Chương 16

Cảm giác lạnh lẽo không phai đi, mà thấm sâu vào tủy xương, đóng băng từng khớp nối của linh hồn.

Nhân Vật Chính mở mắt, nhưng thị giác của anh không còn là cửa sổ nhìn ra thế giới thực, mà là một lăng kính vỡ vụn, méo mó.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Không phải bàn tay của một người trẻ khỏe mạnh, tràn đầy sinh lực như anh đã tưởng khi tỉnh dậy trong căn phòng ánh nắng.

Đó là một khối thịt nhăn nhúm, gân guốc nổi bật dưới lớp da mỏng manh như giấy cũ, vàng ối và bám đầy bụi thời gian.

Những đốm đồi mồi không còn là vết sẹo nhỏ màu trắng nhợt, chúng đã lan rộng, phủ kín mu bàn tay, giống như những con ruồi chết bám vào xác thối.

Anh cố gắng cử động ngón tay.

Một tiếng lục cục khô khốc vang lên, như tiếng gãy cành cây khô trong đêm đông.

Khớp ngón tay cái của anh đang biến dạng, co quắp lại theo một góc độ tự nhiên không thể có ở cơ thể người.

Anh nhìn xuống chân, những khớp ngón chân đang co lại, móng tay dày lên, đổi màu thành đen sạm, giống như móng vuốt của một con thú già nua, yếu ớt nhưng đầy thù hận.

Mùi hương của ánh nắng ban mai từ chương trước đã tan biến, thay vào đó là mùi ẩm mốc, mùi của những bức tường bị mục nát và mùi hôi thối của sự phân hủy.

Anh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh nặng trĩu, như thể trọng lực ở đây đã tăng gấp mười lần.

Mỗi bước chân anh đặt xuống sàn nhà đều tạo ra một tiếng rên rỉ từ sâu trong cốt lõi của anh.

Da thịt anh chảy xệ, kéo dài xuống sàn, tạo thành những vệt nhờn dính.

Anh nhìn vào gương soi treo trên tường — nếu đó còn là một tấm gương.

Bề mặt kính mờ đục, phản chiếu lại hình ảnh một ông lão khốn cùng, tóc bạc trắng rũ xuống, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây khô.

Nhưng đôi mắt...

đôi mắt trong gương vẫn trẻ trung, vẫn sáng lên sự thông minh và kiên định, tạo nên một sự tương phản kinh hoàng giữa thể xác đang mục rữa và tinh thần vẫn còn nguyên vẹn.

"Đây không phải là giấc mơ," anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, vỡ vụn như giấy xé.

"Hoặc nếu đây là giấc mơ, thì nó đang ăn thịt tôi."

Anh cảm thấy một cơn đau nhói từ tim, không phải đau đớn thể xác, mà là nỗi kinh hoàng tột cùng khi nhận ra ranh giới giữa thực tại và ảo giác đã bị xóa nhòa hoàn toàn.

Vết sẹo hình tròn trên mu bàn tay giờ đây đã trở thành một hốc sâu, đen kịt, như một cái miệng nhỏ đang há ra, chờ đợi để nuốt chửng anh.

Anh chạm vào nó, và một luồng lạnh buốt chạy dọc theo cánh tay, xâm nhập vào não bộ.

Ký ức ùa về, không phải ký ức của anh, mà là ký ức của hàng ngàn người khác, những người đã từng đứng ở vị trí của anh, những người đã già đi và chết đi trong cùng một căn phòng này.

Anh nhận ra mình không còn ở "Nơi xuất phát".

Anh đang ở trong lõi của Vạn Cổ Ma Giới, nơi mà quy luật tuổi thọ đảo ngược không chỉ là một hiện tượng sinh học, mà là một hình thức tra tấn tâm lý vĩnh cửu.

Anh phải tìm ra lối ra, hoặc ít nhất là hiểu được quy tắc của mê cung này, trước khi thể xác anh hoàn toàn tan biến vào hư vô.


Cuộc trò chuyện không còn mang tính chất đối thoại, mà trở thành một phiên tòa xét xử tâm trí.

Người cha, hay thực thể mang hình hài người cha, bắt đầu kể lại những ký ức của Nhân Vật Chính, nhưng với những chi tiết bị bóp méo, bị xuyên tạc đến mức kinh hoàng.

"Nhớ lại vụ tai nạn năm con 15 tuổi," người cha nói, giọng điệu bình thản như đang kể một câu chuyện cổ tích.

"Con nghĩ đó là một tai nạn ngẫu nhiên.

Một chiếc xe tải mất phanh, một con đường trơn trượt.

Nhưng con có nhớ ai đã đứng bên đường, vẫy tay gọi con sang phía bên kia?"

Nhân Vật Chính nhíu mày, cố gắng tập trung vào ký ức đó.

Hình ảnh con đường ướt đẫm mưa, ánh đèn pha chói lòa, tiếng còi xe hú rít.

Và một bóng người đứng bên kia đường, mặc áo mưa màu vàng, vẫy tay.

Anh luôn nghĩ đó là một người lạ, một người tốt bụng đang cố gắng cứu anh.

"Đó không phải là người lạ," người cha tiếp tục, tiến lại gần hơn, khuôn mặt trẻ trung của ông ta giờ đây méo mó, như thể bị kéo dãn bởi một sức mạnh vô hình.

"Đó là con.

Là phiên bản của con ở một dòng thời gian khác.

Phiên bản đã chết.

Và con đã sống thay cho nó.

Đó là lý do tại sao con cảm thấy trống rỗng.

Tại sao con luôn cảm thấy như thể mình đang mượn cơ thể của một người khác."

"Đó là vô lý," Nhân Vật Chính phản bác, nhưng giọng nói của anh yếu ớt, thiếu sức nặng.

Tim anh đập loạn nhịp, như thể đang cố gắng thoát khỏi lồng ngực.

"Tôi không tin vào những điều đó."

"Con không cần tin," người cha nói.

"Con chỉ cần cảm nhận.

Cảm nhận sự giả tạo của cuộc sống con đang sống.

Cảm nhận nỗi đau của những người mà con đã cướp đi sự sống để tồn tại.

Con nghĩ chiến thắng cuối cùng là gì?

Là thoát khỏi mê cung này?

Là trở về với gia đình, với bạn bè?

Chiến thắng cuối cùng là vô nghĩa.

Vì dù con có thoát ra được, con vẫn sẽ mang theo gánh nặng của những ký ức giả.

Con sẽ sống trong sự nghi ngờ vĩnh viễn.

Con sẽ không bao giờ biết được đâu là thật, đâu là ảo.

Và đó là hình phạt khủng khiếp nhất."

Nhân Vật Chính cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.

Những lời nói của người cha như những con dao nhỏ, cứa vào từng lớp phòng thủ tâm lý của anh.

Anh nhớ lại những khoảnh khắc hạnh phúc trong cuộc sống của mình, những nụ cười, những cái ôm.

Chúng có thực không?

Hay chúng chỉ là những đoạn phim được dựng lên để lừa dối anh, để giữ anh ở lại trong cái bẫy này?

"Con là một kẻ ăn cắp," người cha nói, giọng nói vang lên như một bản án.

"Con ăn cắp tuổi trẻ của mẹ con.

Con ăn cắp cuộc sống của phiên bản khác của con.

Và giờ, con phải trả giá.

Không phải bằng cái chết.

Mà bằng sự nhận thức.

Sự nhận thức rằng con không bao giờ thực sự tồn tại.

Con chỉ là một bóng ma, một ảo ảnh, một sản phẩm của sự sợ hãi và tội lỗi."

Anh quỳ xuống, hai tay ôm lấy đầu.

Cơn đau từ tủy sống leo thang, lan tỏa khắp cơ thể như những con rắn lửa bò dưới da.

Da thịt anh chảy xệ nhanh chóng, xương cốt anh giòn gãy.

Anh cảm thấy mình đang già đi, đang mục rữa, đang tan biến vào hư vô.

Nhưng trong sự hủy diệt đó, anh cảm thấy một sự giải phóng kỳ lạ.

Sự thật, dù tàn khốc đến đâu, vẫn là sự thật.

Và anh cần phải đối mặt với nó.


Người cha thả Nhân Vật Chính ra.

Cơ thể anh sập xuống sàn, không còn sức lực.

Không phải vì kiệt sức, mà vì sự trống rỗng bên trong.

Anh cảm thấy như thể linh hồn mình đã bị rút ra khỏi cơ thể, để lại một xác thịt rỗng tuếch.

Cánh cửa phòng đóng lại.

Tiếng khóa quay *lách cách*, vang lên trong không gian tĩnh lặng, như tiếng đếm ngược của một chiếc đồng hồ thời gian.

Trong bóng tối, Nhân Vật Chính nghe thấy một tiếng thở dài.

Không phải từ người cha, mà từ chính lồng ngực anh.

Tiếng thở dài đó vang lên khô khốc, như tiếng lá rơi xuống đất.

Và rồi, từ hốc sâu trên mu bàn tay, nơi vết sẹo hình tròn từng là, một giọng nói vang lên.

*"Chúc mừng.

Bạn đã vượt qua thử thách đầu tiên.

Nhưng còn nhiều hơn thế đang chờ đợi bạn..."*

Giọng nói đó không phải là giọng của người cha.

Nó là giọng của chính anh, nhưng từ một nơi xa xôi, từ một dòng thời gian khác.

Và kèm theo đó là một cảm giác ấm áp, kỳ lạ, lan tỏa từ vết sẹo, như thể nó đang sống, đang thở, đang chờ đợi để mở ra cánh cửa dẫn đến địa ngục tiếp theo.

Nhân Vật Chính nhắm mắt lại, chấp nhận bóng tối.

Nhưng sâu thẳm trong lòng, một tia lửa nhỏ li ti vẫn còn cháy.

Tia lửa của sự phản kháng.

Của sự tò mò.

Của khát khao muốn biết sự thật, dù sự thật đó có hủy diệt anh.

Và trong bóng tối, anh nghe thấy tiếng bước chân.

Không phải của người cha.

Mà của hàng ngàn người, đang tiến lại gần, từ khắp mọi hướng, từ những bức tường, từ sàn nhà, từ chính trong đầu anh.

Họ đang đến để gặp anh.

Để lấy lại những gì thuộc về họ.

Và anh biết, cuộc chiến thực sự, mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập