Chương 13

Không khí trong hành lang dường như đông đặc lại, nặng trĩu mùi thối rữa của xác thịt đang phân hủy lẫn hương hoa nhài nhân tạo rẻ tiền – mùi hương đặc trưng của những nhà dưỡng lão hạng sang nơi người già được "chăm sóc" cho đến khi họ đủ trẻ để rời đi.

Tôi đứng đó, lưng áp vào tường lạnh lẽo, cảm giác trơn nhầy của lớp sơn cũ bám dính vào áo sơ mi.

Trong tay, con dao găm rỉ sét nặng trĩu, nhưng ngón tay tôi run rẩy không thể siết chặt cán dao.

Chúng co giật, như thể đang cố gắng thoát khỏi sự kiểm soát của ý chí yếu ớt.

Luật lệ "Không được giết ai" đang hiện lên trong đầu như một lời nguyền khắc sâu vào tủy sống, vang vọng qua từng mạch máu.

Xung quanh là những sinh vật méo mó – những "người già" trẻ hóa đang chờ đợi thức ăn.

Tiếng bước chân lê thê, da thịt săn chắc nhưng ánh mắt thì trống rỗng, hoang dại.

Họ không phải là quái vật từ truyện cổ tích.

Họ là con người.

Là những nạn nhân của quy luật đảo ngược này.

Và tôi, với cơ thể đang suy thoái nhanh chóng, là món ăn ngon nhất.




Tôi nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt.

Khuôn mặt trẻ trung đến mức đáng sợ.

Không một vết nhăn, không một sợi tóc bạc.

Nhưng trong ánh mắt ông ta, tôi thấy một sự già nua sâu thẳm, một sự mệt mỏi của những ai đã sống quá lâu.

Ông ta gọi mình là Bác sĩ Linh.

Tôi không tin vào bất cứ điều gì ông ta nói.

Trong thế giới này, sự thật là thứ xa xỉ nhất.

"Ông muốn gì từ tôi?" tôi hỏi, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững.

"Bình yên," ông ta đáp, bước lùi lại, tạo khoảng cách an toàn.

"Và sự tuân thủ.

Luật Vô Sát không phải là một quy tắc đạo đức.

Đó là một quy tắc sinh tồn.

Nếu anh giết một kẻ trẻ hóa, cơ thể anh sẽ hấp thụ năng lượng của họ.

Anh sẽ trẻ hóa nhanh hơn.

Nhưng tâm trí anh sẽ bị xói mòn.

Anh sẽ trở thành một con quái vật.

Và khi anh trở thành quái vật, anh sẽ không còn là chính mình nữa."

Tôi nhìn xuống con dao trong tay.

Nhưng nó vẫn là một vũ khí.

Một vũ khí để tự vệ.

Hay một vũ khí để tự hủy?

Tôi nhớ lại những ký ức mờ nhạt từ chương trước.

Những phiên bản của chính tôi đang cười, đang khóc, đang gào thét trên màn hình tivi.

Họ đã giết ai?

Hay họ đã để bản thân bị giết?

"Vậy tôi phải làm gì?" tôi hỏi.

"Chạy," ông ta nói ngắn gọn.

"Chạy đến tận cùng của hành lang.

Ở cuối hành lang có một cánh cửa.

Đừng nhìn lại.

Đừng nghĩ về những gì đã xảy ra.

Chỉ cần chạy."

Tôi gật đầu, nuốt nước bọt.

Cổ họng khô khốc.

Tôi quay lưng lại, bắt đầu chạy.

Bước chân tôi nặng nề, cơ bắp đau nhức.

Tuổi tác đang bào mòn tôi từng chút một.

Tóc tôi bắt đầu bạc trắng, da mặt chảy xệ.

Tôi cảm thấy sự suy thoái đang lan tỏa khắp cơ thể.

Nhưng tôi không dừng lại.

Tôi chạy, nghe thấy tiếng bước chân của những kẻ săn mồi phía sau.

Tiếng thở dốc, tiếng gầm gừ.

Họ đang đuổi theo tôi.




Tôi chạy.

Phổi tôi bỏng rát, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung.

Những tiếng bước chân phía sau ngày càng gần.

Tôi có thể nghe thấy tiếng thở khò khè của chúng.

Tiếng răng cạo vào nhau.

Chúng đang đói.

Và tôi là bữa tối.

Cánh cửa hiện ra trước mắt.

Một cánh cửa gỗ cũ kỹ, sơn bong tróc.

Trên đó không có tay nắm.

Chỉ có một cái khóa lỗ hổng.

Tôi đưa tay ra, run rẩy, chạm vào bề mặt gỗ lạnh lẽo.

Tôi nhớ lại lời của Bác sĩ Linh.

*Đừng nhìn lại.*

Tôi hít một hơi thật sâu.

Rồi tôi đẩy cánh cửa.

Cánh cửa mở ra một cách nặng nề.

Bên trong là một căn phòng tối tăm.

Mùi ẩm mốc nồng nặc.

Tôi bước vào, đóng cửa lại sau lưng.

Sự im lặng bao trùm.

Không còn tiếng bước chân.

Không còn tiếng gầm gừ.

Chỉ có tiếng tim tôi đập.

Tôi bật đèn pin.

Ánh sáng yếu ớt chiếu vào căn phòng.

Và rồi, tôi thấy nó.

Trên sàn nhà, nằm co ro, là một cơ thể.

Một cơ thể già nua, da nhăn nhúm, xương cốt nhô cao.

Nó đang cử động.

Nó ngẩng đầu lên.

Đôi mắt mở to, hoang mang.

Phiên bản già nua của tôi.

Nó nhìn tôi, miệng mở ra, cố gắng nói điều gì đó.

Nhưng không có âm thanh nào phát ra.

Chỉ có một dòng nước mắt chảy dài trên má nhăn nheo.

Tôi lùi lại, kinh hoàng.

Đây không phải là ảo giác.

Đây là sự thật.

Tôi đang già đi.

Nhanh chóng.

Và cái chết đang chờ đợi tôi ở đây.

Trong căn phòng này.

Nhưng rồi, từ sâu trong tâm trí, một giọng nói vang lên.

Không phải của tôi.

Mà của tất cả những phiên bản tôi đã từng là.

*"Em đã sẵn sàng để giết chết chính mình, để sống thêm một ngày nữa chưa?"*

Tôi nhìn vào đôi tay mình.

Chúng đang run rẩy.

Nhưng dần dần, chúng trở nên vững chãi.

Tôi nhìn vào gương mặt của phiên bản già nua của tôi.

Và tôi hiểu ra.

Chiến thắng cuối cùng là vô nghĩa.

Nhưng sự sống, dù ngắn ngủi, vẫn có giá trị.

Tôi bước về phía phiên bản già nua của mình.

Tôi đặt tay lên vai nó.

Nó ngừng run rẩy.

Nó nhìn tôi, với một sự bình thản kỳ lạ.

"Xin lỗi," tôi thì thầm.

Và rồi, tôi đưa con dao găm ra.

Không phải để giết nó.

Mà để tự cắt đứt sợi dây ràng buộc.

Để chấp nhận sự thật.

Để bước tiếp.

Nhưng khi lưỡi dao chạm vào da thịt, một cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể tôi.

Không phải đau vật lý.

Mà đau tâm lý.

Ký ức ập đến.

Những ký ức không phải của tôi.

Của những phiên bản trước.

Của những người đã chết.

Của những người đã sống.

Tôi gào thét.

Nhưng không có âm thanh.

Chỉ có sự im lặng chết chóc.

Và rồi, trong bóng tối, một bóng dáng hiện ra.

Không phải Bác sĩ Linh.

Mà là một người phụ nữ.

Tóc đen dài, khuôn mặt trẻ trung.

Cô ta nhìn tôi, với ánh mắt thương cảm.

"Chào mừng đến với Vạn Cổ Ma Giới," cô ta nói.

"Vòng lặp mới đã bắt đầu."

Tôi nhìn vào cô ta.

Và tôi thấy trong mắt cô ta, phản chiếu hình ảnh của chính tôi.

Nhưng không phải phiên bản già nua.

Mà là phiên bản trẻ trung.

Phiên bản mà tôi sẽ trở thành.

Nếu tôi sống sót.

Nhưng liệu sự sống sót đó có đáng giá?

Hay nó chỉ là một chuỗi lặp lại vô tận của sự đau khổ?

Tôi không biết.

Tôi chỉ biết rằng, tôi phải bước tiếp.

Dù cho phía trước là gì.

Và khi tôi bước ra khỏi căn phòng, cánh cửa đóng sập lại sau lưng.

Ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu vào mặt tôi.

Tôi mỉm cười.

Một nụ cười của sự chấp nhận.

Chấp nhận vòng lặp.

Chấp nhận sự tàn nhẫn.

Chấp nhận rằng chiến thắng cuối cùng là vô nghĩa.

Nhưng trong tim, một nỗi buồn sâu thẳm, vĩnh cửu, đang âm ỉ cháy.

Và cùng với đó, là một câu hỏi không lời đáp: *Ai mới là kẻ thực sự đang quan sát?*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập