Chương 15

Tỉnh thức không phải là một quá trình mượt mà mà là một cú hẫc đau đớn, như thể linh hồn anh vừa bị giật mạnh khỏi một giấc ngủ vĩnh cửu và bị ném thô bạo vào xác thịt.

Anh mở mắt, nhưng thị giác không lập tức nhận diện được không gian xung quanh.

Chỉ có mùi.

Mùi ẩm mốc của tường vôi rêu phong, mùi thuốc bắc tanh tưởi và nồng nặc, và một mùi khác — mùi của sự phân hủy chậm rãi, giống như thịt cá bỏ quên dưới ánh nắng hè.

Anh cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể phản kháng kịch liệt.

Khớp xương kêu rắc rắc, âm thanh khô khốc như những cành cây gãy vỡ trong đêm vắng.

Mỗi cử động đều mang lại cảm giác cứng đờ, như thể da thịt anh đang bị đóng băng trong một lớp vỏ xi măng lạnh lẽo.

Anh nhìn xuống đôi tay của mình.

Tim anh, nếu nó còn đập, chắc chắn đã ngừng lại một nhịp.

Đó không phải là đôi tay của một chàng trai trẻ, mạnh mẽ và đầy sức sống như anh vẫn tự nhận.

Da trên mu bàn tay mỏng như giấy bóng kính, nhăn nhúm lại thành những nếp gấp sâu thẳm, lộ rõ những mạch máu xanh tím chằng chịt như mạng nhện dưới làn da trong suốt.

Những đốm đồi mồi nâu sẫm lan tỏa khắp mu bàn tay, như những vết bẩn thời gian không thể tẩy rửa.

Anh run rẩy nâng tay lên gần mặt, ánh mắt kinh hoàng quét qua từng ngón tay gầy guộc, khớp ngón tay sưng to và biến dạng.

Anh đang già đi.

Không phải già đi theo nghĩa thông thường, mà là sự lão hóa cưỡng bức, dồn nén hàng thập kỷ vào trong một khoảnh khắc.

"Có ai đó không?" Giọng nói của anh vang lên khàn đặc, thô ráp, như thể dây thanh quản đã bị bào mòn bởi khói thuốc và tiếng gào thét.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng gió rít qua khe hở của khung cửa sổ vỡ vụn, tạo thành những âm thanh giống như tiếng thở dài của những linh hồn đang đau khổ.

Anh nhìn quanh phòng.

Đây không phải là căn phòng anh vừa rời khỏi trong mê cung.

Đây là một căn phòng nhỏ, bí bách, với những bức tường phủ đầy giấy dán tường cũ kỹ, bong tróc và lem nhem.

Trên bàn đầu giường, một chiếc gương nhỏ bằng đồng đang phản chiếu khuôn mặt anh.

Anh không dám nhìn vào đó.

Anh biết mình sẽ thấy gì.

Một khuôn mặt nhăn nheo, hốc hác, với đôi mắt trũng sâu và ánh nhìn trống rỗng của một kẻ sắp chết.

Anh cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh yếu ớt đến mức không thể chịu đựng được trọng lượng cơ thể.

Anh trượt xuống sàn nhà, va chạm với mặt đá lạnh lẽo.

Sự lạnh lẽo ấy xuyên thấu qua lớp quần áo mỏng manh, thấm vào từng thớ thịt, làm tê liệt ý chí.

Anh cảm thấy như thể mình đang bị mắc kẹt trong một cái bẫy sinh học, nơi thời gian không chảy theo hướng tuyến tính mà cuộn tròn lại, bóp nghẹt sự tồn tại của anh.

Luật Vô Sát.

Bác sĩ Linh đã nói đó là quy tắc sinh tồn.

Nhưng nếu sự sống chính là kẻ thù, thì anh phải làm gì?

Chết để được tự do?

Hay tiếp tục già đi cho đến khi hóa thành tro bụi?


Cơn đau từ tủy sống bắt đầu leo thang, lan tỏa khắp cơ thể như những con rắn lửa bò dưới da.

Anh cảm thấy từng tế bào trong người đang mục rữa, phân hủy, tan biến vào hư vô.

Da thịt anh chảy xệ, xương cốt anh giòn gãy, và trí tuệ anh đang bị bào mòn bởi sự già cỗi.

Anh nhận ra rằng, trong Vạn Cổ Ma Giới, không có cách nào để "thắng" theo nghĩa đen.

Anh không thể đánh bại "Mẹ" vì cô ấy là một phần của anh, là sự phản chiếu của chính nỗi sợ hãi và sự phụ thuộc của anh.

Anh không thể chạy trốn vì thế giới này là tâm trí anh, là nơi những ký ức và ảo giác hòa quyện vào nhau, tạo nên một mê cung không lối thoát.

Anh nhìn vào tách trà trên bàn.

Hơi nóng bốc lên, tạo thành những hình ảnh mờ ảo trong không khí.

Anh thấy hình ảnh của chính mình, ở những độ tuổi khác nhau, đang uống tách trà đó.

Một phiên bản trẻ trung, tràn đầy sức sống, mỉm cười hạnh phúc.

Một phiên bản già nua, thối rữa, đang gào thét trong đau đớn.

Và một phiên bản khác, đang cười, đang khóc, đang gào thét, tất cả hòa quyện vào nhau trong một vòng lặp vô tận.

"Uống đi," giọng nói của người phụ nữ vang lên, không còn từ miệng cô ấy nữa, mà từ khắp nơi trong căn phòng.

"Uống đi để được giải thoát.

Uống đi để kết thúc vòng lặp."

Anh nhìn vào tách trà, cảm thấy như thể nó đang gọi mời anh, như thể nó chứa đựng sự thật cuối cùng mà anh cần biết.

Nhưng anh cũng cảm thấy sự sợ hãi, sự kinh hoàng trước việc chấp nhận số phận.

Nếu anh uống, liệu anh sẽ chết?

Hay anh sẽ trở thành một phần của hệ thống, một con rối trong vở kịch của Vạn Cổ Ma Giới?

Anh nhớ lại lời của người đàn ông già nua: *Chiến thắng cuối cùng là vô nghĩa.

Câu hỏi thật là sống có mục đích gì?*

Anh cầm lấy tách trà, tay run rẩy.

Nóng hổi của tách trà truyền vào lòng bàn tay lạnh lẽo của anh, tạo ra một cảm giác tương phản dữ dội.

Anh đưa tách trà lên môi, ngửi hương thơm ngọt ngào nhưng đáng sợ.

Anh nhắm mắt lại, chuẩn bị uống.

Nhưng ngay trước khi môi anh chạm vào miệng tách trà, anh dừng lại.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh, như tia sáng trong bóng tối.

Nếu anh uống, anh chấp nhận sự thật.

Nhưng nếu anh không uống, anh vẫn còn là một kẻ phản kháng, một kẻ từ chối quy tắc.

Dù kết quả có ra sao, ít nhất anh đã chọn cách đối mặt với nó bằng sự tự do của ý chí.

Anh ném tách trà xuống sàn.

Ly sứ vỡ tan, trà nóng bắn ra khắp nơi, hòa quyện với bụi bẩn và rêu mốc trên sàn nhà.

Người phụ nữ nhìn anh, khuôn mặt vẫn giữ nguyên nụ cười ngây thơ, nhưng trong ánh mắt cô ấy, một sự thay đổi nhỏ li ti xuất hiện.

Một sự thất vọng?

Hay là sự chấp nhận?

"Con đã chọn," cô ấy nói, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Con đã chọn đau đớn.

Con đã chọn vòng lặp."


Anh mở mắt.

Anh đang nằm trên giường trong căn phòng của mình, ở thế giới thực.

Ánh sáng ban mai chiếu qua cửa sổ, tạo nên những vệt sáng vàng ấm áp trên sàn nhà.

Anh cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm, không còn cơn đau âm ỉ, không còn sự già nua và mục rữa.

Anh ngồi dậy, nhìn vào gương.

Khuôn mặt anh vẫn trẻ trung, đôi tay vẫn khỏe mạnh, da dẻ mịn màng.

Vạn Cổ Ma Giới chỉ là một giấc mơ?

Một ảo giác do căng thẳng và áp lực tâm lý gây ra?

Anh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, như thể vừa thoát khỏi một cơn ác mộng dài.

Anh bước đến cửa sổ, mở rèm ra, nhìn ra thành phố đang thức dậy.

Ô tô chạy trên đường, người đi bộ hối hả, cuộc sống tiếp diễn bình thường.

Không có mê cung, không có người phụ nữ trẻ hóa, không có vực sâu.

Chỉ có thực tại, đơn giản và rõ ràng.

Nhưng khi anh nhìn xuống tay mình, anh thấy một thứ gì đó khác lạ.

Trên mu bàn tay, nơi mà trong giấc mơ, những đốm đồi mồi đã xuất hiện, giờ đây lại có một vết sẹo nhỏ, hình tròn, màu trắng nhợt.

Vết sẹo đó không phải do va chạm hay chấn thương.

Nó giống như một dấu ấn, một ký hiệu, như thể nó đã được in vào da thịt anh từ lâu, chờ đợi khoảnh khắc này để lộ diện.

Anh chạm vào vết sẹo, cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa từ đó.

Và trong khoảnh khắc ấy, anh nghe thấy một giọng nói, rất nhẹ, rất xa, vang lên trong đầu anh: *"Chúc mừng.

Bạn đã vượt qua thử thách đầu tiên.

Nhưng còn nhiều hơn thế đang chờ đợi bạn..."*

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đăm đăm vào bầu trời xanh biếc.

Nhưng sâu thẳm trong lòng, một cảm giác bất an đang lớn dần.

Vạn Cổ Ma Giới có thực sự chỉ là một giấc mơ?

Hay nó chỉ mới bắt đầu?

Và vết sẹo trên tay anh, liệu nó có phải là cánh cửa mở ra một thế giới khác, nơi ranh giới giữa thực tại và ảo giác không còn tồn tại?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập