Chương 14

Ánh sáng từ tấm gương lớn phía sau lưng anh bỗng chốc bị nuốt chửng bởi bóng tối.

Không có phản chiếu, không có hình ảnh của anh — chỉ có một khoảng trống đen kịt như một lỗ hổng trong thực tại.

Cô gái đứng trước anh, tay vẫn cầm con dao găm của anh, nhưng ánh mắt cô ấy không còn nữa.

Thay vào đó là một sự trống rỗng sâu thẳm, giống như hai hố đen vô tận đang hút lấy mọi thứ xung quanh.

Cô ấy không nói gì, chỉ lặng lẽ bước về phía tấm gương, những bước chân nhẹ nhàng nhưng quyết liệt, như thể cô ấy biết điều gì đó mà anh không thể hiểu được.

Anh đứng đó, tim đập thình thịch, cảm giác sợ hãi lan tỏa khắp cơ thể.

Đây không phải là ảo giác.

Anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của nó, một thứ gì đó đang chờ đợi anh bên kia tấm gương.

Nhưng liệu đó có phải là sự thật?

Hay chỉ là một bẫy tâm lý khác, một phần của trò chơi tàn khốc mà Vạn Cổ Ma Giới đã sắp đặt?

Anh nhìn vào con dao găm trong tay cô gái.

Lưỡi dao lạnh lẽo, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu gần đó.

Anh nhớ lại lời của Bác sĩ Linh: *Luật Vô Sát không phải là một quy tắc đạo đức.

Đó là một quy tắc sinh tồn.* Nhưng nếu anh không thể giết, thì anh phải làm gì?

Hay chấp nhận số phận?

Cô gái dừng lại trước tấm gương, quay đầu nhìn anh.

Ánh mắt cô ấy vẫn trống rỗng, nhưng trong đó có một thứ gì đó khác — một sự mời gọi, hoặc có lẽ là một lời cảnh báo.

"Bước qua," cô ấy nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.

"Nếu bạn muốn biết sự thật."

Anh do dự một khoảnh khắc, nhưng cuối cùng cũng bước theo cô gái vào bóng tối.

Khi anh vượt qua tấm gương, thế giới xung quanh anh thay đổi hoàn toàn.

Anh không còn ở trong căn phòng nhỏ hẹp nữa, mà đang đứng giữa một hành lang dài vô tận, với những bức tường phủ đầy rêu mốc và ánh sáng yếu ớt phát ra từ những ngọn đèn dầu treo trên tường.

Không khí ẩm mốc, nặng nề, như thể chính không gian này đang thở.

Anh nhìn quanh, cố gắng tìm hiểu nơi mình đang đứng.

Hành lang này giống như một mê cung, với những ngã rẽ không rõ ràng và những cánh cửa kín mít.

Anh cảm thấy như thể mình đang bị dẫn dắt bởi một sức mạnh vô hình, một thứ gì đó đang kéo anh về phía trước, dù anh không muốn.

Bên trái anh, một cánh cửa mở hé, để lộ một căn phòng tối tăm.

Anh bước vào, ánh mắt quét qua những góc khuất.

Trên sàn nhà, có những vết chân in hằn trên lớp bụi dày, như thể ai đó vừa đi qua đây không lâu.

Anh cúi xuống, chạm vào vết chân, cảm nhận được sự lạnh lẽo và ẩm ướt.

Đây không phải là dấu vết của con người.

Đây là dấu vết của một thứ gì đó khác — một thứ gì đó không thuộc về thế giới này.

Anh đứng dậy, tim đập nhanh hơn.

Anh cảm thấy như thể mình đang bị theo dõi, như thể có một đôi mắt đang nhìn anh từ bóng tối.

Anh quay lại, nhưng không thấy gì cả.

Chỉ có bóng tối, dày đặc và im lặng.

Anh tiếp tục đi sâu hơn vào hành lang, mỗi bước chân đều nặng nề hơn.

Anh cảm thấy như thể chính cơ thể mình đang bị kéo xuống bởi một sức hút vô hình.

Anh nhớ lại lời của cô gái: *Nếu bạn muốn biết sự thật.* Nhưng sự thật mà anh sắp đối mặt có phải là thứ anh muốn biết không?

Hay nó sẽ chỉ là một phần khác của trò chơi, một vòng lặp vô tận của sự đau khổ?

Anh dừng lại trước một cánh cửa lớn, bằng gỗ đen bóng, với những hoa văn kỳ lạ được khắc trên bề mặt.

Cánh cửa này khác với những cánh cửa khác — nó toát lên một cảm giác uy nghiêm, đáng sợ, như thể nó đang bảo vệ một bí mật lớn lao.

Anh đặt tay lên cánh cửa, cảm nhận được sự lạnh lẽo và cứng nhắc.

Anh hít một hơi thật sâu, rồi đẩy cánh cửa mở ra.

Khi anh bước vào căn phòng, ánh sáng từ những ngọn đèn dầu tạo ra những bóng tối u ám.

Ở giữa phòng, có một chiếc ghế bành cũ kỹ, và trên ghế ngồi một người đàn ông già nua, với khuôn mặt nhăn nhúm và đôi mắt mờ đục.

Người đàn ông nhìn anh với ánh mắt đầy bi thương, như thể anh là một kẻ tội đồ sắp bị phán xét.

"Đến rồi," người đàn ông nói, giọng nói khàn đặc, như thể nó đã bị bào mòn bởi thời gian.

"Tôi đã chờ đợi bạn rất lâu."

Anh đứng đó, không biết phải nói gì.

Cảm giác sợ hãi và tò mò xen kẽ trong lòng anh.

"Ai là ông?" anh hỏi, giọng nói run rẩy.

"Ta là người giữ bí mật," người đàn ông đáp, mỉm cười một cách kỳ lạ.

"Và ta cũng là người sẽ giải đáp những câu hỏi của bạn."

Anh bước gần hơn, ánh mắt quét qua căn phòng.

Trên tường, có những bức tranh treo lơ lửng, nhưng chúng không phải là những bức tranh thông thường.

Chúng là những hình ảnh của chính anh — những phiên bản khác nhau của anh, ở những thời điểm khác nhau trong cuộc đời.

Một phiên bản trẻ trung, tràn đầy sức sống.

Một phiên bản già nua, thối rữa.

Và một phiên bản khác, đang cười, đang khóc, đang gào thét.

"Đây là gì?" anh hỏi, giọng nói đầy kinh hoàng.

"Đây là bạn," người đàn ông đáp.

"Tất cả những phiên bản của bạn.

Tất cả những con đường bạn đã đi, và tất cả những con đường bạn sẽ đi."

Anh nhìn vào những bức tranh, cảm giác như thể chính linh hồn mình đang bị xé toạc.

Anh nhớ lại những ký ức mờ nhạt từ chương trước.

Những phiên bản của chính anh đang cười, đang khóc, đang gào thét trên màn hình tivi.

Họ đã giết ai?

Hay họ đã để bản thân bị giết?

"Bạn đã nghĩ mình là nạn nhân," người đàn ông tiếp tục nói, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức nặng.

"Nhưng thật ra, bạn là kẻ thủ ác.

Mỗi người bạn 'giết' trong quá khứ, mỗi bóng ma bạn thấy, đều là một phần của chính bạn.

Bạn không thể thoát khỏi chúng, vì chúng là bạn."

Anh cảm thấy như thể thế giới xung quanh anh đang sụp đổ.

Những bức tranh trên tường bắt đầu di chuyển, như thể chúng đang sống.

Những phiên bản của anh bước ra khỏi khung tranh, tiến về phía anh, với những ánh mắt đầy thù hận và đau khổ.

"Không," anh thốt lên, lùi lại, tay cầm chặt con dao găm.

"Tôi không giết ai cả!

Tôi chỉ cố gắng sống sót!"

"Sống sót?" người đàn ông cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

"Trong thế giới này, sống sót có nghĩa là giết chết chính mình.

Bạn đã giết chết phiên bản trẻ trung của mình để trở thành phiên bản già nua.

Bạn đã giết chết phiên bản già nua của mình để trở thành phiên bản trẻ hóa.

Và bây giờ, bạn đang giết chết phiên bản hiện tại của mình để trở thành phiên bản tiếp theo.

Đây là vòng lặp.

Đây là sự thật."

Anh nhìn vào những phiên bản của mình, cảm giác như thể chúng đang hút lấy linh hồn anh.

Anh cảm thấy như thể mình đang bị kéo xuống bởi một sức hút vô hình, một thứ gì đó đang kéo anh về phía sự hủy diệt.

"Không," anh gào thét, nhưng giọng nói của anh bị nuốt chửng bởi bóng tối.

Anh nhìn vào con dao găm trong tay, cảm thấy như thể nó đang nóng lên, như thể nó đang kêu gọi anh sử dụng nó.

Nhưng đối tượng nào?

Hay những phiên bản của anh?

Anh nhìn vào người đàn ông già nua, ánh mắt đầy tuyệt vọng.

"Làm thế nào để tôi thoát khỏi vòng lặp này?"

"Không thể," người đàn ông đáp, giọng nói lạnh lùng.

"Vòng lặp này là vĩnh cửu.

Nhưng bạn có thể chọn cách đối mặt với nó.

Bạn có thể chọn chấp nhận sự thật, hoặc bạn có thể chọn chạy trốn.

Nhưng dù bạn chọn gì, kết quả cuối cùng vẫn là như nhau."

Anh nhìn vào những phiên bản của mình, cảm giác như thể chúng đang chờ đợi anh ra quyết định.

Anh nhớ lại lời của cô gái: *Chúc mừng.

Bạn đã vượt qua thử thách đầu tiên.

Nhưng còn nhiều hơn thế đang chờ đợi bạn...*

Anh cảm thấy như thể mình đang đứng trước một lựa chọn cuối cùng.

Một lựa chọn sẽ định đoạt số phận của anh.

Anh nhìn vào con dao găm trong tay, cảm thấy như thể nó đang nóng lên, như thể nó đang kêu gọi anh sử dụng nó.

Nhưng đối tượng nào?

Hay những phiên bản của anh?

Anh nhìn vào người đàn ông già nua, ánh mắt đầy tuyệt vọng.

"Tôi chọn đối mặt," anh nói, giọng nói run rẩy nhưng quyết liệt.

Người đàn ông mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn.

"Thì ra vậy.

Bạn đã vượt qua thử thách đầu tiên.

Nhưng còn nhiều hơn thế đang chờ đợi bạn..."

Và rồi, màn tối buông xuống, để lại anh trong một thế giới mới — nơi anh phải đối mặt với những bí ẩn và nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của chính mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập