt vào hàm tôi.

Một cơn đau xé toạc não bộ.

Không phải đau vật lý, mà là đau tinh thần.

Những hình ảnh flash qua tâm trí tôi: một căn phòng tối, tiếng khóc của em bé, mùi máu tanh, và khuôn mặt của một người phụ nữ đang già đi nhanh chóng trước mắt tôi.

Tôi hét lên, nhưng tiếng hét bị nghẹn lại trong cổ họng.

Bác sĩ rút chiếc kìm ra.

Không có máu.

Chỉ có một dòng chất lỏng trong suốt, nhầy nhụa, chảy ra từ khóe miệng tôi.

Ông ta đưa ngón tay cái bẩn thỉu của mình quệt đi, rồi đưa vào miệng nếm thử.

"Hmm," ông ta gật đầu, vẻ mặt thỏa mãn.

"Vị của sự hoài nghi.

Nhưng chưa đủ."

Ông ta lùi lại, ánh mắt lạnh lùng quét qua tôi như thể tôi chỉ là một con vật thí nghiệm sắp hết hạn sử dụng.

Em cần tìm ra câu trả lời.

Nhưng cẩn thận, Minh.

Cánh cửa mở ra không phải lúc nào cũng dẫn đến tự do.

Đôi khi, nó chỉ dẫn đến một ngục tù khác, rộng lớn hơn."

Cánh cửa phòng khám mở ra tự động, hé lộ một hành lang dài vô tận, mất hút trong bóng tối.

Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ chương trước vẫn còn đó, nhưng lần này, nó nhấp nháy mạnh mẽ hơn, như nhịp đập của một trái tim sắp ngừng đập.

Tôi nhổ bỏ chất lỏng nhầy ra, cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp trong lồng ngực.

Tôi đứng dậy, chân tay run rẩy, nhưng ý chí kiên định của tôi đã trỗi dậy.

Tôi sẽ không để ông ta kiểm soát tôi.

Tôi sẽ tìm ra sự thật, dù đó là địa ngục.

Tôi bước ra khỏi phòng, khép lại cánh cửa sau lưng.

Tiếng khóa chốt lại vang lên *tách*, khô khan và dứt khoát.

Hành lang trước mắt tôi không giống như bất kỳ bệnh viện nào tôi từng biết.

Tường được ốp bằng những tấm gương vỡ vụn, ghép lại với nhau tạo thành một bức tranh hỗn loạn.

Mỗi mảnh gương phản chiếu một phần cơ thể tôi, nhưng chúng không khớp với nhau.

Mảnh này phản chiếu đôi mắt già nua, mảnh kia phản chiếu làn da trẻ trung, mảnh khác lại phản chiếu một khuôn mặt méo mó, đang gào thét.

Tôi đi dọc theo hành lang, bước chân in lên sàn nhà发出 tiếng vang lạ tai.

Không phải tiếng bước chân của tôi, mà là tiếng bước chân của hàng trăm người khác, đi cùng lúc, cùng hướng.

Tôi dừng lại, lắng nghe.

Tiếng bước chân đó dừng lại ngay khi tôi dừng lại.

Nó đang bắt chước tôi.

Hay nó đang dẫn dắt tôi?

Tôi quay đầu lại, nhìn vào những mảnh gương.

Trong một mảnh gương nhỏ, tôi thấy bóng lưng của Bác sĩ.

Ông ta đang đứng ở cuối hành lang, cách tôi khoảng hai mươi mét, tay vẫn cầm chiếc kìm rỉ sét.

Nhưng khi tôi nhìn thẳng về phía đó, không có ai cả.

Chỉ có bóng tối và những mảnh gương vỡ.

Tôi hít một hơi sâu, cố gắng bình tĩnh.

Đây là bẫy tâm lý.

Ông ta muốn tôi hoảng loạn.

Ông ta muốn tôi nhìn thấy những thứ không tồn tại.

Tôi tiếp tục đi.

Hành lang bắt đầu cong vút, dẫn tôi vào một khu vực tối hơn.

Mùi thối rữa ngày càng nồng nặc, nhưng lần này, nó pha lẫn với mùi ozone, mùi điện cháy.

Tôi thấy một cánh cửa lớn bằng kim loại, sơn màu đỏ thẫm, đã bong tróc sơn.

Trên cánh cửa có một biển tên bằng đồng, khắc chữ: *PHÒNG XẾP TIVI - KHOA NHỚ LẠI*.

Tim tôi đập thình thịch.

Khoa Nhớ Lại?

Tôi không nhớ mình từng đăng ký điều trị ở khoa này.

Tôi mở cửa ra.

Cánh cửa nặng nề, kêu lên tiếng rít chói tai.

Bên trong là một căn phòng rộng lớn, tối om, chỉ được chiếu sáng bởi ánh sáng xanh lờ mờ từ hàng chục chiếc tivi cũ kỹ, xếp chồng lên nhau thành những bức tường cao ngất ngưởng.

Những chiếc tivi đó đều đang bật.

Màn hình nhấp nháy hình ảnh trắng đen, nhiễu sóng, nhưng xen kẽ trong đó là những khuôn mặt.

Những khuôn mặt quen thuộc.

Tôi bước vào phòng, đóng cửa lại sau lưng.

Không khí trong phòng lạnh cóng, đóng băng da thịt.

Tôi nhìn xung quanh.

Những chiếc tivi phát ra tiếng ồn trắng, ù ù, tạo thành một áp lực lên tai tôi.

Nhưng rồi, từ sâu trong đống tivi, một giọng nói vang lên.那不是 tiếng ồn, mà là một giọng nói rõ ràng, trầm ấm, nhưng đầy vẻ mệt mỏi.

Em đến rồi."

Tôi quay lại, nhìn về phía giọng nói phát ra.

Ở góc phòng, trên một chiếc ghế bành nỉ cũ, rách nát, có một người đàn ông đang ngồi.

Anh ta mặc bộ đồ bệnh nhân giống tôi, nhưng màu sắc đã phai nhòa, bám đầy bụi bặm.

Tóc anh ta dài, xõa xuống vai, màu trắng bạc.

Nhưng khuôn mặt anh ta...

khuôn mặt anh ta trẻ trung, đẹp trai, với làn da mịn màng không tì vết.

Một sự tương phản kinh hoàng giữa cơ thể già cỗi và khuôn mặt trẻ trung.

"Anh là ai?" tôi hỏi, giọng run rẩy.

Người đàn ông mỉm cười, nụ cười buồn bã.

"Tôi là anh trai của em.

Hay ít nhất, là phiên bản của anh trai em trong một vòng lặp khác."

Tôi sững sờ.

Tôi không có anh trai.

Tôi là con một.

Ký ức của tôi về gia đình chỉ có bố mẹ, và cả hai đều đã chết trong một tai nạn xe hơi khi tôi còn nhỏ.

Hay đó là ký ức thật?

Hay đó là ký ức bị chèn ép?

"Đến đây," anh ta ra hiệu, chỉ vào một chiếc tivi gần đó.

Em sẽ hiểu."

Tôi bước đến, nghi ngờ nhưng không thể cưỡng lại sự tò mò.

Màn hình tivi đang phát một đoạn video cũ.

Hình ảnh đen trắng, nhiễu sóng.

Trong video, một đứa bé đang khóc.

Đứa bé đó có khuôn mặt già nua, da nhăn nhúm, giống như những đứa trẻ sơ sinh ở Vạn Cổ Ma Giới.

Nhưng tiếng khóc của đứa bé lại là tiếng khóc của một người trưởng thành, đầy tuyệt vọng và đau đớn.

"Đó là em," người đàn ông nói, giọng nói vang lên từ loa tivi, hòa lẫn với tiếng khóc.

"Khi em mới sinh ra.

Nhưng em không khóc vì đói.

Em khóc vì em nhớ.

Em nhớ những vòng lặp trước đó.

Em nhớ khi em là bác sĩ.

Em nhớ khi em là bệnh nhân.

Em nhớ khi em là kẻ sát nhân."

Tôi lùi lại, tim đập mạnh.

Đó là dối trá.

Tôi không phải là bác sĩ.

Tôi là bệnh nhân."

"Thử nghiệm nào là thật, Minh?" người đàn ông hỏi, đứng dậy.

Bước chân anh ta nhẹ nhàng, không tiếng động.

"Khi em nhìn vào gương, em thấy ai?

Một đứa trẻ già nua?

Hay một người già trẻ hóa?

Ranh giới đó không tồn tại.

Chúng ta đều là những mảnh vỡ của cùng một linh hồn, bị phân tách bởi nỗi đau."

Tôi nhìn vào màn hình tivi.

Hình ảnh thay đổi.

Bây giờ là hình ảnh của một phòng phẫu thuật.

Một bác sĩ đang mặc áo choàng trắng, mặt đeo khẩu trang, tay cầm dao mổ.

Bác sĩ đó quay lại, nhìn thẳng vào camera.

Đó là khuôn mặt của tôi.

Nhưng đôi mắt trong đó...

đôi mắt đó đầy sát khí, lạnh lùng và tàn nhẫn.

"Em đã giết họ," người đàn ông nói, tiến lại gần tôi.

"Em đã giết những bệnh nhân để lấy tuổi thọ của họ.

Em muốn trẻ lại.

Em muốn sống mãi mãi.

Nhưng cái giá phải trả là em phải mất đi nhân tính.

Và giờ, em đang trả giá."

Tôi cảm thấy chóng mặt.

Ký ức của tôi bắt đầu hỗn loạn.

Những mảnh vỡ ký ức va vào nhau, tạo ra những cơn đau đầu dữ dội.

Tôi nhớ mùi máu.

Tôi nhớ cảm giác của lưỡi dao mổ cắt qua da thịt.

Tôi nhớ tiếng hét của những bệnh nhân khi họ già đi nhanh chóng trước mắt tôi.

Nhưng tôi cũng nhớ sự sợ hãi của mình khi là một bệnh nhân, khi bị tiêm thuốc, khi bị tra tấn.

"Làm sao tôi biết được điều nào là thật?" tôi gào lên, ôm lấy đầu.

"Tất cả chỉ là ảo giác!

Tất cả chỉ là trò đùa của những kẻ điên!"

"Đó là câu hỏi đúng," người đàn ông nói, đặt tay lên vai tôi.

Tay anh ta lạnh như băng.

"Nhưng câu trả lời thì không.

Sự thật không quan trọng.

Điều quan trọng là em chọn tin vào điều gì.

Và lựa chọn của em sẽ quyết định số phận của em."

Tôi gạt tay anh ta ra, lùi lại.

"Tôi không tin em.

Tôi không tin bất kỳ ai ở đây.

Tôi sẽ tìm ra sự thật bằng chính đôi mắt của mình."

Tôi quay lại, nhìn vào những chiếc tivi.

Hàng trăm màn hình, hàng trăm câu chuyện, hàng trăm phiên bản của tôi.

Một phiên bản đang cười, một phiên bản đang khóc, một phiên bản đang gào thét.

Và rồi, tôi thấy một chiếc tivi ở trên cao, gần trần nhà.

Màn hình đó không phát hình ảnh.

Nó chỉ hiển thị một dòng chữ trắng trên nền đen: *CÂU HỎI THẬT SỰ LÀ GÌ?*

Tôi nhìn lên, cảm giác nôn nao dâng lên.

Tôi leo lên một chiếc ghế bành gần đó, với tay lên để nhìn rõ hơn.

Nhưng khi tôi với tay lên, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể.

Những sợi lông đen trên cổ tay tôi, thứ mà tôi đã nhận ra từ trước nhưng bỏ qua, bắt đầu rụng đi.

Chúng rơi xuống sàn nhà, như những chiếc lá mùa thu.

Dưới lớp lông đen đó, làn da trắng muốt, không một vết nhăn, hiện ra.

Tôi nhìn vào bàn tay mình.

Đôi bàn tay trẻ trung, khỏe mạnh, đầy sức sống.

Tôi nhìn vào gương soi trên tường gần đó.

Khuôn mặt trong gương không còn là của một bệnh nhân hoảng loạn, già nua.

Đó là khuôn mặt của một người đàn ông trẻ tuổi, đẹp trai, với đôi mắt sâu thẳm, chứa đựng cả sự thông minh và nỗi đau.

Nhưng trong đôi mắt đó, có một thứ gì đó khác.

Một sự trống rỗng.

Một sự vô cảm.

"Minh," giọng nói của người đàn ông vang lên từ phía sau, nhưng lần này, nó không còn buồn bã.

Nó đầy vẻ đắc ý.

"Em đã tìm ra câu trả lời chưa?"

Tôi quay lại.

Người đàn ông đã biến mất.

Chỉ còn lại chiếc ghế bành trống rỗng.

Và trên màn hình tivi lớn nhất ở giữa phòng, hình ảnh của Bác sĩ xuất hiện.

Ông ta đang đứng trong phòng này, nhìn chằm chằm vào tôi.

Nhưng khuôn mặt ông ta...

khuôn mặt ông ta đang thay đổi.

Làn da nhăn nheo bong tróc, lộ ra làn da trẻ trung, mịn màng.

Tóc bạc chuyển sang màu đen nhánh.

Ông ta đang trẻ hóa.

Nhanh chóng.

Và tôi hiểu ra.

Ông ta không phải là bác sĩ.

Ông ta là phiên bản trước đó của tôi.

tôi đang trở thành ông ta.

Một nụ cười hiện lên trên môi tôi.

Không phải nụ cười của sự hạnh phúc.

Mà là nụ cười của sự chấp nhận.

Chấp nhận vòng lặp.

Chấp nhận sự tàn nhẫn.

Chấp nhận rằng chiến thắng cuối cùng là vô nghĩa.

Tôi bước xuống từ chiếc ghế, nhìn vào đôi bàn tay trẻ trung của mình.

Tôi nắm chặt lại.

Cảm giác sức mạnh tràn đầy trong cơ thể.

Nhưng trong tim, một nỗi buồn sâu thẳm, vĩnh cửu, đang âm ỉ cháy.

"Chào mừng trở lại, Người Quan Sát," tôi thì thầm với chính mình, giọng nói vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng.

"Vòng lặp mới đã bắt đầu."

Tôi nhìn vào cánh cửa.

Nó đang mở ra.

Ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu vào, mời gọi tôi bước vào.

Nhưng tôi không vội.

Tôi nhìn vào những chiếc tivi, vào những phiên bản của chính mình đang cười, đang khóc, đang gào thét.

Và rồi, tôi thấy một thứ gì đó trên sàn nhà, ngay dưới chân tôi.

Một chiếc kẹp kim loại.

Sáng loáng.

Tôi cúi xuống, nhặt nó lên.

Nó lạnh buốt tay.

Nhưng tôi không cảm thấy sợ hãi.

Tôi cảm thấy...

quen thuộc.

Tôi nhìn vào gương một lần nữa.

Đôi mắt trong gương nhìn lại tôi, với một sự thấu hiểu kinh hoàng.

Và rồi, từ sâu trong tâm trí, một giọng nói vang lên, không phải của tôi, mà của tất cả những phiên bản tôi đã từng là:

*"Em đã sẵn sàng để giết chết chính mình, để sống thêm một ngày nữa chưa?"*

Tôi mỉm cười, đưa chiếc kẹp lên cao.

Ánh sáng xanh chiếu vào nó, tạo ra một vệt sáng chói lòa, cắt ngang không gian.

"Hãy bắt đầu," tôi nói.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập